Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1117 Chương 1098 Yên Yên uống say. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1622 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nhưng mà, mọi việc luôn có quá trình, Phương Thiên cũng nói, chờ Dương Minh chuẩn bị xong rồi, ông sẽ đem những quan hệ này giao lại cho Dương Minh.

"Chỉ hai chúng ta?" Vương Tiếu Yên chưa từng nhận nhiệm vụ lớn như vậy, tuy rằng trong lòng hưng phấn, nhưng vẫn có chút khẩn trương.

"Ừ, chỉ hai chúng ta" Dương Minh nói : "Em muốn đem bao nhiêu người? Giết một người mà thôi, có cần làm ra thanh thế lớn như vậy không? Nếu không phải vì muốn để cho em có thêm kiến thức thì anh tự đi đối phó cũng được"

"Chứ không phải là anh mang em theo để "làm" em à?" Vương Tiếu Yên liếc nhìn Dương Minh, cười nói.

Dương Minh nhất thời choáng váng, sao mà Vương Tiếu Yên lại nhìn mình gian như vậy?

Ngày 14 tháng 3 là ngày sinh nhật của Dương Minh, tuy rằng trong công ty còn rất nhiều chuyện, nhưng mà Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận còn có Trương Tân và Triệu Tư Tư vẫn tổ chức sinh nhật cho Dương Minh.

Đương nhiên, Dương Minh cũng gửi thiệp cho Tôn Khiết, Tiếu Tình và Triệu Oánh, nhưng mà Tôn Khiết đang ở Đông Hải, chưa trở về, chỉ có thể gọi điện thoại áy náy xin lỗi, còn Tiếu TÌnh thì bận túi bụi, bởi vì đề tài đang trong thời gian quan trọng, nàng là người phụ trách bên đại học Tùng Giang, cho nên cũng không thể đi.

Nhưng mà, thật không ngờ rằng Triệu Oánh lại gửi tin, nói rằng nàng sẽ tham gia đúng giờ, điều này làm cho Dương Minh vô cùng kinh ngạc! Dù sao thì lúc đầu gửi thiệp Dương Minh cũng chẳng ôm hy vọng gì nhiều, quan hệ của hắn và Triệu Oánh đang trong giai đoạn khẩn trương, Dương Minh không nghĩ là Triệu Oánh sẽ tham gia tiệc sinh nhật của mình.

Nhưng mà, Dương Minh thấy người không thể đến lại đến, hẳn là sẽ không có chuyện gì, bởi vì thân phận của Tiếu Tình và Tôn Khiết thì đã nói rồi, Trần Mộng Nghiên cũng biết các nàng, cũng sẽ không nghi ngờ cái gì.

Nhưng mà, cẩn thận nghĩ lại, Tôn Khiết và Tiếu TÌnh làm sao mà có thể tránh được xấu hổ? Vì vậy, buổi tiệc sinh nhật của Dương Minh chỉ có Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai, Triệu Oánh bốn người có quan hệ bạn gái, còn bên bạn bè thì có Trương Tân, Triệu Tư Tư, Điền Đông Hoa, Vương Tuyết.

Vương Tiếu Yên đương nhiên là không thể tham gia, Dương Minh cũng không dám để nàng tham gia, cô nàng này rất nóng tính, Trần Mộng Nghiên lại là một bình dấm chua, hai người lỡ như mà có mâu thuẫn với nhau thì thật sự rất là mệt mỏi.

Vương Tiếu Yên nổi điên lên, giết chết Trần Mộng Nghiên thì thật sự là xong đời, cho nên Dương Minh không dám để cho Vương Tiếu Yên tham dự mà chuyện của mấy cô gái này.

Nhưng mà, trước đêm sinh nhận, Dương Minh đã ăn sinh nhật sớm với Vương Tiếu Yên rồi, dù sao thì tiếp xúc lâu với Vương Tiếu Yên, Dương Minh càng ngày càng thích tính cách cùng với suy nghĩ của nàng.

"Sợ ngày mai em đến quậy anh sao? Nên hôm nay tổ chức sinh nhật với em sớm?" Vương Tiếu Yên đương nhiên là đoán ra được ý đồ của Dương Minh rồi.

"Haha, em nói cái gì thì là cái đó...' Dương Minh cũng không phủ nhận, dù sao thì sinh hoạt cá nhân của Dương Minh Vương Tiếu Yên cũng hiểu, không cần phải giấu diếm.

Vương Tiếu Yên cũng không xác định là cuối cùng có thể cùng một chổ với Dương Minh hay không, cho nên lúc đầu mang tâm lý được một ngày thì ở một ngày, nhưng mà, bây giờ nàng lại có chút luyến tiếc Dương Minh.

Vương Tiếu Yên không biết cái này có phải là tình yêu hay không, nói chung là lúc Dương Minh ở bên cạnh, nàng rất hài lòng, Dương Minh không ở bên cạnh, nàng lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, rồi dần dần dần cũng quen với cảm giác này.

Cho nên, càng như vậy, Vương Tiếu Yên càng sợ, sợ rằng có một ngày cái cảm giác này sẽ vĩnh viễn biến mất.

Dù sao thì làm tổ chức đứng đầu thế giới, mục tiêu này thật sự quá xa vời, muốn thực hiện cũng khó khăn!

Vương Tiếu Yên cũng không ghen, ngược lại, Dương Minh có bao nhiêu cô gái khác nàng cũng không để ý, chỉ là bây giờ, có thể cùng một chổ với Dương Minh hay không mà thôi... Nói cách khác, Vương Tiếu Yên căn bản là không quan đến những chuyện khác của Dương Minh, bây giờ tâm tư của nàng đều vào trong tổ chức sát thủ.

"Sinh nhật vui vẻ" Vương Tiếu Yên đưa cho Dương Minh một cái hộp nhỏ, sau đó nói.

"Ồ?" Dương Minh kinh ngạc, tổ chức sinh nhật với Vương Tiếu Yên chỉ là ngẫu hứng mà thôi, không ngờ rằng Vương Tiếu Yên chuẩn bị sớm rồi, cố ý tặng quà sinh nhật cho hắn.

"Cảm ơn!" Dương Minh cầm lấy cái hộp nhỏ, hôn lên mặt của Vương Tiếu Yên một cái, hỏi : "Cái gì vậy?"

"Mở ra nhìn là biết" Vương Tiếu Yên cười nói.

Dương Minh mở ra, thấy bên trong là một con dao thủy tinh được chế tạo tinh xảo, nếu như nhớ không lầm thì Vương Tiếu Yên cũng có một con dao tương tự, Dương Minh đã từng thấy trước kia, hỏi : "Em cũng có một cái tương tự?"

"Ừ, em đã làm giống nhau, lúc em rời khỏi nhà đã mang theo nó" Vương Tiếu Yên gật đầu nói : "Mấy hôm trước biết sinh nhật của anh, em đã đặt một cây tương tự, dùng chuyển phát nhanh đưa đến, vừa mới nhận"

"Rất thực dụng, có thể qua cửa kiểm tra?' Dương Minh suy nghĩ về trọng lượng của con dao, nếu thuận lợi, đoán rằng nó không đơn giản như loại dao thông thường, hẳn là dùng công nghệ đặc biệt chế tạo thành, vô luận là độ cứng hay độ nặng hoặc cảm xúc, đều là loại nhất.

"Thông minh!" Vương Tiếu Yên cười nói : "Tặng cho anh còn có công dụng, tặng cho người khác còn tưởng đây là đồ mỹ nghệ" Vương Tiếu Yên hiểu nhiên là rất hài lòng về sự hiểu biết của Dương Minh.

"Haha, thứ này trong tay chúng ta, không phải chỉ dùng để giết người sao?" Dương Minh cười nói : "Anh rất thích, nhận!"

Hai người đều có chung một thân phận bí mật, tuy rằng chỉ ăn uống đơn giản, nhưng mà Vương Tiếu Yên rất hài lòng,mở một chai rượu vang ra, cả hai đều uống không ít.

Hiển nhiên là Vương Tiếu Yên không có tửu lượng rồi, có thể nhìn ra, tuy rằng làm sát thủ thì lúc nào cũng phải giữ tỉnh táo, nhưng mà bởi vì có Dương Minh bên cạnh nên nàng không để ý mấy chuyện này.

Nhưng mà, tình hình chung bây giờ là Dương Minh rất khó uống say, chỉ là một chai rượu vang bình thường thì sẽ không làm khó được Dương Minh, nhưng mà Vương Tiếu Yên không tiếp xúc với thức uống có cồn nhiều, cho nên uống xong mặt nhỏ đỏ lên, bắt đầu mơ hồ.

"Nóng quá!" Vương Tiếu Yên cởi áo khoát trên người xuống, chỉ còn lại cái áo lót thôi, vốn dùng để mặc ở nhà, mà giữa Vương Tiếu Yên và Dương Minh cũng không có gì cấm kỵ, cho nên cũng không mặc luôn áo ngực.

Dáng người lả lướt hiện ra, đặc biệt mê người, trong những người bạn gái của Dương Minh, Vương Tiếu Yên tuy rằng vóc dáng không đứng đầu, bộ ngực cũng không lớn nhất, nhưng luận về mức độ hấp dẫn thì không ai bằng được, toàn thân không một chút khuyết điểm, bởi vì được huấn luyện từ nhỏ, cho nên ngực và mông đều to tròn và săn chắc.

Đường cong hoàn mỹ như vậy, những cô gái khác không cách nào có được, dù sao thì vóc người của các nàng cho dù tốt cũng không thể bằng Vương Tiếu Yên được.

"Nhìn em làm gì? Em đẹp không?" Vương Tiếu Yên hiển nhiên là bắt đầu say rồi, chứ nếu không bình thường nàng sẽ không bao giờ hỏi Dương Minh là "em đẹp không?" "thích em không?".

"Đẹp!" Dương Minh gật đầu nói : "Yên Yên, bây giờ anh thật sự yêu em rồi"

Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh nói xong, đột nhiên có phản ứng, đỏ mặt nhìn Dương Minh, ngay trong lúc Dương Minh đang hổng hiểu gì hết, thì nàng ta đột nhiên nhào mạnh đến người Dương Minh, ôm chặt lấy hắn, nói : "Ôm em lên giường đi, dùng sức mà làm em đi, giết chết em đi... em yêu anh..."

Tuy rằng ba chữ cuối rất nhỏ, nhưng mà khi lọt vào tai của Dương Minh, vẫn đủ làm cho hắn rùng mình, cũng biết rằng những lời này Vương Tiếu Yên chỉ nói trong lúc say, chứ bình thường có đánh chết nàng ta cũng không đề cập đến vấn đề này.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 104

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự