Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1140 Dụ rắn rời hang. (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1606 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Đúng vậy, là đàm phán!" Lô Tân Dương nói : "Chỉ cần bọn họ đàm phán, thì cơ hội của chúng ta đã đến! Hai bên vừa xảy ra xung đột, do đó niềm tin của hai bên sẽ giảm xuống, Dayton sẽ không có khả năng đến chổ của Kevin, mà Kevin cũng thế, vì vậy, nếu muốn đàm phán, thì phải chọn ra một chổ không thuộc về lãnh địa của ai, rất có thể là một trấn nhỏ, hai người sẽ tiến hành đàm phán tại đó, mà lúc này, cũng chỉ là thời khắc chúng ta ra tay!"

Dương Minh và Vương Tiếu Yên nghe Lô Tân Dương nói xong, đều lộ ra vẻ tán thưởng, Lô Tân Dương này quả thật là một nhân tài hiếm có, hai người lúc đầu suy nghĩ rất nhiều nhưng không có biện pháp giải quyết, nhưng Lô Tân Dương vừa nghe nói xong liền có thể nói ra toàn bộ kế hoạch, hơn nữa, khả năng thực hiện vô cùng cao. Còn việc gây xung đột hai bên thì càng đơn giản hơn, có nhiều người như vậy làm gì, chỉ cần giả mạo người của Dayton và Kevin, rồi bắt đầu nổ súng vào nhau, tin rằng không cần bao lâu, thì quan hệ của hai người sẽ trở nên khẩn trương ngay.

"Tốt, Lô Tân Dương, chuyện này giao cho anh, gây xung đột thế nào, tối nay anh về thương lượng với đám Lý Cường đi!" Dương Minh hưng phấn nói.

Dù sao chuyện này đã được giải quyết, Dương Minh cũng rất hài lòng, cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, tuy rằng mấy ngày nay không khẩn trương, cùng Vương Tiếu Yên du sơn ngoạn thủy, nhưng mà trên thực tế, trong lòng Dương Minh rất sốt ruột.

Đây là lần đầu tiên hắn và Vương Tiếu Yên cùng chấp hành nhiệm vụ, Dương Minh không muốn bỏ lở giữa chừng, tục ngữ nói khởi đầu thành công thì sẽ thành công suốt, tuy Dương Minh không mê tín, nhưng mà cũng muốn có được tâm lý tốt sau này.

Tại cái trấn nhỏ này bình an được ba ngày, rốt cục, sau đó bắt đầu xảy ra xung đột. Trong vòng ba ngày này, Lý Cường, Lưu Siêu, Vương Bằng, Kim Ngưu chia làm bốn đường, bắt đầu giả dạng thành người của Dayton và Kevin, cùng với lính của bên Wilcoxon, nhìn thấy xe liền bắn, cướp, đoạt tất cả, toàn bộ thị trấn nhỏ này bao trùm trong sự sợ hãi kinh khủng, mọi người đều trốn trong nhà, không dám ra ngoài, mà cơ quan hành chính của Wilcoxon tại đây cũng bị phá hư, lính lác ở đây thì bị thương nằm một đống hết.

"Cái tên Kevin này rốt cục muốn làm gì? Lẽ nào hắn muốn đối phó với một cái chính quyền nhỏ tại trấn đó?" Wilcoxon tức giận nhìn Dayton, nói : "Cơ quan hành chính đã bị pha 1huy3, thật không biến hắn suy nghĩ cái gì, hay trong cái trấn này làm cho hắn chướng mắt?"

"Được rồi, Wilcoxon!" Dayton khoát tay nói : "Theo lý thuyết, cái trấn nhỏ này là do hai lực lượng của chúng ta cùng quản lý, nhưng mà tướng quân Kevin đã không nhúng tay vào chuyện này, mấy năm nay, tôi cũng thu được không ít từ cái trấn nhỏ này, cho nên tướng quân Kevin cảm thấy bất mãn, muốn giành một phần cũng là bình thường!"

"Nhưng mà, hắn không biết thứ tự trước sau sao? Hơn nữa, nếu hắn muốn một phần cũng không cần làm vậy, chỉ cần nói thẳng một tiếng là được thôi!" Wilcoxonl tức giận nói.

"Ừ, quả thật, hắn chỉ cần lên tiếng, thì chúng ta cũng sẽ chia phần cho hắn thôi" Kevin gật đầu nói.

"Tốt, tôi thấy hắn muốn bị đòn rồi! Cho hắn một bài học để hắn biết trời cao đất rộng là gì!" Wilcoxon nói.

"Đừng xúc động!" Kevin khoát tay : "Tôi và Kevin tướng quân nếu có đấu nhau thì đối với ai cũng không có lợi! Vốn không phải là kẻ địch, vẫn bình an vô sự, nếu có ngày khai chiến, thì sẽ có thêm một kẻ địch, mà hai hổ đánh nhau, nói không chừng là lưỡng bại câu thương, bởi vậy, người vui mừng nhất có lẽ là tên khốn nạn Kars kia!"

"A!" Wilcoxon nhất thời cả kinh, nghe Dayton phân tích xong, lập tức kinh hãi đổ mồ hôi : "Là tôi suy nghĩ không chu toàn, không sai, nếu xảy ra xung đột, thì bên Kars không phải là người hưởng cuối cùng sao?"

"Đúng như vậy, đi gọi người gửi tin cho tướng quân Kevin, tôi muốn cùng hắn ta đàm phán!" Dayton dặn dò.

Cùng lúc đó, tại nơi đóng quân của Kevin, Kevin tướng quân đang cùng với sĩ quan của hắn đang khẩn trương nghĩ biện pháp giải quyết vụ xung đột này, cứ nếu cứ để tiếp tục như vậy, mọi chuyện sẽ càng lộn xộn hơn!

"Cái tên Dayton này quá đáng thật!" Tên sĩ quan phụ tá mắn : "Chúng ta đã nhường nhịn hắn rất nhiều, trấn nhỏ ấy cũng toàn quyền giao cho chúng, chỉ mua sắm một ít đồ dùng sinh hoạt trong trấn thôi, cũng không chủ động gây chuyện, mà bọn chúng lại làm càng, chủ động công kích chúng ta! Lẽ nào bọn chúng muốn đuổi chúng ta ra khỏi đây? Chúng ta cũng không đâu phải thứ dễ chọc, không tranh với chúng đâu có nghĩa là chúng ta chịu nhục!"

"Không nên lộn xộn!" Kevin khoát tay nói : "Dựa trên suy đoán của tôi, theo lý thuyết, Dayton cũng không phải là loại người thích gây chuyện, nếu như tôi khai chiến với hắn, thì cả hai cũng sẽ không có kết quả tốt!"

"Vậy tại sao hắn làm vậy/" Người sĩ quan vội hỏi.

"Có thể, có ai đó bên cạnh hắn cổ động hắn cũng không chừng"

Kevin nói : "Như vậy đi, tìm một người, gửi tin cho tướng quân Dayton, nói rằng tôi muốn nói chuyện với hắn! Cứ tiếp tục như vậy thì không phải là một chuyện tốt!"

"Vâng! Tôi sẽ tìm người ngay!" Người sĩ quan vội vã nói.

Mọi chuyện xảy ra tại hai nơi này, đương nhiên là không tránh được ánh mắt của Dương Minh, dưới sự khiêu khích của đám Lý Cường, Dương Minh ngồi trong phòng của nhà trọ, vẫn dùng dị năng lẳng lặng quan sát tất cả hướng đi của hai bên, khi bọn họ đưa ra quyết định đàm phán, Dương Minh nhất thời thở phào, trên mặt lộ ra một nụ cười vui sướng.

Hai bên gửi tin rất nhanh, Dayton và Kevin đồng thời đều nhận được tin tức muốn đàm phán, đều tỏ ra đồng ý, mang tin tức trả lời thuyết phục cho đối phương, mà bắt đầu gọi điện trao đổi, dự định là trưa ngày mai, sẽ tiến hành đàm pháp trong một quán trà của trấn nhỏ.

Hai người đều hiểu, nên chọn một địa điểm thứ ba, dù sao thì đến chổ của đối phương đàm phán thì sẽ không yên tâm, cứ như vậy, đối với hai bên đều có lợi.

Nhưng mà, bọn họ làm sao nghĩ rằng, đến chổ này thì an toàn của bọn họ càng không có.

"Thủ hạ tên Lô Tân Dương của anh, thật sự rất lợi hại, mọi chuyện đều đúng như dự liệu của hắn, sau khi thành công, cũng nên thưởng cho hắn một chút!" Vương Tiếu Yên hưng phấn nói.

"Thưởng thì không cần nhiều, bởi vì thưởng nhiều sẽ gây kiêu ngạo!" Dương Minh cười nói : "Nhưng mà có thể cổ vũ một chút"

"Nói vậy cũng đúng" Vương Tiếu Yên gật đầu, đối với những chuyện này, nàng cũng không hiểu nhiều.

Địa điểm đàm phán của hai người đứng đầu hai thế lực vũ trang kia đã được Dương Minh dùng dị năng quan sát rõ ràng bên trong, bây giờ, chỉ cần chờ đến lúc đó mà thôi, trong trấn nhỏ, có vẻ do hai người đã lập hiệp nghi, vì thế trở nên yên lặng rất nhiều, thật ra, bởi vì Dương Minh kêu bọn Lý Cường dừng tay lại, đương nhiên, nguyên nhân bên trong chỉ có Dương Minh và Vương Tiếu Yên biết mà thôi.

Bởi vì Dayton và Kevin rất ít đến đây, cho nên cũng không quen thuộc với địa bàn ở đây, vì thế bọn họ đều đồng ý chọn nơi này làm địa điểm.

Dương Minh và Vương Tiếu Yên bắt đầu xuất hiện tại cuối ngõ hẻm, biến thành một đôi tình nhân đi du lịch, tuy rằng ông chủ đã khuyên bọn họ, gần đây không nên ra ngoài, không an toàn, nhưng mà Dương Minh cứ bảo là không sao đâu.

Ngày hôm nay, Dương Minh và Vương Tiếu Yên ra ngoài, chỉ là muốn kiểm tra tình hình một chút mà thôi, nhìn xem có chổ nào có lợi khi ra tay không, để chuẩn bị trước, đây là cơ hội duy nhất, tận dụng thời cơ, không được thất bại. Nếu như bở lỡ thì muốn dụ Dayton ra khỏi chổ của hắn là không thể.

Điểm này Dương Minh và Vương Tiếu Yên đều rất rõ ràng, cho nên hai người đặc biệt coi trọng vấn đề này.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 92

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự