Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1139 Dụ rắn rời hang. (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1706 chữ · khoảng 6 phút đọc

Điều này làm cho Dương Minh cảm thấy vất vả, dù sao thì Dayton cũng không phải là người thường, mà là thủ lĩnh của một lực lượng vũ trang, thì uy tín của hắn đương nhiên rất tốt, sẽ không tùy tiện đi lại trên đường.

Cho nên, muốn dụ Dayton xuất hiện để giết không phải là một chuyện đơn giản.

Nhưng mà, Phương Thiên rất thoải mái, nên Dương Minh không cũng khẩn trương, mỗi ngày ngoại trừ việc thân mật với Vương Tiếu Yên trong phòng ra, thì hai người đã xem nhiệm vụ này trở thành một chuyến du lịch, không có chuyện gì thì đi dạo chụp ảnh, trông có vẻ khá là vui đấy.

Mà ông chủ ở đây cũng coi hai thanh niên này là khách đến du lịch, đương nhiên, cũng không nghĩ rằng bọn họ từ châu Á ngàn dặm xa xôi đến đây, mà cho rằng bọn họ là con cái của một chủ quặng mỏ nào đó ở đâu đây.

Buổi chiều ngày thứ ba, Lý Cường mang mọi người lẻn vào trong nước X, thông qua vị trí trên GPS để tìm kinh độ và vĩ độ nói cho Lý Cường biết, cho nên Lý Cường cứ dựa theo thông số này mà tìm đến.

Dương Minh phải khen thưởng sức mạnh của khoa học kỹ thuật, nếu như là trước đây, tại một quốc gia xa lạ, nếu mà nuốn gặp người quen khẳng định là có rất nhiều khó khăn, nhưng mà bây giờ thì cực kỳ đơn giản.

Đám người Lý Cường hành động vào ban đêm, cũng không đến cái trấn này, mà là dừng chân cách cái trấn khoảng hai cây số, rồi đóng quân ở đó. Dù sao đám người này cũng rất nhiều, nếu tùy tiện vào trong trấn, khẳng định sẽ bị người khác quan tâm.

Ban đêm, Dương Minh lái xe Jeep đi cùng Vương Tiếu Yên đến chổ đóng quân của đám người Lý Cường.

Quản lý quân sự hóa, tập trung huấn luyện sát thủ, tập hợp những tinh túy trong võ thuật Trung Hoa, đã hợp thành đội ngũ cường đại nhất của Lý Cường.

Những người canh gác bên ngoài phát hiện ra xe của Dương Minh chạy đến hướng này, lập tức báo cáo cho Lý Cường biết, toàn bộ đều khẩn trương chuẩn bị đón địch.

Nhưng mà, khi Lý Cường xác định người trước mắt lại Dương Minh, thì mới hủy bỏ cảnh báo, Lý Cường, Vương Bằng, Kim Ngưu cùng Lô Tân Dương đều đứng ở ngoài nơi tập trung, chờ Dương Minh và Vương Tiếu Yên đến.

"Dương ca, chị dâu!" Đám người Lý Cường chờ Dương Minh và Vương Tiếu Yên xuống xe xong, đều chào hỏi như vậy, ngay cả Kim Ngưu đã từng theo Vương Tiếu Yên cũng sửa luôn cách xưng hô.

Đến lúc này, tổ chức Hắc Quả Phụ đã hoàn toàn hòa nhập cùng với đám người Lý Cường, trở thành một tổ chức mới, tổ chức Hắc Hồ Điệp. Kim Ngưu cũng đã tham gia vào trong nhóm của Lý Cường, cho nên nhập gia tùy tục, vì thế cũng thay đổi xưng hô với Vương Tiếu Yên.

Dù sao lúc này hắn cũng đã rõ quan hệ của Dương Minh và Vương Tiếu Yên rồi, cho nên tôn kính với Dương Minh chẳng khác nào tôn kính với Vương Tiếu Yên, vì thế cũng gọi là chị dâu, thoạt nhìn Vương Tiếu Yên có vẻ rất vui vì cách gọi này.

Dương Minh nhìn thấy nơi đóng quân chỉnh tề ngay ngắn, hơi gật đầu, khen : "Không tồi, mấy ngày không gặp, đã làm cho tôi nhìn với cặp mắt khác rồi, nhất là Kim Ngưu, người của anh cũng đã bỏ được tật xấu trước kia rồi, dung nhập vào trong tập thể này, điều này làm cho tôi rất vui"

Dương Minh khích lệ Kim Ngưu, trên mặt hắn liền lộ ra vẻ mừng rỡ, Kim Ngưu sợ nhất rằng Dương Minh sẽ loại mình ra bên ngoài, không chịu chấp nhận đám anh em này, nhưng bây giờ xem ra, hắn đã lo lắng thừa rồi.

Trong một tổ chức, chỉ có phối hợp và đoàn kết, cùng nhau huấn luyện, cùng nhau chịu khổ, không ai coi bọn họ là người ngoài, cho nên, cái này cũng chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho đám người Kim Ngưu sửa được tật xấu trước đây và hòa nhập trong một thời gian ngắn.

"Hoàn cảnh bên trong nước, mọi người đều đã hiểu rõ, không thích hợp để sinh tồn, không thích hợp để lớn mạnh" Dương Minh nhìn Lý Cường nói : "Cho nên, tổ chức của chúng ta nếu muốn đặt chân lên thế giới, thì châu Phi này rất thích hợp, ở đây không có luật pháp, không có quy tắc, tất cả đều dựa vào thế lực và nắm đấm để nói chuyện, tôi nghĩ ở đây, mọi người nhất định có thể thể hiện mình, giành lấy thiên hạ của riêng mình!"

Quả thật, Dương Minh nói rất đúng, bởi vì hoàn cảnh trong nước không cho phép, cho nên đám người Lý Cường muốn huấn luyện hay làm việc gì đều phải cẩn thận, không dám khoa trương lên, mà ở đây thì lại khác, bọn họ đã sớm nghe nói, châu Phi là thiên hạ của những lực lượng vũ trang, cho nên, khi nghe Dương Minh nói xong, trên mặt mọi người đều đầy vẻ hưng phấn và chờ mong.

"Lời dư thừa tôi không nói nhiều, đường sau này đều phải dựa vào mọi người, phương thức huấn luyện tôi đã giao lại cho mọi người, có thể đứng vững ở đây hay không, phải dựa vào thực lực của các người!" Dương Minh nghiêm túc nói.

"Dương ca, yên tâm đi, chúng tôi sẽ mạnh lên, nhất định có thể đứng vững ở đây!" Đám người Lý Cường đồng thanh lên tiếng.

"Được, vấn đề vũ khí tôi sẽ nhanh chóng giải quyết cho các người, mấy ngày nay, các người nên làm quen với hoàn cảnh xung quanh trước đi!" Dương Minh dặn.

"Vâng, Dương ca!" Lý Cường nói.

Dương Minh gật đầu, đang muốn rời đi, đột nhiên nhìn thấy Lô Tân Dương, sửng sốt, sờ sờ ót, tại sao mình lại quên hắn nhĩ? Có quân sư mà không biết xài à?

"Lô Tân Dương, anh theo tôi trở về, những người khác đóng quân ở đây, có chuyện gì thì cứ liên lạc với tôi!" Dương Minh nói.

Lô Tân Dương nghe Dương Minh gọi mình, vội vã chạy đến chổ xe của Dương Minh, đám người Lý Cường cũng trở về nơi đóng quân, bắt đầu nghiên cứu về việc phát triển tại nước X.

"Dương ca, ngài tìm tôi?" Sau khi lên xe, Lô Tân Dương cẩn thận hỏi.

"Ừ, có vài chuyện, muốn cùng anh thương lượng một chút" Dương Minh vừa lái xe vừa nói.

"Dương ca, ngài cứ nói đi, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!" Lô Tân Dương vội nói.

"Chuyện là như vậy...." Dương Minh đem mục đích và phiền phức bây giờ ra nói cho Lô Tân Dương nghe, dù sao bây giờ đám người Lý Cường và Lô Tân Dương đều là những người Dương Minh tin tưởng, cho nên nếu có chuyện gì thì Dương Minh cũng không cần gạt họ.

Bọn họ gần như trở thành một trong những hy vọng, những người thực hiện lý tưởng của hắn!

"Chị dâu nói không sai, dụ rắn rời hang!" Lô Tân Dương nghe Dương Minh phân tích xong, gật đầu khẳng định nói : "Đây là biện pháp duy nhất hiện nay, như ngài đã nói qua, muốn gặp Dayton tướng quân, thì hầu như không có khả năng, vô luận là ngài dùng lý do gì, thì đối phương cũng không có khả năng cho ngài gặp mặt Dayton được, cho nên, muốn thực hiện kế hoạch ám sát, chỉ có thể để cho Dayton tự mình xuất hiện, trừ cái này ra thì không còn phương pháp nào"

"Cái này tôi cũng biết, vậy anh có cách nào không?" Dương Minh hỏi.

"Tôi làm sao còn cách nào được?" Lô Tân Dương cười khổ nói : "Biện pháp của chị dâu là tốt nhất rồi, tôi chỉ dựa trên cơ sở biện pháp của chị ấy mà lập ra kế hoạch thôi"

Dương Minh sửng sốt, lập tức rõ ràng, Lô Tân Dương đang khiêm tốn, hắn nói như vậy, rõ ràng là hắn đã có biện pháp, chỉ sợ Vương Tiếu Yên khó xử cho nên mới nói vậy.

"Được rồi, có cách nào hay thì anh cứ nói đi, đối với chuyện dùng âm mưu, tôi và Yên Yên đều không dùng được, không ai lợi hại hơn anh cả!" Dương Minh cười nói.

"Cái này cũng không có gì khó" Lô Tân Dương cũng cười nói : "Người có thân phận gì mà có thê khiến cho Dayton tự mình gặp mặt? Đương nhiên là người có thân phận không khác gì hắn, mà ưu thế của chúng ta, là ở chổ này, có một lực lượng không khác gì Dayton, lực lượng của Kevin Adam! Cho nên, ở chổ này, người có thể khiến cho Dayton tự gặp mặt, cũng chỉ có Kevin thôi!"

"Tiếp tục nói đi!" Dương Minh cũng không ngắt lời Lô Tân Dương, mà để cho hắn tiếp tục nói.

"Cho đến giờ, Dayton và Kevin đều sinh sống bình anh, Dương ca, ngài thử nghĩ xem, nếu như hai bên xảy ra xung đột, thì hai người đứng đầu sẽ làm cái gì?" Lô Tân Dương nói đến đây, dừng lại một chút, rồi nói : "Hiển nhiên, trực tiếp khai chiến là điều không sáng suốt, bởi vì trong hoàn cảnh bây giờ, nhiều bạn thì tốt hơn nhiều kẻ địch gấp trăm ngàn lần! Thậm chi cho dù không phải là bạn, thì cũng đừng nên là kẻ thù của nhau, đúng không?"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 81

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự