Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1197 Ký ức thuộc về hai người. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1701 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chu Thiên Tường nghe theo lời con gái và Dương Minh nói, liền gọi điện cho vợ của mình.

Chu mẫu thật ra cũng kiên cường như vẻ bề ngoài thoạt nhìn, sau khi biết tin, tay chân luống cuống cả lên, cũng giống như lần Chu Giai Giai bị trúng đạn vậy.

Điều này làm cho Dương Minh thay đổi cái nhìn rất lớn về Chu mẫu, cũng không phải là Hoa tổng cao cao tại thượng ngồi trên xe ra giá cho mình rời khỏi Chu Giai Giai, mà là một người vợ, người mẹ hiền.

Lúc đầu, thái độ của Chu mẫu như vậy, Dương Minh cũng không hề trách móc gì cả, bởi vì tâm tình của cha mẹ, hắn cũng hiểu được, cũng giống như Charley vậy, tất cả chỉ vì con của mình.

Lúc đó mình vẫn chưa xuất sắc, Chu mẫu không muốn con gái đi theo mình là đương nhiên, dù sao Chu Giai Giai cũng là thiên kiêu chi nữ, rất hoàn mỹ, cao ngạo trong mắt nhiều người.

Còn mình? Trong mắt người ta chỉ là một người bình thường. Đương nhiên, sau khi thể hiện thực lực ra, làm cho Chu mẫu thành tâm thành ý giao Chu Giai Giai cho mình, khiến Dương Minh có chút đắc ý.

"Vợ à, là anh" Chu Thiên Tường gọi cho Chu mẫu, giọng nói của Chu Thiên Tường có chút cảm khái, giống như đã trải qua sinh tử vậy. Nhưng mà, quả thật cũng đúng là thế, nếu như không phải do Dương Minh xuất hiện, ai mà biết được kết quả cuối cùng sẽ như thế nào? Mình có chết nơi đất khách quê người không?

"Thiên Tường, anh không sao chứ?' Chu mẫu lúc này vẫn đang ngồi ngơ ngác ở nhà, ngay cả chuyện trong công ty cũng không xử lý, bây giờ, nghe thấy giọng nói của Chu Thiên Tường, lập tức vội hỏi.

"Không sao cả, tất cả đã yên ổn!" Chu Thiên Tường cười nói : " Không ngờ Dương Minh lại là người hợp tác với Charley...."

"Người hợp tác?" Chu mẫu nghe xong liền sửng sốt, tuy rằng Dương Minh bộc lộ thực lực tại Tùng Giang đã khiến bà khiếp sợ, nhưng mà bà không thể ngờ rằng, Dương Minh lại có quan hệ làm ăn với Charley, mà người ta là tập đoàn sát thủ đấy!

"Đúng vậy, anh cũng không ngờ" Chu Thiên Tường nói : "ết quả, Dương Minh chỉ cần tỏ vẻ muốn hủy hợp tác, Charley lập tức thay đổi thái độ... nói thật ra, đây cũng là lần đầu tiên anh thấy ông ta ăn nói khép nép như vậy..."

"Cái này là sự thật sao?' Chu mẫu kinh ngạc nói : "Tiểu Dương lợi hại như vậy?"

Chu mẫu nói ra những lời này xong, cũng nhớ lại lần đến cổng trường tìm Dương Minh, kêu hắn rời khỏi Chu Giai Giai, nhất thời xấu hổ đỏ mặt.

"Bây giờ anh đang ngồi trên xe của nó, có thể là mấy ngày nữa sẽ về" Chu Thiên Tường nói.

"Vậy thì quá tốt, nói với Tiểu Dương là, khi trở về em nhất định sẽ tự mình xuống bếp mở tiệc chiêu đãi nói!" Chu mẫu hài lòng nói.

"Haha, tốt, anh sẽ nói với nó!" Trong lòng Chu Thiên Tường cũng cao hứng, dù sao thì người nhà cũng có thể đoàn tụ, không có cái gì tốt hơn cả.

Cúp điện thoại xong, Chu Thiên Tường vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng đoàn tụ gia đình, còn Dương Minh thì cười cười. Thật ra, có đôi khi, cuộc sống của con người đơn giản như vậy đó.

Tất cả những gì mình làm bây giờ, không phải cuối cùng cũng vì người thân, vì những người yêu thương sao?

"Bây giờ chúng ta đi đâu?" Chu Thiên Tường trở về với hiện thực, dù sao nơi này cũng đang là châu Âu, không phải là nói về là về ngay được, cũng cần một ít thời gian làm thủ tục.

"Đến chổ một người bạn của con vài ngày, sau đó con sẽ nhờ người này chuẩn bị thủ tục cho chú!" Dương Minh nói : "Nhưng mà lúc này con chưa thể trở về với chú, con còn chút việc phải làm"

"Không thành vấn đề!" Chu Thiên Tường gật đầu, theo ông thấy, một người như Dương Minh, mỗi ngày khẳng định là bận rất nhiều chuyện, không có khả năng nhàn nhã ở nhà, nếu như đã là người hợp tác với Charley, vậy khẳng định là sẽ còn nhiều người hợp tác nữa, cho nên, chạy loạn trên thế giới cũng là bình thường : "Không có quấy rầy bạn của con chứ?"

"Sao lại nói như thế..." Dương Minh hơi do dự, Chu Thiên Tường bây giờ khẳng định sẽ phải ở nhà của Lao Feng một thời gian, nếu như không nói cho ông ta biết, thì thế nào vợ chồng Lao Feng cũng sẽ tiết lộ, vì thế cứ đơn giản : "Thật ra, hắn là bạn của con, là một đệ tử của con"

"Con chỉ dạy cho hắn một ít võ công mà thôi" Dương Minh nói một cách rất mơ hồ.

"À, thì ra là thế" Chu Thiên Tường nói thế nào cũng là quản gia của một gia tộc sát thủ, nói về võ công võ thuật không hề xa lạ, cho nên căn bản là không hoài nghi nhiều, liền tin lời của Dương Minh.

"Cho nên chú Chu không cần phải lo lắng, coi như là đang ở nhà của mình là được" Dương Minh cười nói : "Có câu thầy như cha, chính là đạo lý này, thái độ của hắn đối với con rất tôn kính"

Chu Thiên Tường gật đầu, cái này ông cũng biết, những sư đồ có quan hệ chân chính, thì người đệ tử luôn đặc biệt tôn kính sư phụ của mình.

Lộ trình ba tiếng nhanh chóng kết thúc, Dương Minh rốt cục cũng đã trở về phạm vi khu vực của Lao Feng, ở đâ có rất nhiều người nhận ra xe của Lao Feng, hơn nữa cũng nhận ra người lái là Dương Minh, cho nên cũng không ngăn cản gì, để cho Dương Minh chạy thẳng một đường.

"Ở đây là đâu? Tại sao lại đề phòng nghiêm mậ thế?" Chu Thiên Tường rất tò mò về thân phận của người đệ tử Dương Minh, bởi vì nơi này có mức độ đề phòng không thua kém gì ở gia tộc Charles!

"Haha, đây là trang viên tư nhiên của người đệ tử, bình thường không cho phép người ngoài vào, nhưng mà bọn họ đều nhận ra chiếc xe của con" Dương Minh cười cười giải thích.

"Thhi2 ra là thế" Chu Thiên Tường nghe xong gật đầu, trong lòng càng thêm xác định rằng thân phận của chủ nhân tòa trang viên này không bình thường.

Rất nhanh, xe của Dương Minh đã tiến vào trong khu biệt thự của Lao Feng, mà Lao Feng cũng đã nhận được tin báo từ những người gác cửa, cho nên đã đứng hco72 ở cửa từ lâu, thấy xe của Dương Minh đến, hứng phấn đi ra đón : "Sư phụ, hoan nghênh ngài trở về bình an"

Chu Thiên Tường sửng sốt, ông ta không ngờ rằng đệ tử của Dương Minh lại là một người nước ngoài! Hơn nữa nguo72ina2y nói tiếng Hán một cách lưu loát như vậy, không hề bị vấp!

Lao Feng lúc này cũng nhìn thấy Chu Thiên Tường bên cạnh Dương Minh, cũng hơi sửng sốt, biến sắc, ông ta sợ Dương Minh chửi mình, dù sao thì Dương Minh cũng đã từng dặn, trước người ngoài không được tùy tiện gọi hắn là sư phụ.

Dương Minh cũng nhìn ra vẻ lúng túng của Lao Feng, sau đó cười nói : "Lao Feng, đây là người một nhà, cha của bạn gái tôi, Chu Thiên Tường...."

"Xin chào, Chu tiên sinh, hân hạnh hân hạnh!" Lao Feng tuy rằng không biết Chu Thiên Tường rốt cục là cha của người bạn gái nào của Dương Minh, nhưng mà nếu đã là cha của sư nương, tất là cần phải đặc biệt tôn kính hơn nữa!

"Xin chào, ngài là..." Vừa rồi Dương Minh có nhắc đến tên của Lao Feng, nhưng mà Chu Thiên Tường nghe không rõ.

"Tôi là đại đệ tử Lao Feng XXX của Dương tiên sinh...." Lao Feng nói ra một cái chuỗi ký tự dài thật là dài : "Nhưng mà người ta thường hay gọi tôi là Lao Feng!"

" Lao Feng.... ngài là tộc trưởng của gia tộc Feng...." Chu Thiên Tường nghe Lao Feng nói xong, nhất thời giật mình hoảng sợ, ông sống tại châu Âu nhiều năm như vậy, đương nhiên là đã nghe qua tên của Lao Feng rồi!

Gia tộc Feng và gia tộc Charles dù là hai gia tộc có tính chất khác nhau, nhưng cũng là hai gia tộc đồng thời đứng đầu châu Âu, mà Lao Feng so ra còn mạnh hơn cả Charley nhiều, có quan hệ rất rộng tại khắp các quốc gia trên châu Âu, thậm chí là có vài thủ tướng tổng thống nhờ có gia tộc Feng ủng hộ mới có thể nhậm chức được!

Một tộc trưởng của một gia tộc cường đại như vậy, tự nhiên lại là đồ đệ của Dương Minh, chuyện này cũng quá thần kỳ sao? Nếu như thật là vậy, thì thái độ khi nãy của Charley đối với Dương Minh cũng không có gì lạ!

Ngay cả tộc trưởng của một gia tộc hùng mạnh cũng phải cung kính với Dương Minh, thì Charley có tư cách gì đùa được với Dương Minh? Đương nhiên là Chu Thiên Tường không biết quan hệ của Lao Feng và Charley đối với Dương Minh. Lao Feng thì thật lòng tôn kính Dương Minh, còn Charley thì có chút lợi ích bên trong.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 96

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự