Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1292 Cha con phản bội (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1783 chữ · khoảng 6 phút đọc

Người thần bí này có thân thủ vô cùng cao, trong bang của mình, ngay cả một trong tứ đại hộ pháp Kim Quát Kỳ cũng cùng đối thủ của hắn! Ông ta là một trong những người trung thành với Tôn Hồng Quân, nhưng mà bởi vì võ công cao cường, trong bang lại có địa vị cao, nên là mối họa tâm phúc lớn nhất của Điền Long, nhưng mà, ông ta lại chết trong tay của người thần bí kia! Điều này làm cho Điền Long có một cái nhìn khác về thực lực của ông chủ phía sau!

Nghĩ đến chuyện này, Điền Long bỗng nhiên toát mồ hôi lạnh toàn thân, biến sắc nói : "Con không biết ông chủ phía sau thế nào, không biết thực lực của ông ta cũng là bình thường! Thực lực của ông ta, không hề tầm thường như con nghĩ!"

"Vây vì sao ông ta lại không tự mình đi bắt Dương Minh? Ngược lại còn phải mượn tay cha?" Điền Đông Hoa hỏi ngược lại.

"Có lẽ là vì có nguyên nhân bất đắc dĩ, nhưng mà thực lực của ông chủ phía sau không giống như con đã tưởng đâu!" Điền Long kiên định nói : "Đông Hoa, con không nên tham dự vào chuyện này!"

"Cha, cha có đúng là đã bị ma quỷ ám rồi không?" Điền Đông Hoa bực bội nói : "Thực lực của ông ta rất mạnh? Hay là do cha không chịu thừa nhận?"

"Thực lực của ông chủ phía sau.. được rồi!" Điền Long thấy Điền Đông Hoa như vậy, cũng không còn biện pháp, đành phải nói : "Kim lão thành trong bang, con có biết không?"

"Chú Kim? Chú ấy không phải là đã bị kẻ thù..." Điền Đông Hoa nói đến đây, bỗng nhiên nghĩ đến một cái gì đó. Kim lão thành là một trong những người trung thành nhất với Tôn Hồng Quân, tai nạn của người này, chẳng lẽ có liên quan đến cha?

"Không, hắn ta không phải là do kẻ thù giết chết, mà là do một người thần bí của ông chủ xử lý!" Điền Long nói : "Ngay cả Kim lão thành cũng bị giải quyết đơn giản như vậy, con nghĩ thực lực của ông chủ phía sau mạnh đến mức nào?"

Điền Đông Hoa nghe cha nói xong, nhíu mày, công phu của Kim Quát Kỳ hắn cũng biết, lúc tuổi còn trẻ đã từng đoạt giải quán quân trong một cuộc thi đấu võ, nổi danh nhờ có kim cương cước, đã từng đá gãy một tấm thép! Đây là thực lực khủng bố cỡ nào!

Nhưng mà, Điền Đông Hoa nghĩ mãi cũng không rõ, vì sao ông chủ phía sau lại không đối phó với Dương Minh... đúng rồi, Điền Đông Hoa chợt nhớ đến những lời nói của Dương Minh, có phải là cha mượn cớ hay không? Ông chủ phía sau căn bản là không có ý làm gì Dương Minh, mà chính là cha, vì sợ tàn dư của Tôn gia gây bất lợi cho mình, cho nên muốn bắt Dương Minh?

Lúc mà đến biệt thự, Điền Đông Hoa bị những lời nói của cha làm quên mất việc này, lúc này bỗng nhiên nghĩ đến, càng nghĩ càng có khả năng!

Chứ nếu không, ông chủ phía sau lợi hại như vậy, ngay cả Kim Quát Kỳ cũng có thể giết chết, vậy thì tạo sao lại không làm gì Dương Minh? Hơn nữa, Dương Minh chỉ là một sinh viên, và ở Tùng Giang, cách Đông Hải xa như vậy, ông chủ phía sau muốn đối phó hắn làm gì? Nghĩ như thế nào cũng thấy không hợp lý!

Nghĩ đến đây, Điền Đông Hoa liền hỏi : "Cha, con hiểu rồi! Thật ra, ông chủ phía sau căn bản là không kêu cha đối phó Dương Minh, đúng không? Là cha sợ Dương Minh mang phiền toái đến cho cha, cho nên mới muốn bắt hắn! Nhưng lại sợ con không đồng ý, vì thế liền lấy lý do rằng ông chủ phía sau muốn nhằm vào Dương Minh để gạt con, có phải như vậy không?"

"Cái gì?" Điền Long nghe Điền Đông Hoa nói xong, nhất thời kích động : "Cha nhằm vào Dương Minh? Vì sao cha lại muốn nhằm vào hắn? Đông Hoa, con đừng suy đoán lung tung!"

"Con không có suy đoán lung tung, con đang nói sự thật!" Điền Đông Hoa nói : "Dương Minh là con rể của Tôn gia, là bạn trai của Tôn Khiết, cha sợ hắn sẽ gây bất lợi cho cha, sợ hắn mang phiền toái đến cho cha, cho nên, cha nhất định phải bắt được hắn!"

"Cha? Bắt hắn? Có nhầm không vậy, hắn sẽ mang phiền toái đến cho cha?" Điền Long buồn cười nói.

"Đúng vậy, tuy rằng hắn chỉ là một sinh viên, nhưng mà hắn có khả năng báo cảnh sát!" Điền Đông Hoa nói : "Cha sợ hắn báo cảnh sát, cho nên cha mới mượn cớ nói chuyện với hắn về con, dưới tình huống con không phát hiện ra mà lừa hắn!"

"Sao con lại nghĩ như vậy?" Điền Long nghe Điền Đông Hoa nói xong mà dở khóc dở cười. Ông ta bí mật bắt toàn bộ người của Tôn gia, đều là tiến hành trong lúc không ai biết, người biết không nhiều lắm, mà Dương Minh cũng không biết, cho nên Điền Long căn bản là không nghĩ rằng Dương Minh sẽ vì chuyện này mà đến đây gây phiền toái. Điền Long muốn bắt Dương Minh hoàn toàn là vì ông chủ phia1sau.

Nhưng mà, bây giờ Điền Đông Hoa nói vậy, làm ông ta thật sự không thể cãi lại. Quả thật, nếu như liên hệ đến thân phận của Dương Minh, ông ta bắt hắn, người ngoài nhìn vào, thật sự đúng là có liên hệ đến Tôn gia.

"Chẳng lẽ không đúng?" Điền Đông Hoa nói.

"Con đã nghĩ như vậy, cha cũng không còn cách nào" Điền Long thở dài : "Đông Hoa, con cũng đừng trách cha, trước khi chuyện này kết thúc, con nên thành thật ở đây đi"

"Có ý gì?" Điền Đông Hoa hơi kinh ngạc, sắc mặt biến đổi.

"Người đâu, mang đại thiếu gia đi nghỉ ngơi vài ngày" Điền Long quay lại hô một tiếng, liền có hai gã to con từ trong đi ra, một trái một phải đứng hai bên của Điền Đông Hoa.

"Các người muốn gì?" Điền Đông Hoa vô thức hỏi.

"Đại thiếu gia, xin lỗi" Hai người nói xong, liền xách lấy cánh tay của Điền Đông Hoa, sau đó nhìn về phía Điền Long.

"Mang nó nhốt chung với người của Tôn gia, cho vào trong căn phòng mà tôi đã thu xếp!" Điền Long suy nghĩ một chút rồi nói.

"Cha, ngay cả con mà cha cũng muốn như vậy?" Điền Đông Hoa phẫn nộ nhìn cha mình, nói : "Cha không phải bị điên rồi chứ? Lẽ nào cha cứ cứng đầu như vậy, không biết hành vi của mình bây giờ là sai?"

Điền Đông Hoa biết, có nói gì nữa thì cũng vô dụng thôi, cha sẽ không nghe, cho nên hắn chỉ có thể cho rằng, cha đã bị ma quỷ ám.

Điền Đông Hoa cũng không phản kháng, lúc này, phản kháng cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Theo hai người thủ hạ của cha đi ra một chiếc xe màu đen bên ngoài, rời khỏi chổ này.

Dương Minh vẫn chờ tin tức của Điền Đông Hoa, mong rằng Điền Long có thể lựa chọn khôn ngoan hơn. Có đôi khi, cơ hội ngay trước mắt, nhưng chỉ có một lần, nếu bỏ lỡ, sẽ không còn lần sau.

Ít nhất là bây giờ hắn biết Tôn Khiết và Tôn Hồng Quân ant oàn, chỉ là bị Điền Long giam lỏng thôi, Dương Minh cũng không cần lo lắng nhiều.

Từ Bằng thấy tâm tình của Dương Minh không tốt, cũng không nói thêm gì, chỉ yên lặng ngồi ăn xong bữa trưa với hắn. Sau đó, Dương Minh gọi cho Trần Mộng Nghiên một cú điện thoại, không ngờ rằng trong ngày đầu tiên trở về lại xảy ra chuyện như vậy, đầu tiên là chuyện trong công ty, sau đó là chuyện của Tôn gia và Điền Long, kết quả là muốn đến trường cũng không được.

"Em yêu, đang làm gì vậy?" Sau khi điện thoại được chuyển, Dương Minh lại giở cái giọng cũ ra.

Bây giờ Trần Mộng Nghiên đang rất tỉnh táo, cho nên chỉ thoáng một cái là nghe được giọng của Dương Minh, nghĩ đến cảnh tối hôm qua mình trực tiếp cúp máy, không khỏi đỏ mặt.

Dương Minh, em đang ở trong phòng ngủ, anh đang ở đâu?' Trần Mộng Nghiên kéo tay Lâm Chỉ Vận, chỉ chỉ vào trong điện thoại của mình.

Lâm Chỉ Vận tự nhiên biết là do Dương Minh gọi đến, ngồi xích lại gần Trần Mộng Nghiên một chút, nhìn chăm chú vào động tĩnh bên này.

"Anh đang ở bên ngoài, Danh Dương ... công ty xảy ra chút chuyện..." Dương Minh nói đến đó, lập tức nhớ ra Trần Mộng Nghiên còn chưa biết việc mình là chủ nhân của công ty giải trí Danh Dương, vì thế nói : "Có hai người tham ô tài khoản chạy mất, anh vừa gặp mặt cha em...."

Nếu Trần Phi đã thấy mình tại công ty giải trí Danh Dương, vậy thì Dương Minh cũng không cần phải giấu Trần Mộng Nghiên nữa, chỉ là bây giờ không phải lúc, ít nhất là đợi đến lúc gặp mặt rồi nói chuyện của công ty giải trí Danh Dương tốt hơn.

"A! Vậy có nghiêm trọng không?" Trần Mộng Nghiên cả kinh, nàng ta không biết là công ty giải trí Danh Dương, còn tưởng rằng là công ty của cha Dương Minh xảy ra chuyện, cho nên cũng không hỏi nhiều.

"Buổi tối đi, buổi tối có thời gian, anh về nhà một chuyến, nhưng mà không có khả năng ở qua đêm rồi..." Dương Minh thở dài nói : "Mộng Nghiên, anh xin lỗi!"

"Không sao đâu, chuyện chính quan trọng hơn! Vậy anh mau giải quyết đi, buổi tối còn về nhà nữa!" Trần Mộng Nghiên cũng không phải là người không hiểu chuyện, thấy Dương Minh có vấn đề nghiêm trọng như vậy, cũng không nói chuyện phiếm nhiều với hắn.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự