Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1295 Kế hoạch đối phó. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1843 chữ · khoảng 6 phút đọc

Tùy gia Tĩnh Sơn cũng tham gia vào?

Trong đầu Dương Minh chợt tỉnh táo, hèn chi cái tên Tiên Nhân này lại nghe quen n hư vậy, thì ra làng du lịch Tiên Nhẫn thuộc về sản nghiệp của tập đoàn Tiên Nhân!

Như vậy, tập đoàn Tiên Nhân này chẳng phải cũng là sản nghiệp của Tùy gia sao? Lẽ nào, người thuê sát thủ ám sát Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hắm, lại là người của Tùy gia?

Nhưng như vậy, vốn đang có chút manh mối, rồi lại trở thành không có manh mối, chuyện này nếu có cả Tùy gia tham dự vào, vậy thì không chỉ do Điền Long chỉ huy đơn giản như vậy.

Tùy Dược Tiến là ai? Ông ta không giống như Lưu Sạn hay Khúc Đại Danh! Ông ta là chư hầu một phương, vô luận ở thương trường hay trong bang phái gì thì thực lực đều không kém hơn Điền Long, không có khả năng bị Điền Long khống chế và ra lệnh được.

Cho nên, chuyện chắc nếu nói rằng là hai người cùng họp mưu thì nghe có lý hơn. Nhưng mà, mặc kệ thế nào, Dương Minh cũng chuẩn bị đi tìm Tùy Dược Tiến. Trong tay Điền Long có người nhà Tôn gia làm con tin, Dương Minh lại không có thăm dò tình huống, cho nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng mà, đối với Tùy gia thì lại không cần nhiều cố kỵ như vậy.

Lần trước đã buông tha cho các người một lần, lần này lại tìm đến gây chuyện, vậy thì đừng trách tại sao tôi độc ác!

Dương Minh thấy rằng, người của Tùy gia vô cùng thích náo nhiệt, vô luận là Tùy Quang Khải theo đuổi Chu Giai Giai, đến chuyện Trâu Nhược Minh theo đuổi Triệu Oánh, Trần Mộng Nghiên, đến bây giờ là ám sát Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám. Tùy gia này đang muốn leo lên đầu mình ngồi?

Nói thật ra, ý định ban đầu của Dương Minh cũng không muốn phát triển bang phái gì cả, nói cách khác, cũng không có khả năng để cho Bạo Tam Lập lên nắm quyền. Cho nên, Dương Minh cũng không thèm để ý đến Tùy Dược Tiến và thế lực của Tùy gia tại Tĩnh Sơn làm gì, cũng không cần phải chiếm thêm gì. Dù sao thì bàn tay càng dài, thì rủi ro càng cao, còn không bằng cứ phát triển sự nghiệp đảo du lịch tại châu Phi và sự nghiệp sát thủ, đây mới chính là tương lai sau này của mình.

Nhưng mà, bây giờ Tùy gia đã đem phiền phức đổ lên đầu, Dương Minh đương nhiên không thể ngồi yên được, như vậy không được, Dương Minh không phải là loại người bị ăn hiếp rồi về nhà không nói được một câu, mặc dù không phải là loại có thù tất báo, nhưng ít ra cũng là loại người không phạm ta ta không chạm người, người đụng vào ta ta chém bỏ mẹ người!

Gọi cho Điền Đông Hoa vài lần, cũng không gọi được, Dương Minh bắt đầu lo lắng cho an nguy của Điền Đông Hoa, đồng thời cũng trở nên cẩn thận hơn. Nhưng mà, nghĩ rằng Điền Long là cha của Điền Đông Hoa, Điền Đông Hoa hẳn là sẽ không bị tổn thương gì. Nghĩ như vậy, Dương Minh mới yên lòng.

Nếu đối phương chỉ có một mình Điền Long, Dương Minh cũng sẽ không sợ, nhưng mà, lại sợ con tin trong tay của Điền Long, cùng với ông chủ thần bí sau lưng!

Dương Minh không có chịu thiệt gì bởi ông chủ thần bí cả, nhưng mà cũng không chiếm được chổ tốt gì. Đối thủ của hắn, không những vô cùng hiểu hắn, hơn nữa vô cùng gian xảo, mỗi một chiêu đều khiến cho Dương Minh không tưởng được.

Nếu như bên Điền Long cần phải cẩn thận cân nhắc rồi mới quyết định hành động, thì Dương Minh quyết định đi đến Tĩnh Sơn một chuyến trước, giải quyết phiền phức Tùy gia này. Chứ nếu để bọn họ ở đây gây phiền hoài, Dương Minh không an tâm đối phó với Điền Long.

Từ thái độ của Điền Long mấy ngày nay, xem ra ông ta vẫn chưa ra tay với Tôn gia, chứ nếu không thì ông ta đã chọn cách giải quyết người của Tôn gia ngay từ đầu rồi. Cho nên, cứ như vậy, Tôn gia tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm gì.

Còn Điền Đông Hoa là con trai của Điền Long, cho dù Điền Long có điên lên, thì cũng không thể ra tay với Điền Đông Hoa, cho nên Dương Minh cũng không cần phải lo lắng.

Vì không muốn để lại dấu vết, Dương Minh đã tháo bảng số xe chiếc BMW của mình xuống, thay vào đó là một bảng số xe giả tương đối mất trật tự, loại đồ này, trong tay Bạo Tam Lập không ít, lấy từ những chiếc xe bị hỏng xuống, có thể nói đây đều là bảng số có giấy phép cả, chỉ là không có thủ tục thôi, cho nên nhìn từ bên ngoài vào, cũng không khác gì bảng số thật.

Sau khi đổi bảng số xe xong, Dương Minh lái xe đi về hướng Tĩnh Sơn, lúc này, Dương Minh đi một mình, cũng không mang bất kỳ một ai, bao gồm cả Vương Tiếu Yên. Bởi vì đối phó với Tùy Dược Tiến, một mình hắn là đủ rồi...

..........

Buổi chiều năm giờ, đang là giờ ra về, đường phố đông đúc vô cùng, Dương Minh ngồi ở một chổ. lẳng lặng quan sát tòa nhà Tiên Nhân cách đó không xa.

Trong tòa nhà Tiên Nhân, có rất nhiều nhân viên công chức đi làm, có nam có nữ, có già có trẻ, mà trong bãi giữ xe, cũng có không ít xe lái ra.

Ánh mắt của Dương Minh, vẫn dừng lại trong phòng làm việc trên tầng mười sáu của tòa nhà. Một người đàn ông trung niên, tướng mạo có phần tương tự như Tùy Quang Khải, Tùy Dược Dân, người này, hiển nhiên chính là Tùy Dược Tiến rồi.

Điểm này, từ cách xưng hô của mọi người cũng có thể nhận ra được, phần lớn mọi người đều gọi là "Tùy tổng" cả.

Tùy Dược Tiến lúc này đang ngồi trong phòng làm việc, chờ đợi Hồ Điệp sát thủ gọi điện trả lời. Vốn dĩ tối nay còn có một cuộc gặp xã giao, nhưng mà Tùy Dược Tiến đã kêu thư ký hủy bỏ rồi.

Bây giờ, chuyện quan trọng nhất chính là làm rõ tình huống nhiệm vụ ám sát Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, nếu không, đối mặt với lời trách cứ của Điền Long, Tùy Dược Tiến thật đúng là không thể nào cãi lại.

"Tùy tổng, còn chưa có điện báo sao?" Người thư ký tối nay có hẹn với bạn gái, nhưng mà bây giờ thấy tình huống như vậy, thấy Tùy Dược Tiến không có ý cho mình ra về, cho nên người thư ký cũng chỉ có thể ngồi ở lại.

Tùy Dược Tiến lắc đầu, nhìn thư ký hỏi : "Cậu có việc sao?"

"Hôm nay là sinh nhật của bạn gái tôi, vốn có hẹn trước, cùng nàng đi ăn một chút..." Người thư ký cười khổ nói : "Nhưng ma,2 bây giờ tôi phải gọi điện báo cho nàng biết một chút"

Tùy Dược Tiến gật đầu, người thư ký này đã theo ông ta nhiều năm, lập không ít công lao cho ông ta, Tùy Dược Tiến cũng không phải là loại người không nói tình nghĩa, tình huống ngày hôm nay, liên quan đến một số ít bí ẩn, cho nên Tùy Dược Tiến càng phải thu mua nhân tâm, vì vậy nói : "Như vậy đi, hôm nay không phải là sinh nhật của nàng ta sao? Ở chổ tôi có một cái nhẫn kim cương của một người bạn mang về từ Pháp, tặng cho bạn gái của cậu, tặng cho vợ tôi, nhưng mà vợ của tôi đã có không ít đồ trang sức, cho nên cái này cho cậu, mang về làm lễ vật tặng cho bạn gái của cậu đi, đừng để nàng ta tức giận cậu" Nói xong, Tùy Dược Tiến mở cái tủ bảo hiểm bên người ra, lấy một cái hộp nhỏ, mở ra, đổ lên bàn. Con mắt của người thư ký bỗng nhiên sáng lên, là một hột kim cương thật lớn! Một viên như vậy, tối thiểu cũng phải nặng bốn năm ca ra, hơn nữa, là do một người chế tác danh tiếng bên Pháp làm ra, còn có cả giấy chứng nhận! Một iên kim cương như vậy, trong nước ít nhất cũng hơn triệu đồng, một món quà sang trọng như vậy, người thư ký không dám nhận!

"Tùy Tổng, lễ vậy này quý trọng quá..." Quả thật, cùng một chổ với Tùy Dược Tiến lâu rồi, người thư ký cũng được hưởng không ít, ví dụ như những thứ rượu thuốc lá hay gì đó, tặng cho Tùy Dược Tiến, Tùy Dược Tiến tiện tay đưa cho thư ký. Nhưng mà, cái này thì khác, là một cái nhẫn kim cương, người thư ký không dám cầm.

Tùy Dược Tiến nhìn thấy bộ dáng kinh sợ của người thư ký, cười một cách thỏa mãn, nói : "Tiểu Vu, cậu đi theo tôi đã nhiều năm như vậy, không có công cũng có sức, như vậy đi, chiếc nhẫn kim cương này, coi như là quà đính hôn tôi tặng cho cậu và bạn gái của cậu"

Nếu Tùy Dược Tiến đã nói như vậy, người thư ký cũng không thể từ chối, vội vàng nói lời cảm ơn, cầm lấy cái nhẫn, nhưng mà, đôi tay cũng run lên liên tục.

"Mau gọi điện cho bạn gái của cậu đi" Tùy Dược Tiến phất tay, thúc giục.

Người thư ký vội vàng cầm lấy cái hộp, bỏ chiếc nhẫn vào, kích động đi ra khỏi phòng làm việc của Tùy Dược Tiến.

Tùy Dược Tiến nhìn thấy cảnh này cười không thôi, bỏ ra một triệu đồng, thu mua nhân tâm của nhân viện, không cho hắn đi nói lung tung, cái giá này quá rẻ rồi.

Người thư ký đi ra khỏi phòng làm việc của Tùy Dược Tiến, gọi điện thoại cho bạn gái của mình.

"Alo, anh đang ở đâu vậy? Em ở nhà hàng chờ anh hơn nửa tiếng rồi đấy, sao anh còn chưa đến?" Điện thoại vừa chuyển đã nghe thấy giọng nói phẫn nộ của người bạn gái : "Gọi điện thoại cho anh thì không ai nghe, anh rốt cục là muốn thế nào?"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 80

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự