Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1291 Cha con phản bội (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1867 chữ · khoảng 6 phút đọc

Sau khi thủ tục hoàn tất, Tiếu Tình nhiệt tình mang Chu Giai Giai đi tham quan phòng thí nghiệm.

"Chị Tiếu Tình, không ngờ rằng phòng thí nghiệm trường chúng ta lại tiên tiến như vậy..." Chu Giai Giai nhìn các thiết bị bên trong phòng, cảm khái nói.

"Haha, nếu em thích thì lúc nào đến cũng được" Tiếu Tình cười nói.

"Đúng rồi, chị Tiếu Tình, em thật sự muốn mượn các thiết bị ở đây dùng một chút..." Chu Giai Giai bỗng nhiên nhớ đến chiếc điện thoại di động mà Dương Minh đưa cho, thiết bị trong phòng ngủ và trong nhà cũng không đủ thỏa mãn các chi tiết yêu cầu, mà nếu như mua thì sẽ dễ gặp phiền phức, đầu tiên là không nói về những món đồ quân dụng không thể mua được, cho dù có thể mua, thì thủ tục phê duyệt cũng tương đối phức tạp.

Nhưng mà, phòng thí nghiệm bên trong trường lại không phức tạp như vậy, thiết bị bên trong đều đã được đăng ký, dù sao cũng là căn cứ nghiên cứu khoa học mà.

"Không có vấn đề, để một lát chị xuống nói với thầy cô bên dưới, sau này em cứ trực tiếp dùng là được" Tiếu Tình sảng khoái gật đầu đáp.

"Dạ, nếu em có chổ nào không hiểu, sẽ hỏi chị thêm" Chu Giai Giai cũng vui vẻ gật đầu nói.

Kinh Tiểu Lộ trở về phòng ngủ, không nhịn được hưng phấn, đem tất cả mọi chuyện mình gặp hồi trưa kể ra cho Cát Hân Dao nghe : "Chị Hân Dao, chị nói, em làm vậy, có sai không?"

"Em đó..." Cát Hân Dao nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong, có chút dở khóc dở cười, nhưng mà sự gặp gỡ ngẫu nhiên này, là một việc muốn cầu còn không được, Kinh Tiểu Lộ cũng không cần phải tốn sức, chỉ là cần phải chú ý một chút, nên Cát Hân Dao lo lắng nói : "Lâm Chỉ Vận thì không sao, là một cô gái tốt, nhưng mà, Trần Mộng Nghiên lại rất thông minh, em ngàn vạn lần đừng để nàng ta nhìn ra sơ hở gì! Nếu như mà biết em tiếp xúc với các nàng mà có mục đích riêng, như vậy chuyện của em và Dương Minh khó càng thêm khó!"

"Em biết rồi, chị yên tâm đi, chị Hân Dao, em không có ngốc đâu, sao có thể để cho các nàng nhìn ra!" Kinh Tiểu Lộ nói : "Hơn nữa, bây giờ em và Dương Minh vẫn chưa có quan hệ gì, đợi đến khi có rồi, thì đề phòng cũng không muộn"

"Em đó... chị thật sự không biết nên nói gì em luôn" Cát Hân Dao lắc đầu nói : "Rốt cục chị nghĩ rằng em đã bay quá cao rồi, mơ quá xa, những người con gái bên cạnh Dương Minh, mỗi người đều có đặc điểm và sở trường riêng, hơn nữa đều có một đoạn thời gian khác nhau, còn em..."

"Thì sao, chị Hân Dao, em sẽ kém sao?" Kinh Tiểu Lộ không phục nói.

"Cái này thì không phải, nhưng mà chị nghe Tất Hải nói, những người bạn gái của Dương Minh trước khi đến với hắn đều là xử nữ, em nhìn em đi, có nhiều bạn trai như vậy, Dương Minh khẳng định là nhìn em bằng con mắt khác rồi..." Cát Hân Dao giải thích.

"Chị Hân Dao, chị còn không biết sao... dù em có nhiều bạn trai, nhưng mà em cũng không ngu đến mức lên giường với bọn họ, em cũng là xử nữ vậy..." Kinh Tiểu Lộ nói đến đây, còn ra vẻ kiêu ngạo : "Lúc em còn làm ở quán bar, cũng đã thẳng thắn nói với Dương Minh rồi, bây giờ hắn cũng biết em là xử nữ vậy..."

Cát Hân Dao nhìn bộ dạng của Kinh Tiểu Lộ, bất đắc dĩ cười nói : "Được rồi, như vậy cũng tốt, chị cũng không hy vọng nhiều. Không phải là chị đả kích em, nhưng mà em cũng nên kiên định với một người đối xử tốt với em là đủ rồi..."

"Chị Hân Dao, chị có ý gì vậy, lúc đầu chị cũng vì hư vinh nên mới làm bạn gái của Tất Hải thôi? Nếu không phải có lời nói của Dương Minh, vậy thì Tất Hải đã đá chị từ lâu rồi!" Kinh Tiểu Lộ nói thẳng ngay vào trọng tâm luôn.

Lời nói của Kinh Tiểu Lộ không hề sai, hồi trước Tất Hải quả thật muốn bỏ Cát Hân Dao, bây giờ tốt xấu gì Tất Hải cũng là quản lý bảo vệ của cả một khu xí nghiệp, cũng coi là một tiểu lãnh đạo, kiếm không ít tiền.

Chỉ là, có lời nói của Dương Minh, Tất Hải không dám bỏ Cát Hân Dao. Hơn nữa, Cát Hân Dao cũng rất thông minh, làm tốt quan hệ của đàn bà với nhau, có một mối quan hệ không tồi với Lâm Chỉ Vận, Tất Hải thật sự không dám chia tay với nàng ta. Nếu mà chia tay rồi, để cho Dương Minh biết được, đuổi việc hắn cũng không chừng.

Cho nên, Cát Hân Dao nghĩ đến mình, rồi lại nghĩ cho Kinh Tiểu Lộ, nghĩ rằng mục đích của em nó không sai, thân làm chị cũng chỉ có thể chúc phúc cho em nó thôi, mong rằng sau này có thể bộc lộ tài năng ở bên cạnh Dương Minh.

.................................................. ..................

Sau khi nhận được điện thoại của Điền Đông Hoa Điền Long vô cùng kinh ngạc, đồng thời cũng rất cẩn thận, luôn hỏi Điền Đông Hoa mãi, sau khi xác nhận Dương Minh không ở bên cạnh, Điền Long mới nói chổ cho Điền Đông Hoa biết.

Dù sao thì kế hoạch cũng đã bại lộ, Điền Long cũng không thể bắt được Dương Minh, cũng không chắc chắn rằng Dương Minh có tìm đến gây phiền phức hay không. Tuy rằng Dương Minh đến Đông Hải, là cường long, nhưng cũng không chơi lại đầu xà, nhưng mà, cái Điền Long sợ không phải là Dương Minh đến gây phiền, mà là gọi cho cảnh sát để giải quyết vấn đề.

Theo lý thuyết, chuyện trong bang đều là do trong bang giải quyết, bên nào chịu thiệt cũng sẽ không báo cảnh sát. Nhưng mà, Dương Minh thì khác, thân phận của Dương Minh là một sinh viên, mà bang phái ở Tùng Giang, bây giờ cũng đã không thể gọi là bang hay phái gì cả, đều đã chuyển sang làm ăn kinh doanh chân chính hết rồi, cho nên Điền Long rất là sợ Dương Minh mang cảnh sát đến gây phiền thôi, nếu mà có cảnh sát tham gia vào, ông ta muốn động vào Dương Minh càng thêm khó, Dương Minh chỉ cần có vấn đề, thì người đầu tiên bị hoài nghi chính là Điền Long.

Ở trong một biệt thự bí mật, Điền Đông Hoa đã gặp được cha của mình. Căn biệt thự này, trước đây Điền Đông Hoa chưa từng đến, Điền Đông Hoa không ngờ rằng, ở bên ngoài cha còn nhiều bất động sản như vậy.

"Đông Hoa, con đã đến?' Điền Long ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, làm cho người ta khó nhìn ra suy nghĩ của ông.

"Cha..." Điền Đông Hoa gọi một tiếng cha này, cũng có chút cay đắng, bởi vì bây giờ hắn ta muốn lui không được, mà muốn tiến cũng không xong, một bên là cha ruột, một bên là bạn tốt. Nhưng mà, nếu chọn thân tình, thì lại vi phạm đạo nghĩa, dù sao thì cha của mình cũng có lỗi trước, mình muốn giúp ông ta, cũng danh bất chính ngôn bất thuận, cho nên, Điền Đông Hoa đã đưa ra quyết định : "Cha, vì sao cha lại gạt con?"

"Đông Hoa, con còn trẻ!" Điền Long chỉ vào ghế đối diện, ý bảo Điền Đông Hoa ngồi xuống, sau đó nói : "Con không biết nổi khổ trong lòng của cha, con có biết hay không, nếu lần này cha không bắt được Dương Minh, ông chủ phía sau sẽ làm gì cha không?"

"Cha, cha tự dừng tay lại đi..." Điền Đông Hoa rốt cục đã hạ quyết tâm, đứng dậy, nhìn vào mặt cha mình, nói : "Cha, bây giờ dừng tay lại vẫn chưa muộn!"

"Dừng tay lại?' Điền Long nhìn Điền Đông Hoa, bỗng nhiên cười nói : "Bây giờ còn có thể dừng tay lại sao? Đã đến tình trạng này, con kêu cha dừng tay lại thế nào?"

"Thả người của Tôn gia... thừa nhận sai lầm, coi như chuyện này chưa từng xảy ra...." Điền Đông Hoa nói.

"Thả ra? Còn ông chủ phía sau, cha biết ăn nói thế nào?" Điền Long nói : "Đông Hoa, con nên biết lớn nhỏ đi! Ông chủ phía sau, không phải là người bình thường, nếu cha không đi tiếp con đường này, thì ông ta sẽ không bỏ qua cho cha!"

"Ông ta không phải chỉ là cung cấp tiền bạc cho cha thôi sao? Bây giờ cha không phải đã nắm giữ công ty của Tôn gia rồi à? Trả tiền lại cho ông ta là được, không được thì cho nhiều một chút, đến lúc đó thả người của Tôn gia ra, cha giải thích với bọn họ một tiếng, tin rằng người ta cũng không là người không hiểu lý lẽ, hẳn là có thể hiểu!" Điền Đông Hoa nói.

"Trả tiền lại cho ông chủ?" Điền Long tự cười giễu một tiếng : "Ông chủ phía sau căn bản là không thiếu tiền, cái ông ta thiếu là người làm việc cho ông ta! Con cho rằng, cha trả tiền cho ông ta, ông ta có thể buông tha cho cha?"

"Cha, cha đừng ngốc như vậy nữa, đừng cứng đầu nữa!" Điền Đông Hoa lớn tiếng nói : "Ông chủ phía sau nếu thật sự lợi hại như vậy, vậy ông ta hoàn toàn có thể tự mình đi bắt Dương Minh rồi, vì sao còn muốn mượn tay cha? Cha tỉnh táo lại đi! Ông ta lợi hại cái rắm!"

"..." Điền Long nghe Điền Đông Hoa nói vậy, nhất thời trầm mặc, quả thật, ông chủ phía sau nếu lợi hại như vậy, vì sao lại còn mượn tay mình để bắt Dương Minh? Vì sao lại không tự ra tay?

Nhìn thấy Điền Long dao động, Điền Đông Hoa vội vã nói : "Cha, cha nghĩ lại đi, cái này khẳng định là một âm mưu, đối phương muốn lợi dụng cha, đạt được mục đích mà không thể cho ai biết"

Ngay trong lúc Điền Long dao động, bỗng nhiên nhớ đến một cảnh! Đó chính là trong bang của mình, lúc thanh trừ bang hội, ông chủ phía sau đã từng phái một người đến trợ giúp.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 105

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự