Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1133 Trước khi đi (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2550 chữ · khoảng 9 phút đọc

“Hả” Dương Mỹ không ngờ Dương Minh dễ dàng giải quyết mấy tên đối phương như vậy. Chẳng qua Dương Mỹ cũng có thể thấy Dương Minh không giống người nói dối. Lý mập mạp đối tốt với Dương Minh như vậy, tự nhiên hắn ta có năng lực hơn người. Cho nên Dương Mỹ nghe thấy ba người ngoài cửa đã bị Dương Minh bắt thì thở phào nhẹ nhõm mà nói: “Bắt được là tốt rồi. Cảm ơn anh”

Lý mập mạp là người vô cùng cẩn thận, điểm này Dương Mỹ hiểu rõ. Cho nên Lý mập mạp tin tưởng Dương Minh như vậy, đưa hắn đến nhà thì tức là hắn hoàn toàn tin vào Dương Minh.

Phải biết đây là nơi bí mật cuối cùng của Lý mập mạp, nếu không phải người tuyệt đối tin tưởng thì Lý mập mạp sẽ không đưa Dương Minh đến đây, rồi để lại mà mình rời đi. “Không có gì đâu chị. Chị có thể gọi tôi một tiếng lão đệ cho tiện” Dương Minh xua tay nói.

“Được, vậy tôi gọi anh là Dương lão đệ” Dương Mỹ cười nói: “Tôi lớn tuổi hơn cậu nên cậu cũng không thiệt”

Hai người nói chuyện khiến không khí trong phòng nhẹ đi nhiều. Ngay cả Tiểu Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô bé mặc dù không lớn nhưng lại biết rất nhiều chuyện, cũng biết không ít chuyện mà anh rể mình vẫn làm.

Chẳng qua thấy chị gái mình và Lý mập mạp thật lòng yêu nhau, hơn nữa hai người lại có con rồi nên Tiểu Hoa cũng không tiện khuyên chị gái rời khỏi Lý mập mạp. Mà Dương Mỹ cũng chấp nhận cuộc sống này nên Tiểu Hoa càng không thể nói gì.

Trước kia tình huống nguy hiểm như thế này không phải chưa bao giờ xuất hiện. Chỉ là khi đó đều có Lý mập mạp ở bên bọn họ, có thể đưa bọn họ an toàn rời đi. Bây giờ Lý mập mạp không ở đây. Nếu không phải Dương Minh ngăn cản Dương Mỹ mở cửa, hơn nữa tự mình đi xử lý mấy người kia thì chị em bọn họ có lẽ đã bị bắt làm con tin để uy hiếp Lý mập mạp rồi.

Mặc dù Tiểu Hoa cũng muốn khuyên Lý mập mạp mau thu tay, mấy người sống bình thường nhưng Dương Mỹ không nói gì, cô là một cô bé càng không tiện nói. Cho nên Tiểu Hoa chỉ có thể lẳng lặng chịu đựng mà thôi.

Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài một lần nữa có tiếng gõ cửa, hơn nữa còn có tiếng hét lớn của Lý mập mạp: “Tiểu Mỹ, em sao rồi? Mau mở cửa”

Dương Minh cười nói: “Lý mập mạp về rồi, chị ra mở cửa đi. Lần này không nhầm đâu, nhất định là Lý mập mạp” Vừa nãy Dương Minh đã dùng dị năng nhìn ra ngoài thấy đúng là Lý mập mạp dẫn người về, hắn mới dám để Dương Mỹ đi mở cửa. Nếu không ai biết lần này có phải đối phương dùng thiết bị giả giọng nói hay không?

Cho nên Dương Minh không thể không cẩn thận một chút, miễn cho mình không kịp đối phó.

Dương Mỹ ra mở cửa, Lý mập mạp mông như có lửa cháy vội vàng chạy vào mà nói: “Tiểu Mỹ, em không sao chứ?”

“Em đương nhiên không sao, nếu không anh có thể thấy được em sao?” Dương Mỹ thấy Lý mập mạp khẩn trương như vậy nên rất hạnh phúc. Cô cười nói.

“Không sao là tốt rồi. Làm anh sợ chết được” Lý mập mạp vỗ vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm mà nói: “Mẹ nó chứ, thật đáng giận. Từ trong miệng một tên đồng đảng với Lão Khanh, anh mới biết chiếc xe mà Lão Khanh điều khiển có lắp hệ thống định vị vệ tinh. Điều này có thể khiến Hắc lão tam dễ dàng nắm giữ hành tung của chúng ta. Mặc dù đám người trong bang phái đã bị xử lý, nhưng hệ thống định vị vệ tinh lại như một quả bom. Anh sợ bọn chúng đến đây tìm em. Bây giờ không có việc gì thì tốt rồi. Người của anh sẽ bảo vệ nơi này”

“Bcu vừa đến đó” Dương Mỹ gật đầu nói.

“Chúng tới ư? Chúng đâu? Em không mở cửa đó chứ?” Lý mập mạp nghe Dương Mỹ nói vậy liền khá sợ.

“Em không biết, là Dương lão đệ ra mở cửa” Dương Mỹ cười nói: “Chẳng qua Dương lão đệ nói đã bắt được ba tên đó” “Bắt được rồi ư? Vậy thì tốt quá” Lý mập mạp vỗ vỗ ngực. Chuyện hôm nay quá loạn. Chẳng qua cũng may có Dương Minh ở đây nên có thể dễ dàng đối phó với việc này. Nếu không Lý mập mạp cũng không nắm chắc nếu chỉ có một mình hắn thì đối phó dễ dàng như vậy được không?

Lý mập mạp cảm thấy rất may mắn, vào lúc mà hắn gặp phiền phức thì lại có Dương Minh đi tới giúp hắn.

“Người ở đâu thế?” Lý mập mạp vội vàng nói.

“Ở kia kìa” Dương Minh lúc này đã đi tới chỉ vào một góc rồi nói: “bọn chúng ở kia. Chúng chỉ ngất đi thôi. Tôi không giết để anh tra hỏi chúng”

“Vậy thì tốt quá” Lý mập mạp nghe thấy người chưa chết nên hưng phấn lau lau tay mà nói: “Hắc lão tam, lần này tao nếu không hỏi được trụ sở của mày ở đâu thì tao thề không bỏ qua. Cũng đến lúc tao trả đòn rồi”

“Đây là chuyện của anh. Tôi định hỏi giúp anh, nhưng tôi không hiểu chúng nói cho nên phải để lại cho anh”

“Tốt” Lý mập mạp gật đầu. Hắn quát lên vài câu với bên ngoài. Chỉ thấy mấy tên áo đen đi đến, Lý mập mạp chỉ về phía ba tên bị Dương Minh đánh ngất rồi ra lệnh mấy câu. Sau đó mấy tên này lao tới kéo ba tên kia ra chuẩn bị thẩm vấn vô nhân đạo.

Chẳng qua những người này chẳng đáng để mà đồng tình. Dương Minh tự nhiên không cần để ý đến sự sống chết của chúng.

“Coi như xong, lần này thật sự làm phiền cậu” Lý mập mạp có chút kích động mà nói: “Dương Huynh đệ, cậu yên tâm. Sau này cậu có gì cần tôi giúp thì cứ việc nói, tôi nhất định không hề từ chối”

“Ha ha, trước đó anh không phải cũng định giúp chúng tôi rồi sao?” Dương Minh cười nói: “Tôi chỉ đột nhiên gặp phải mà thôi nên mới ra tay. Nhưng chuyện của tên Hắc lão tam kia thì phải do tự anh giải quyết”

“Việc đó là đương nhiên rồi. Như thế này thì tôi đã rất cảm kích cậu rồi. Chuyện Hắc lão tam không cần làm phiền Dương Huynh đệ ra tay, một mình tôi đủ để xử lý việc này” Lý mập mạp gật đầu nói. Hai chị em Dương Mỹ, Tiểu Hoa đều bị Lý mập mạp đuổi vào phòng. Hắn cũng đi đến dặn mấy tên đàn em ở xung quanh rồi đi hỏi đám người của Hắc lão tam.

Dương Minh mặc dù biết cách tra hỏi nhưng không tham gia vào. Để Lý mập mạp tự giải quyết là tốt rồi. ba tên này cũng không phải là kẻ kín miệng gì hết.

Không lâu sau ba tên này đã khai hết cả những gì mình biết. Lý mập mạp biết chỗ ẩn thân của Hắc lão tam liền không nói gì hết, hắn triệu tập tay chân lao đến hang ổ của Hắc lão tam.

Đêm nay đối với Lý mập mạp đúng là không yên bình. Dương Minh thực ra lại vô cùng thoải mái cùng với Vương Tiếu Yên chìm vào giấc ngủ. Việc còn lại không cần Dương Minh phải quan tâm, Lý mập mạp có thể đối phó dễ dàng. Nếu không Lý mập mạp cũng đâu thể làm lớn và sống được đến lúc này.

Quả nhiên sáng hôm sau Lý mập mạp mặt mày tươi rói chạy về. Dương Minh không cần hỏi cũng biết chuyện đã giải quyết xong: “Tâm trạng của anh có vẻ rất tốt thì phải?”

“Hắc lão tam rốt cuộc đã bị tôi diệt” Lý mập mạp rất hưng phấn mà nói: “Tôi vốn không muốn xung đột với hắn. Tôi và hắn sẽ như nước sông không phạm nước giếng. Nhưng không ngờ hắn lại chủ động gây chuyện với tôi, như vậy đừng trách tôi”

“Tôi vẫn nói câu kia, có thể thu tay thì cố gắng thu tay. Dù sao anh cũng là người đã có gia đình” Dương Minh vỗ vai Lý mập mạp mà nói.

“Tôi hiểu” Lý mập mạp gật đầu nói: “Cậu không nói thì tôi cũng phải lo lắng vấn đề này. Đúng rồi, lát nữa tôi mời cậu đi ăn tiệc chúc mừng. Tối nay sẽ có máy bay cho cậu, tôi đã liên lạc xong”

“Được, do anh bố trí” Dương Minh gật đầu nói.

Buổi trưa Lý mập mạp liền bày yến tiệc ở một khách sạn sang trọng nhất khu để chiêu đãi Dương Minh và Vương Tiếu Yên. Dương Minh nghe nói đây là điểm liên lạc của Hắc lão tam, chẳng qua bây giờ đã bị Lý mập mạp thu vào tay mình.

Dương Minh có thể thấy Lý mập mạp là người rất có thủ đoạn.

Dương Mỹ và Tiểu Hoa cũng đi tới. Bữa cơm này là bữa cơm gia đình do Lý mập mạp mời Dương Minh chứ không phải là bữa cơm với nhiều thành phần tham gia.

Trong bữa cơm Dương Minh thấy Dương Mỹ mấy lần định nói lại thôi. Hắn mặc dù khó hiểu nhưng cũng không nói gì cả.

Tối hôm đó Lý mập mạp lái một chiếc xe Toyota mới cứng đưa Dương Minh và Vương Tiếu Yên đến điểm xuất phát. Nghe nói chiếc xe này Lý mập mạp chiếm được từ chỗ Hắc lão tam. Dương Minh không khỏi cảm thấy buồn cười vì ở đâu cũng là như vậy.

“Xe này còn xịn hơn xe bị nổ lúc trước. Nói tóm lại là lãi rồi” Lý mập mạp có chút đắc ý mà nói.

Đoạn đường này thì Lý mập mạp rất quen thuộc. Khi xe đến trước một sân bay quân sự thì dừng lại.

Lý mập mạp không ngờ có thể chuẩn bị được máy bay từ đây đến Châu Phi, có thể thấy thực lực của hắn ở đây lớn như thế nào.

Lý mập mạp cho xe dừng lại trước cổng. Ở cửa có binh lính đứng gác. Bọn họ không nhận ra Lý mập mạp nhưng biển số xe của hắn là trong quân đội nên cũng không hỏi gì nhiều.

Lý mập mạp rút điện thoại di động ra rồi gọi điện nói gì đó mà Dương Minh không nghe hiểu. Chẳng qua hắn vừa dập máy chưa lâu thì cửa đã mở ra.

Hiển nhiên binh lính ở cửa đã nhận được lệnh bên trong.

Lý mập mạp lái xe vào bên trong.

Đây không phải lần đầu tiên Lý mập mạp đến đây nên hắn quen thuộc phóng xe về phía một ngôi nhà rồi dừng lại.

Lúc này có một người đàn ông trung niên gầy gò đi tới, Lý mập mạp xuống xe tươi cười bắt tay nói bằng tiếng Lào với đối phương.

Dương Minh không để ý bọn họ nói gì. Hắn biết đây là hai bên đang nói gì đó trao đổi lợi ích với nhau.

Người đàn ông trung niên nói chuyện với Lý mập mạp mấy câu rồi nhìn Dương Minh và Vương Tiếu Yên, sau đó hắn lại nói một câu gì đó với Lý mập mạp. Lý mập mạp liền vui mừng ra mặt.

“Đây là tư lệnh Nguyễn” Lý mập mạp quay đầu lại nhỏ giọng nói với Dương Minh: “Là người phụ trách ở đây”

Dương Minh gật đầu không nói gì. Chuyện ở bên này hắn không hiểu nên có nói gì cũng vô dụng.

Đi theo tên Tư lệnh Nguyễn, Lý mập mạp và hai người Dương Minh đi tới trước mặt một chiếc máy bay loại nhỏ. Sau đó Tư lệnh Nguyễn nói gì đấy với Lý mập mạp, Lý mập mạp gật đầu rồi nói với Dương Minh: “Ở đây đã bố trí xong. Hai người không cần nói gì, cứ lên đó ngồi là được”

“Làm phiền anh” Dương Minh cười cười mà nói.

“Đi đường bình yên. Lúc về thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ bố trí cho cậu” Lý mập mạp cũng cười cười vỗ vai Dương Minh.

Lý mập mạp rất quen thuốc với Tư lệnh Nguyễn nên tên này lập tức bố trí cho Dương Minh và Vương Tiếu Yên lên máy bay, sau đó máy bay từ từ bay lên bầu trời.

Trên máy bay ngoài hai phi công ra thì không có ai. Chẳng qua từ động tác và ngôn ngữ bọn họ nói thì thấy chính là binh lính.

Kỹ thuật lái máy bay của hai người này khá được. Mặc dù máy bay nhỏ không thăng bằng tốt bằng máy bay lớn nhưng Dương Minh cũng không thấy quá sóc.

Bay một mạch hết hơn 20 tiếng, trên đường cũng dừng ở một vài điểm nhưng Dương Minh không quan tâm đến.

Phi công mặc dù là người Lào nhưng cũng nói được mấy câu tiếng Trung Quốc giao tiếp.

“Chúng tôi sắp hạ cánh” Phi công nói với Dương Minh và Vương Tiếu Yên.

Máy bay từ từ hạ cánh, chẳng qua đây không phải là địa điểm nào đó ở Châu Phi mà là trên một hòn đảo không biết tên.

Có lẽ bởi vì không thể nhập cảnh nên bọn họ mới chọn cách này.

Sau khi Dương Minh và Vương Tiếu Yên xuống máy bay thì đã có thuyền đến đón. Phi công chờ Dương Minh và Vương Tiếu Yên lên thuyền liền lập tức bay trở về.

Đây là một chiếc thuyền không lớn với hai người ở sẵn trên đó. Một là người Châu Á, một người da đen.

“Lý mập mạp giới thiệu ư?” Người Châu Á nói hơi ái ái làm người ta khó chịu.

“Đúng thế” Dương Minh gật đầu nói.

“Lên thuyền đi” Người Châu Á liếc nhìn Vương Tiếu Yên, sau đó lại đánh giá Dương Minh rồi nói.

Dương Minh và Vương Tiếu Yên cùng nhau lên thuyền, sau đó người Châu Á nói bằng tiếng Anh với người da đen, ý là bảo hắn lái thuyền.

Thông qua mấy câu nói chuyện đơn giản, Dương Minh biết người người Châu Á tên là Ngũ Lang, không biết là người ở đâu vì hắn không nói. Mà người da đen tên là Jim – là người Châu Phi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 100

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự