Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1398 Tỷ thí phi đao. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1616 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cái nụ cười này lại làm cho Nhâm Kiện Nhân cảm thấy sợ, cảm thấy nụ cười của Dương Minh hình như có chút kì quái thì phải? Nhưng mà, Nhâm Kiện Nhân nghĩ rằng, chỉ là ném phi đao cũng chỉ là tỷ thí bình thường, Dương Minh cũng không thể nào sử dụng mánh khóe gì để lừa gạt người khác, chỉ cần mình cẩn thận một chút là được rồi.

Nhâm Kiện Nhân không tin Dương Minh ném phi đao rất lợi hại, Nhâm Kiện Nhân nhớ lại, Lý Gia Sinh hồi trước cũng có kinh nghiêm ném phi đao, bây giờ chỉ cần tìm hắn nói một chút, thì không sao cả, chỉ cần Dương Minh không có vấn đề là được.

Về phần cái này có đúng là công phu thật hay không, thì cũng không quan trọng nữa rồi, bởi vì đơn giản là người ngồi bên dưới chỉ muốn xem náo nhiệt thôi, có ai biết cái gì đâu? Biết bên Tae Kwon Do thắng là được rồi, để cho hội quán Tae Kwon Do lấy lại danh dự là được.

"Được, quyết định vậy đi!" Nhâm Kiện Nhân nghĩ đi nghĩ lại điều thấy vô hại, vì thế cũng gật đầu đáp ứng.

Sau khi Dương Minh đã dọn hết nửa phần đồ ăn trên bàn, mới nói Nhâm Kiện Nhân rằng : "Cảm ơn anh đã đãi khách, công việc cụ thể thì anh quyết định đi, tôi mà quyết định thì lại bất lợi cho anh, tôi tin tưởng anh sẽ làm ra quy định công bằng"

"Được rồi... để tôi quyết định, tôi khẳng định sẽ làm công bằng!" Nhâm Kiện Nhân cũng có chút bất ngờ, Dương Minh tự nhiên lại đem chuyện đặt quy định giao cho hắn, vả lại hắn cũng sợ Dương Minh sẽ đưa ra những quy định bất lợi cho hắn.

Dương Minh xoay người rời khỏi đây, Nhâm Kiện Nhân thì ở lại tính tiền, tuy rằng vì có thể đánh bại Dương Minh trên sân khấu mà phải mời hắn ăn một lần làm Nhâm Kiện Nhân cảm thấy tiếc, nhưng mà có được kết quả này coi như là tốt nhất rồi.

Nếu đánh nhau thật sự, Nhâm Kiện Nhân sẽ không sợ, hắn tin rằng mình hơn hẳn Dương Minh một bật, nhưng mà tên Dương Minh này luôn chơi chiêu xấu, hắn rất sợ lần này Dương Minh lại làm ra chuyện quái quỷ gì nữa.

Cho nên không bằng cứ lựa chọn phi đao cho thỏa đáng, đến lúc đó bảo Lý Gia Sinh huấn luyện một chút, hẳn là không có vấn đề, phải biết rằng, người tập Tae Kwon Do cũng tiến hành huấn luyện thân thể phối hợp, cho nên ném phi đao hẳn là không phải việc khó, huống chi Lý Gia Sinh cũng có chút kiến thức về chuyện này.

Dương Minh ăn cơm xong, nhìn thời gian, thấy đã gần tám giờ rồi, chỉ còn chưa đến mười phút là tan học, Dương Minh cũng không muốn tiếp tục trở về đi học nữa.

Đi về lấy xe, sau đó đến dãy phòng học của hệ quản trị kinh doanh, chờ Lâm Chỉ Vận tan học, cùng nhau về nhà. Trần Mộng Nghiên đã sớm trở về nhà rồi, còn Chu Giai Giai thì ở chung với Tiếu Tình mấy bữa nay, còn Vương Tiếu Yên thì đang ở cùng với Triệu Oánh, cho nên Dương Minh chỉ có thể đi với Lâm Chỉ Vận mà thôi.

Nhìn xung quanh không thấy chiếc xe việt dã của Từ Khiêm đâu cả, hẳn là tên này không trở về đi học, không biết hắn tiếp xúc với Nhâm Kiện Nhân thế nào nữa.

Một lát sau, cả đoàn người đi ra từ trong dãy nhà, một dáng người mặc đồ trắng trông có vẻ nhu nhược đập vào mắt Dương Minh, Dương Minh mở cửa xe, xuống xe, vẫy tay : "Chỉ Vận, ở đây!"

Lâm Chỉ Vận thấy Dương Minh, bước chân nhanh hơn, chạy đến chổ của Dương Minh, Dương Minh mở cửa xe cho nàng leo lên, sau đó cũng tự mở cửa xe cho mình, khởi động xe.

"Bên anh tan học sớm sao?" Lâm Chỉ Vận nhìn Dương Minh, kì quái hỏi. Theo lý thue1t, Dương Minh có thời gian tan học giống như mình, đều là buổi tối tám giờ cả, sau khi tan học xong Dương Minh chạy đến đây, thì cũng cần một thời gian nhất định, mà bây giờ mình vừa đến, đã nhìn thấy Dương Minh đứng ở đây rồi, như vậy đã nói lên rằng Dương Minh đã chạy đến đây chờ từ sớm.

"không có, anh học được nửa khóa, thì bị Nhâm Kiện Nhân gọi đi" Dương Minh nói.

" Nhâm Kiện Nhân? Là ai vậy?" Lâm Chỉ Vận hơi sửng sốt, lập tức nhớ ra Nhâm Kiện Nhân là ai : "A, em nhớ ra rồi, có phải là xã trưởng của hội quán Tae Kwon Do đã cùng anh luận võ hồi đầu năm không?"

"Ừ, đúng là hắn!" Dương Minh gật đầu nói : "không ngờ em còn nhớ đến người này"

"Dạ, em có ấn tượng mà, lúc đó hắn còn tuyên truyền Tae Kwon Do của hắn, nhưng mà bạn học của em đều nghĩ rằng, ngay cả một người mới mà hắn cũng đánh không lại, thì Tae Kwon Do này cũng chỉ dọa người thôi" Lâm Chỉ Vận cũng nói : "Anh rất nổi tiếng trong lớp của em đó!"

"Vậy bọn họ có hâm mộ em không?" Dương Minh nghe xong cười nói.

"Hâm mộ em cái gì?" Sắc mặt của Lâm Chỉ Vận đỏ lên, nhăn nhó nói.

"Đương nhiên là hâm mộ em rồi, hâm mộ em tìm được một bạn trai lợi hại như vậy" Dương Minh nói : "Con gái không phải là đều thích cảm giác an toàn do có bạn trai mạnh mẽ sao?"

"Bọn họ không biết anh là bạn trai của em, em đâu có nói lung tung đâu? Tất cả mọi người đều biết, chị Mộng Nghiên mới là bạn gái của anh, nếu em chen vào, sẽ bị người ta nói xấu" Lâm Chỉ Vận lắc đầu nói.

"Đã làm em ủy khuất..." Dương Minh nghe Lâm Chỉ Vận nói xong, cũng có chút xấu hổ, giơ tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Chỉ Vận, nhưng mà cũng không còn cách nào, nơi này là trường học, bí mật này không thể để cho nhiều người biết, Dương Minh vẫn chưa thể công khai quan hệ với các cô gái khác, nếu không người ghen ghét sẽ trở nên rất nhiều, đến lúc đó nói những lời khó nghe, sẽ xúc phạm đến Trần Mộng Nghiên các nàng.

Mình thì không quan tâm, nhưng mà Trần Mộng Nghiên, Chu Giai Giai và Lâm Chỉ Vận đều là con gái, sao có thể bị mất mặt được? Dương Minh không nghĩ cho hắn thì cũng phải nghĩ cho các nàng.

Tuy rằng Dương Minh có thể làm cho mọi người im miệng, nhưng mà nếu tin tức này được truyền ra ngoài, thì một mình Dương Minh cũng lo không xong.

Cho nên, dù Dương Minh rất gần gủi với Lâm Chỉ Vận, nhưng mà Lâm Chỉ Vận cũng chưa từng nói với ai nàng là bạn gái của hắn cả, những người biết chuyện này cũng không nhiều.

"Ủy khuất cái gì chứ" Lâm Chỉ Vận mỉm cười nói : "Em nghĩ như vậy là rất tốt rồi, chỉ cần có thể ở cùng một chổ với anh là được rồi, vì sao phải nghe người khác nói? Mọi người có biết hay không em cũng không quan tâm"

Dương Minh nhìn biểu tình kiên định của Lâm Chỉ Vận, rất là nghiêm túc khi nói, cũng biết Lâm Chỉ Vận đang nói thật, nàng là một cô gái như thế, cương trong nhu, khi đã quyết định một chuyện rồi, thì sẽ không thay đổi nó.

"Chỉ Vận, em hài lòng là anh yên tâm rồi" Dương Minh gật đầu nói.

"Nhâm Kiện Nhân bảo là do Từ Khiêm kêu hắn đến gặp anh để thương lượng về chuyện cùng biểu diễn" Dương Minh đột nhiên nói : "Phỏng chừng là hắn ta muốn tìm lại mặt mũi"

"A... vậy anh có từ chối không?" Lâm Chỉ Vận nghĩ Nhâm Kiện Nhân tìm Dương Minh, hẳn là không phải chuyện tốt gì, vừa nghe xong liền biết, quả nhiên là do Từ Khiêm bày ra, có chút oán giận nói : "Từ Khiêm sao lại như thế"

"Hắn ta không theo đuổi được em, bị anh phá quá, cho nên trong lòng căm tức, vừa lúc đúng tên Nhâm Kiện Nhân này muốn đến trả thủ, phỏng chừng là hai tên này phối hợp với nhau, nghĩ ra phương pháp cùng biểu diễn" Dương Minh nói tiếp : "Nhưng mà, vì sao anh phải từ chối? Anh từ chối hắn làm gì? Anh trực tiếp đồng ý rồi"

"Anh đồng ý rồi?" Lâm Chỉ Vận cả kinh : " Anh đồng ý với hắn làm gì?"

"Tại vì anh không có gì để biểu diễn cả, có hắn thêm vào, vừa đúng lúc để hai ta cùng biểu diễn" Dương Minh cười nói : "Em không phải là muốn cùng biểu diễn với anh sao, cơ hội đến rồi đó"

"A? Em cũng cùng biểu diễn sao? Hắn không phải đến tìm anh để đánh nhau à?" Lâm Chỉ Vận kinh ngạc nói.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 85

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự