Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1337 Giận con (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1905 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trương Kim Oa cười thầm là vì theo hắn thấy, Điền Long không cùng một đẳng cấp với Dương Minh, Dương Minh chỉ cần vung tay là có hai người chết, còn chưa thấy được Dương Minh đã ra tay thế nào cả, thì hai người kia đã nghỉ thở rồi. Điền Long thì chỉ biết dùng thủ đoạn đơn giản như đánh đánh đá đá, uy hiếp một chút mà thôi, so sánh ra, không có bất kỳ sự kinh khủng gì cả.

Những lời này không thể nói ra được, tuy rằng Trương Kim Oa tin rằng Dương Minh khẳng định sẽ thắng, nhưng trong đêm tối trước bình minh cũng còn phải giả vờ một chút.

"Long ca, anh cơm tối chưa? Em mua chút đồ ăn nha?" Trương Kim Oa cẩn thận hỏi.

"Ừ, đi đi, mua chút rượu và đồ ăn lại!" Hồi nãy Điền Long căn bản là không ăn được gì, bởi vì vẫn luôn nghĩ đến Điền Đông Hoa, bây giờ nghe Trương Kim Oa nói như vậy, cũng cảm thấy đói bụng, lại muốn nhân cơ hội này cùng ăn với con trai, chắc là hai người sẽ hòa hoãn lại được một chút quan hệ hiện tại.

Trương Kim Oa nghe Điền Long nói xong, liền chạy ra ngoài mua rượu và đồ ăn đến, hắn ta có chút khó chịu khi ở bên cạnh Điền Long, rất sợ Điền Long phát hiện ra sơ hở gì đó.

Đây là một cơ hội tốt! Trương Kim Oa không khỏi thầm than, nếu như mình có được loại cổ độc của Dương Minh ở đây thì quá tốt, có thể trực tiếp bỏ vào trong rượu và thức ăn của Điền Long, như vậy cũng đỡ phải khiến cho Dương Minh tốn sức gây phiền toái cho Điền Long, đến lúc đó Điền Long trúng độc rồi, còn không chịu đi vào khuôn khổ sao?

Nhưng mà, nếu Dương Minh đã ra lệnh không cho bọn họ nhúng tay vào, và cũng không xen vào việc của người khác, thì Trương Kim Oa cũng không thể tự tiện hạ độc Điền Long được, hắn cũng không biết Dương Minh muốn người sống hay xác chết nữa, cho nên cũng không dám làm việc của người khác, lái xe ra khỏi bãi phế liệu, đi mua chút đồ ăn về.

Bãi phế liệu này nằm ở ngoại thành, xung quanh không có bất kỳ nhà dân nào cả, chứ đừng nói là quán ăn, cho nên, muốn ăn cái gì đó thì phải chạy vào bên trong thành phố, mỗi ngày đến giờ ăn, Trương Kim Oa đều phái thủ hạ đi mua cơm nước về.

Hồi nãy cũng có mua cơm về rồi, còn lại một ít, nhưng mà bởi vì đầu mùa xuân, thời tiết rất lạnh, cho nên bây giờ đồ ăn đã nguội hết hoặc có thể đông cứng hết rồi, mấy thứ này mà mang cho Điền Long ăn, khẳng định là sẽ bị ăn đòn.

Dù sao thì cũng là hầu hạ lần cuối, cho nên Trương Kim Oa cũng không sợ phiền, tự mình lái xe đi mua.

Gần đây nhất có một nhà hàng, mở tại ven đường ngoại ô, dùng để phục vụ cho những xe đi đường dài, mở cửa 24/24, mùi vị cũng không tệ, mỗi ngày Trương Kim Oa đều đến đây ăn.

Mua cho Điền Long vài món rau xào và thịt, cùng với mấy cái sủi cảo, Trương Kim Oa vội vã chạy trở về.

Nhìn nhìn cơm nước nóng hổi trên bàn, Điền Long liền cảm thấy đói bụng, liền khen Trương Kim Oa vài câu, sau đó vội vàng gọi Điền Đông Hoa ăn.

Điền Đông Hoa lúc này cũng đã đói bung, cũng không từ chối, tuy rằng cha con không cùng quan điểm, nhưng mà đói thì vẫn phải ăn chứ, hơn nữa để mình đói là không tốt, huống chi hồi nãy giờ Điền Đông Hoa không ăn chỉ vì tức giận, chứ không có ý tuyệt thực gì cả.

Hai cha con bắt đầu ăn như thế đó, khi ăn, Điền Long nhìn Điền Đông Hoa như vậy, cũng tự nhiên mở máy phát lên, bắt đầu lải nhải tẩy não cho Điền Đông Hoa.

"Đông Hoa, con không nghĩ sao? Sản nghiệp của Tôn gia đều biến thành của Điền gia chúng ta, sau này con ở Đông Hải sẽ thế nào? Tuy rằng hồi trước Điền gia đã có địa vị rất cao rồi, nhưng bây giờ lại đạt được một trình độ cao hơn nữa!" Điền Long nói : "Ví dụ như lần trước, bởi vì một cô gái mà cón đánh người ta, tuy rằng không con có chuyện gì, những mà cũng phải chuyển trường đấy thôi! Nhưng mà bây giờ thì khác, nếu con đánh người ta, cùng lắm là chỉ bồi thường cho người ta thôi, căn bản là không cần phải chuyển trường, đây chính là năng lực của Tôn gia tại Đông Hải!"

Điền Đông Hoa bĩu môi, nếu như là một năm trước, có lẽ Điền Đông Hoa sẽ động tâm, nhưng mà một năm sau, Điền Đông Hoa đã trưởng thành hơn rồi, cũng biết trước đây mình thật sự rất ấu trỉ, nhất là sau khi quen với Vương Tuyết, tư tưởng của Điền Đông Hoa càng rộng mở hơn, cho nên đối với sự mê hoặc của Điền Long, Điền Đông Hoa căn bản là thờ ơ.

Ngẩng đầu lên, đưa ánh mắt lạnh nhạt nhìn Điền Long một cái, sau đó nói : " không có hứng thú, lúc còn trẻ nông nổi, đánh nhau thì đánh, bây giờ sẽ không làm ra hành vi ngu ngốc này!"

"..." Điền Long bị quê một cục, nhưng mà cũng không có biện pháp, vốn tưởng rằng như vậy sẽ làm cho Điền Đông Hoa cảm thấy hứng thú, nhưng mà không ngờ con trai cứ thờ ơ như vậy, lạnh nhạt trả lời một câu.

"Thì cũng nghĩ cho em trai của con, cha cũng muốn tiến thêm bước này! Con nhìn Đông Quang đi, lớn như vậy rồi mà vẫn chưa có bình tĩnh, giống như là một tên thiếu gia vậy, nếu năng lực của cha mà không lớn, thì sợ rằng nó đã gặp họa sát thân mấy lần rồi" Điền Long nói.

"Cha cũng đừng có lấy dã tâm của cha ra làm cớ, nếu cha chỉ là một người dân bình thường, Đông Quang cũng sẽ không ngang ngược như bây giờ" Điền Đông Hoa nhàn nhạt nói.

"Hừ! Cho dù cha có dã tâm thì sao? Chúng ta là cha con, đây là sự thật không thể thay đổi! Con không thể nào cắt đứt quan hệ với cha được, ở thêm vài ngày nữa đi, con nên suy nghĩ cẩn thận lại!" Điền Long bị Điền Đông Hoa làm cho nổi giận, vỗ bàn quát : "Bây giờ đại sự của cha đã thành, cho dù con không đồng ý cách làm của cha thì sao, vậy thì có thể thế nào?"

Điền Đông Hoa cũng không nói thêm gì nữa, bây giờ hai người không có tiếng nói chung, có nói tiếp cũng là vô ích, cho nên Điền Đông Hoa đành lựa chọn im lặng,p tiếp tục tiêu diệt đồ ăn trước mắt.

Ngay trong lúc mà Điền Long cảm thấy không ai bằng mình, ông ta không biết rằng, ông ta đã bị ông chủ phía sau bỏ rơi, sau khi ông chỉ phát hiện ra Lưu Sạn và Khúc Đại Danh bại lộ, liền không ôm bất kỳ hy vọng gì vào Điền Long nữa, thậm chí là còn giết chết Tùy Dược Tiến để giá họa cho Dương Minh.

Có thể nói, Điền Long đã trở thành một quân cờ vứt đi rồi, chỉ cần đến lúc, ông chủ phía sau sẽ bỏ rơi ông ta không chút do dự, nhưng mà bây giờ xem ra, Điền Long vẫn còn chút lợi ích, giết hay không giết ông ta đều không ảnh hưởng gì đến Dương Minh, cho nên ông chủ phía sau cũng mặc kệ Điền Long luôn, để cho ông ta tự sinh tự diệt.

Chờ sau khi Điền Long ăn nhậu xong, cũng đã gần hai giờ sáng rồi, bây giờ mơ màng lái xe về biệt thự khẳng định là rất khó chịu, cho nên Điền Long quyết định tối nay không quay về, mà ở lại chổ này, ngủ một giấc cho đã.

"Kim Oa, có phòng nào trống không, dọn cho tôi một phòng!" Điền Long nói với Trương Kim Oa.

Cho dù không có, Trương Kim Oa cũng phải nói : "Tốt, Long ca, tôi đi chuẩn bị"

Trương Kim Oa nhường lại căn phòng của mình, bởi vì trong khoảng thời gian ngắn mà thu dọn một phòng thì quả thật là một chuyện không dễ, còn hắn ta thì tùy tiện tìm một chổ ngủ là được rồi.

Dương Minh và Vương Bình Nhâm chờ đến nửa đêm, cũng không thấy Điền Long đâu cả, Dương Minh đã biết Điền Long đại khái là sẽ không về trong tối nay, chắc là đã đi đâu đó, mà Dương Minh cũng không muốn đoán làm gì, quay sang nói với Vương Bình Nhâm : "Nghỉ ngơi đi, xem ra Điền Long không trở về rồi"

Vương Bình Nhâm gật đầu, dựa theo thói quen của Điền Long, thì khẳng định là đã tìm một chổ nghỉ ngơi rồi, không có khả năng đi lại nửa đêm như vậy, dù sao Điền Long cũng đã hơn năm mươi rồi, không thể so sánh như thanh niên bây giờ được.

Đến sáng hôm sau, Dương Minh nhìn thoáng qua bên trong biệt thự, tình hình vẫn như cũ, vậy là tối qua Điền Long đã không về.

Vương Bình Nhâm cũng xuất thân là vệ sĩ, cho nên cũng không có ngủ nhiều, Dương Minh vừa tỉnh dậy, là hắn cũng tỉnh theo, nhìn nhìn vào bên trong sân biệt thự, không thấy xe của Điền Long, vì thế lắc đầu nói : " không có xe của Điền Long, xem ra tối qua ông ta không trở về"

"Ban ngày Điền Long thường hay đi đâu?" Dương Minh hỏi.

"Tuy rằng Điền Long đã tiếp nhận sản nghiệp của Tôn gia, nhưng mà còn vài chuyện chưa dẹp loạn hết, nhất là chưa chuyển tên quyền sở hữu tài sản, cho nên ban ngày Điền Long sẽ không đến công ty, mà sẽ đi đến một đường khẩu, hay là bên chổ của Mã Cường..." Vương Bình Nhâm nói.

"Mã Cường... Mã Cường biến mất, Điền Long có nghi ngờ hay không?" Dương Minh nghe xong, nhíu mày hỏi.

"không sao cả" Vương Bình Nhâm cười, lắc đầu nói : " Mã Cường là một lão già bên cạnh Điền Long, tuổi cũng không nhỏ, bình thường thì nếu không có chuyện gì quan trọng sẽ không đến đường khẩu, còn đường khẩu là do Trầm Miếu Đồ phụ trách, mà ngày hôm qua hắn cũng đến, cũng có dùng cổ độc, coi như là người một nhà, hắn cũng có quan hệ không tồi với tôi, hẳn là có thể phân rõ lập trường"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 60

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự