Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1296 Kế hoạch đối phó. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2011 chữ · khoảng 7 phút đọc

"Xin lỗi, tiểu Lệ, điện thoại của anh để trên bàn làm việc, mà vừa rồi anh ở chổ Tùy tổng" Người thư ký vội vàng nói.

"Vậy anh chừng nào mới đến? Không phải bình thường giờ này anh đã ra về rồi sao? Đồ ăn em cũng đã gọi rồi đấy!" Cô bạn gái hừ nói.

"Xin lỗi tiểu Lệ, anh không đi được đâu" Người thư ký áy náy nói : "Ngày hôm nay, Tùy tổng có chuyện muốn anh ở lại công ty, anh không thể đi được, em tự mình ăn đi, ăn xong về nhà chờ anh..."

"Em tự ăn?" Cô bạn gái nghe xong, liền nổi giận : "Tùy tổng của anh bị cái gì vậy? Một năm bốn quý ăn đã làm việc cho ông ta cực khổ rồi, mà hôm nay là sinh nhật em, ông ta cũng không chịu thả anh đi?"

"Tiểu Lệ, em đừng nóng giận, em nghe anh nói hết đã" Người thư ký vội cầm cái hộp nhẫn kim cương lên, nói.

"Nói cái gì chứ! Cho anh hai lựa chọn, hoặc là chia tay, hoặc là trong vòng mười phút nữa anh chạy đến nhà hàng!" Người bạn gái cắt lời người thư ký, nói.

"Tiểu Lệ, em nghe anh nói xong đã!" Người thư ký nói : "Tùy tổng cũng biết hôm nay là sinh nhật em, cho nên đã cho chúng ta một món quà lớn!'

"Quà lớn gì?' Người bạn gái nghe nói là Tùy tổng tặng quà, nhẫn nại hỏi.

"Là một chiếc nhẫn kim cương năm ca-ra!" Người thư ký nói : "Là người khác tặng cho phu nhân của Tùy tổng, nhưng mà, Tùy tổng vợ mình đã có nhiều trang sức lắm rồi, đúng lúc lại nghe nói hôm nay là sinh nhật em, cho nên đã tặng cho anh làm lễ vật đính hôn của chúng ta!"

"A? Năm ca-ra!" Cô bạn gái bỗng nhiên cả kinh : "Thật sao, là năm ca-ra à?"

"Đúng vậy, anh xem qua rồi, cái kiểu giống như vậy ở trong nước, cũng hơn cả triệu đồng!" Người thư ký đắc ý nói : "Cho nên, em còn tức giận không?"

"Em làm sao mà tức giận cái gì nữa, một lát em ăn xong, sẽ về nhà đợi anh!" Cô bạn gái nhất thời cao hứng, nói, cũng không còn vẻ giận dữ như vừa rồi.

"Được rồi, vậy em tắm rửa sạch sẽ lên giường chờ anh đi..." Người thư ký nói. Nhưng mà, hắn ta không ngờ rằng, những lời nói này qua điện thoại với người bạn gái lại trở thành di ngôn cuối cùng của hắn. Bao nhiêu năm qua giúp đõ Tùy Dược Tiến làm bậy, cuối cùng cũng đã có sự nghiêm phạt cho hắn.

Hành động của Tùy Dược Tiến đối với người thư ký, Dương Minh cũng đã nhìn rõ trong mắt, không ngờ rằng người này lại biết cách thu mua nhân tâm như vậy, hèn chi có thể lên như diều gặp gió tại Tĩnh Sơn, chỉ đáng tiếc là, hết lần này đến lần khác cứ tìm mình để gây phiền phức. Mà lần này Dương Minh đi, thì cũng phải cho ông ta biết thế nào là lợi hại, muốn cho ông ta chảy máu.

Sắc trời dần dần tối, đèn đường cũng sáng lên, toàn bộ tòa nhà Tiên Nhân, lúc ban đầu đèn sáng trưng toàn bộ, thì lúc này chỉ còn lại phòng làm việc của tổng giám đốc và phòng an ninh thôi.

Nãy giờ Dương Minh đã lập kế hoạch lẻn vào trong tòa nhà Tiên Nhân rồi. Đột nhập từ cửa chính, hiển nhiên là không thể rồi. Lúc ra về, nếu như đi vào, khẳng định sẽ bị bảo vệ kiểm tra và nghi nhờ, cứ như vậy sẽ không có lợi cho kế hoạch của Dương Minh. Nhưng mà, thoạt nhìn bảo vệ của tòa nhà có vẻ nghiêm ngặt, nhưng mà thật ra lại không như thế. Bởi vì trong toilet, có một cái cửa sổ đang mở, đây cũng chính là nhược điểm trí mạng của tòa nhà. Lần trước giáo huấn Tứ Xà bang từ Đông Hải đến, Dương Minh cũng đã lẻn vào từ cửa toilet, mà lúc này đây cũng không ngoại lệ. Tuy rằng chủ thể tòa nhà đều được làm từ thủy tinh và gạch men, nhưng mà muốn leo lên cũng không tính là khó khăn gì, chỉ cần có miếng hút nước hỗ trợ, là có thể leo vào rồi. Chỉ là tòa nhà này nằm trên đoạn đường đông đức, cho dù trời đã tối, nhưng mà người đi đường cũng không ít, Dương Minh cũng không có cách nào hành động. Lúc này mà bò lên tòa nhà, khẳng định sẽ bị người khác để ý. Cho nên, Dương Minh chỉ có thể đợi, đợi đến khi nào trên đường vắng người mới có thể hành đ6ọng.

Kế hoạch của Dương Minh chính là, muốn đợi cho Tùy Dược Tiến ra về, rồi bám theo ông ta, đến một chổ vắng vẻ yên lặng thì mới ra tay. Nhưng mà, hiển nhiên rằng hôm nay Tùy Dược Tiến không có ý định về nhà, mà muốn ở lại công ty. Từ đoạn đối thoại của Tùy Dược Tiến và người thư ký, Dương Minh cũng có thể hiểu được đại khái. Thì ra, là Tùy Dược Tiến gọi điện hỏi thăm tổ chức sát thủ, bây giờ đang đợi người ta trả lời. Chỉ là, ông ta còn có thể đợi được sao? Phỏng chừng là Tùy Dược Tiến có nằm mơ cũng không ngờ rằng, tổ chức mà ông ta ủy thác, tự nhiên lại có quan hệ với Dương Minh.

..........................................

"Tại sao hiệu suất lại chậm như vậy? Tổ chức đứng đầu thế giới mà làm ăn chậm chạp thật!" Tùy Dược Tiến ngồi ở bàn công tác, nhìn nhìn đồng hồ, không nhịn được chửi vài câu, bây giờ đã là gần mười một giờ đêm rồi, mà vẫn chưa gọi điện đến. Sớm biết như vậy, Tùy Dược Tiến đã cho số điện thoại di động của mình rồi, cần gì phải ngồi đây chờ chứ? Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại, đối phương nói tiếng Anh, cho dù có lưu số điện thoại di động, thì mình có nghe cũng không hiểu đối phương nói cái gì, còn phải tìm thư ký phiên dịch lại, cho nên chỉ có thể ngồi ở công ty chờ thôi. Trong lúc buồn chán, Tùy Dược Tiến ngồi mở máy tính lên chơi trò chơi.............

Thời gian chậm chạp trôi qua từng giây.................

Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai ba người đã sớm trở về nhà, chờ Dương Minh trở ề, nhưng mà, đợi từ sáu giờ chiếu đến mười một giờ đêm cũng không có thấy Dương Minh đâu cả. Tuy rằng biết Dương Minh có chuyện quan trọng phải làm, nhưng mà, Trần Mộng Nghiên vẫn không chịu nổi sự lo lắng trong lòng, gọi điện thoại cho Dương Minh. Dương Minh vẫn đang ngồi chú ý đến động tĩnh của Tùy Dược Tiến, cũng không để ý đến thời gian. Một sát thủ chuyên nghiệp, nhất định phải có tính nhẫn nại thật tốt, trong lúc theo dõi mục tiêu, nhất định phải quên sự tồn tại của thời gian. Chợt nghe điện thoại vang lên, Dương Minh mới phát hiện ra, bây giờ đã là mười một giờ rồi, có chút áy náy nhấc điện thoại lên : "Mộng Nghiên, bọn em còn chưa nghỉ ngơi sao? Anh ở bên ngoài, còn chút chuyện chưa giải quyết xong"

"Vẫn chưa, bọn em đang đợi anh, nhưng mà cũng biết anh đang có chuyện ấp, chỉ là nhớ anh quá, cho nên mới gọi điện hỏi thăm một chút thôi" Trần Mộng Nghiên cũng không phải là một người không hiểu chuyện, nghe Dương Minh nói như vậy, đương nhiên cũng hiểu được.

"Anh không sao, các em nghỉ ngơi trước đi. Thật sự xin lỗi, Mộng Nghiên!" Dương Minh đi lâu như vậy, trở về cũng không được gặp mặt của Trần Mộng Nghiên một lần.

"Được rồi, bọn em đi ngủ trước, anh phải cẩn thận đó. Xong vei65c rồi nhớ về nhà sớm nha!" Trần Mộng Nghiên giống như một cô vợ nhỏ vậy, dặn dò chồng mình làm việc cẩn thận và về nhà sớm.

Dương Minh thở dài, cúp điện thoại, không biết cuộc sống không yên ổn như vậy đến lúc nào mới có thể chấm dứt. Tuy rằng, hắn đã có được những thứ mà cả đời người khác không có, nhưng mà, lại không thể nào sống yên ổn trong nó, không được vui sướng. Mỗi ngày đều phải đối mặt với nguy hiểm và âm mưu,cuộc sống như vậy khiến cho Dương Minh rất khó chịu. Tuy rằng mong muốn tất cả hãy nhanh chóng kết thúc, nhưng mà, Dương Minh cũng cần phải xử lý chuyện trước mắt.

Nhìn thấy đã gần mười hai giờ đêm rồi, trên đường hầu như đã không còn người nữa, Dương Minh cũng thay một bộ đồ đi trong đêm ra, xuống xe, biến mất trong bón tối, rón rén đến gần bức tường của tòa nhà, kiểm tra miếng hút trong tay, xác định có thể hút được vững ch8a1c, Dương Minh bắt đầu len lên cánh cửa sổ mở trên lầu hai. Hồi nãy Dương Minh đã dùng dị năng kiểm tra, đây chính là một cái toilet.

Bò lên trên tòa nhà này, đối với Dương Minh mà nói thật ra cũng không tính là khó khăn gì, bên ngoài hành lang còn có máy quay nữa, bình thường nếu như là một nhiệm vụ ám sát, thì Dương Minh nhất định sẽ không lưu tình, giết hết những người nhân viên bên trong phòng an nịnh, sau đó phá hệ thống giám sát ở đây đi, nhưng mà, lầ này thì lại khác, Dương Minh không phải đến đây để giết người, mà là để tìm kiếm thêm thông tin từ Tùy Dược Tiến, để cho hắn ta tự hộc máu vì hành động của mình thôi.

Lập lại một lần nữa, Dương Minh không hề có ý định phát triển bang phái hắc đạo gì cả, cho nên Dương Minh cũng không có hứng thú với sản nghiệp của Tùy gia làm gì. Nhận ra không chỉ khó quản lý, hơn nữa còn không kiếm ra được bao nhiêu tiền, chủ ý là khoảng cách không gần Tùng Giang.

Lúc đầu Tôn Hồng Quân đòi tặng cho hắn địa bàn Đông Hải với giá free, mà hắn còn không chịu, huống chi là cái Tĩnh Sơn nho nhỏ này.

Theo lý thuyết, Dương Minh có thể nhanh chóng chạy từ lầu hai đến phòng an ninh, sau đó đánh gục tất cả những người trong phòng. Nhưng mà, từ lầu hai đến phòng an ninh có một khoảng cách nhất định, Dương Minh chạy từ nơi này xuống cầu thang, sau đó phải chạy qua hành lang lầu một xuống phòng an nịnh, như vậy sẽ làm tốn rất nhiều thời gian, mà làm như vậy thì sẽ bị bảo vệ cửa cùng với bảo vệ trong phòng an ninh nhìn thấy, cho nên nếu Dương Minh muốn giải quyết bọn họ, thì cái này sẽ chiếm không ít thời gian, và sẽ làm lỡ không biết bao nhiêu chuyện, cũng đủ để làm cho những bảo vệ khác chú ý, gọi điện thông báo cho Tùy Dược Tiến, hoặc có lẽ là sẽ báo cảnh sát.

Trong tòa nhà Tiên Nhân, chắc chắn là có máy quay, nếu như muốn một máy quay mỗi giây mỗi phút đều truyền lại hình ảnh trong khu vực của mình cho máy chủ ở phòng an ninh, hiển nhiên là điều không thể rồi...

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 90

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự