Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1304 Dương Minh, cứu em. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1809 chữ · khoảng 6 phút đọc

Cô gái này có thể là sợ trời tối, không dám đi ven đường, mà là đi giữa đường. Tuy rằng mức độ bảo an trong trường rất tốt,nhưng ai có thể bảo đảm là không có một tên sắc lang nào đó ban ngày ẩn núp ở ven đường, đến tối nhảy ra cướp của giết người chứ? Lúc đầu Hầu Chấn Hám không phải cũng như vậy sao? Cho nên, Dương Minh cũng có thể hiểu được tâm tình của cô gái này, muốn nhấn còi ô tô một chút, để cho nàng tránh ra, nhưng mà, khi tay của hắn đặt lên trên cái còi, thì lại rút về.

Lúc này đêm đã khuya rồi, mà trong khu vực này không có một chút âm thanh gì, nếu như mà Dương Minh nhấn còi xe, rất có thể sẽ làm cho những người đang ngủ giật mình tỉnh mộng, Dương Minh không muốn làm ra loại chuyện đáng ghét không có đạo đức này, lúc trước Tề Chí Đức và Tạn Văn Tiến nhấn còi xe điên cuồng trong sân trường, đã bị Dương Minh đập cho một trận rồi, cho nên hắn đương nhiên là không có khả năng làm ra loại chuyện tương tự.

Nghĩ đến hai tên bại hoại đó, Dương Minh liền nhớ đến Trầm Vũ Tích, một cô phục vụ tại Bất Dạ Thiên, không biết lúc này đã khôi phục thế nào rồi, có đi đứng được hay không.

Tuy rằng Tề Chí Đức, Tạ Văn Tiến và Lưu Triệu Quân ba người đều đã có sự trừng phạt rồi, nhưng mà trừng phạt thì sao, cũng không thể bù đắp lại những tổn thương đã gây ra cho cô gái kia.

Dương Minh khẽ thở dài một tiếng, về chuyện của Trầm Vũ Tích, hắn cũng có nghe không ít, nhưng đối với các tin đồn trong Bất Dạ Thiên, hắn cũng không lên tiếng phủ nhận.

Bây giờ, thậm chí ngay cả Bạo Tam Lập cũng cho rằng Trầm Vũ Tích có một chút quan hệ không nói rõ với Dương Minh, huống chi là những người trong Bất Dạ Thiên?

Cho nên, có mối quan hệ này, những người đến thăm hỏi Trầm Vũ Tích nói liền không dứt, thậm chí là có nhiều người không phải của Bất Dạ Thiên, mà làm việc cho bên công ty giải trí Danh Dương cũng mang quà bánh đi thăm Trầm Vũ Tích luôn.

Nguyên nhân khiến cho Dương Minh không giải thích và phủ nhận rất căn bản, thật ra đều là muốn cho Trầm Vũ Tích nhận được nhiều sự quan tâm, như vậy mới có thể khiến cho nàng hài lòng một ít. Về phần tin đồn nhảm, Trầm Vũ Tích đã không lên tiếng rồi, Dương Minh tội gì phải phủ nhận?

Tuy rằng sau khi trở lại Tùng Giang, Dương Minh cũng chưa từng đi thăm, nhưng mà Bạo Tam Lập đã báo cáo về tình hình của Trầm Vũ Tích cho hắn nghe.

Nghĩ đến những chuyện cũ này, Dương Minh cũng chậm rãi đi phía sau cô gái kia, nếu như không có biện pháp vượt qua, cũng không thể nào nhấn còi, thì Dương Minh cũng chỉ có thể đi theo sau lưng nàng, chờ cho nàng quẹo vào trong ký túc xá nữ.

Kinh Tiểu Lộ làm xong mọi công việc, nhìn lên đồng hồ đã thấy hơn mười hai giờ rồi, nàng ta cũng không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy.

Buổi chiều ngày hôm nay, Kinh Tiểu Lộ đang đi học trong trường, thì nhận được điện thoại của lãnh đạo trong công ty, nói cho nàng biết trong công ty xảy ra chuyện, hai phó tổng đã bỏ trốn, chủ tịch Hầu Chấn Hám và tổng giám đốc Bạo Tam Lập muốn mời toản thể nhân viên dự họp, cho nên kêu Kinh Tiểu Lộ tham gia.

Thật ra, Kinh Tiểu Lộ hoàn toàn có thể gọi điện cho Hầu Chấn Hám xin nghỉ, bởi vì lãnh đạo trong công ty ai cũng biết quan hệ sau lưng của Kinh Tiểu Lộ cả. Nhưng mà, sở dĩ người này gọi điện cho Kinh Tiểu Lộ, cũng bởi vì tình thế ép buột, bởi vì Quách Kiện Siêu đã tuyên bố rằng, nhân viên đi công tác cũng được, hay đang xin nghỉ phép cũng thế, tất cả phải có mặt tại công ty để họp lúc ba giờ chiều nay! Kinh Tiểu Lộ vốn có quan hệ với Dương Minh, cho nên bên trong công ty sống rất thoải mái và nhẹ nhàng, khi nào không có khóa thì đến công ty làm, còn khi có khóa thì đến trường học. Cho nên, trong công ty có chuyện, Kinh Tiểu Lộ cũng không muốn làm người đặc biệt, vì thế vội vàng xin phép thầy giáo cho nghỉ sớm, đón xe chạy đến công ty dự họp.

Công ty xảy ra chuyện lớn như vậy, chuyện đầu tiên mà lãnh đạo cao cấp trong công ty muốn làm chính là trấn an tinh thần của nhân viên, công ty không loạn thì mới có thể giải quyết sự tình êm đẹp.

Nhưng mà, phần lớn mọi nhân viên đều biết bối cảnh của công ty giải trí Danh Dương, cho nên đối với việc công ty gặp khó khăn cũng không lo lắng gì, theo bọn họ thấy rằng, hai phó tổng chạy trốn này sớm muộn gì cũng sẽ bị bắt. Sau khi cuộc họp chấm dứt, nhân viên kế toán của các bộ phận đều bắt đầu lập báo cáo tổng kết, thường thì đây là công việc của cuối năm, nhưng do tình huống đặc biệt, vì thế các bộ phận này đều chạy như gà mắc đẻ vậy, Kinh Tiểu Lộ đương nhiên cũng tham gia trợ giúp.

Nàng ta mặc dù có quan hệ đặc biệt, nhưng mà cũng không muốn làm người đặc biệt, người khác làm việc còn mình lười biếng, loại chuyện này nàng ta sẽ không làm. Tuy rằng người khác không nói gì, nhưng trong lòng nhất định là khó chịu.

Nhưng mà, bây giờ nàng ta cùng làm việc với mọi người, người khác liền nghĩ Kinh Tiểu Lộ là một cô gái rất tốt, mặc dù có quan hệ với nhân vật cao cấp, nhưng mà lại bình dị dễ gần.

Ấn tượng trong lòng của mọi người về Kinh Tiểu Lộ bây giờ là như vậy, cho nên bình thường nàng ta xin nghỉ để đi học, cũng không có ai nói xấu cả, trái lại còn nghĩ rằng cô gái trẻ này biết chịu khổ chịu cực.

Sau khi làm xong mọi chuyện, nhìn thời gian cũng đã là mười hai giờ, Kinh Tiểu Lộ âm thầm kêu khổ, phòng ngủ hẳn là đã khóa cửa rồi sao? Lúc này trở về, có vào được cổng không nhĩ?

Từ chối lời mời liên hoan của các đồng nghiệp, Kinh Tiểu Lộ đón xe vội vã trở về ký túc xá. Bởi vì xe taxi không được phép tiến vào trong khu vực trường học, cho nên Kinh Tiểu Lộ đành phải xuống xe ở cửa, đi bộ đến hướng ký túc xá nữ.

Đi chưa được bao lâu, Kinh Tiểu Lộ liền cảm thấy phía sau có ánh sáng chiếu tới, hình như là đèn xe, Kinh Tiểu Lộ vội vàng đi nhanh hơn, đồng thời theo bản năng đi sát vào ven đường, muốn cho xe vượt qua.

Còn Dương Minh, tuy rằng đã nhìn thấy hình động của Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà, cũng phải trách con đường này thôi, đây là đường nhỏ chỉ cho một xe chạy, xe của Dương Minh vào là đầy con đường rồi, cho nên tuy rằng Kinh Tiểu Lộ đã đi sát ven đường, nhưng cũng không đủ chổ trống để vượt qua, mà Dương Minh lại không dám tùy tiện thử, lỡ như trong lúc vượt qua, trợt tay làm ra cái gì đó thì hối hận cả đời cũng không được, dù sao thì Dương Minh cũng không có gấp gáp.

Kinh Tiểu Lộ đã nhường đường, nhưng mà lại không thấy chiếc xe vượt lên, vẫn theo phía sau mình với tốc độ không nhanh không chậm! Trong lòng Kinh Tiểu Lộ thoáng rung lên, nàng nghe nói gần đây hay xảy ra những vụ theo đuôi cướp bốc này nọ, mà tốc độ lái xe của người phía sau lại có vẻ tương đối kỳ quái, Kinh Tiểu Lộ làm sao mà không sợ được?

Nhất là buổi tối, Dương Minh mở đèn pha, cho dù Kinh Tiểu Lộ có quay đầu lại, cũng không thể nhìn thấy rõ loại xe và người lái xe, cho nên sau khi bị theo đuôi nửa ngày, Kinh Tiểu Lộ rốt cục đã không nhịn được.

"A....." Kinh Tiểu Lộ hét lên một tiếng.

Một tiếng hét giữa đêm vắng vang lên như vậy đặc biệt chói tai, Dương Minh đương nhiên cũng nghe được tiếng hét của Kinh Tiểu Lộ, vô thức ngừng xe lại, mở cửa xe nhảy xuống.

Còn Kinh Tiểu Lộ, nghe thấy tiếng mở cửa phía sau, càng thêm sợ hãi, không dám quay đầu lại, mà là co giò bỏ chạy! Trước đó, khi Kinh Tiểu Lộ quay đầu lại, Dương Minh đã nhận ra cô gái phía trước chính là Kinh Tiểu Lộ, còn đang buồn bực là tại sao cô nàng này giữa đêm hôm khuya khoắc vậy mà còn đi lang thang như vậy, còn chưa kịp mở cửa sổ xuống hỏi, thì đột nhiên nghe nàng ta hét ầm lên rồi bỏ chạy về phía trước, điều này càng làm cho Dương Minh nghĩ mãi cũng không hiểu, không biết nàng ta rốt cục là bị cái gì.

Nhưng mà, Dương Minh cũng vô thức đuổi theo.

Kinh Tiểu Lộ nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân, chỉ biết người kia đã xuống xe, đuổi theo mình, trong lòng nàng càng thêm sợ hãi, nhắm mắt liều mạng chạy về phía trước.

Chỉ là, Kinh Tiểu Lộ thân là con gái, chạy chẳng được nhanh bao nhiêu cả, tuy rằng Dương Minh ở phía sau khá xa, nhưng mà càng lúc càng gần nàng, Kinh Tiểu Lộ sắp khóc rồi, thầm nghĩ tại sao mình xui quá vậy, nếu bị bắt chắc chắn sẽ bị cưỡng hiếp, mất trinh, thông ass này nọ, cuối cùng là hiếp xong giết, không biết có giết xong lại hiếp không... tim của nàng hầu như tan vỡ, biết người phía sau đã gần đến bên cạnh mình rồi, trong lúc tuyệt vọng, không tự chủ hô lớn : "Dương Minh, cứu em..."

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 84

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự