Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1116 Chương 1098 Yên Yên uống say. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1801 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chu Giai Giai là cán bộ lớp gương mẫu, cho nên cần phải ở lại trong phòng ngủ để làm gương, hơn nữa quan hệ của nàng và Dương Minh chỉ nằm trong khoảng hôn môi mà thôi, chứ ở một mình với Dương Minh thì nàng ta rất xấu hổ.

Tôn Khiết thì vẫn ở Đông Hải chưa về, theo lời nàng nói thì bên kia xảy ra chuyện nhỏ, trong buổi tối Trầm Vũ Tích xảy ra chuyện, Tôn Khiết đã gọi lại cho Dương Minh.

Lúc đó đã khuya rồi, đại khái là sau khi xong chuyện, tâm tình của Dương Minh vẫn rất là buồn phiền, cũng không có ngủ thì Tôn Khiết gọi điện đến.

Dương Minh nhìn thoáng qua số gọi đến, sau đó trực tiếp bắt máy.

"Alo, em yêu, sao trễ như vậy mới cho anh?" Dương Minh uể oải hỏi.

Tôn Khiết cũng nghe ra tâm tình của Dương Minh không tốt, vì thế cũng không tính toán câu nói "em yêu" của hắn làm gì, mà nói : "Hôm nay trên đường cao tốc bị đóng tuyết, tốn hơn ba giờ mới về đến nhà, cho nên thấy mệt, liền đi ngủ, không ngờ tỉnh lại đã là mười một giờ!"

"Cha em còn chưa ngủ? Trước đó anh đã gọi điện cho ông!" Dương Minh kinh ngạc về thời gian nghỉ ngơi của Tôn Hồng Quân, Tôn Khiết thức dậy lúc mười một giờ, chẳng lẽ ông ta đợi đến mười một giờ?

"Ồ, cậu nói chuyện cậu gọi trước kia à, cha tôi đã nghỉ sớm rồi, là Tam thúc nói cho tôi biết, ông vẫn chưa ngủ" Tôn Khiết nói : "Cậu tìm tôi có chuyện gì?"

"Buổi triển lãm châu báu đã kết thúc" Dương Minh nói : "Vốn muốn báo cho em biết một chút, nhưng mà nếu em đã về nhà rồi thì để sau này gặp mặt nói chuyện"

"Thật sự gặp tôi chỉ muốn nói chuyện của buổi triển lãm?" Dương Minh trêu tức, giống như là đã nhìn thấu tâm sự của Dương Minh.

Dương Minh nhất thời đỏ mặt, cười gượng nói : "Thuận tiện gia tăng chút tình cảm vợ chồng của chúng ta! Nhưng mà cái này chỉ là phụ thôi"

Tôn Khiết nghe xong cười nhạt nói : "Xem ra cậu vẫn còn thành thật, buổi triển lãm thuận lợi chứ? Tôi xem báo thấy có cướp, hẳn là phía sau còn có trò hay khác?"

"Ừ, em đã đoán trúng rồi, ngay sáng hôm nay bọn họ đã ra tay..." Nói xong, Dương Minh đem chuyện tên trộm lẻn vào trong hội triển lãm để trộm đồ, và bởi vì mình quá ỷ y cho nên châu báu đã bị chuyển đi.

Nhưng mà, Dương Minh không nói hắn dùng dị năng để giám sát, mà chỉ nói là âm thầm theo dõi, cũng may là Tôn Khiết hỏi nhiều về những chi tiết nhỏ này, nghe Dương Minh nói xong liền nói móc : "Đây là kết quả của kẻ tự đại, nhìn xem cậu về sau còn dám tự cao tự đại không!"

"Anh cũng muốn để cho tên trộm thành công, để nhìn xem sau đó hắn ta có liên lạc với ai không, kiếm thêm chúng đầu mối mới! Nhưng đâu ngờ rằng bọn chúng lại suy nghĩ chu đáo như vậy!" Dương Minh cười khổ nói : "Nhưng mà, chuyện này coi như cũng kết thúc hoàn mỹ..."

"Hoàn mỹ? Là sao?" Tôn Khiết kì quái hỏi : "Đồ đã bị lấy, còn cái gì mà hoàn mỹ... ồ, tôi biết rồi, nhất định là cậu dùng tên trộm làm con tin, để đối lại sự thỏa hiệp của đối phương? Sau đó đối phương sẽ không truy cứu trách nhiệm việc châu báu bị mất tích, là như thế sao?"

Nghe Tôn Khiết nói xong, Dương Minh bội phục từ trong đáy lòng : "Không hồ là Tôn Khiết, cái này em cũng có thể phân tích ra được! Nhưng mà em chỉ đoán được một nửa thôi..."

"Ồ? Lẽ nào cậu còn có đối sách khác?" Tôn Khiết nghe Dương Minh nói vậy, cũng bắt đầu hứng thú, tò mò hỏi.

"Anh không chỉ bắt bọn họ từ bỏ việc truy cứu trách nhiệm, còn khiến cho bọn họ đem châu báu tặng về..." Dương Minh đắc ý cười nói : "Cuối cùng cũng đạt được mục đích đen ăn đen của em"

Cũng không trách Dương Minh lại đắc ý, bởi vì trong số những người bạn gái bên cạnh Dương Minh, thì chỉ có Tôn Khiết là xảo quyệt nhất, không nói là nàng thông minh hơn những người khác, mà chỉ bằng vào mưu kế của nàng cũng đủ ghê gớm rồi, không ai có thể thắng được nàng, ngay cả Dương Minh cũng vậy, cũng phải tự nhận rằng mình không phải là đối thủ của nàng. Nhưng mà, đã có cơ hội lấy lại mặt mũi, để làm cho Dương Minh bất ngờ một lần.

"Rất hay!" Tôn Khiết nghe xong liền khen : "Cậu đã làm thế nào, kể lại cho tôi nghe đi!"

"Vì vậy, Dương Minh đem kẻ hở của ông chủ sau lưng và chuyện tên tài xế tự sát nói ra, sau đó kết hợp lại kể cho Tôn Khiết nghe, mãi cho đến khi ông chủ tự rút lui, còn chủ động trả châu báu cho mình.

" Dương Minh, thật không ngờ cậu còn có khả năng này!" Nghe ra, lần này Tôn Khiết thật sự là khen Dương Minh, chứ không phải là nịnh nọt...

"Như vậy anh có tính là đã qua được khảo nghiệm không?" Dương Minh hỏi.

"Khảo nghiệm gì?" Tôn Khiết sửng sốt, lập tức hiểu được ý của Dương Minh : "Mới chỉ có một cửa, không thể nói lên được cái gì, tôi muốn tiếp tục quan sát..."

"Haha..." Dương Minh cười cười, cũng lưu ý một chút, muốn làm cho Tôn Khiết thật sự yêu mình, chỉ dựa vào một chuyện như vậy thì không có khả năng, muốn chi phục Tôn Khiết, thì phải làm cho nàng hoàn toàn bội phục, phải làm cho nàng thấy mình mạnh hơn nàng thì mới có thể. Nhưng mà Dương Minh tin rằng ngày đó sẽ không còn xa, bởi vì mình đang không ngừng lớn mạnh, bây giờ mình đã mạnh hơn một năm trước rất nhiều lần!

Bây giờ nhớ lại, một năm trước mình không khác gì một thằng nhóc ngu ngốc cả, nếu không thì sẽ không mắc vào một cái âm mưu đơn giản của Vương Chí Đào.

"Được rồi, em không phải là đang học nghiên cứu sinh sao? Tại sao lại quay về Đông Hải?" Dương Minh hỏi.

"Mấy hôm trước Tiếu Tình đang nghiên cứu một đề tài, cho nên nghiên cứu sinh bị tạm dừng..." Tôn Khiết nói : "Hơn nữa, bên nhà tôi xảy ra một chút chuyện nhỏ, tôi cần phải trở về xử lý..."

"Chuyện gì, cần anh hỗ trợ không?" Dương Minh hỏi.

"Không cần, chờ tôi ứng phó không nổi thì sẽ xin giúp đỡ của cậu!" Tôn Khiết cười nói, nhưng mà nghe ngữ khí giống như là đang nói giỡn, bởi vì Tôn Khiết không nhờ sự giúp đỡ của hắn thì hắn gấp làm gì.

Dương Minh thơ dài, thầm nghĩ, sớm muộn gì cũng có một ngày em sẽ sùng bái và yêu anh đến chết thôi.

"Được, chờ em trở về Tùng Giang rồi gặp mặt trò chuyện" Dương Minh nói.

Ừ, gặp mặt nói tiếp, tôi vừa tỉnh lại, cả người bẩn quá, có chút khó chịu, đi tắm đây!" Tôn Khiết nói.............

..........................

Mấy bữa nay, Dương Minh cũng không liên hệ với Tôn Khiết, cũng không biết chuyện bên Đông Hải xử lý thế nào rồi, nhưng mà tìn rằng với năng lực của Tôn Khiết, hẳn là không có chuyện gì làm khó nàng.

Ngồi dậy cầm lấy điện thoại trên đầu giường, nhìn cô nàng Vương Tiếu Yên này vẫn tràn đầy tinh thần, Dương Minh cảm thán, sát thủ đúng là đặc biệt, thể lực và sự chịu đựng rất cao, cũng may là trong người mình có cái Tâm Cổ chết tiệt kia, chứ nếu là người bình thường, sợ rằng đã bị Vương Tiếu Yên làm cho lê lết.

Cô nàng này theo chủ nghĩa con gái, thích làm theo tư thế nam dưới nữ trên, cũng may là thân thủ của mình lợi hại, chứ nếu không là đã bị khi dễ chết rồi.

"Alo, ông già, tìm con có chuyện gì? Bên kia có tin tức?" Dương Minh cũng biết Phương Thiên đang lo chuyện bên châu Phi, để mình chuẩn bị ra tay, hắn đến ở với Vương Tiếu Yên, ngoại trừ tăng sự "ăn ý" ra, thì chủ yếu là nghiên cứu về nhiệm vụ lần này.

"Ừ, mười lăm tháng này, hai đứa đến châu Phi đi, ta sẽ thu xếp hành trình cho hai đứa" Phương Thiên nói đơn giản.

"Trời đất, sinh nhật của con mười bốn, mười lăm lên đường? Ông cũng quá độc ác?" Dương Minh nghe xong cười khổ.

"Vậy con có đi không?" Phương Thiên cười hỏi.

"Đi, đương nhiên là đi..." Dương Minh bất đắc dĩ nói : "Đi bằng máy bay?"

"Đường thủy, đầu tiên là nhập cư đến Lào, sau đó ta sẽ chuẩn bị máy bay, rồi bay thẳng đến châu Phi" Phương Thiên nói : "Trên đường có khả năng sẽ ở tại chổ của mấy người địa phương, nhưng mà không cần con quan tâm"

"Được, con hiểu rồi" Dương Minh nghe xong gật đầu, nhập cư vào Lào là một chuyện rất dễ dàng, cứ theo dòng Nguyên Giang mà xong.

Điện thoại của Dương Minh đã đánh thức Vương Tiếu Yên đang ngủ, mở mắt ra, nhìn nhìn Dương Minh hỏi : "Có nhiệm vụ?"

"Ừ, mười lăm đi, em không có vấn đề chứ?" Dương Minh hỏi.

"Đương nhiên là không có..." Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh có câu trả lời thuyết phục, lập tức tỉnh táo, sau đó bật dậy trên giường : "Rốt cục cũng có nhiệm vụ"

"Đầu tiên chúng ta nhập cư vào Lao, sau đó bạn của anh chuẩn bị máy bay, trực tiếp bay đi đến châu Phi" Dương Minh nói, phải nói rằng Dương Minh rất bội phục quan hệ của Phương Thiên, đã ẩn cư nhiều năm như vậy mà có thể tùy tiện chuẩn bị mọi chuyện, còn có thể đưa Dương Minh đến châu Phi bằng con đường bình thường trong một thời gian ngắn.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 83

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự