Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 44 Chương 44

Bạn đang đọc Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh của Mato-chan

Phiên bản Dịch · 3058 chữ · khoảng 11 phút đọc

Toán vệ sĩ kia ở trong thấy cậu chủ mình đã chạy đi. Bèn lò dò đi ra, đến bên cô nàng, hỏi:

- Thưa cô, chúng tôi đã làm theo lời cô. Bây giờ chúng ta sẽ làm gì nữa ạ?.

- Các anh cứ việc làm theo thôi. Xong chuyện tôi sẽ thưởng, đừng hỏi nhiều.

- Vâng, vâng ạ.

Nghe đến tiền thưởng, đám người đó mắt ai cũng sáng rỡ. Ai cũng nghĩ rằng mình chỉ cần bỏ tí công là đã có được món tiền thưởng hậu hĩnh. Họ đâu ngờ rằng, cái giá phải trả của họ còn đắc hơn là món tiền này. Họ có thể đánh đổi công việc của mình vì điều này.

Uke, cô ta thật thâm độc khi nghĩ ra cách này!.

-o0o-

Jun bắt đầu thở dốc, mà quãng đường cần hoàn thành chỉ mới một nữa. Sao cậu lại thấy nó xa xôi thế?. Rồi cậu nhìn xung quanh, tìm đại 1 góc cây nào đó mà ngồi xuống thở. Cậu bắt đầu thừa nhận về tình cảm của mình. Ngày trước yêu Yun, những lần Yun ngã bệnh, cậu đã phải chạy hơn như thế này gấp trăm nghìn lần. Nhưng có nghĩ tí nào đâu. Thế mà giờ chỉ có 1 quãng đường bé tẹo cậu cũng chẳng hoàn thành được. Bỗng dưng cậu thấy khinh mình quá!.

Có một chiếc xe chạy ngang qua cậu. Khói bay ngùn ngụt làm cậu phải ho sặc sụa. Cậu chau mày khó chịu, đứng dậy hùng hổ định chửi cho chiếc xe kia một trận. Nhưng nó đã vượt khỏi phạm vi của cậu nên cậu chỉ rủa được thôi. Một lát sau cậu mới để ý, chiếc xe kia màu xanh, người kia đội nón bảo hiểm nhưng dáng người thì rất giống, và cái điệu chạy xe phó mạc mạng sống này cho trời thì không ai khác… chính là hắn rồi. Cậu ta còn chạy hướng đến nhà Yun nữa chứ. Đột nhiên, cậu thấy rùng mình.

"Không ngờ cô ta mới có cãi nhau với mình một tí đã kiếm thằng khác".

Song, cậu cần phải xác định kĩ hơn. Cậu trước giờ nếu không thấy sẽ không tin, mà thấy rồi thì phải làm rõ mọi chuyện. Cậu liền đưa chân lên mà chạy một mạch đến nhà Yun.

-o0o-

Yun ngồi trên phòng. Tay cầm điện thoại chờ Zen đến. Theo bản năng và tình cảm của mình, nếu không nhầm thì 1 tí nữa thôi Jun sẽ tới đây. Và cô cần 1 vỡ kịch để hạ màn cái tình yêu đau buồn này.

Không phải vì cô hết yêu cậu, hay cô giận cậu, vì cậu không tin cô. Mà vì cô không muốn cậu yêu cái con người bệnh tật như cô. Nếu như cô chết, cậu sẽ thế nào?. Điều đó ai biết được. Cô sợ khi mình chết mà chẳng thể nào nhắm mắt.

“Tính tong tính tong”, tiếng chuông cửa reo lên.

Yun nghe thấy tiếng chuông liền nhảy xuống giường. Phủ phủ những nếp nhăn trên người để chúng thẳng tắp. Cô mang đôi dép của mình vào, rồi tập nở 1 nụ cười giả tạo. Cô hít 1 hơi dài, sau đó, nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng.


Yun bước xuống cầu thang, rồi đứng giữa phòng khách. Từ đây cô có thể trông thấy Zen. Hôm nay anh ta mặc đồ trắng đen, quần tụt, cà vạt thắt xéo nhìn cứ như dân chơi xe chính hiệu ý.

Cô bước tới gần anh, cười cười. Trong điện thoại cô đã nói rõ mục đích cuộc gặp mặt này. Và cô cũng đã cho anh ta quyền từ chối. Song, có lẽ anh ta đã quá yêu cô chăng? Nên chẳng từ chối gì mà phi đến đây.

Cô nhìn Zen, lại cười cười. Rồi nói:

- Anh hiểu ý tôi không?.

- Tôi hiểu!.

- Thế sao anh lại đến đây?.

- Vì tôi muốn giúp cô.

- Anh tốt thật!.

- Vì tôi yêu cô mà!.

- Nếu anh giúp tôi lần này, thì chúng ta sẽ được xem như tình nhân giả. Anh cũng chịu à?.

- Nếu được ở bên cô thì cái gì tôi cũng làm- Anh chàng đáp lại tỉnh bơ, miệng còn nở 1 nụ cười mãn nguyện.

-Ok, giờ anh lên phòng với tôi.

Nói xong, Yun đưa 1 tay ra kéo anh đi. Tay còn lại ra hiệu cho người hầu dắt xe anh ta vào, và khoá cửa nhà lại.


Ông Chan ngồi trên ghế sofa, thấy Zen bước vào cũng chẳng nói gì. Lơ đi như không thấy. Nếu bình thường thì ông ấy đã hét toáng lên mà cầm chổi rượt Zen chết lên chết xuổng rồi. Nhưng không, lần này thì không. Vì ông ấy biết, Yun sắp làm cái gì và hậu quả sẽ ra sao.

"Ít nhiều gì nó cũng không còn đau khổ nữa".

Xem như ông Chan đã ủng hộ nó rồi.

-o0o-

Zen bước lên phòng của Yun. Vừa bật cửa ra là mồm chữ A, mắt chữ O.

"Cái phòng gì đây?".

Phòng gì mà đầu lâu lăng lóc, poster toàn phim kinh dị, tủ sách thì chỉ toàn sách ma quái, huyền bí. Phòng lại còn sơn màu đen, không tí ánh nắng lọt vào nữa chứ!.

"Hức, gặp trúng ma nữ rồi!".

Bỗng nhiên, Yun đóng cửa cái Rầm lại. Bảo:

- Lộn phòng rồi!.

Lúc này thì Zen mới thở phào nhẹ nhõm. Mà cũng không sao, nếu Yun có như thế thì Zen vẫn chấp nhận. Vì yêu là chấp nhận hết con người mình yêu mà.


Yun kéo tay Zen đi. Vừa rồi cô theo bản năng mình mà mở cửa phòng, thật không ngờ cô lại sơ suất như vậy.

Cô kéo Zen đi một mạch, thẩy phắt anh qua bên phòng ông Chan. Ra hiệu cho anh ngồi lên ghế, còn cô thì ngồi trên giường. Cô cần thảo luận tí:

- Anh ngồi đây cho đến khi nào Jun tới, sau đó thì bước lại gần kiss tôi.

- Cô định làm thế thật à?.

- Ừhm, thế nên tôi mới nhờ anh.

- Ok. Được thôi!. Dù gì thì tôi cũng hôn nhiều người rồi, hôn cô nữa thì cũng… ok.

- Ừh, anh nhớ canh đúng thời điểm đấy nhé!.

- Ok, được thôi!.

-o0o-

Jun đang đứng trước nhà cô, bấm chuông inh ỏi. Ông Chan biết vở kịch sắp bắt đầu, liền ra hiệu cho người hầu ra mở cửa.

Jun bước vào nhà Yun với người đầy mồ hôi. Miệng thì thở dốc, mắt có hằng lên tí vân máu, trông cậu lúc này cứ như con bò húc đang điên vậy.

Cậu bước vào phòng khách. Thì nhìn thấy ông Chan đang nằm trên sofa, tay cằm bịch snack cho vào mồm nhau nhóp nhép. Cũng đang lơ cậu đi, chẳng thèm nhìn. Jun tiến lại gần ông ấy, hỏi:

- Yun đâu?.

Ông Chan không nói gì, chỉ đưa tay ra chỉ trên lầu. Hắn cũng chẳng để ý đến hành động của lão, đành bước lên lầu với tâm trạng khó hiểu và bực bội.

"Bạn bè tới mà… đm nó, ts nhà nó làm hơn mình người lạ chẳng bằng!. Nhớ đấy, tí tao giải quyết xong vụ này tao xuống lột da đầu mày!".


Jun bước lên trên lầu, từng bậc thang là từng nổi sợ hãi dồn nén vào cậu. Bước chân càng lúc càng nặng. Song, bản thân lại không cho phép cậu. Cậu muốn xác nhận tình cảm của mình và của Yun. Ít nhiều gì thì cậu cũng đã yêu cô, và yêu sâu đậm ra sao thì cô cũng cảm nhận được rồi.

"Sao tim mình bỗng nhói đau thế này?".

Cậu thu hết mọi can đảm của mình, đi đến bên phòng Yun. Từng bước đi là từng nỗi đau khó tả. Cứ mỗi bước đi như thế, nặng nề và mệt mỏi.

Nếu ông trời cho cậu 1 điều ước vào lúc này, thì cậu sẽ ước cho thời gian dừng lại. Chỉ có thế cậu mới có thể không bước tiếp nữa, không dấn chân vào nỗi đau này nữa…

Nếu sự thật không như mình muốn. Liệu mình sẽ thế nào đây?.


Bây giờ, đứng trước phòng Yun, cậu chẳng còn 1 tí suy nghĩ cũng như cảm xúc nào nữa.

“Khi con người ta đã quá đau đớn thì đầu óc sẽ trở nên trống rỗng!”.

Có phải thế không nhỉ?.


Cậu thu hết can đảm, đặt tay lên cánh lên cửa mà nước mắt muốn ứa ra. Cậu biết trước những gì sắp xảy ra, nhưng cậu không muốn tin vào nó, cũng chẳng muốn nhìn thấy nó. Song, cậu phải làm rõ mọi chuyện, lòng tự trọng không cho phép cậu bỏ cuộc.

Jun lại hít 1 hơi dài rồi đẩy cửa vào, ngó dáo dác. Vẫn thế, căn phòng đen không tí ánh nắng. Lâu lâu lại ánh lên vài vệt sáng dạ quang của những cái mô hình sọ người. Không khí vẫn ảm đạm đến lạ lùng.

"Khiếp quá đi mất!".

Cậu thầm nghĩ rồi đóng vội cửa lại.

"Không có ai cả?. Đi đâu cả rồi? Sao lão Chan bảo ở trên đây cơ mà ".

Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng giờ dù cậu có đi cũng chẳng được. Lý trí cậu mách bảo rằng Yun ở đây, không xa lắm đâu. Và thế là cậu lại tìm kiếm. Tìm kiếm Yun, tức là tìm kiếm 1 tí hi vọng. Cậu tìm tí hi vọng, cậu tìm Yun…

-o0o-

Yun ở bên trong phòng lão Chan, cô nghe thấy tiếng bước chân và tiếng đẩy cửa.

"Cuối cùng thì anh ấy cũng đến".

Suy nghĩ này làm tim cô nhói lên. Chỉ cần tí nữa thôi, cô sẽ chấm dứt quan hệ với Jun. Bạn bè không, người yêu không.

"Tình cảm cũng sẽ nhạt đi nhi?".

Cô khẽ cười mãn nguyện. Hít 1 hơi thật sâu, và nói:

- Anh ta sắp đến rồi đấy!.

- Tôi biết- Zen đáp lại.

- Thế anh biết đến lúc chúng ta làm gì rồi nhỉ?.

- Ừhm, tôi hiểu ý cô mà…

- Anh không hối hận chứ?. Dù anh làm thế tôi vẫn không yêu anh?.

- Có lẽ mai này sẽ hối hận… Nhưng, tôi yêu cô nên tôi muốn làm cho cô tất cả.

"Làm cho tôi tất cả?".

Yun tự hỏi mình, rồi bàng hoàng nhận ra người con trai này thật tốt. Tuy thế, cô vẫn không thể dao động trước tình yêu của cậu ta, chắc cũng vì lý do đó thôi. Lý do hết sức đơn giản: trái tim cô đã có chủ.

- Rồi mai này, anh sẽ tìm được người con gái tốt hơn tôi.

Zen cười mỉm, chẳng đáp lại.

Mình thật ngốc!.

Khi yêu một người nào đó, thì dù có nhận được tình cảm của người kia cũng không quan trọng đúng không?. Vì mình yêu là cho, yêu là không cần đáp lại mà!. Đúng không nhỉ?.

Zen lại cười, cậu đúng là ngốc thật!.

-o0o-

Jun đảo lượn khắp nơi, cậu đã tìm đủ dãy rồi. Nhưng vẫn chưa ra phòng nào có Yun cả. Hiện tại, chỉ còn 1 căn phòng cuối cùng cậu chưa tìm, đó là phòng của lão Chan.

Cậu từ từ tiến lại, chân cứ giở lên rồi đặt nhẹ xuống. Chẳng dám gây ra tiếng động mạnh nào. Cậu chỉ muốn đi thật chậm, thật chậm. Và cũng dường như thế, đi càng chậm, nổi lo sợ càng tăng dần. Cậu cũng chẳng biết mình nên làm gì, nên phản ứng ra sao. Song, chỉ cần đến đó thôi. Mọi chuyện sẽ kết thúc.


Giờ cậu đang đứng trước cửa phòng ông Chan. Cánh cửa hé mở, chẳng đóng lại. Lòng cậu càng nặng hơn, tim cậu co thắt lại như bị ai đó bóp nát.

"Có người"…

Cậu hít 1 hơi thật dài, tay 1 lần nữa được đặt lên cánh cửa. Từ đầu đến giờ, những cánh cửa mà cậu đã đặt tay lên chẳng mang lại cho cậu cảm giác gì. Song, chỉ có cánh cửa này, duy nhất nó làm cậu sợ hãi.

"Chuyện gì đang diễn ra vậy?".

Cậu nhíu mày đau đớn. Tiếng động bên trong lại làm cậu đau đớn hơn. Cậu nhắm mắt lại, dùng hết sức bình sinh của mình đẩy cánh cửa.


1 phút trước khi đẩy cánh cửa:

[Jun]

Mình có lên làm thế không?, nếu mình mở cánh cửa này ra tức là mình chấp nhận sự thật. Rằng cô ấy phản bội mình!. Mình có nên làm thế không?. Giờ mình phải làm sao đây?.

[Yun]

Anh ấy đã đến. Đã đến lúc rồi. Phải… kết thúc nó thôi.

Cười trong nước mắt- Những giọt nước mắt cuối cùng.

[Zen]

Cô ấy đã khóc, cô ấy đã cười. Mình sẽ ghi nhớ khoảng khắc này. Mình biết, mai này cô ấy sẽ không cười với ai như thế nữa.


30s trước khi đẩy cánh cửa:

[Jun].

Có lẽ mình nên mở cửa này ra. Mọi chuyện sẽ chấm dứt. Cuộc sống của mình sẽ trở về như cũ. Thiếu cô ấy mình vẫn sống được mà, đúng không?.

[Yun].

Zen này, anh là người tốt. Mai này khi tôi chết đi, anh sẽ tìm được 1 người khác tốt hơn tôi. Tôi không có gì trăn trối cho anh, nhưng tôi cảm thấy anh giống như 1 người anh trai tôi vậy. Tuy thời gian tiếp xúc của chúng ta khá ít, nhưng tôi quý anh lắm!. Cám ơn anh!. Chỉ lần cuối này thôi, anh giúp tôi. Anh sẽ chẳng hối hận vì việc đó đâu.

[Zen].

Mình yêu cô ấy. Dù có chuyện gì xảy ra mình vẫn yêu cô ấy!... Cũng có lẽ là không, nhưng dù sao đi nữa thì cô ấy, vẫn là người con gái xinh đẹp đã làm tim mình dao động.


Mở cửa:

Yun đang ngồi trên giường đột nhiên đứng dậy. Cô tiến lại gần Zen, cô mỉm cười dịu dàng. Cô đang tưởng tượng kia là Jun, và cô đã cười với Zen như với Jun. Nụ cười này, nụ cười cuối cùng, cô thề rằng mình sẽ không cười nữa.

Cô đã thề thốt với trời, rằng đây sẽ lần cuối cùng cô cười cho Jun, cho anh chàng kia và ọi người.

Cô tiến đến gần anh, cô vòng tay qua cổ anh và bắt đầu đưa đôi môi hồng của mình đặt lên môi anh. Cảm giác thật đau đớn, như hàng nghìn mũi tên cũng nhau đâm vào tin cô vậy. Song, nước mắt lại chẳng thế nào chảy ra. Chắc do đã khô cạn.


Hình ảnh người con trai hôn người con gái mình yêu đập ngay vào mắt Jun.

"Có thật là cô ấy như thế không?".

Cậu đứng như trời trồng. Miệng bắt đầu khẩy lên cười. Người con gái kia, cô ta đã làm cậu yêu biết bao. Người con gái ấy, người mà cậu yêu mến. Giờ đã hôn 1 thằng con trai khác, không phải là cậu. Cậu không muốn tin những gì mình đang thấy. Lòng cậu buốt quá!. Bây giờ cậu hận cô, và cũng hận chính mình. Sao lại để cô đi?. Sao lại để cô thay lòng?. Có phải cậu quá vô dụng để nắm lấy cô không?. Bây giờ thì cậu mới biết, không phải do tình cảm của cậu phai nhạt, mà do tình cảm của cô phai nhạt. Điều đó làm cậu mệt mỏi, đau đớn hơn bất cứ suy nghĩ nào trong lúc này.

Cái cảm giác đó chẳng thể nào kìm nén được nữa. Vài giọt nước mắt đã rơi, từng giọt từng giọt trải đều trên má cậu, chúng từ khoé mắt chảy ra. Chúng lướt trên má, xuống cổ và rồi “tạch”, xuống nền nhà. Nước mắt cậu, đã rơi như thế.

"Cô ấy đã thay đổi! Thật sự đã thay đổi rồi…. Có lẽ mình đã sai khi yêu cô ấy. Không. Mình không yêu sai, chỉ là mình chọn nhầm đối tượng thôi! Đúng không?".

-o0o-

Zen diễn xuất rất hay. Anh ta hoàn thành vai diễn của mình rất xuất sắc. Song, vừa rồi anh ta không hôn, vì đó không gọi là hôn. Đó gọi là chạm môi. Bây giờ nhớ lại cảm giác đó, anh ta lại cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Tuy đó là diễn kịch, là 1 vở kịch hoàn hảo do anh và Yun dựng lên, nhưng điều đó lại làm anh cảm thấy như hình đang ở trên mây.

Anh cứ tủm tỉm cười mãi. Cười nhiều đến nổi mẹ anh bảo anh là “thẳng dở hơi”. Song, anh vẫn chịu nhận cái mác “dở hơi” đó, chứ không muốn ngừng ngay việc cười hạnh phúc khi nhớ về cái chạm môi ý như thế này.


Giờ, Zen đang nằm ở nhà. Một tuần nay anh đã vui vẻ và hạnh phúc khá nhiều. Hôm nay, anh lại nằm ở nhà cười. Nhưng hạnh phúc phải đánh đổi bằng nụ cười của 1 người con gái anh yêu thì anh cũng khá bức rức thật. Anh vắt tay lên đầu, bắt đầu nghĩ về câu chuyện hôm đó.

Một cảm giác đau đớn và tội lỗi lại chợt hiện về trong anh.


Jun lau nước mắt mình. Sau đó cậu lại hít 1 hơi thật dài, cậu chạy thật nhanh đến tách hai người họ ra. Chẳng cần suy nghĩ gì nữa, cậu nệnh cho anh chàng kia 1 phát vào mặt. Với lời cảnh cáo hết sức rành mạch: “Anh không đủ tư cách hôn cô ấy!”.

Rồi cậu quay qua nắm chặt tay Jun, ánh mắt điên loạn như 1 kẻ cuồng dâm. Mắt hằn lên những tia máu đỏ rõ rệt, kèm theo đó là cái siết tay như muốn làm nát xương kẻ thù của cậu. Jun khẽ cất tiếng giận dữ:

- Em vừa làm gì đấy!.

Bạn đang đọc Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh của Mato-chan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự