Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1399 Bài hát mới. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1645 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Đánh nhau? Hắn không dám đâu, hắn sợ anh lại cho hắn đo sàn, như vậy thì chỉ khiến cho hắn hoàn toàn mất mặt thôi" Dương Minh bĩu môi nói : "Hắn chỉ muốn tỷ thí một chút, vì thế anh đã cho hắn một phương án"

"Phương án nào? Có quan hệ gì đến em?" Lâm Chỉ Vận tò mò hỏi.

"Cái phương án ấy là, hai chúng ta tìm một người hợp tác, sau đó mỗi người để trên đầu một quá tảo, để cho người hợp tác dùng phi đao ném vào quả tảo, trong cùng một thời gian, xem ai ném trúng trái táo nhiều hơn, thì người đó thắng" Dương Minh nói : "Mà anh đã nghĩ em sẽ là người hợp tác của anh"

"Em để trái táo lên đầu, cho anh ném em?" Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh nói xong liền hỏi.

"không phải là anh ném em, mà là em ném anh" Dương Minh sửa lại, nhưng mà sau khi nói xong Dương Minh liền cảm thấy cái lời nói này sao mà nó mờ ám quá vậy? Ném qua ném lại cứ như là đang vật lộn trên giường?

Quả nhiên, Lâm Chỉ Vận cũng nghe ra sự mờ ám đó, mặt đỏ ửng lên, nhăn nhó nói ; "Ý của anh là, em mang trái táo à?"

"không phải như vậy, là anh mang, còn em ném anh... à không, em ném phi đao" Dương Minh vội giải thích.

"A?" Lâm Chỉ Vận nghe xong liền mở to hai mắt ra, khó tin nhìn Dương Minh, không thể tin vào lổ tai của mình : "Sao có thể chứ? Em đâu biết ném phi đao đâu? Ném trúng anh thì làm sao bây giờ?"

"Luyện tập một chút là được mà, mỹ nữ ném phi đao, đúng là có thể hấp dẫn người" Dương Minh cười nói : "Hơn nữa, cho dù em ném không trúng trái táo, anh không biết né sao? Chúng ta về nhà luyện tập vài lần, là có thể lên sân khấu rồi, không sao đâu, anh tin tưởng em mà"

Nghe Dương Minh nói vậy, Lâm Chỉ Vận đở khóc dở cười, mình làm gì mà biết ném phi đao chứ, nhưng mà thấy Dương Minh kiên trì như vậy, Lâm Chỉ Vận cũng không nói thêm gì, nàng luôn tin tưởng Dương Minh, vẫn luôn tin tưởng từ trước đến giờ.

Lâm Chỉ Vận biết, Dương Minh nói như vậy, khẳng định là nắm chắc mười phần, cho nên Lâm Chỉ Vận cho dù cảm thấy không bình thường, phải nói là vô cùng kinh hãi, nhưng mà nàng vẫn lựa chọn tin tưởng Dương Minh.

Từ sự tự lập ban đầu, Lâm Chỉ Vận đã bắt đẩu nảy sinh ý ỷ lại vào Dương Minh, là cái loại ỷ lại và tin tưởng vô điều kiện. Vì thế Lâm Chỉ Vận nói : "Vậy được rồi, nhưng mà em nghĩ, chúng ta nên đi mua đồ giả về luyện tập đi, bởi vì lúc đầu em không bảo đảm là không ném trúng anh"

"không sao cả, em dùng cái gì cũng được, dùng đồ giả cũng không sao" Dương Minh cười cười gật đầu, hắn biết sự lo lắng trong lòng của Lâm Chỉ Vận, dù sao thì bắt nàng làm như vậy cũng có chút lo lắng.

"Dạ, vậy được rồi" Lâm Chỉ Vận tuy rằng cảm thấy rằng cái màn ném phi đao này rất khó, nhưng nếu Dương Minh đã nói như vậy, thì nàng chỉ cần làm theo thôi, dù sao thì nàng cũng chẳng biết biểu diễn cái gì cả, không bằng nghe theo lời của Dương Minh.

Dương Minh khởi động xe, chạy về hướng tiểu khu Hoa Thương, mà Lâm Chỉ Vận cũng mở radio trên xe, vừa đúng lúc bên trong phát về tin tức mới của Thư Nhã.

"Chị Thư Nhã lại cho ra bài hát mới rồi" Lâm Chỉ Vận đương nhiên cũng biết chuyện của Tô Nhã từ miệng của Trần Mộng Nghiên, cho nên có một người chị là đại minh tinh, nàng cũng rất hưng phấn và hài lòng.

Nhưng mà, sau sự hưng phấn và hài lòng ấy, Lâm Chỉ Vận lại cảm thấy có một chút mất mác, những người bạn gái bên cạnh Dương Minh, ai ai cũng nổi tiếng hoặc giỏi cả, không chỉ là một bình hoa.

Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư giúp cho công ty châu báu hoạt động, hơn nữa còn cùng Vương Mi đầu tư cổ phiếu nữa, cũng kiếm rất nhiều tiền. Còn Chu Giai Giai tuy rằng không có kinh nghiệ thương trường, nhưng mà trong phương diện máy tính lại có ưu thế và thiên phú hơn người, chỉ mới là sinh viên năm nhất mà đã có thể tham gia vào tổ nghiên cứu đề tài của quốc gia! Cái vinh quanh này làm cho Lâm Chỉ Vận âm thầm hâm mộ.

Còn Tô Nhã, bây giờ đã biến thành đại minh tinh được vạn người kính ngưỡng, là người nổi tiếng tại Châu Á, điều này làm cho Lâm Chỉ Vận không có một chút ưu điểm gì cảm thấy mất mác, nghĩ rằng ngoại trừ việc xinh đẹp ra, thì mình chẳng có ưu điểm gì cả.

Tuy rằng Trần Mộng Nghiên cũng tốt, Chu Giai Giai cũng tốt, bao gồm cả Dương Minh nữa, không ai nói cái gì cả, nhưng mà trong lòng Lâm Chỉ Vận cũng có chút khó chịu, nàng cũng muốn làm một người có giá trị, không muốn trở thành một bình hoa để ở nhà cho người ta thưởng thức. Nàng muốn trợ giúp cho Dương Minh, nàng đã nổ lực học tập về kinh doanh, nhưng mà bởi vì khả năng tiếp xúc với mấy thứ này trong đại học quá ít, và nàng cũng không phải là người giỏi giao tiếp, cho nên không có học nhanh như Trần Mộng Nghiên vậy.

Tuy rằng Lâm Chỉ Vận không ngốc, có thể nói là thông minh ngang ngửa với Trần Mộng Nghiên, hai người đều dùng thành tích ưu tú để đậu vào đại học Tùng Giang, nhưng mà hoàn cảnh gia đình của hai người lại khác nhau.

Mẹ của Trần Mộng Nghiên là lãnh đạo của một công ty trong nuốc, cha làm cảnh sát, từ nhỏ đã tiếp xúc với những người trong xã hội rồi, khi còn nhỏ đã đến công ty của mẹ chơi, ở đó lâu ngày, cho nên cũng hiểu biết về chuyện kinh doanh hơn.

Ngoài ra, từ nhỏ Trần Mộng Nghiên đã được đảm nhận làm lớp trưởng lớp phó các loại rồi, cũng luyện tập cho nàng tính cách chuyên nghiệp, vô luận là tiếp xúc với khách hàng hay là quản lý công ty, đều làm rất là tốt.

Nhưng mà Lâm Chỉ Vận thì khác, cha mẹ đều là công nhân, nàng cũng chỉ biết một lòng học tập, không bao giờ quan tâm đến chuyện ngoài cửa sổ, tuy rằng học tập tốt, nhưng mà lại không giỏi tiếp xúc với người khác, cho nên đương nhiên là còn kém Trần Mộng Nghiên rất nhiều. Tuy rằng đã nổ lực rất lớn trong học tập, nhưng mà cuối cùng so với tấm gương Trần Mộng Nghiên, thì Lâm Chỉ Vận vẫn cảm thấy mình rất vô dụng.

Những cái này là tâm sự chôn kín trong lòng của Lâm Chỉ Vận, nàng chưa từng nói cho ai biết về những chuyện này, Trần Mộng Nghiên không biết, Chu Giai Giai không biết, nhưng mà Dương Minh lại biết một ít, lần trước khi công ty bị cháy, Dương Minh đã khuyên nàng rồi, nhưng không ngờ nàng vẫn còn mang tâm sự nặng nề như vậy.

"Ơ? Có bài hát mới rồi à?" Dương Minh vừa mới trở về từ châu Phi, hai ngày nay lại bận rộn quá nhiều chuyện, căn bản là không có lên mạng, xem những tin tức mới của Thư Nhã.

"Dạ, em mở lớn một chút" Lâm Chỉ Vận để việc buồn lòng kia qua một bên, trên mặt khôi phục lại nụ cười bình thường, cái suy nghĩ này của mình cũng không thể nói với người khác được, người khác cũng không có biện pháp trợ giúp mình, chỉ có bản thân mình cố gắng nổ lực, thì mới có thể vượt qua chị Mộng Nghiên, làm một cô gái có thể trợ giúp cho Dương Minh, không để đến mức vô dụng như vậy.

Lâm Chỉ Vận mở lớn âm thanh của cái radio lên một chút, nó truyền ra giọng nói uyển chuyển của người dẫn chương trình : "Những người nổi tiếng của châu Á sau này, cô gái tài ba Thư Nhã lần này đã mang đến cho chúng ta sự mới mẻ, vẫn là một ca khúc do chính nàng ta viết lời. [Tìm về tình yêu đã mất], cũng là một ca khúc rất du dương, có phong cách sân trường đặc biệt của Thư Nhã, tin rằng ca khúc này sẽ một lần nữa đứng đầu trong bảng xếp hạng các bài hát mới..."

"Hình như là đang nói cho anh đó!" Lâm Chỉ Vận cười cười nhìn Dương Minh, chỉ vào cái radio, giơ tay nghe miệng cười.

"Sao lại là anh?" Dương Minh xấu hổ, Tô Nhã dùng chuyện tình của hai người để viết nhạc, đây không còn là chuyện bí mật gì nữa rồi, ít nhất là Trần Mộng Nghiên các nàng đều đã biết, nhưng mà nghe Lâm Chỉ Vận nói ra như vậy, Dương Minh vẫn còn có chút xấu hổ.

"Nghe là không phải sẽ biết sao?" Lâm Chỉ Vận cười nói.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 81

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự