Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1196 Chu Thiên Tường khiếp sợ. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1567 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Được, lão.... Charley tiên sinh!" Chu Thiên Tường nói chuyện mà cả người run lên, ông ta tuyệt đối không ngờ rằng mình có một ngày có thể ngồi trên đầu của Charley.

Charley dặn dò người hầu tính tiền lương cho Chu Thiên Tường, đồng thời còn tặng cho Chu Thiên Tường một món tiền hưu khổng lồ, làm cho ông ta hãnh diện rời khỏi tòa thành của gia tộc Charles.

Dương Minh cùng Chu Thiên Tường đều được Charley tự mình tiễn khách, chỉ có một chổ làm cho Charley khó hiểu, chính là bốn người đã bị Dương Minh hạ gục tại trạm gác đầu tiên đều đã tỉnh lại, ông nghĩ mãi vẫn không ra là Dương Minh rốt cục đã dùng cách nào đi vào bên trong?

Nếu như nói là hắn may mắn tránh thoát được một trạm, thì cái này nằm trong vấn đề may mắn, nhưng mà nhiều trạm như vậy, có thể may mắn hoài sao? Chẳng lẽ không ai phát hiện ra hắn?

Hiển nhiên, sự thật là không có ai cả, Charley thật sự rất muốn mở miệng hỏi, nhưng mà ngại Dương Minh và Chu Thiên Tường còn đang ở bên cạnh, nói ra giống như đang tự tát vào mồm mình vậy, cho nên Charley đành phải ngậm nguyên một cục vào họng.

Khi đưa Dương Minh và Chu Thiên Tường lên xe, Charley phất tay nói : "Dương tiên sinh, Chu tiên sinh, sau này gặp lại, các người nhớ đến chổ tôi làm khách! Tôi vô cùng hoan nghênh!"

"Tốt, rãnh rỗi tôi sẽ đến đây chơi!" Dương Minh gật đầu nói.

Mãi cho đến khi Dương Minh khởi động xe, chạy ra đường núi, Chu Thiên Tường mới hồi phục từ trong khiếp sợ, nhìn nhìn Dương Minh, thằng bé trai bằng tuổi với con gái của mình, mà trong lòng khiếp sợ không thể hình dung được.

Con gái nói không sai, nó thật sự đến, hơn nữa còn có vẻ giải quyết rất nhẹ nhàng, từ thái độ của Charley có thể thấy được điều đó, Dương Minh căn bản là không ép buộc gì cả, hai người hoàn toàn là đứng trên gốc độ bình đẳng nói chuyện với nhau.

"Dương Minh, con và lão... Charley tiên sinh..." Chu Thiên Tường rốt cục đã mở miệng hỏi.

Dương Minh biết Chu Thiên Tường sẽ hỏi như vậy, vì thế cười nói : "Con và Charley tiên sinh có chút quan hệ làm ăn, cho nên có quen biết nhau, lần này nghe nói Giai Giai là bạn gái của con, lập tức biểu lộ đây chỉ là một sự hiểu lầm, cho nên ngài không cần lo lắng"

"Thật sự không ngờ, anh hùng xuất thiếu niên!" Chu Thiên Tường cảm thán: "Giao Giai Giai cho con, chú cũng rất yên tâm"

"Haha, chú Chu, đừng nói những cái này, chúng ta đều là người một nhà, chú nói con như vậy làm con rất ngượng!" Dương Minh cười nói.

"Nhưng mà, lần này cũng nhờ có con, nếu không, chú thật sự không biết nên làm gì, nếu như không phải con can thiệp vòa, Charley tuyệt đối sẽ không tha cho chú dễ dàng như vậy, càng không thể ôn hòa như vậy được!" Chu Thiên Tường cũng có chút hiểu biết.

"Chuyện đã qua rồi, còn nhắc đến làm gì?" Dương Minh cười nói : "Đúng rồi, chú Chu, chú nên gọi cho Giai Giai và dì đi, đừng để hai người lo lắng"

"Đúng vậy, xém tí chú đã quên mất chuyện quan trọng" Chu Thiên Tường vội vã gật đầu, móc điện thoại di động ra, gọi vào điện thoại của Chu Giai Giai.

Chu Giai Giai tuy rằng tin tưởng Dương Minh tuyệt đối, nhưng mà trước khi có tin tức an toàn của cha, tâm tình của Chu Giai Giai cũng rất thấp thỏm, nghe thấy tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, làm cho Chu Giai Giai giật mình, vội nghe điện thoại.

"Alo?" Chu Giai Giai thấy đây là một dãy số lạ, trong vô thức liền đoán rằng đây là số điện thoại của cha, nhưng mà cũng không dám xác định rõ ràng.

"Giai Giai, là cha" Chu Thiên Tường nghe thấy giọng nói của con gái, vô cùng hài lòng : "Không cần lo lắng, cha bình an rồi, chúng ta sẽ được gặp nhau!"

"A! Cha, cha không sao là quá tốt rồi!" Giọng nói của Chu Giai Giai lộ ra một sự sung sướng từ trong nội tâm : "Cha, cha gặp Dương Minh sao?"

"Ừ, nó đang ở bên cạnh cha, lần này ít nhiều gì cũng nhờ nó, nếu không thì Charley cũng sẽ không thay đổi thái độ như vậy!" Chu Thiên Tường cảm khái : "Giai Giai, con đã tìm được một đứa con trai rất tốt, lần này là cha nợ con!"

"Cha! Đừng nói như vậy...." Chu Giai Giai nhất thời ngượng ngùng : "Đây là điều hắn phải làm mà!"

Tuy rằng trong lòng Chu Giai Giai rất cảm kích Dương Minh, nhưng mà trước mặt cha, vẫn muốn biểu hiện mạnh mẽ một chút, làm cho cha nghĩ, Dương Minh rất thương mình, mà trên thực tế cũng đúng là vậy.

Dù sao thì lúc Dương Minh tìm đến Charley, cũng không nắm chắc được khả năng giải quyết sự việc trong hòa bình, nếu thật sự không được, chỉ có thể dùng nắm đấm để giải quyết, nhưng mà bây giờ xem ra, kết thúc này có thể nói là vô cùng hoàn mỹ.

"Haha, mặc kệ là nói thế nào, lần này có thể bình an vượt qua cửa ải khó khăn, cũng không dễ dàng, lần này cha sẽ về hưu, không trở lại nữa!" Chu Thiên Tường nói.

"Vậy thì quá tốt, đúng rồi, cha, cha gọi cho mẹ chưa? Mẹ cũng đang sốt ruột lắm đó!" Chu Giai Giai bỗng nhiên nghĩ đến mẹ.

"Vẫn chưa, cha nói chuyện với con xong, sẽ gọi cho mẹ!" Chu Thiên Tường nói.

"Dạ, được rồi, cha mau báo tin tốt này cho mẹ đi!" Chu Giai Giai tuy rằng còn nhiều lời muốn nói, nhưng mà dù sao bên mẹ cũng đang rất nhớ thương, vì thế đành phải chia tay.

"Con không nói gì với Dương Minh sao?" Chu Thiên Tường tuy rằng cũng rất sốt ruột, nhưng mà dù sao chuyện này cũng do Dương Minh giải quyết, đương nhiên cần phải để ý đến Dương Minh một chút.

"Haha, chú Chu, con và Giai Giai lên mạng nói chuyện cũng được, chú cứ gọi điện cho dì đi!" Dương Minh cười nói.

"Được rồi, Giai Giai, nếu Dương Minh đã nói vậy, thì cha sẽ gọi cho mẹ trước!" Chu Thiên Tường nói.

"Dạ, vậy cha nhanh gọi cho mẹ báo bình an đi!" Chu Giai Giai vui vẻ nói.

Rốt cục, trong lòng của Chu Giai Giai cũng được thả lỏng, bên cạnh còn có Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, cả hai người đều đang rất lo lắng cho Dương Minh, bởi vì nghe nói đối phương là một gia tộc sát thủ, Trần Mộng Nghiên rất lo lắng trong lòng, nàng sợ Dương Minh gặp ngu hiểm, nhưng mà bây giờ xem ra mọi chuyện đã được giải quyết.

"Chúc mừng em! Giai Giai!" Trần Mộng Nghiên vui vẻ nói.

"Cũng nhờ Dương Minh hỗ trợ!" Chu Giai Giai cười nói : "Có thể quen biết Dương Minh, còn có mọi người, em thật sự rất vui...."

"Nói cái này để làm gì, chuyện của em, vốn là chuyện của Dương Minh mà! Em cũng không phải đã nói vậy sao?" Trần Mộng Nghiên trêu.

Mặt của Chu Giai Giai nhất thời đỏ lên, quả thật, nàng có nói như vậy, nhưng mà cái này chỉ nói cho cha mà thôi, không ngờ rằng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận lại nghe được.

"Được rồi, không cười em nữa, tối nay khẳng định là em còn có rất nhiều chuyện muốn nói với cha và mẹ em, chị và em Lâm xuống bếp làm chút đồ ăn, để cho em chút hto72i gian riêng tư nhé!" Nói xong, Trần Mộng Nghiên liền kéo tay Lâm Chỉ Vận đi xuống phòng bếp.

Mấy hôm nay không có Dương Minh ở nhà, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận cùng Chu Giai Giai suốt ngày cứ ngồi coi TV, xem tạp chí, rãnh rỗi không có gì làm, nên cũng học được vài cách nấu các món ăn ngon, và thật ra cũng rất thành công, các nàng dự định chờ Dương Minh trở về sẽ đem hắn ra làm chuột bạch.

Tâm tính và sự thành thục thay đổi dần theo sự trưởng thành, Trần Mộng Nghiên cũng không còn tính toán quá khắc khe với Dương Minh trong những chuyện nhỏ nhặt, nhất là địa vị của Dương Minh ngày một tăng, Trần Mộng Nghiên cũng cần phải cởi mở, không thể cứ giữ lòng dạ hẹp hòi như vậy mãi được! Tối thiếu là bây giờ, khi Dương Minh không có ở nhà, thì nàng vẫn còn hai chị em để làm bạn.

Cái này chẳng phải cũng là một hạnh phúc sao?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 91

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự