Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1305 Đắc ý à đắc ý. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1773 chữ · khoảng 6 phút đọc

Con gái trong độ tuổi này như Kinh Tiểu Lộ, trong lòng đương nhiên là có đối tượng yêu thương rồi, Dương Minh quả thật cũng đủ thực lực để bảo vệ cho nàng. Mấy lần nàng gặp nguy hiểm, đều là do Dương Minh trợ giúp hóa giải.

Cho nên, theo lẽ tự nhiên, Kinh Tiểu Lộ đã gọi ra tên của Dương Minh : " Dương Minh, cứu em...."

Còn Dương Minh đang đuổi theo phía sau Kinh Tiểu Lộ, vốn không hiểu Kinh Tiểu Lộ đã gặp chuyện gì, cũng không hiểu tại sao nàng ta lại đột nhiên bỏ chạy, lúc này nghe thấy Kinh Tiểu Lộ kêu cứu mạng, hơn nữa còn gọi tên mình, Dương Minh không khỏi sửng sốt! Không hiểu biết Kinh Tiểu Lộ làm cách nào nhận ra mình, phải biết rằng lúc bỏ chạy Kinh Tiểu Lộ không có quay đầu lại, Dương Minh có chút khó hiểu, lẽ nào Kinh Tiểu Lộ cũng có dị năng nhìn 360 độ như mình?

Dương Minh không biết Kinh Tiểu Lộ bị cái gì, cho nên chân bước nhanh hơn, đuổi theo Kinh Tiểu Lộ, nắm lấy cánh tay nàng, vốn tưởng rằng như vậy sẽ làm cho nàng có cảm giác an toàn, nhưng nào ngờ rằng, phản ứng của Kinh Tiểu Lộ càng thêm mãnh liệt.

"Buông tay ra... Dương Minh... anh cứu em với..." Kinh Tiểu Lộ liều mạng hất cánh tay của Dương Minh ra, lớn tiếng hét lên.

Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ hét xong, thật sự dở khóc dở cười, thầm nghĩ, tôi đã đến rồi, cô còn gọi tôi cái gì nữa? Hơn nữa tôi nắm tay cô, cô còn kêu tôi buông ra, tại sao trước sau lại mâu thuẫn quá vậy? Không phải là thần kinh của cô có vấn đề chứ?"

" Kinh Tiểu Lộ, cô nói cái gì vậy? Cô kêu cứu cô, lại kêu tôi buông cô ra, rốt cục là xảy ra chuyện gì?" Dương Minh không nhịn được, quát hỏi.

"Ha?" Tiếng hét của Kinh Tiểu Lộ bị tiếng quát của Dương Minh làm cho tắt đài, quay đầu lại nhìn, vẻ mặt không thể tin được nhìn Dương Minh : "Sao lại là anh?"

"Cái gì mà sao lại là tôi? Không phải là cô gọi tôi sao?" Dương Minh bị Kinh Tiểu Lộ làm cho khó hiểu.

Kinh Tiểu Lộ nhìn Dương Minh, lại nhìn chiếc xe cách đó không xa, nhất thời chợt nhận ra, xem ra là mình đã hiểu lầm rồi, cho rằng Dương Minh là kẻ xấu đuổi theo sau lưng mình, mà mình tự nhiên lại còn kêu cứu mạng, thật sự đúng là một hành động điên rồ.

"Vừa rồi là anh lái xe theo phía sau em?" Kinh Tiểu Lộ xấu hổ nói.

"đúng vậy, lúc đầu tôi đã nhận ra cô rồi, nhìn thấy cô tránh ra, nhưng do đường hẹp, tôi sợ đụng cô, cho nên mới không vượt qua" Dương Minh nói.

"Vậy tại sao anh không ấn còi?" Kinh Tiểu Lộ không ngờ mình lại hiểm lầm lớn như vậy, nhất thởi đỏ mặt.

"Đêm hôm khuya khoắc, nhấn còi xe, không phải là muốn cho mọi người thức giấc sao? Loại chuyện thất đức như vậy, tôi sẽ không làm!" Dương Minh cười khổ buông tay ra, nói : "Cô có phải là hiểu lầm cái gì rồi không?"

"Đúng vậy, trễ thế này rồi mà anh còn theo sau lưng người ta, em còn tưởng rằng anh là người xấu, cho nên sợ!" Kinh Tiểu Lộ có chút ủy khuất nói : "Tối như vậy, em không thấy rõ lắm..."

Dương Minh choáng váng, hèn chi lúc Kinh Tiểu Lộ nhìn thoáng qua phía sau rồi co giò bỏ chạy, Dương Minh còn tưởng rằng Kinh Tiểu Lộ gặp phiền phức gì đó, quay đầu nhìn ra xe của mình, mới kêu tên của mình ra, lại không ngờ rằng, Kinh Tiểu Lộ đã xem mình thành người xấu.

Mà nghĩ đến cảnh Kinh Tiểu Lộ kêu tên mình cầu cứu, Dương Minh thật sự không biết khóc hay nên cười :"Vậy cô kêu tên tôi làm gì? Cô nghĩ tôi là siêu nhân à, hô một tiếng là có thể xuất hiện..."

"Người ta vô ý thức kêu lên mà!" Sắc mặt của Kinh Tiểu Lộ đã ửng đỏ rồi, cái cảm giác mặt đỏ tim đập nhanh này, trước đây Kinh Tiểu Lộ chưa từng có, không biết vì sao, khi thấy Dương Minh rồi, trong lòng Kinh Tiểu Lộ không còn khẩn trương nữa, mà lúc nhìn thấy, chỉ còn lại một sự thương nhớ.

Trước đây cũng đã thay đổi không ít bạn trai, nhưng mà Kinh Tiểu Lộ chỉ xem bọn họ là một cái máy ATM rút tiền mà thôi, cho đến bây giờ vẫn chưa thật sự thích một ai cả.

Dương Minh rất rõ ràng tâm tư của Kinh Tiểu Lộ, lần trước Kinh Tiểu Lộ đã nói muốn mình bao dưỡng nàng ta, sau đó lại kéo mình đi dạo phố, Dương Minh làm sao mà không rõ tâm tư của Kinh Tiểu Lộ đối với hắn nữa?

Nhưng mà, Dương Minh chỉ cho rằng, đây không phải là yêu thương gì cả, mà chỉ là một sự tôn trọng đối với kẻ mạnh mà thôi. Một cô gái như Kinh Tiểu Lộ, lăn lộn trong xã hội nhiều năm như vậy, để bảo vệ bản thân không bị tổn thương gì, Kinh Tiểu Lộ đã dùng toàn bộ sức lực và trí thông minh trên người, sử dụng tất cả những cái mình có để chống đỡ, nàng ta đã mệt mỏi lắm rồi, mệt mỏi vô cùng, cho nên khi một người đàn ông chân chính xuất hiện và có khả năng bảo vệ nàng, Kinh Tiểu Lộ vô thức đem người này trở thành chổ dựa của mình, thậm chí là không tiếc mang danh là gái bao.

Nhưng mà, cái đó và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, chỉ là bản năng kẻ yếu tìm kiếm chổ dựa mà thôi, Dương Minh cũng không muốn chiếm tiện nghi gì của Kinh Tiểu Lộ cả, tuy rằng Kinh Tiểu Lộ khi không trang điểm nhìn rất là thanh thuần xinh đẹp, có một sức hút không nói nên lời, là một sự hấp dẫn mê hoặc, nhưng mà Dương Minh cũng không muốn làm ngựa đực gì cả, bây giờ hậu cung đã khiến cho hắn không biết nên làm thế nào rồi, cho nên Dương Minh không muốn phát sinh quan hệ gì với Kinh Tiểu Lộ cả.

Ngày hôm nay, nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong, Dương Minh mới ngạc nhiên phát hiện ra, Kinh Tiểu Lộ thật sự có tâm tư đối với mình, chỉ có như vậy, trong tình huống nguy hiểm Kinh Tiểu Lộ mới không tự chủ kêu lên hai tiếng Dương Minh mà thôi.

Có sự phân tích này, Dương Minh cũng đã đại khái đoán được suy nghĩ của Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà, đoán được thì thế nào? Dương Minh cũng chỉ có thể giả vở như không biết, những người con gái bên cạnh mình, ai ai cũng đều có một đoạn thời gian kỷ niệm và cơ duyên trùng hợp cả, không đơn thuần là nam mê sắc nữ mê tiền, mà Dương Minh cũng không phải là loại đàn ông đam mê dục vọng và sắc đẹp.

"Tôi thấy cô thật sự đã coi tôi là súp pờ men rồi đó!" Dương Minh nhún vai, thay đổi câu chuyện : "Tại sao trễ như vậy mới về?"

"Công ty xảy ra chuyện, hai người phó tổng tham ô xong bỏ trốn, các bộ phận trong công ty đều phải khẩn trương kiểm toán và tổng kết xem đã thiếu hụt bao nhiêu..." Kinh Tiểu Lộ cũng không giấu diếm Dương Minh những chuyện này, thứ nhất là do Dương Minh giới thiệu nàng vào làm, thứ hai nàng cũng rõ ràng Dương Minh là người nắm quyền phía sau : "Anh hẳn là đã biết rồi phải không?"

Dương Minh gật đầu : "Buổi sáng có đến công ty rồi, thì ra cô làm sổ sách!"

"Đúng vậy, mệt muốn chết luôn!" Kinh Tiểu Lộ duỗi lưng nói : "Thế nào, không khao em à?"

"Tôi? Khao cổ? Tại sao? Có liên quan gì đến tôi?" Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong, nhất thời khó hiểu.

"Em làm việc cho công ty, anh đương nhiên là phải khao em rồi!" Kinh Tiểu Lộ đắc ý nói.

"..." Dương Minh thật bó tay rồi, Kinh Tiểu Lộ thật đúng là biết mượn đường leo núi, cái này mà cũng có thể liên hệ được, chỉ là hắn vừa muốn nói cái gì, thì đã nghe một tiếng quát, sau đó nhiều ánh đèn pin chiếu vào mặt.

"Không được nhúc nhích! Chúng tôi là bảo vệ trong trường!"

Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ ngạc nhiên, bảo vệ của trường đến đây làm gì? Dương Minh thì không sao, nhưng Kinh Tiểu Lộ thì lại có chút giận hờn, mấy tay bảo vệ này ăn no không có gì làm sao? Buổi tối mà còn đi lại lung tung trong trường?

Thật vất vả mới có một buổi tối lãng mạn trong trường với Dương Minh, lại bị phá hủy như vậy, thật là mất hứng! Tuy rằng chỉ là vô tình gặp gỡ, nhưng mà con gái luôn thích mơ mộng những chuyện lãng mạn, tuy rằng biết không thực tế, nhưng vẫn thích tưởng tượng.

"Các người làm gì vậy?" Kinh Tiểu Lộ tức giận hét lớn lên.

"Vừa rồi chúng tôi nghe thấy có tiếng người kêu cứu, có phải là cô hay không?" Bảo vệ hỏi.

"Là tôi... nhưng mà bây giờ không sao rồi..." Kinh Tiểu Lộ nghe thấy những người này bị tiếng kêu cứu của mình hấp dẫn dến, tức giận cũng tiêu tan, mặc kệ là nói thế nào thì người ta cũng đến vì mình : " Tôi và bạn trai giận nhau, cãi nhau í mà, xin lỗi, hì hì..."

Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ giải thích xong, vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng mà lúc này nếu giải thích thêm, thì sợ rằng lại càng phiền phức, muốn cho những người này hiểu phải tốn rất nhiều công sức, cho nên Dương Minh cũng không muốn giải thích, chỉ trừng mắt nhìn Kinh Tiểu Lộ.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 77

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự