Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1130 Bắt người làm con tin ư? (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2458 chữ · khoảng 8 phút đọc

Mà việc này chỉ có một người duy nhất biết là Lão Khanh. Nếu không phải hắn làm thì đúng là không thể nói rõ.

Thấy Lý mập mạp nhìn mình với ánh mắt nghi ngờ, Lão Khanh liền sợ hãi, hắn lớn tiếng phản bác vài câu.

“Hắn nói hạ độc là tùy người, không xác định là ai ăn trước. Có thể là cậu, có thể là bạn gái cậu, còn có thể là tôi hoặc là Chủ quán. Chỉ cần có một người trúng độc thì những người khác sẽ không ăn nữa. Cách hạ độc như vậy thì về cơ bản không có tác dụng, hơn nữa quá mạo hiểm” Lý mập mạp lại một lần nữa làm người phiên dịch.

“Đúng thế, đây đúng là điểm thông minh của Lão Khanh” Dương Minh không hề phản đối, hắn gật đầu nói: “Đúng là bởi vì không rõ ai ăn trước, cho nên tôi có thể trúng độc, Vương Tiếu Yên có thể trúng độc, Lý mập mạp cũng có thể trúng động. Chuyện này thoạt nhìn nếu người trúng độc là tôi và Vương Tiếu Yên thì hành vi muốn giết anh – Lý mập mạp căn bản không thể thực hiện được. Nhưng mặc kệ là ai chết thì kết quả đều sẽ như nhau thôi”

“Giống nhau?” Ngay cả Lý mập mạp cũng không hiểu ý của Dương Minh nên kêu lớn. “Đúng thế, dù là ai chết thì kết quả đều sẽ như nhau” Dương Minh gật đầu nói: ‘Lý mập mạp chết đó là may mắn nhất, mọi mục đích đều đạt được. Tôi và Vương Tiếu Yên còn có thể làm nhân chứng cho lão phải không Lão Khanh? Lão biết chúng tôi còn phải đi Châu Phi, Lý mập mạp chết, chúng tôi chỉ có thể mượn lực lượng của lão. Lão có thể mang theo chúng tôi đi gặp đám tay chân của Lý mập mạp, thông qua miệng của chúng tôi để đổ hành vi phạm tội lên người Hắc lão tam. Cứ như vậy lão là người thân tín nhất của Lý mập mạp, lão có thể thành thủ lĩnh mới”

“Nhưng nếu tôi và Vương Tiếu Yên chết đi. Mặc dù từ trước mắt thì mục đích của Lão Khanh không đạt được. Nhưng nếu nói theo cách khác thì mục đích của lão cũng gián tiếp thành công. Bởi vì lão biết thân phận của tôi và Vương Tiếu Yên không đơn giản. Người giới thiệu chúng tôi với Lý mập mạp càng không đơn giản. Nếu chúng tôi xảy ra chuyện thì người kia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Lý mập mạp”

“Cứ như vậy, lão chẳng qua mượn tay người khác mà giết được Lý mập mạp. Đó là một đạo lý quá dễ, cho nên lão mới lựa chọn một cơ hội như vậy để ra tay. Ra tay lúc có hai người ngoài là chúng tôi ở đây, có phải là điều lão muốn không Lão Khanh?”

“Đừng phủ nhận. Ồ, lão nghe hiểu tiếng Trung Quốc ư? Từ phản ứng bây giờ của lão thì thấy nên là như vậy. Hơn nữa trước đó Lý mập mạp cũng đã nói lão nghe hiểu tiếng Trung Quốc, chỉ là không nói được mà thôi”

“Như vậy vừa nãy khi tôi nói lão đợi chút rồi hãy đi ra, lão sao phải giả vờ không hiểu? Vẻ mặt ngơ ngác giống thật đó. Lão che giấu điều gì, có phải có tật giật mình? Tôi nghĩ lão giả vờ không hiểu lời tôi nói. Lão muốn vội vàng đi ra ngoài là giết người diệt khẩu phải không? Nếu như tôi đoán không sai thì lúc Chủ quán ở nhà bếp chuẩn bị đồ ăn cho mọi người, chỉ có mình lão đi đến nhà bếp”

“Lão vừa nãy nóng lòng đi xuống là muốn giết người diệt khẩu, hủy nhân chứng vật chứng đúng không? Lão muốn giết chết nhân viên phục vụ thấy lão đi vào nhà bếp, sau đó về nói với chúng tôi đám nhân viên phục vụ bỏ chạy nên lão phải ra tay mà giết. Tôi đoán có đúng không nhỉ?’

“....” Lão Khanh lớn tiếng rống lên rồi mở to mắt nhìn Dương Minh đầy tức giận.

“Đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi” Dương Minh hừ lạnh một tiếng rồi nói.

“ ....” Lão Khanh vẫn không phục mà hét lớn.

“Có phải là thật không hả?” Lý mập mạp lúc này đã tức đến run lên. Hắn chỉ vào Lão Khanh mà lớn tiếng nói.

“Có phải không thì không cần phải hỏi hắn. Trực tiếp tìm một nhân viên phục vụ hỏi là biết. Hỏi xem Lão Khanh có vào phòng bếp không?” Dương Minh rất bình tĩnh mà nói. Suy nghĩ trước khi chết của Chủ quán tuyệt đối không phải là giả.

Nghe Dương Minh nói vậy, Lão Khanh đúng là không còn gì để nói. hắn hét lớn một tiếng rồi lao về sau, sau đó túm lấy Vương Tiếu Yên. Trong tay Lão Khanh không biết từ đâu mà xuất hiện một con dao chỉ vào giữa ngực Vương Tiếu Yên. Hắn lớn tiếng nói: “Đừng lại đây, nếu không tao giết nó. Để tao đi”

“Ha ha, mày cũng biết bắt người làm con tin đó nhỉ?” Dương Minh nhún vai. Hắn đã thấy Vương Tiếu Yên đang nháy mắt ra hiệu cho hắn là không có việc gì. Cho nên Dương Minh cũng không hề lo lắng chút nào.

Đi ra ngoài cùng Vương Tiếu Yên có điểm tốt như thế này đó. Khi Vương Tiếu Yên gặp nguy hiểm, Dương Minh cũng không quá lo lắng, không cần phải bảo vệ như các cô gái khác. “Hừ, bọn mày là khách quý của Lý mập mạp. Ai chết thì hắn cũng không thể sống được” Lão Khanh cười lạnh nói: “Nơi này chỉ có nó là phụ nữ, tao tự nhiên bắt nó làm con tin rồi.

“Tiếng Trung Quốc của mày lưu loát đó nhỉ?” Dương Minh cười lạnh một tiếng rồi nói: “Còn tưởng mày không biết nói tiếng Trung Quốc”

“Tao vốn muốn nhân có bọn mày mà hoàn thành nghiệp lớn của mình. Không ngờ chuyện lại xấu đi từ bọn mày” Lão Khanh rất không cam tâm mà nói.

“Chỉ có thể trách mày quá ngu mà thôi” Dương Minh không thèm để ý rồi khinh bỉ nói: “Lý mập mạp tin vào mày nên không nghi ngờ mày. Chẳng qua bọn tao thì khác. Lý mập mạp không nghi ngờ, không có nghã là bọn tao không nghi ngờ”

“Tao không cam tâm” nghe Dương Minh nói, Lão Khanh liền kích động mà nói: “Dựa vào cái gì mà hắn là người Trung Quốc có thể hô phong hoán vũ ở đất Lào bọn tao, tao còn phải làm tay chân của hắn. Phải biết rằng tao và Hắc lão tam đều từng là người cầm đầu khu này. Sau khi Lý mập mạp đến thì cục diện đó mới thay đổi”

Lão Khanh nói đến đây thì tâm trạng đã vô cùng kích động đến mức cả người đang run lên.

Chẳng qua sau khi run rẩy thì hắn không có động tĩnh gì nữa, trên mặt hắn vẫn đầy vẻ căm giận nhưng trong mắt lại đầy vẻ khó tin, rồi cứ thế hắn ngã xuống.

Trên ngực hắn đã bị một thanh chủy thủ bằng thủy tinh cắm vào, thanh chủy thủ sáng rực dưới ngọn đèn, máu từ thanh chủy thủ chảy xuống trông rất kinh khủng.

“Tao sớm nói rồi mà. Mày còn tìm người để bắt làm con tin ư?” Dương Minh khinh bỉ nhìn cái xác của Lão Khanh rồi thở dài nói: “Cô ấy mà mày cũng dám bắt cóc. Mày cho rằng phụ nữ không thể giết người ư? Đúng là quá ngu ngốc. Tao đã nhắc rồi mà mày còn không biết bản thân gặp nguy hiểm. Ai”

Thấy Dương Minh ra vẻ thương xót Lão Khanh, Vương Tiếu Yên không nhịn được nở nụ cười.

Lý mập mạp lại sợ đến ngây ra, ngơ ngác nhìn Vương Tiếu Yên đang cười cười vui vẻ như không phải mình vừa giết người vậy. Hắn không khỏi thầm than Dương Minh không phải bình thường, mà bạn gái của hắn cũng là một nhân vật tàn nhẫn.

Lúc này Lý mập mạp đã hiểu rõ tất cả. Mọi chuyện đều do Lão Khanh gây ra. Thực ra nếu làm theo lời Dương Minh nói thì không khó khăn gì để tìm người làm chứng xác định Lão Khanh xuống nhà bếp.

Chẳng qua Lý mập mạp là người trong cuộc nên thường khó nhận ra, hơn nữa hắn lại rất tin tưởng Lão Khanh nên căn bản không nghĩ nhiều như vậy. Bây giờ hắn cẩn thận suy nghĩ thì thấy Lão Khanh đúng là có chuyện.

Đi đón Dương Minh chỉ có hắn và Lão Khanh biết, như vậy làm sao Hắc lão tam biết được? Hắn chẳng lẽ biết tiên tri ư? Điều này tự nhiên là không có khả năng. Như vậy chỉ có một khả năng đó là Lão Khanh cố ý lộ tin tức này ra ngoài, cũng có thể là do Hắc lão tam và Lão Khanh hợp tác với nhau.

Khả năng thứ hai sẽ lớn một chút. Nếu không Hắc lão tam cũng không ngu gì mà tùy tiện ra tay ở tình huống không hoàn toàn nắm chắc. Nhưng nếu có Lão Khanh làm nội gián thì khác rồi. Hắc lão tam có thể nắm chắc mọi động tĩnh của Lý mập mạp, như vậy muoonss ra tay cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

Đây cũng có lẽ là nguyên nhân mà Hắc lão tam muốn làm lớn chuyện như vậy? Chẳng qua có lẽ Lão Khanh dù như thế nào cũng không ngờ được thân phận của Dương Minh không bình thường, thân thủ cũng không hề bình thường. Chuyện này có Dương Minh tham gia vào khiến cho toàn bộ tình hình thay đổi. Hắc lão tam chẳng những trộm gà không được còn mất nắm thóc. Kế hoạch của Lão Khanh cũng đã lộ hết ra ngoài.

Bây giờ Lý mập mạp cũng không muốn nghĩ xem Lão Khanh có phải bị oan hay không. Từ lời nói và hành động quá khích vừa rồi của Lão Khanh, việc này nhất định là do Lão Khanh bày ra.

Làm cho Lý mập mạp sợ hãi đó là Lão Khanh không ngờ lại phản bội hắn. Hơn nữa nhìn những gì mà Lão Khanh thực hiện thì đây nhất định là mưu đồ từ lâu chứ không phải ý đồ đột ngột.

Điểm này từ việc Lão Khanh có thể nói tiếng Trung Quốc là nhìn ra được. Lão Khanh đi theo Lý mập mạp đã hơn mười năm mà chưa từng nói một câu tiếng Trung Quốc, hơn nữa Lý mập mạp cũng đã dạy mà Lão Khanh cũng không học được.

Nếu Lão Khanh biết nói tiếng Trung Quốc lưu loát như vậy, điều này nói rõ Lão Khanh đã có chủ mưu từ lâu. Từ trước đến giờ Lão Khanh vẫn luôn lừa gạt Lý mập mạp.

Nghĩ đến đây mặt Lý mập mạp sa sầm lại. Lý mập mạp vốn nghĩ làm thêm vài năm rồi sẽ lui. Dù sao cuộc sống luôn nguy hiểm như vậy đã khiến hắn buồn chán và mệt mỏi. Đến lúc đó Lý mập mạp cũng nhất định giao toàn bộ thế lực của mình cho Lão Khanh. Chẳng qua bây giờ xem ra Lão Khanh đã quá gấp rồi.

Nhưng thông qua chuyện này cũng làm cho Lý mập mạp thấy rõ con người của Lão Khanh, cũng may là Lão Khanh không nhịn được nếu không sau khi giao cho hắn. Lão Khanh lại sợ Lý mập mạp còn ảnh hưởng và giết hắn thì đúng là nguy.

Lý mập mạp thở dài một tiếng nhìn xác chết của Lão Khanh năm trên mặt đất rồi lắc đầu. Sau đó hắn trầm giọng nói với Dương Minh: “Dương Huynh đệ, chuyện này tôi rất cảm ơn cậu. Cậu lại cứu tôi một lần nữa, hơn nữa còn bắt được cả kẻ phản bội cho tôi nữa”

“Chuyện nhỏ mà, không có gì đâu” Dương Minh cười nói: “Không giải quyết việc này thì anh cũng đâu thể an tâm đưa chúng tôi đến Châu Phi”

“Lát nữa tôi sẽ bắt tay thanh trừ nội bộ, nhổ tận gốc thế lực của Lão Khanh” Lý mập mạp gật đầu nói: “Chờ làm xong việc này, tôi cũng yên tâm làm việc của mình với hai người”

Dương Minh gật đầu không giục Lý mập mạp. Hắn cũng biết nếu không giải quyết mấy việc này, Lý mập mạp cũng không yên tâm giúp mình. Dù sao thế lực của Lão Khanh như quả lựu đạn bên cạnh. Ai biết bọn chúng có báo thù thay cho Lão Khanh hay không?”

“Tôi mang hai người đến một nơi tuyệt đối an toàn, sau đó tôi sẽ thanh lọc nội bộ” Lý mập mạp nói: “Nơi này không biết còn an toàn hay không, chúng ta phải lập tức rời đi”

Mấy nhân viên phục vụ không biết chuyện xảy ra trên lầu. Thấy đám người Lý mập mạp đi xuống, bọn họ liền vội vàng cung kính chào.

“Phòng trên lầu tao đã khóa, bọn mày không được tự ý tiến vào” Lý mập mạp nói với đám nhân viên phục vụ.

“Vâng” Đám nhân viên phục vụ lập tức gật đầu nói.

Ra khỏi khách sạn, mấy người liền lên xe Jeep. Lúc đến là bốn người, bây giờ chỉ còn ba người nhưng không một ai buồn bã đau lòng cho kẻ đã chết. Dương Minh thì cũng không sao. Lão Khanh không quen biết gì với hắn. Lão Khanh chết hay sống không liên quan gì với Dương Minh mà.

Nhưng thật ra vẻ mặt Lý mập mạp lúc này đang vô cùng tức tối. Bởi vì Lão Khanh làm tâm trạng hắn rất kém.

“Thả lỏng chút đi, thực ra cũng không có gì mà” Dương Minh lắc đầu nói: “Lão Khanh cũng đã nói hắn và Hắc lão tam trước đều là cầm đầu nơi này. Chỉ là sau khi anh đến thì hắn từ một kẻ cùng cấp với Hắc lão tam lại thành tay chân của anh. Cho nên hắn tức giận cũng là bình thường”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 92

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự