Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1336 Giận con (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1791 chữ · khoảng 6 phút đọc

Vương Bình Nhâm cũng không hỏi được manh mối gì có giá trị cả, rơi vào đường cùng, đành phải trở về, nhưng mà, trong lúc đi ra vô cùng cẩn thận, sợ hai người bảo vệ nhìn thấy hướng đi của mình, cho nên hắn ta cố ý đi một quanh khu này, cuối cùng mới về xe của Dương Minh, mở cửa leo lên xe.

"Thế nào rồi?" Thật ra nãy giờ Dương Minh đã dùng dị năng quan sát nội dung cuộc nói chuyện của Vương Bình Nhâm và người bảo vệ, nhưng mà vì không muốn thể hiện mình quá mức thần kỳ, cho nên Dương Minh cũng làm bộ không biết.

" Điền Long quả thật là đã đi ra ngoài, nhưng mà không nói là đi đâu, bảo vệ ngoài cửa cũng không biết!" Vương Bình Nhâm bất đắc dĩ nhún vai, nói : "Với địa vị của bọn họ, bọn họ không thể hỏi Điền Long ra ngoài đi đâu được cả"

"Đã sớm đoán được kết quả này" Dương Minh cười nói : " Điền Long sao có khả nay nói cho những người này biết kế hoạch của mình chứ?" Dương Minh cười nhạt nói : "Bây giờ xem ra, phỏng chừng là tối nay Điền Long sẽ không trở về, nhưng mà, để bảo đảm, chúng ta nên chờ ở đây thì tốt hơn, phải kéo rèm cửa xe lên, tránh để bị người ta nhìn thấy"

Kính xe của Dương Minh tuy rằng là loại phản quang, nhưng mà có một vài dụng cụ đặc biệt có thể nhìn xuyên qua nó, thấy được tình hình bên trong xe, cho nên Dương Minh còn chuẩn bị thêm vài cái rèm cửa xe nữa, loại rèm cửa này được làm bằng sợi kim loạn, cho nên tia hồng ngoại cũng không nhìn xuyên qua được.

Sau khi kéo rèm cửa xe lên, nhìn chiếc BMW giống như là một chiếc thiếc giáp vậy, nhưng mà lại không khiến cho người ta chú ý nhiều, bởi vì có nhiều đôi tình nhân thích ân ái trong xe, thường hay kém rèm cửa che lại, cho nên bây giờ dù có kéo rèm cửa lên che cũng chẳng ai chú ý nhiều.

Tuy rằng làm như thì nhìn từ bên trong ra sẽ không thấy gì cả, nhưng mà, chỉ cần khởi động hệ thống quan sát của xe lên, thì có thể thông qua các máy quay nhỏ gắn ở phía trước và phía sau xe quan sát tình hình bên ngoài, Chỉ cần xe của Điền Long chạy qua đây, thì Vương Bình Nhâm có thể thấy.

Thật ra thì, Dương Minh không cần làm cái này, bởi vì con mắt của hắn chỉ cần tùy tiện là có thể nhìn xuyên bất cứ thứ gì, cái rèm cửa kim loại này đương nhiên không ngoại lệ rồi, mở hệ thống quan sát này cũng chỉ là vì Vương Bình Nhâm mà thôi.

Bên trong căn phòng ở bãi phế liệu, Điền Long đi vào căn phòng giam lỏng con tria Điền Đông Hoa của mình.

Lúc buổi chiều, Điền Long nhận được điện thoại của Trương Kim Oa, nói rằng Điền Đông Hoa không chịu ăn cái gì, cứ ngồi sững sờ ở trong phòng, lúc đó Điền Long liền nổi nóng, cũng không quản nữa, nói cho Trương Kim Oa biết, Điền Đông Hoa muốn ăn hay không ăn thì mặc kệ.

Nhưng mà, mặc kệ thế nào, Điền Đông Hoa cuối cùng vẫn là con trai của Điền Long, Điền Long sau khi ăn cơm tối xong, trái lo phải nghĩ một hồi, nhớ đến Điền Đông Hoa còn chưa ăn gì, trong lòng lo lắng, rốt cục không nhịn được, quyết định đi thăm con trai một lần, nói chuyện với con trai, hy vong rằng nó có thể hiểu cho hành động của mình, quay sang ủng hộ mình.

Bởi vì Vương Bình Nhâm vừa mới ra về không lâu, Điền Long cũng không muốn làm phiền hắn ta nữa, mấy ngày nay có gì cũng bắt Vương Bình Nhâm đi làm cả, Vương Bình Nhâm cũng đã mệt mỏi rồi, đây chỉ là một việc nhỏ, không cần gọi Vương Bình Nhâm trở về lái xe.

Vì thế Điền Long chì mang theo bốn người vệ sĩ, một người trong đó lái xe, đi về hướng bãi phế liệu.

Lúc này, Điền Đông Hoa đang ngồi chết lặng trong phòng, thấy Điền Long đến, cũng chỉ ngẩng đầu lên một cái, sau đó lại tiếp tục cúi đầu xuống và tự hỏi tại sao không có con kiến nào bò qua chân hắn, cũng không để ý đến cha mình.

"Đông Hoa, ăn cơm tối chưa?" Điền Long ngồi xuống bên cạnh Điền Đông Hoa, đưa tay vuốt tóc con trai.

Điền Đông Hoa né qua, nói : "Tôi ăn hay không có liên quan gì đến ông? Đạo bất đồng bất tương vi mưu ( Nói không được thì không cùng hợp mưu), những chuyện ông làm, tôi không dám ý kiến. Cho nên, tôi không làm phiền ông, thì ông cũng đừng đến làm phiền tôi, bây giờ tôi ăn không vô, khi nào đói, tôi sẽ tự ăn"

Điền Đông Hoa không muốn tuyệt thực để hù đọa Điền Long, bởi vì hắn biết chiêu này rất là ấu trĩ, nếu như mà tuyệt thực thì cha hoàn toàn có thể mạnh mẽ tiêm chất dinh dưỡng và đường vào trong cơ thể, chỉ cần mình không chết là được. Cho nên Điền Đông Hoa sẽ không tuyệt thực, bây giờ hắn không ăn, là bởi vì trong lòng không muốn ăn, một bên là cha một bên là anh em, mà cha rõ ràng là làm sai, hắn không muốn bao che, nhưng hắn không thể thay đổi được cái gì cả, cho nên mới khó chịu trong lòng.

Sở dĩ mà Điền Đông Hoa không thèm nói với Điền Long, cũng bởi vì hắn biết, cha sẽ không nghe lời khuyên của hắn, khuyên thì cũng chỉ tốn nước miếng mà thôi, căn bản là không hề có bất kỳ ý nghĩa gì, không bằng để dành hơi và nước miếng còn tốt hơn.

"Đông Hoa, sao con lại không chịu nổi khổ của cha vậy?' Điền Long nhìn con trai : "Con nghĩ đi, nếu không vì con, cha làm nhiều chuyện như vậy để làm gì? Cha đã bao nhiêu tuổi rồi? Cha có thể sống được bao lâu? không phải đây là vì con và Đông Quang sao?"

"Lẽ nào con muốn sau khi tốt nghiệp đại học, cũng muốn giống cha của con, cả đời phải tiếp tục làm việc cho Tôn gia sao?"

"Cái này có gì mà không tốt?" Điền Đông Hoa nhíu mày, hắn nghĩ suy nghĩ của cha mình đã có vấn đề, không thể nào nói lý được nữa : "Biết bao nhiêu sinh viên sau khi tốt nghiệp xong mà vẫn chưa kiếm được việc làm không? Tìm được công việc rửa toilet thôi cũng đã vui lắm rồi, sau khi tôi tốt nghiệp xong liền có chổ làm, hơn nữa còn được trọng dụng, như vậy có gì mà không tốt?"

"Con được trọng dụng, nhưng mà phải nhìn sắc mặt của Tôn gia để làm việc! Bởi vì người ta cuối cùng vẫn là ông chủ, địa vị của con cũng là do người của Tôn gia cho con, nhưng đừng thấy con dưới một người trên vạn người, bên trong tập đoàn được mọi người tôn kính như đại gia vậy, chỉ cần có một ngày Tôn gia thấy ocn không vừa mắt, chỉ một câu nói là có thể làm cho con không còn gì cả, cho con hai bàn tay trắng, từ một chổ cao cao tại thượng, thoáng cái ngã xuống!" Điền Long hừ một tiếng, nói : " Những cái này con có nghĩ đến không?"

"Mình làm cho tốt, không mắc lỗi nhiều, thì Tôn gia sao có thể gây phiền phức được?" Điền Đông Hoa đương nhiên là không chấp nhận quan điểm lý luận của Điền Long, tuy rằng lý lẽ của Điền Long không sai, nhưng mà, theo ý của Điền Long thì, những người trên đời này đi làm công cho ông chủ, vì sợ ông chủ giáng chức, liền tranh thủ ra tay lật đổ ông chủ của mình hết sao? Vậy cái thế giới này chẳng phải lộn xộn rồi sao?

"Lời tuy là nói vậy, nhưng mà, mọi chuyện đều có ngoài ý muốn, ai có thể bảo đảm rằng con không mắc sai lầm?' Điền Long hỏi : "Hơn nữa, với tính cách của em trai con, đắc tội với người không nên đụng vào, nghe nói nó đã đắc tội với Tôn Chí Vĩ của Tôn gia, chờ Tôn Chí Vĩ lên nắm quyền, thì nó còn có chổ tốt sao? Chắc chắn là sẽ liên lụy đến người con!"

Điền Long nói những lời này là sự thật, không chỉ là Điền Đông Quang, ngay cả bản thân Điền Đông Hoa cũng không ưa gì Tôn Chí Vĩ, nhưng mà, theo hắn thấy, Tôn Chí Vĩ không khác gì một thằng phá của cả, Tôn Hồng Quân căn bản là không thể giao sản nghiệp lại cho hắn được, chỉ có thể để lại cho Tôn Khiết mà thôi, Tôn Khiết ít ra cũng là một người hiểu lý lẽ, sẽ không gây thù oán với Điền gia chỉ vì một đứa nhóc miệng còn hôi sữa được.

Huống chi Tôn Khiết lại có quan hệ với Dương Minh, sau này Tôn gia chẳng phải là do Dương Minh quản hay sao? Dương Minh là ai? Là anh em tốt của mình, Dương Minh có khả năng bạc đãi mình sao?

Cho nên, nếu đổi lại là người khác thì có lẽ là đã bị Điền Long nói đúng, nhưng mà Điền Đông Hoa thì không động tâm chút nào, cũng không nghĩ rằng lời nói của Điền Long sẽ trở thành sự thật, chỉ nghĩ cha đang mượn lý do để nói chuyện mà thôi.

"Vậy sau khi tốt nghiệp, không làm việc cho Tôn gia cũng được, cũng chẳng có chuyện gì cả" Điền Đông Hoa nói.

Điền Long nghe Điền Đông Hoa nói xong, nhất thời không biết nên nói gì, hai người không cùng quan điểm, nói như thế nào cũng không thể hiểu nhau được, cho dù có nói đến khàn tiếng thì con trai cũng sẽ không hiểu, nghĩ đến đây, Điền Long vô cùng thất vọng.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 56

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự