Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1151 Chương 1119 Khống chế tất cả lực lượng vũ trang. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1568 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Các anh đi đi..." Lý Thiên Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, khoát tay chán chường nói.

"Có bệnh hả?" Người dẫn đầu thấy hình dạng của Lý Thiên Vũ, chỉ biết rằng hắn goi điện cho tướng quân, tướng quân đã không thèm để ý đến hắn, cho nên thái độ của người dẫn đầu cũng thay đổi luôn. Nhìn thấy binh lính đi xa, Lý Thiên Vũ chỉ có thể phẫn nộ và bất đắc dĩ, thậm chí là oán trách cha của mình, vì sao lại muốn lấy tiền của Hoàng gia? Nếu Lý gia bỏ tiền ra, thì có thể nhận thầu mỏ vàng này, sau đó có thể kiếm được một món tiền kếch sù rồi! Lý Thiên Vũ không còn cách nào, đành gọi đại ca ở Singapo.

"Thiên Vũ, chuyện bên kia thế nào rồi?" Lý Thiên Giai nhìn thấy số điện thoại của từ châu phi, liền biết là do Lý Thiên Vũ gọi đến.

"Xong rồi!" Lý Thiên Vũ uể oải nói : "Tướng quân Kars nói, thu hồi mỏ vàng, giao cho người khác!"

"Cái gì? Sao có thể như thế? Em đã nói với ông ta, chúng ta đã gom góp được tiền chưa?" Lý Thiên Giai cả kinh, vội hỏi.

"Em đã nói rồi, nhưng mà tướng quân Kars nói, để chúng ta chiếm mỏ vàng lâu như vậy, cũng đã nể mặt của chúng ta lắm rồi, nhưng mà tiền cuối cùng vẫn không đến, nên ông ta muốn thu hồi lại mỏ vàng. Bây giờ cho dù chúng ta có tiền, giao cho người ta thì người ta cũng không thèm lấy, người ta tức giận rồi, muốn đoạt tuyệt quan hệ với Lý gia, kêu chúng ta tự giải quyết!"

"A!" Lý Thiên Giai nhất thời la lên nói : "Tướng quân Kars nói vậy sao?"

"Chuyện lớn như vậy, sao em có thể lừa anh được?" Lý Thiên Vũ nói.

"Có đúng là em nói chuyện khó nghe, làm cho tướng quân Kars mất hứng?" Lý Thiên Giai vẫn chưa từ bỏ ý định.

"Em nói chuyện khó nghe?" Lý Thiên Vũ nhất thời bực bội nói : "Có quan hệ gì với em? Cũng là do mọi người! Tiền đến chậm, cứ từ từ rồi từ từ, tướng quân Kars làm sao mà không giận? Vốn không có Hoàng gia đầu tư, chúng ta vẫn có thể nhận thầu mỏ vàng này, là tại hai người hèn nhát, cho nên mới dẫn đến tình huống này!"

"Được rồi, Thiên Vũ, đừng oán giận nữa, đây là quyết định của cha, em nói với anh có lợi ích gì? Chuyện này anh sẽ báo cáo cho cha, nhìn xem có biện pháp gì không?" Lý Thiên Giai nói.

"Cha? Được rồi, nếu anh không đòi cưới Hoàng Nhạc Nhạc gì đó, mà chỉ nói một điều kiện kia thôi, Hoàng gia người ta sợ rằng đã đồng ý sớm, còn chờ đến lúc này sao?" Lý Thiên Vũ nói móc.

"Anh..." Lý Thiên Giai nhất thời đỏ mặt, Lý Thiên Vũ nói không phải không có đạo lý, bên kia Hoàng gia cũng bởi vì chuyện của Hoàng Nhạc Nhạc mà làm chậm trễ, hơn nữa, bây giờ Hoàng gia đã đồng ý đưa tiền, chỉ không đồng ý chuyện của Hoàng Nhạc Nhạc, như vậy cũng đủ chứng minh rồi.

"Được rồi, anh nhanh chóng báo cho cha biết đi!" Lý Thiên Vũ cũng không muốn làm cho Lý Thiên Giai khó xử, dù sao thì có nhược điểm trong tay nhưng bây giờ vẫn chưa dùng được,về sau tranh đoạt quyền sở hữu công ty thì mới trở thành một đòn sát thủ. Cho nên, không nhận thầu được mỏ vàng, sẽ là một chuyện làm xấu mặt gia tộc, nhưng mà nói với mình mà nói, đây chính là một cơ hội giành quyền tốt! Nghĩ đến, tâm tình của Lý Thiên Vũ cũng tốt lên không ít, không còn phiền não nhiều như trước.

Lý Thiên Giai cũng biết tướng quân Kars muốn thu lại mỏ vàng thật, nên không dám chậm trễ, xông vào trong phòng chủ tịch của cha, lần này, ngay cả cửa cũng không gõ, mà đã đẩy cửa đi vào.

"Con làm gì vậy?" Lý Chí Thành đang "nói chuyện" với thư ký, một tay còn mò dưới váy thư ký, mà cô thư ký thì đang nằm trên người của Lý Chí Thành, mà Lý Thiên Giai đột nhiên xông vào, nhất thời hoảng sợ.

Lý Thiên Giai nhìn thấy cha đang "nói chuyện" với cô thư ký một cách thân mật như vậy, trên mặt cũng xấu hổ, nhưng mà, bây giờ sự tình khẩn cấp, cũng không quản nhiều như vậy, vội la lên : "Cha, có chuyện rồi..."

"Chuyện gì?" Lý Chí Thành phẫn nộ rút tay ra khỏi váy thư ký, xấu hổ nói : "Đã nói con bao nhiêu lần rồi? Con có thể bớt lỗ mãng được không? Lớn như vậy rồi, làm một tổng giám đốc mà còn lỗ mãng quá!"

"Cha, bên châu Phi..." Lý Thiên Giai nhìn cô thư ký, môi mấp máy nhưng không nói nữa.

Lý Chí Thành phất tay, ý bảo cô thư ký ra ngoài, đóng cửa lại, rồi mới nói : "Con làm cái gì vậy? Lần sau nên gõ cửa trước khi vào!"

"Cha, mẹ đã chết nhiều năm rồi, con cũng không phản đối cha vui vẻ một chút, nhưng mà cha cũng nên tìm một người môn đăng hộ đối một chút, con và em trai sẽ không phản đối, nhưng mà cha lại làm loạn trong công ty, để cho người khác biết, cũng không được tốt lắm..." Lý Thiên Giai nói.

"Con còn dạy đời ta? Con rốt cục có nói không? Con tìm ta để nói chuyện này?" Lý Chí Thành liếc hỏi.

"Đúng rồi, xém tí đã quên mất chuyện quan trọng!" Lý Thiên Giai sờ sờ cái ót, nói : "Cha, bên châu Phi xảy ra chuyện...."

"Không phải đã nói rồi sao? Ta đã biết rồi, còn xảy ra chuyện gì?" Lý Chí Thành nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của con trai, bực bội nói : "Lớn như vậy rồi mà còn không giữ được bình tĩnh!"

"Không phải đâu cha, lần này là chuyện khác!" Lý Thiên Giai vội vã nói : "Thiên Vũ vừa gọi điện đến, tướng quân Kars nói, muốn thu hồi lại mỏ vàng, không giao cho chúng ta nữa!"

"Không giao? Xảy ra chuyện gì? Chúng ta không phải đã nói sẽ đưa tiền thuê rồi sao? Tạo sao lại không đưa?" Lý Chí Thành nhất thời ngạc nhiên nói : "Ờ giữa có xảy ra hiểu lầm gì không?"

"Hiểu lầm?" Lý Thiên Giai cười khổ nói ; "Hiểu lầm cái gì? Tướng quân Kars giao mỏ vàng cho chúng ta, mà chỉ lấy một nửa tiền thuê, cũng đã là nể mặt chúng ta lắm rồi, nhưng mà tiền thuê của chúng ta cứ chậm chạp không đến! Mà bây giờ người ta đòi thu lại mỏ vàng, thì chúng ta lại lập tức giao tiền, người ta sẽ nghĩ thế nào? Cho rằng chúng ta muốn khất nợ, không chịu trả tiền..."

"Thiên Vũ nói với con?" Lý Chí Thành nhíu mày nói.

"Không phải là Thiên Vũ nói, mà là tướng quân Kars đã nói với Thiên Vũ như thế, hơn nữa tướng quân Kars còn nói, quan hệ giữa ông ta và chúng ta chấm dứt tại đây, kêu chúng ta tự giải quyết cho tốt!" Lý Thiên Giai nói.

"Cái gì?" Lý Chí Thành nghe Lý Thiên Giai nói xong lập tức cả kinh : "Con nói tướng quân Kars nói muốn đoạt tuyệt quan hệ với chúng ta?"

"Thiên Vũ nói là tướng quân Kars nói vậy!" Lý Thiên Giai bất đắc dĩ thở dài nói : "Cha, con nghĩ cha nên tự mình gọi điện cho tướng quân Kars, nói chuyện một chút, nhìn xem có thể thay đổi được không..."

"Để cha liên hệ!" Lý Chí Thành gật đầu, cũng không truy cứu chuyện Lý Thiên Giai quấy rối mình nữa, Lý Chí Thành gọi vào điện thoại trong phòng làm việc của Kars, người thư ký của Kars liền tiếp điện thoại. Người thư ký này cũng đang khá buồn bực, tại sao ngày hôm nay người gọi đến đều là của Lý gia ở Singapo hết vậy? Nhưng mà tướng quân cũng không nói gì, cho nên đành chuyển điện thoại.

"Alo, Kars đây!" Tướng quân Kars vẫn còn có chút tôn trọng Lý Chí Thành, dù sao thì lúc thành lập cơ nghiệp cũng chịu ân của Lý Chí Thành nhiều.

"Xin chào tướng quân! Tôi là Lý Chí Thành đây, con trai của tôi không hiểu chuyện, cho nên đã đắc tội với ngài, xin đừng để trong lòng!" Lý Chí Thành nghe thấy giọng nói của tướng quân Kars, liền xin lỗi trước.

"Ừ, không có gì..." Kars nhàn nhạt nói : "Con trai của ông cũng không có lỗi gì đâu!"

"Nhưng mà, nghe nói ngài muốn thu hồi lại mỏ vàng!" Lý Chí Thành thầm nghĩ, xem ra Lý Thiên Giai nói không sai, quả thật là tướng quân Kars nổi giận vì chuyện tiền thuê.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 82

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự