Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1129 Bắt người làm con tin ư? (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2493 chữ · khoảng 9 phút đọc

Mà Hắc lão tam không thích nói chuyện, sau khi bị chém càng không nói gì nữa. Hắn vội vàng dùng vải băng lấy vết thương, mặt không hề nhăn nhó cứ như không phải hắn bị thương vậy.

Lý mập mạp rất cảm kích Lão Khanh, sau khi nói với tên này vài tiếng liền quay sang Dương Minh: “Lão Khanh lại cứu tôi một lần. Chẳng qua hắn là người như vậy, làm việc cũng không bao giờ kể công”

Dương Minh cười cười không nói gì hết.

Lão Khanh bị thương ở tay trái nhưng vẫn không ảnh hưởng gì mấy đến lái xe.

Xe dừng trước một khách sạn, Lý mập mạp và Lão Khanh xuống xe.

“Đây là địa bàn của tôi, tạm thời đã an toàn. Bây giờ chúng ta nghỉ ngơi ở đây một chút, sau đó tôi sẽ gọi người tới” Lý mập mạp tức giận nói: “Chờ tôi đưa hai người lên máy bay rồi sẽ cho tên Hắc lão tam kia một trận”

Khách sạn này có trang bị khá kém, là một ngôi nhà có ba tầng mà thôi.

Chủ nơi này rất quen thuộc Lý mập mạp, hắn cung kính đi lên chào. Chẳng qua Lý mập mạp đang căm tức chuyện Hắc lão tam gây ra nên không hề cười.

Bốn người đi theo chủ quán lên tầng hai. Đến trước cửa một căn phòng khá lớn, chủ quán chờ mọi người đi vào rồi mới lui xuống chuẩn bị đồ ăn và nước nóng.

Lý mập mạp rút điện thoại di động ra, không biết gọi cho ai mà lớn tiếng nói. Dương Minh không nghe hiểu hắn nói gì.

Mà Lão Khanh đã đứng dậy nói một câu với Lý mập mạp rồi đi ra ngoài.

Chờ Lý mập mạp gọi điện xong, Dương Minh mới hỏi: “Lão Khanh đi làm gì thế?’

“Đi xuống lầu xử lý vết thương” Lý mập mạp nói: “Vừa nãy chỉ buộc lại mà thôi, vết thương khá sâu nên phải đi rửa nếu không sẽ nhiễm trùng’

“Lão Khanh không biết nói tiếng Trung Quốc sao?” Dương Minh hỏi.

“Không, tôi dạy mấy lần mà không được, chẳng qua hắn đại khái có thể nghe hiểu’ Lý mập mạp nói: “Hắn khá chất phát, đầu óc không nhanh nhạy nhưng rất trung thành. Đây cũng là nguyên nhân tôi vẫn để hắn theo tôi”

“Hắn theo anh được bao lâu rồi?” Dương Minh hỏi.

“Tính ra cũng đã là 10 năm rồi” Lý mập mạp thở dài nói: “Cũng hiếm có, Lão Khanh không lấy vợ, đi theo tôi không cần gì cả. Hắn chỉ cần ăn no mặc ấm là được. Tôi cho hắn tiền, hắn cũng không lấy nhiều. Hắn bảo đủ dùng là được rồi”

Chỉ lát sau Lão Khanh đã đi lên, vết thương trên tay đã được băng bó cẩn thận. Lý mập mạp cũng đề nghị Dương Minh đi băng bó. Nhưng Dương Minh chỉ lắc đầu cười nói vết thương của mình không đáng gì.

“Đói chưa?” Lý mập mạp nói với Lão Khanh vài câu rồi xoay người nói với Dương Minh và Vương Tiếu Yên: “Tôi bảo chủ quán chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn. Bây giờ chúng ta đều mệt nên phải tẩm bổ mới được”

“Cũng được” Dương Minh cười nói: “Không cần khách khí như vậy làm gì. Dù như thế nào thì chúng ta cũng cùng chung hoạn nạn, chúng tôi cũng không phải khách quý gì cả. Hơn nữa còn cần anh giúp đưa đến Châu Phi mà”

“Vậy không được, giupshay không thì không nên nói ra” Lý mập mạp xua tay nói: “Lý mập mạp tôi đã nói rồi, nếu có thể từ trong rừng đi ra thì mạng này của tôi là do cậu cứu”

Xem ra Lý mập mạp là người đã nói là sẽ trọng lời nói của mình. Dương Minh cũng không nói gì thêm. Bọn họ đều là người có thân phận, chỉ có thể nói và trọng lời nói thì mới lăn lộn được, nếu không rất nhanh sẽ bị thải loại.

“Vậy cũng được, chuẩn bị mấy món đơn giản thôi” Dương Minh cũng không nói gì nữa.

“Không có gì, chủ quán nơi này là người của tôi” Lý mập mạp xua tay nói.

Không lâu sau bên ngoài có tiếng gõ cửa. Lý mập mạp lớn tiếng nói mấy câu bằng tiếng Lào rồi cửa được mở ra. Chủ quán vừa nãy đẩy một chiếc xe đồ ăn đi vào, bên trên có rất nhiều món ngon. Ở một thị trấn nhỏ như thế này mà có thể chuẩn bị nhiều đồ ăn trong thời gian ngắn thế đúng là không dễ dàng gì.

Sau khi đặt đồ ăn lên bàn, Lý mập mạp liền vẫy tay ra hiệu cho chủ quán xuống. “Nếu là người một nhà thì bảo hắn ở lại cùng ăn đi” Dương Minh nhìn bàn thức ăn này thấy bốn người ăn không thể nào hết, không bằng bảo chủ quán ngồi cùng ăn.

Lý mập mạp sửng sốt một chút rồi lập tức vẫy vẫy chủ quán mà nói vài câu tiếng Lào. Chủ quán liền vui vẻ ngồi ở bên cạnh. Dù sao hắn chỉ là một nhân viên trong tổ chức của Lý mập mạp, có thể ngồi ở đây đã là một vinh dự rất lớn rồi.

“Nếm thử đi, đây là một vài món ăn đặc sản của Lào. Ở Trung Quốc rất hiếm khi ăn được” Lý mập mạp mỉm cười chỉ vào mấy món ăn mà nói. “Dương Minh, cậu thử chứ?”

“Thứ này ăn ngon lắm ư?” Dương Minh chưa thấy món ăn như thế này, ở trong nước không có mà.

“ ...” Chủ quán nghe Dương Minh nói liền cười cười cầm đũa gắp một miếng thức ăn đưa vào trong miệng.

“Anh ta có thể nghe được mọi người nói chuyện nhưng lại không biết nói tiếng Trung Quốc” Lý mập mạp cười giải thích mà nói: “Hắn nói món này rất nổi tiếng ở Lào, rất nhiều du khách khen không dứt miệng.

“Vậy ư?” Dương Minh gắp một miếng ăn định nhét vào miệng thì phát hiện có chuyện.

Chỉ thấy mặt chủ quán trở nên tái mét, hai mắt trợn trừng, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi hột, hai tay ôm lấy cổ như hô hấp rất khó khăn. Miệng cũng đang lẩm bẩm gì đó mà Dương Minh không hiểu.

Mặt Dương Minh lúc này đã tái mét lại. Vương Tiếu Yên ở bên có phản ứng rất nhanh, nàng vung đũa đánh rơi miếng thức ăn trên đũa của Dương Minh.

Lý mập mạp và Lão Khanh có vẻ cũng hiểu được chuyện gì xảy ra. Không đợi Lý mập mạp nói gì, Lão Khanh đã tiến lên túm cổ chủ quán, lớn tiếng dùng tiếng Lào mắng gì đó. “Không phải tôi làm ... tao hiểu rồi, mày muốn giết người diệt khẩu. Mày là người duy nhất đã đến phòng bếp”

Một âm thanh truyền vào trong đầu Dương Minh. Dương Minh thầm thở dài một tiếng, cũng may dị năng không phân biệt tiếng nước ngoài. mặc dù ngôn ngữ không hiểu nhưng tư tưởng là giống nhau.

Suy nghĩ của chủ quán tự nhiên chạy vào đầu Dương Minh, hắn có thể hiểu được.

Vừa nãy Dương Minh đã nghi ngờ là ai hạ độc. Dù là lẽ thường hay là việc Chủ quán ăn đồ ăn có thể thấy không phải hắn hạ độc. Nếu như Chủ quán hạ độc thì hắn không thể nào là người gắp đồ ăn và ăn đầu tiên. Nếu không trừ phi hắn muốn tự sát.

Hơn nữa qua vẻ mặt kinh khủng của hắn khi bị trúng độc thì không phải là giả.

“Bỏ hắn ra, không phải hắn hạ độc” Dương Minh lớn tiếng ngăn Lão Khanh lại. Nhưng đáng tiếc chính là Chủ quán đã trúng độc, lại bị Lão Khanh túm cổ nên lập tức sùi bọt mép mà chết.

Lý mập mạp cũng trở nên khó coi, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Hắc lão tam, tao và mày không đội trời chung”

“Không phải Hắc lão tam làm đâu” Dương Minh đột nhiên đứng lên lắc đầu nói với Lý mập mạp.

“Không phải Hắc lão tam ư? Vậy là ai?” Lý mập mạp sửng sốt một chút, rồi lập tức hiểu ý của Dương Minh nói. Hắn giật mình kêu: “Ý của cậu là có kẻ phản bội tôi” “Đúng thế?” Dương Minh gật đầu. Trước đó hắn đã có chút nghi ngờ chẳng qua hắn chỉ là đoán, không thể hoàn toàn khẳng định. Nhưng chuyện vừa nãy làm cho Dương Minh khẳng định suy nghĩ của mình.

Hắc lão tam chỉ là một lý do ai đó đưa ra thôi, vấn đề chính thức chính là người của Lý mập mạp.

“Lão Khanh, anh đi xuống khống chế tất cả người trong quán cho tôi. Mẹ nó chứ, hôm nay thà rằng giết nhầm một trăm chứ không thể tha cho một đứa” Lý mập mạp rất giận rồi, hắn lớn tiếng ra lệnh.

Lão Khanh nghe lệnh rồi định ra ngoài thì lại bị Dương Minh ngăn lại. Dương Minh nói: “Chờ chút đi, việc này không gấp. Nghe tôi nói xong thì lão đi cũng không muộn”

Lão Khanh có vẻ như không hiểu lời Dương Minh nói, trong miệng nói thầm một câu bằng tiếng Lào, vẻ mặt khó hiểu và muốn lao ra ngoài.

“Bảo lão đợi một chút, nghe thấy không hả?” Dương Minh cười lạnh một tiếng rồi chặn đường Lão Khanh lại.

Mặc dù không biết Dương Minh làm gì, chẳng qua Lý mập mạp rất tin Dương Minh nên cũng quát lên một câu với Lão Khanh. Lão Khanh lúc này mới rất không hài lòng về lại chỗ cũ.

“Dương Minh, cậu muốn nói gì thì nói đi. Nói xong tôi phải thanh trừ nội bộ” Lý mập mạp tức giận nói. “Thứ nhất chuyện này khiến tôi rất khó hiểu. Lý mập mạp, anh đến Trung Quốc đón tôi, sau đó nhập cư trái phép qua sông. Chuyện này có mấy người biết?” Dương Minh nhìn Lý mập mạp mà hỏi.

“Chuyện của Phương tiên sinh tôi nhất định phải giữ bí mật. Đi tiếp tôi thì ngoài Lão Khanh ra, tôi không nói với ai khác. Không biết tại sao Hắc lão tam lại biết” Lý mập mạp nói đến đây liền giật giọng nói: “Dương Huynh đệ, cậu không phải đang nghi ngờ tôi muốn hại cậu đó chứ? Điều này không thể ... tôi nào dám làm như vậy?”

Dương Minh xua tay nói: “Lý mập mạp, anh cứ bình tĩnh một chút đi. Tôi cũng không nói anh muốn hại tôi. Tôi chỉ muốn hiểu rõ chân tiếng việc này thôi”

Lý mập mạp thở dài một hơi, hắn cũng hiểu mình hơi lo lắng nên có chút xấu hổ mà cười cười. Lý mập mạp ngồi im đó chờ Dương Minh nó tiếp: “Đó là điểm nghi ngờ đầu tiên của tôi. Chuyện này bí ẩn như vậy, nếu Hắc lão tam biết thì nói rõ chuyện này không bình thường” Dương Minh nhún vai rồi nói tiếp: “Điểm thứ hai trên đường lúc anh đến tiệm tạp hóa mua đồ rồi đột nhiên bị tập kích. Chuyện này chẳng lẽ anh không cảm thấy quá trùng hợp sao?”

“Trùng hợp?” Lý mập mạp nghe vậy liền rơi vào suy nghĩ.

Chẳng qua Dương Minh lại nói tiếp: “Dù là Hắc lão tam có thực lực mạnh đến đâu cũng không thể khống chế từng hàng tạp hóa chứ? Từ sau khi chúng ta vào thị trấn, tôi đã đến thấy có bảy tám cửa hàng tạp hóa. Chẳng lẽ tất cả các cửa hàng tạp hóa này đều bị Hắc lão tam khống chế? Tôi nghĩ nếu hắn có thực lực như vậy thì cũng không cần dùng cách này để đối phó anh. Mà quán tạp hóa trên đường đó ai tìm? Là Lão Khanh phải không? Tôi nghĩ đây chắc là đề nghị của Lão Khanh thì phải”

Dương Minh vừa nói ra lời này làm không khí trong phòng lập tức trở nên khẩn trương. Lý mập mạp nghe Dương Minh nói xong cũng không thể không đưa mắt nhìn Lão Khanh.

Vẻ mặt Lão Khanh lập tức trở nên mất tự nhiên, hắn đang lớn tiếng nói gì đó. Chẳng qua Dương Minh lại không hiểu lời hắn nói.

“Lão Khanh nói không phải do hắn làm, đây chỉ là trùng hợp mà thôi” Lý mập mạp do tin tưởng Lão Khanh nên nói lời giải thích của đối phương cho Dương Minh nghe. “Vậy ư?” Dương Minh cười nói: “Lão Khanh, lão có phải cũng đã nói chuyện hạ độc vừa rồi không phải do lão làm?” Lão Khanh còn định nói gì đó thì lại bị Dương Minh xua tay nói: “Đầu tiền đừng vội vàng phủ nhận, không phải là lão làm thì không ai có thể vu oan cho lão. Lão cũng không nên vu oan cho Chủ quán làm. Tôi thấy Chủ quán nếu như không phải quá ngu ngốc thì không cần phải hạ độc rồi tự mình ăn. Như vậy có khác gì là tự tử cơ chứ? Hơn nữa ánh mắt của Chủ quán trước khi chết đầy vẻ khó tin và hoảng sợ, điều này nói rõ chuyện không phải do hắn làm. Một người khi sắp chết thì ánh mắt của hắn sẽ không bao giờ giả vờ được. Mà lão – Lão Khanh, sao lão lại nóng lòng giết Chủ quán như vậy? Thể hiện trung thành với Lý mập mạp hay là giết người diệt khẩu? Một người đã trúng độc thì không thể nào gây được nguy hiểm gì phải không? Lão còn muốn giết Chủ quán ư, điều này nói rõ cái gì, là Lão Khanh lo lắng ư?”

Mấy chi tiết mà Dương Minh đưa ra lúc nãy đúng là không thể xem nhẹ. Bao gồm việc bị người của Hắc lão tam tập kích, Lý mập mạp bị người muốn chém ở tiệm tạp hóa. Những việc này quá trùng hợp đến quái lạ.

Điều này bảo sao Dương Minh không nghi ngờ. Cho nên trước đó Dương Minh mới có thể hỏi Lý mập mạp về chuyện của Lão Khanh. Mãi cho đến khi nghe được suy nghĩ của Chủ quán trước khi chết vì trúng độc, điều này làm cho Dương Minh càng không thể nghi ngờ Chủ quán. Hắn đã có thể kết luận chính xác cả câu chuyện này là do Lão Khanh giở trò.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 85

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự