Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1150 Chương 1119 Khống chế tất cả lực lượng vũ trang. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1583 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Ừ, làm rất tốt!" Tuy rằng Dương Minh cũng đã đoán ra tính cách của Lý Thiên Vũ, sẽ không để người ở lại mỏ vàng, nhưng mà, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn, nên phái người vào kiểm tra, không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn, lỡ như Lý Thiên Vũ có ý đồ xấu, để lại trong mỏ cái gì đó thì sao.

"Mỏ vàng đã được tiếp nhận toàn diện, bây giờ chúng ta làm gì?" Lý Cường đi theo Dương Minh vào trong phòng làm việc của quặng mỏ, ngồi đối diện Dương Minh, hỏi.

" Lý Cường, anh có biết vì sao tôi lại gọi anh đến đây không?" Dương Minh thu hồi lại vẻ cười đùa, nghiêm túc nói với Lý Cường.

"Dương ca, ngài muốn chúng tôi thành lập một lực lượng vũ trang tại đây, trở thành tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới!" Lý Cường kiên định nói.

"Ừ, đúng là vậy, nhưng không phải tất cả" Dương Minh nói đến đây, ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói : "Cái anh đang nói, không quan hệ, cái chính là thực lực của anh"

"Có phải là muốn chúng tôi ở đây bảo vệ những quặng mỏ này không?" Lý Cường nhìn khắp nơi, sau đó nói.

"Cũng có, nhưng không phải là mục đích chủ yếu" Dương Minh gật đầu nói : " Không sao, anh không cần đoán nữa, anh còn suy nghĩ gì không?"

"A... Dương ca, tôi còn muốn nói nữa!" Lý Cường do dự, sau đó hạ quyết tâm nói.

"Anh nói đi!" Dương Minh cười nói : "Dù sao chúng ta cũng có thể coi là anh em của nhau, có gì cứ nói.

Lý Cường gật đầu, chần chờ một chút rồi nói : "Dương ca, mấy ngày nay tại nước X, chúng tôi đã nghe đã thấy nhiều chuyện. Cho nên cũng hiểu được tình hình của quốc gia này, một đất nước đầy chiến loạn như vậy, muốn giành lấy chính quyền không phải là một chuyện khó,.. Dương ca, ngài có phải muốn chúng tôi..."

Nghe Lý Cường nói xong, Dương Minh không khỏi bật cười ha hả, Lý Cường này, không có vẻ thô lỗ như thoạt nhìn, mà rất là biết dùng cái đầu.

"Không sai, tôi gọi mọi người đến, chính là muốn mọi người tập hợp, khống chế những lực lượng ở đây, nhưng không phải là muốn khống chế chính quyền ở đây" Dương Minh gật đầu nói.

"Khống chế tất cả lực lượng vũ trang, nhưng không chiếm lấy chính quyền?" Lý Cường sửng sốt hỏi.

"Ừ, không sai, khống chế lực lượng vũ trang, không khống chế chính quyền" Dương Minh nói : "Tôi dự định giúp đỡ tướng quân Kars"

"Dương ca, ý của nah là, chúng ta khống chế quân quyền, để cho Kars phụ trách chính quyền, trên thực tế là một bù nhìn?"

"Có thể nói như vậy! Cũng không ngốc tí nào" Dương Minh cười nói : "Nội bộ ở đây không ổn định, nên chúng ta không thể làm ra một chuyện lớn như vậy. Nhưng mà, chúng ta có thể phát triển tại đây, ổn định sự nghiệp, thì sau này tất cả đều có thể"

"Thì ra là thế!" Lý Cường gật đầu : "Nếu như một muốn như vậy, thì chúng ta có thể chiếm lấy một vùng đất, thành lập một quyền uy tuyệt đối!"

"Tốn bao nhiêu thời gian?" Dương Minh hỏi.

"Một năm, tối đa là một năm!" Lý Cường tư tin nói.

"Được, cho anh một năm, đừng để tôi thất vọng!" Dương Minh vỗ vai Lý Cường nói.

"Yên tâm đi Dương ca! Tôi nhất định sẽ đào tạo một lực lượng hùng mạnh nhất cho ngài!" Lý Cường gật đầu nói.

Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, Lý Cường nhíu mày, thầm nghĩ, mình đang thương lượng chuyện quan trọng với Dương ca, mà những tên thủ hạ mày lại đến quấy rối? Mở miệng hỏi : "Là ai? Có chuyện gì?"

"Báo cáo! Lý đội trưởng, bên ngoài có một người tự xưng là đại biểu cho tướng quân Kars, muốn đến thu hồi mỏ vàng này!" Người kia nói.

"Tướng quân Kars, muốn thu hồi mỏ vàng?" Dương Minh nghe xong, nhất thời nhíu mày : "Đi thôi, chúng ta ra ngoài nhìn xem!" Lý Cường cũng gật đầu,theo Dương Minh ra ngoài.

Lý Thiên Vũ bây giờ đang thầm chửi cha mắng me, vừa rồi thấy một đám người đến hướng mỏ vàng, liền vội vã chạy ra phía trước, nói với người dẫn đầu : "Các vị, các người là d tướng quân Kars phái đến, giúp tôi đoạt lại mỏ vàng phải không?"

"Mày là ai?" Người dẫn đầu nói.

"Tôi là Lý Thiên Vũ, Lý gia của Singapo, là người hợp tác với tướng quân Kars!" Lý Thiên Vũ nói.

"Không nghe nói qua!" Người dẫn đầu nói : "Không được cản trở bọn tao, bọn tao còn phải chấp hành nhiệm vụ"

"A? Lẽ nào tướng quân Kars không nói cho các anh biết? Kêu các anh đoạt lại mỏ vàng cho tôi?" Lý Thiên Vũ nghi hoặc nói.

"Bọn tao chỉ đến thu lại mỏ vàng, nhưng mà chuyện kia tướng quân Kars không có nhắc qua" Người dẫn đầu có vẻ khá là khó chịu : "Mày còn có chuyện gì không? Không có gì thì tránh ra!"

"Chờ một chút! Có thể là tướng quân Kars quên, không nói cho các anh biết, nhưng mà mỏ vàng này quả thật là của chúng tôi, tôi sẽ gọi điện cho tướng quân Kars!" Lý Thiên Vũ nói.

"Vậy mày nhanh lên!" Người dẫn đầu nói, tuy rằng không biết tên nhóc này có nói thật hay không, nhưng mà từ miệng của nó thì thấy có vẻ quen thuộc với tướng quân, cho nên hắn ta không dám làm bậy. Chứ nếu không, tại sao người ta biết mình đến thu mỏ vàng? Có lẽ là tướng quân đã quên thật! Tướng quân bây giờ có trăm ngàn công việc, có lẽ là đã quên thật rồi!

Lý Thiên Vũ vội vã cầm điện thoại lên, gọi cho tướng quân Kars, người nghe điện thoại chính là thư ký của tướng quân Kars, Lý Thiên Vũ vội vã cung kính nói : "Xin chào, xin giúp tôi tìm tướng quân Kars một chút, tôi là Lý Thiên Vũ của Lý gia ở Singapo!"

"Chờ một chút!" Người thư ký cũng đã biết được tướng quân Kars biết người này, cho nên lần này tỏ thái độ dễ chịu hơn một chút, sau một hồi rồi nói : "Tôi chuyển rồi đấy!" Một lát sau, trong điện thoại truyền ra giọng nói của tướng quân Kars : "Alo, ai thế?"

"Xin chào, tướng quân Kars, tôi là Lý Thiên Vũ của Lý gia ở Singapo!" Lý Thiên Vũ vội vã nói.

"Ừ, có chuyện gì không?" Tướng quân Kars hừ một tiếng, hỏi.

"Là như vậy, người mà ngài phái đến, tôi đã thấy rồi, nhưng mà đồng chí này nói,p bọn họ chỉ đến lấy mỏ vàng, chứ không giao lại cho tôi, ngài xem, có phải là đã quên dặn họ hay không?" Lý Thiên Vũ vội vã nói.

"Thu hồi mỏ vàng, đúng vậy!" Tướng quân Kars lạnh lùng nói : "Tôi đã nể mặt Lý gia các người rồi, nhưng mà lâu như vậy mà các người vẫn không đưa một đồng cho tôi, tôi còn có thể giao mỏ vàng cho các người nữa sao? Bây giờ tôi quyết định thu hồi lại mỏ vàng, giao nó cho người khác!"

"Tướng quân Kars, vừa rồi tôi đã liên hệ với người nhà, tiền thuê hai ngày nữa sẽ có!" Lý Thiên Vũ nghe xong, khẩn trương nói.

"Cái gì? Tôi vừa mới thu hồi mỏ vàng, thì các người có tiền? Là cố ý làm khó đúng không?' Tướng quân Kars cười lạnh nói : "Tôi thấy các người không có ý định giao tiền cho tôi rồi!"

"Không phải đâu, thật sự không phải, nhà của tôi đang gom góp tài chính mà!" Trên đầu Lý Thiên Vũ đã toát đầy mồ hôi lạnh, vội vã nói. Nhưng mà, cũng không trách tướng quân Kars nghĩ nhiều như vậy, chuyện này đổi lại là người khác cũng sẽ nghĩ vậy, thuê của người ta, đến hẹn không giao tiền, sau đó người ta muốn thu lại thì đột nhiên có tiền, còn nói là gom tiền, cái này ai mà tin tưởng chứ?

"Còn có chuyện gì nữa không?" Tướng quân Kars hiển nhiên là không tin tưởng Lý Thiên Vũ rồi : " Tôi thấy Lý gia các người không có thành ý, chuyện này nên quên đi đi!"

"Đừng, tướng quân, ngài không thể làm vậy được..." Lý Thiên Vũ vội la lên.

"tôi thế nào, còn cần phải nói với cậu sao?" Tướng quân Kars hừ lạnh một tiếng nói : "Quan hệ với Lý gia các người cũng chấm dứt tại đây, các người về sau tự giải quyết cho tốt!" Nói xong liền cúp điện thoại, là cho mặt của Lý Thiên Vũ ngu ra, ủ rũ buông điện thoại trong tay xuống, xong rồi, tất cả đều xong rồi!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 75

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự