Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1132 Trước khi đi (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2527 chữ · khoảng 9 phút đọc

Dương Minh thật ra cũng cảm thấy con người Lý mập mạp cũng được, không quá háo sắc. Dương Mỹ tuy cũng dễ nhìn nhưng nếu so sánh thì Tiểu Hoa đẹp hơn một chút.

Đang khi nói chuyện thì đứa bé trong lòng Lý mập mạp ngủ dậy và khóc ầm lên.

“Đừng khóc ... con ngoan” Lý mập mạp không giỏi dỗ trẻ con nên luống cuống tay chân.

Nhưng Tiểu Hoa nghe thấy thằng bé khóc liền bỏ bút xuống rồi chạy tới bế thay cho Lý mập mạp. Tiểu Hoa trêu thằng bé, chỉ một lát là thằng bé đã thôi khóc.

Lý mập mạp có chút xấu hổ gãi gãi đầu nói với Dương Minh: “Thằng bé này không thân với tôi bằng mẹ và dì nó”

Vợ Lý mập mạp rất tháo vát, không lâu sau mấy món ăn đã được bưng lên. Mặc dù đơn giản nhưng trông rất ngon mắt.

Lúc ăn cơm Tiểu Hoa biết Dương Minh và Vương Tiếu Yên không phải bạn của Lý mập mạp ở Lào mà là từ Trung Quốc sang, nên thái độ của cô bé cũng tốt hơn một chút.

Mặc dù cô bé này không nói gì nhưng cũng hiểu một chút về việc làm thường ngày của Lý mập mạp.

Cho nên Tiểu Hoa mới không thích Dương Minh.

Mấy người nói chuyện đều là chuyện về Trung Quốc, không hề đề cập đến chuyện của Lý mập mạp. Dương Minh có thể thấy Dương Mỹ và Tiểu Hoa rất tò mò về chuyện ở trong nước.

Thông qua cuộc nói chuyện, Dương Minh mới hiểu thì ra bố của Dương Mỹ và Tiểu Hoa là người Trung Quốc, mẹ là người Lào. Chỉ là sau này bố bọn họ gặp phải kẻ thù không thể trêu chọc nên mới chuyển nhà sang Lào.

Khi đó Tiểu Hoa còn rất nhỏ, không nhớ gì nhiều. Nhưng Dương Mỹ lúc ấy cũng đã hơi lớn một chút nên biết sự chênh lệch giữa Trung Quốc và Lào.

Mặc dù chỉ là dùng lời nói để kể, nhưng hai chị em Dương Mỹ và Tiểu Hoa rất chăm chú lắng nghe. Điều này làm Dương Minh không khỏi than thở. Bảo sao các cô gái Lào đều thích sang Trung Quốc lấy chồng. Cuộc sống bên Lào quá nghèo khổ.

Tối đó Dương Minh và Vương Tiếu Yên được bố trí vào trong phòng của vợ chồng Dương Mỹ và Tiểu Hoa. Tiểu Hoa và Dương Mỹ ngủ trong một phòng, Lý mập mạp lại ra ngoài xử lý chuyện trong bang.

Dương Minh tin rằng tối nay có rất nhiều người bị kéo vào cuộc, trong đó có người của Lão Khanh, cũng sẽ có không ít người vô tội. Nhưng Dương Minh cũng không buồn ngăn cản làm gì.

Mỗi hoàn cảnh đều có quy tắc trò chơi của nó, Dương Minh không có nghĩa vụ đi quản việc này làm gì. Những người này nếu đã chọn đi con đường này thì sẽ nghĩ đến sẽ có ngày này.

Về phần Hắc lão tam kia thì do hắn không trêu chọc đến Dương Minh, nên Dương Minh không chọc đến hắn. Nếu hắn thực sự trêu chọc vào Dương Minh thì dù hắn có thế lực lớn đến đâu thì cũng dễ dàng bị giết.

“Hôm nay lúc Lão Khanh bắt em làm con tin, anh có khẩn trương không?” Vương Tiếu Yên nằm bên cạnh Dương Minh rồi hỏi.

“Mới đầu đúng là có chút lo lắng, chẳng qua thấy vẻ mặt của em làm anh biết em có thể đối phó” Dương Minh cười nói: “Chẳng qua ra ngoài với em đúng là tốt, không cần quá chú ý đến em. Em có thể tự lo cho mình”

“Vậy là tốt hay không? Anh thích em như vậy, hay là thích người như Trần Mộng Nghiên?” Vương Tiếu Yên do dự một chút rồi nói.

Dương Minh nghe xong không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Hắn không ngờ Vương Tiếu Yên lại hỏi như vậy. Phải biết rằng trước đây Vương Tiếu Yên chưa bao giờ nói chuyện về đề tài này với Dương Minh. Hôm nay Vương Tiếu Yên làm sao vậy? Sao hắn lại thấy hình như Vương Tiếu Yên đang ghen nhỉ?

“Cái này ... anh đều thích cả” Dương Minh có chút xấu hổ mà nói: “Yên Yên, sao em lại đột nhiên hỏi cái này? Em không phải không cần mấy thứ này sao?”

“Sao? Anh ghét em ư?” Vương Tiếu Yên hừ một tiếng rồi có chút không hài lòng trừng mắt nhìn Dương Minh.

“Anh đâu có ghét em, chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái mà thôi” Dương Minh vội vàng nói.

“Không có gì lạ cả, đột nhiên người ta muốn hỏi một chút mà thôi” Vương Tiếu Yên biết Dương Minh cũng có chút khó xử, vì thế nàng không nói chuyện này nữa. Vương Tiếu Yên chỉ thở dài nói: “Em phát hiện em hình như bắt đầu quan tâm đến anh. Không biết sau này sẽ như thế nào nữa”

“Quan tâm anh là tốt mà, anh vốn đã coi em là bạn gái của anh” Dương Minh nói: “Sau này anh sẽ nghĩ biện pháp để em hòa hợp với mấy người Trần Mộng Nghiên là ổn”

“Em không phải nói cái này ... mà là chuyện ở nhà em” Vương Tiếu Yên lắc đầu nói: “Thế lực nhà em rất lớn, em không biết chúng ta có thể đối phó được không”

“Không cần để ý cái này, không biết chừng đến lúc đó thế lực của chúng ta cũng không nhỏ” Dương Minh có chút buồn cười. Vương Tiếu Yên nói lời này rõ ràng chính là muốn mình cùng nàng đối phó người nhà của nàng.

“Chỉ hy vọng là như vậy” Vương Tiếu Yên thở dài nói.

Nhưng vào lúc này bên ngoài cửa sổ đột nhiên có tiếng ồn ào, ngay sau đó là tiếng đập cửa liên hồi và tiếng chửi lớn.

Dương Minh không khỏi giật mình. Hắn không nói gì nhưng cả hắn và Vương Tiếu Yên đều ăn ý nhảy dựng lên lao ra ngoài phòng khách.

Dương Mỹ và Tiểu Hoa đã bị đánh thức vì tiếng ồn ào. Khi Dương Minh và Vương Tiếu Yên lao ra phòng khách thì hai người đã mở cửa ra khỏi phòng. Dương Mỹ mặt mày hoảng sợ ôm con và giữ Tiểu Hoa nhưng không biết làm gì.

“Trước kia đã bao giờ xảy ra chuyện này chưa?” Dương Minh không hề lo lắng mấy. Dù đám người kia là kẻ thù của Lý mập mạp thì cũng không dám quá đáng. Dù sao đây là khu dân cư nên nếu làm lớn chuyện thì cũng không ai được dễ dàng gì.

“Không có” Dương Mỹ lắc đầu nói: “Nơi này không có ai biết, chúng tôi cũng không có bạn bè gì”

Dương Minh gật đầu nói: “Chị không nên lo lắng. Chị gọi điện báo tình hình với Lý mập mạp một chút, tôi ra ngoài xem một chút”

“Vậy ... anh cẩn thận” Dương Mỹ gật đầu rồi vội vàng dặn. Dương Minh thực ra không cần ra ngoài cửa đã có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài. Hắn thấy ở bên ngoài có ba tên đàn ông cao lớn đang đập cửa.

Trong tay bọn họ không có vũ khí. Xem ra bọn họ nghĩ trong nhà chỉ có phụ nữ và trẻ nhỏ nên không cần phải mang vũ khí.

Tiếng đập cửa càng lúc càng dồn dập, Dương Minh cũng không biết những người này đang làm gì. Bởi vì hắn không hiểu tiếng Lào nên không có cách nào giao tiếp với bọn họ.

Mấy tên kia gõ cửa một lúc mà không ai ra mở cửa, bọn họ liền lớn tiếng gọi. Chẳng qua đây chỉ là tiếng Lào nên Dương Minh cho dù muốn nghe cũng không hiểu.

Chẳng qua bởi vì Dương Minh biết đọc theo mấp máy môi của đối phương, mặc dù hắn không biết đối phương nói gì nhưng có thể nhớ kỹ cách phát âm và khẩu hình của bọn họ nên hắn nhớ kỹ câu nói của chúng. Sau đó hắn đi vào phòng rồi nói: “Sao rồi chị, có liên lạc được với Lý mập mạp không?” Dương Minh hỏi.

“Đã gọi được rồi. Anh ấy nói tất cả đều ổn, bây giờ đang trên đường về” Dương Mỹ nói; “Tôi nói bên ngoài có người gõ cửa. Anh ấy nói đó là người anh ấy phái tới bảo vệ chúng ta, có thể tin tưởng”

“Bảo vệ các người, có thể tin được sao?” Dương Minh nghe xong liền nhíu mày. Lý mập mạp phái người đến đây bảo vệ ư? Hình như không phải mà? Lý mập mạp biết thực lực của Dương Minh và Vương Tiếu Yên, đừng nói là hai người dù một mình Dương Minh ra mặt cũng không coi đám người bình thường vào đâu. Đừng nói phái ba tên thoạt nhìn cũng không mạnh này.

“Đúng thế. Anh xem chúng ta có nên mở cửa cho bọn họ vào không?” Dương Mỹ do dự một chút rồi nói.

“Đợi chút” Dương Minh quả quyết xua tay nói: “Tôi có mấy câu không hiểu, chị phiên dịch một chút”

“Câu gì cơ?" Dương Mỹ có chút khó hiểu mà hỏi.

Dương Minh liền nói mấy câu nghe được với Dương Mỹ. Mặc dù lúc ấy bên ngoài nói rất nhỏ nhưng Dương Minh nhờ biết đọc môi ngữ nên nhớ được bọn họ nói gì.

Dương Minh nói xong, mặt Dương Mỹ và Tiểu Hoa đều thay đổi. Dương Mỹ run lên rồi nói: “Bọn họ nói ... bọn họ nói Lão Đại đã liên hệ với mấy con đàn bà đó mà sao bọn nó không mở cửa? Chẳng lẽ nhận thấy điều gì rồi ư?”

Những lời này mặc dù không quá rõ ràng nhưng Dương Minh có thể thấy được vẻ không bình thường trong đó. Những người này nhất định không phải do Lý mập mạp phái tới. Người Lý mập mạp phái tới sẽ không nói như vậy.

“Những người này không phải Lý mập mạp phái đến” Dương Minh nghe Dương Mỹ phiên dịch liền trực tiếp nói.

“Vậy ... nên làm thế nào bây giờ?” Những người này có đạp cửa xông vào không?” Dương Mỹ có chút lo lắng mà nói.

“Lao vào ư? Ha ha, tùy chúng” Dương Minh xua tay nói: “Tôi đang muốn mời bọn họ vào đó. Yên Yên, đi giúp anh một chút, lưu người sống, đừng giết chúng”

“Vâng” Vương Tiếu Yên tự nhiên không hề sợ hãi. Dương Minh nói thì nàng tự nhiên vui vẻ đáp ứng. “Hai người ...” Dương Mỹ không biết Dương Minh và Vương Tiếu Yên muốn làm gì nên có chút lo lắng mà nói.

“Yên tâm, để chúng tôi đối phó cho” Dương Minh cười cười rồi cùng Vương Tiếu Yên đi ra cửa.

Người bên ngoài vẫn gõ cửa. Dương Minh cười cười đưa tay giật mạnh cửa. người bên ngoài không hề đề phòng nên cửa đột nhiên mở ra khiến chúng lảo đảo lao vào.

Chẳng qua chúng vừa xông vào và không kịp có phản ứng đã bị Dương Minh đánh vào cổ khiến ngất đi ngay.

“....” Thấy đồng bọn của mình không cẩn thận ngã vào, hai tên còn lại vội vàng gọi một câu. Chẳng qua thấy tên này không có cử động gì nên bọn chúng rất khó hiểu.

Hai người nhìn nhau và cảm thấy có gì đó không đúng nên lớn tiếng quát: ....

Dương Minh tự nhiên không hiểu hai tên này nói gì, hắn và Vương Tiếu Yên đi ra ngoài. Hai người mỗi người một tên trực tiếp đánh ngã hai tên này xuống đất.

Vương Tiếu Yên và Dương Minh đều là sát thủ nên đánh nhau không phải lấy cứng đối cứng mà là lấy chữ chuẩn, tàn nhẫn, một chiêu hạ địch chứ không dùng chiêu thứ hai. Cho nên hai tên kia rất dễ dàng bị đánh ngất đi.

Hơn nữa ba tên kia quá kém cỏi, tuyệt đối không thể nào chống lại được sát thủ chuyên nghiệp.

Chẳng qua dù nói như thế nào thì ba người này đủ để đối phó hai chị em Dương Mỹ và Tiểu Hoa.

Sau khi đóng cửa lại, Dương Minh và Vương Tiếu Yên rất nhanh lấy dây trói ba tên này lại. Càng buồn cười chính là Dương Minh và Vương Tiếu Yên không cần phải đi tìm dây, trên người ba tên này đã mang theo dây trói rất chắc chắn. Xem ra bọn chúng muốn mang đến trói chị em Dương Mỹ và Tiểu Hoa, nhưng không ngờ lại dùng trên người bọn chúng.

Sau khi trói tay chân của ba người xong, sau đó Dương Minh tiện tay xé mấy miếng vải trên áo chúng mà nhét vào miệng, sau đó vứt chúng vào một góc. Về phần hỏi thì Dương Minh cũng chẳng buồn hỏi. Việc này cứ giao cho Lý mập mạp làm đi. Dù sao hắn không biết tiếng Lào, muốn hỏi cũng không hỏi được mà.

Dương Minh cũng không định giúp Lý mập mạp làm gì, phân tranh này thì cứ để hắn tự làm. Giống như trước đây Dương Minh nghĩ vậy, chuyện này cũng không thể nói rõ ai đúng ai sai.

Không thể nói Lý mập mạp đúng, cũng không thể nói Hắc lão tam kia sai. Thậm chí đứng ở góc độ Lão Khanh mà nói cũng không thể nói hắn sai. Hắn nhịn hơn chục năm là vì có một ngày lấy lại tất cả.

Chỉ có thể nói những người này sống trong một hoàn cảnh, không ai đúng, chẳng ai sai. Bởi vì việc bọn họ làm vốn đã là vi phạm pháp luật.

Dương Minh lúc này ra tay cũng chỉ là do hắn là bạn của Lý mập mạp, hơn nữa trùng hợp là có hai chị em Dương Mỹ và Tiểu Hoa ở đây. Nếu hắn không ra tay đúng là không thể nào nói được nữa. Nhưng điều này cũng không có nghĩa Dương Minh sẽ tiếp tục giúp Lý mập mạp đi giết Hắc lão tam kia.

Dương Mỹ và Tiểu Hoa lúc này vẫn đang vô cùng lo lắng. Thấy Dương Minh và Vương Tiếu Yên không sao, Dương Mỹ mới thở phào nhẹ nhõm mà nói: “Hai người không sao là tốt rồi. Chồng tôi vừa gọi tới nói là phát hiện máy điện thoại di động bị người trộm, bảo chúng tôi không được tin số điện thoại vừa gọi. Tôi cũng nói chuyện vừa nãy với anh ấy, anh ấy nói nhất định là có người giả mạo nên bảo tôi tuyệt đối không được mở cửa. Anh ấy lập tức dẫn người quay về”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 71

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự