Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 43 Chương 43

Bạn đang đọc Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh của Mato-chan

Phiên bản Dịch · 2657 chữ · khoảng 9 phút đọc

Jun về đến nhà. Đóng sầm ngay cửa phòng, nhảy lên giường mà thẩy hết đồ đạc dưới đất.

"Cô ấy đúng là bị hoang tưởng mà. Trên đời này không bao giờ có thần chết cả. Làm gì có!".

Cậu đang thực sự tức tối. Đâu phải là cậu không tin cô ấy, mà chuyện này thực sự… thực sự quá hoang đường đến không thể nào tin được.

Cậu đặt tay lên trán mình mà suy ngẫm lại những chuyện vừa rồi mình làm.

"Mình có làm quá không ta?. Ít nhiều gì mình cũng nên ở đó nghe 1 tí rồi nhẹ nhàng nói cô ấy này kia chứ".

"À, không không, mình làm thế cũng đúng. Mà lúc đó sao hình như mình quên cái gì ý nhờ?. Sao mình không nhìn thẳng vào mắt cô ấy mà hỏi?. Hay… là mình đã tin cô ấy nói thật nên chẳng nhìn?".

"Nô nô, không thể nào. Làm gì có chuyện đó. Chuyện gì mình cũng có thể tin, nhưng chuyện thần thánh này thì đập chết mình cũng chẳng tin. Trừ khi có thần chết hiện ra trước mặt mình mới tin ".


Jun không nghĩ rằng mình sai. Ừhm, thì cậu không sai. Vì bất cứ ai trong trường hợp của cậu cũng thế. Không thể nào tin vào chuyện này. Chuyện mà thế giới này không chấp nhận được. Song, cậu lại bắt đầu bức rức vì chuyện vừa rồi mình làm. Có lẽ cậu làm thế quá đáng thật…

"Không biết cô ấy bây giờ như thế nào nhỉ?".

Nghĩ tới đây, cậu cảm thấy lo lắng. Không muốn suy nghĩ nữa, cậu đứng dậy. Đi đến bàn lấy điện thoại ra rồi vào danh bạn rà số cô. Rồi cứ phó mạc cho trời. Để khi cô bắt máy thì tuỳ cơ ứng biến.

Đầu dây bên kia bắt máy, là giọng của 1 thằng con trai:

- Alô, mày là Jun đúng không?.

- À… ừ ừ. Ai đấy?.

- Đm, tao Chan đây. Đm mày…

- Gì đấy, Chan à?. Sao mày lại nghe máy Yun?.

- Đcm mày, mày làm chuyện gì rồi lại hỏi tao à?.

- Tao? Làm gì đâu?.

- Đm sao con Yun nó thế nào?. Hả?.

- Cái gì?. Ra cái gì? – Cậu hốt hoảng.

- Mày đã làm gì nó ra nông nổi này hả?. Đm thằng chó .

- Chuyện gì xảy ra? Hả?.

- Mày làm rồi lại hỏi sao hả?. Tao ân hận khi giao em tao ày quá!.

- Đcm, mày nói rõ xem. Yun bị gì!.

- Mày lại đây đi rồi biết!.

- Alô… alô…

Ông Chan cúp máy cái cụp.

Jun bắt đầu thấy lo sợ. Yun bệnh tim nặng, không biết có chuyện gì không?. Những lời vừa rồi ông Chan nói quá mơ hồ. Cậu hiểu được 8-9 phần thôi. Còn chuyện gì đang xảy ra với cô thì cậu chẳng thế nào hiểu được.

Không muốn đoán già đoán non nữa. Cậu cằm ngay áo khoác, khoác lên người rồi đâm thẳng ra ngoài.


Thấy cậu chủ mình chạy như thế, osin cũng nháo nháo lên. Làm kinh động đến bố mẹ cậu (Dạo này bố mẹ Jun ở nhà canh chừng con). Vừa bước ra tới cửa, cậu đã bị chặn lại:

- Con đi đâu thế?.

- Đi đâu mặc xác con.

- Mày ăn nói với bố mẹ thế à?. Nói mau!. Đi đâu…

- Đi chơi!.

- Ở nhà, không đi đâu hết.

- Hờ, quan tâm con từ lúc nào thế!.

- Hừ, mày đi thâu đêm. Sáng nay mới về mà lại đòi đi nữa à?.

- Thôi ba mẹ đừng vờ nữa. Ba mẹ quan tâm cái đéo gì con?. Để con đi đi.

- Mày… ăn nói với ba mẹ mày thế à?. – Ba nó tức giận.

- Để con đi!.

- Được thôi, mày sẽ được đi. Nếu như mày qua khỏi cái xác của tao.

Dứt lời, ba nó đưa tay lên búng 1 cái tách. Chỉ sau vài giây, 1 hàng ngũ vệ sĩ đã bước ra. Họ mặc đồ vest đen, đội nó đen, kính đen, tai nghe đầy người. Ai nấy đều thân hình to khoẻ. Nhìn cũng đã ngán, nói chi đến chuyện đánh nhau để được ra ngoài.

Jun nuốt nước bọt. Vừa ngán lại vừa khinh.

"Không ngờ lão già này lại chơi trò này với mình!".


Ba Jun thấy con trai mình thế, biết chắc mình thắng cuộc. Hạ giọng xuống đắc trí:

- Thế nào?. Ở nhà hay đi…

- Không ngờ ba lại chơi đểu thế!.

- Không những thế đâu.

Ông cười nham hiểm, rồi lại búng tay tách 1 lần nữa.

Hàng vệ sĩ đứng chắn cửa từ từ tách ra làm hai. Sau đó, là 1 bóng người con gái quen quen tiến đến. Cậu quan sát từ xa, tự hỏi.

"Phải con nhỏ đó không ta?".

Không sai vào đâu nữa, đó là Uke. Bây giờ thì cậu hiểu âm mưu của bố cậu rồi. Ông ta muốn giữ cậu lại, để tạo điều kiện cho Uke đây mà.

"Mình không cho ông ta toại nguyện đâu".

Rồi như 1 ý nghĩ lớn được loé sáng. Cậu cười nham hiểm, nói với bố mình:

- Con hiểu ý ba rồi!.

- Mày hiểu rồi à?. Khôn hồn thì đi chơi với nó đi!.

- Dở hơi thật. Đi thì đi, sợ đéo gì!.

-o0o-

Uke ngồi trên xe với Jun, lòng chẳng háo hức tí nào!. Hiện giờ, trong người cô chỉ có cảm giác khó chịu. Thằng con trai ngồi kế bên cô cứ làm bộ mặt hậm hì, như âm binh từ địa ngục lên ý.

"Thằng ranh con này!. Không thích còn nhận lời. Định chơi mình đây mà!".

- Này!.

Uke lên tiếng, phá vỡ bầu không khí khó chịu.

- Gì? – Jun đáp trả.

- Chuyện hồi hôm tôi nói với anh, anh đã suy nghĩ chưa?.

- Rồi!.

- Câu trả lời?.

- Ok, đồng ý. Ít nhiều gì tôi cũng yên ổn trong thời gian này.

- Anh không ngốc như tôi tưởng.

- Thế cô cho rằng tôi ngốc chắc?. – Cậu khó chịu vì lời nhận xét vửa rồi.

- À thôi, không có gì. Mà đã giả thì phải giả cho giống đấy nhé!.

- Giống là giống thế nào?.

- Như anh yêu bạn gái anh ý!.

- Ôm, hôn, nắm tay này kia ý à?.

- Ok, chính là thế!.

- Không ngờ cô mặt dày thế!.

- Mặt tôi đủ dày để bảo anh làm điều đó thôi!.

- À ừhm, cô được lắm!. Cô thắng đấy!.

- Chuyện đó là tất nhiên!.

Nhận được câu trả lời kia, Uke cảm thấy hơi mừng. Cô nàng còn sợ Jun sẽ không nhận lời nữa chứ!. Nhưng giờ thì không sao rồi, Jun đã nhận lời. Như thế thì mọi kế hoạch của cô sẽ diễn ra trôi chảy, chẳng có vướng bận gì.

Cô thầm cười trong bụng.

-o0o-

"Giờ này không biết Yun thế nào rồi nhỉ?. Mình muốn chạy lại bên cô ấy ngay. Nhưng đm, ông già đểu. Kêu cả vệ sĩ đi theo dõi mình. Đm, trước giờ có quan tâm mình đâu, giờ lại quan tâm thế!. Muốn trốn ở đây cũng khó thật!".

-o0o-

Nửa tiếng đã trôi qua, ông Chan vẫn ngồi trên sofa ở phòng khách. Ông ấy ấm ức vô cùng. Hoá ra thằng bạn mình lại đểu cáng như thế. Chan đã cố tình nói mơ hồ như thế để thử lòng hắn ta, cứ đinh ninh là hắn sẽ tới. Ai ngờ, sự thật lại khác với những gì mình tưởng nhiều.

"Đúng là thuốc đắng giả tật, sự thật mất lòng mà!. Xem như mình chơi nhầm bạn vậy!".

Ông Chan thầm nghĩ.

-o0o-

Yun trên phòng, cô đã nín khóc khá lâu.

Ông Chan cũng khá tâm lý, biết em mình bị thế nên cũng tránh mặt đi. Muốn an ủi nhưng lại sợ động đến nỗi đau, thế đành thôi.


Đã nửa tiếng trôi qua, cô vẫn nằm trên giường. Khuôn mặt đọng vài giọt nước mắt khô, đôi mắt khô hốc, không hồn. Chúng đờ dẫn như thể thân xác của chủ nhân chúng đã chết đi.

Yun biết, mọi chuyện chấm dứt rồi. Tuy Jun không nói, nhưng cô biết, chuyện đã chấm dứt. Chấm dứt theo cách suy nghĩ riêng của cô. Trong tình yêu, không tin tưởng nhau tức là đã hết yêu nhau. Đó chính là câu trả lời.

Vài giọt nước mắt lại lặng lẽ rơi.

Vẫn cảnh vật trắng xoá đó, trắng đến kì lạ. Mọi thư như chìm vào 1 nỗi nhớ và nỗi thất vọng tràn trề: cô gái váy trắng, drap giường trắng, phòng trắng, đầu sọ trắng vung vãi khắp nơi. Trái ngược với những cảnh vật trước kia: vật kì cũng đen. Bây giờ mới biết, con người khi đã mất đi hi vọng, mọi vật đều rũ rượi và trắng muốt.


Lâu rồi, lâu rồi, có người bảo: tin tưởng làm nên tình yêu. Liệu tình yêu còn khi tin tưởng đã bị bào mòn dần. Liệu rồi tình yêu có được tinh khiết và sặc sỡ màu sắc không?.

Có vài điều, hỏi ra nhưng lại không có câu trả lời. Và chỉ có 1 cách để tìm ra câu trả lời: đó là yêu. Tình yêu đau khổ…

Jun ngồi trong khu vui chơi mà cảm thấy nực cười. Uke cứ như là một con chim nhỏ vậy, ríu rít kêu, ríu rít nũng nịu. Cô ta quá phiền phức so với cậu. Đi lần này, cậu mới nhận ra, chỉ có Yun mới cho cậu cảm giác đó. Cảm giác buồn- vui-hạnh phúc, lẫn lộn. Cô mới là -khác biệt-.

Đi 1 lát đau chân, cậu ghé vào quán nước nào đó trong khu trò chơi, lặng lẽ ngồi im đó mà ôm lại những kí ức ình. Như thể đã lâu rồi, rất lâu rồi, cậu chưa từng nhớ về những kí ức đó. Cậu còn nhớ: vào ngày này, tháng này, ở khu vui chơi này, cậu đã cùng Yun và đám bạn chơi vui thế nào: tàu lượn, nhà ma… Tất cả đều cho cậu cảm giác thích thú. Rồi cả vụ Durin- cô nàng từng làm dao động trái tim cậu- đã gây thương thích cho Yun thế nào. Cậu đã phải bế cô như 1 đứa bé chạy hì hục vào bệnh viện ra sao?. Kí ức cứ ùa về đột ngột thế, cảm giác cũng đi kèm theo đó mà chạy về. Những dòng cảm xúc khi ngồi trước phòng cấp cứu mà chờ tin báo cứ chạy dọc theo sống lưng cậu một cách hờ hững: đau, hồi hộp, lo lắng. Chúng hoà quyện nhau tạo nên 1 tạp xúc: khó chịu, nhứt nhói. Nhưng cậu vẫn nhoẽn miệng cười. Ít ra thì, những điều đó bây giờ nhớ lại vẫn thấy vui. Vẫn thấy hạnh phúc. Song, cậu vẫn thấy buồn, vì tình cảm của cậu, dường như chúng đang phai mờ dần đi. Yun khác trước rồi, cô càng ngày càng yêu đuối, không còn mạnh mẽ như xưa nữa.

"Phải chăng mình hết yêu Yun?".

Cùng lúc đó, cậu lại lén liếc mắt sang nhìn Uke. Trong đầu thầm nghĩ:

“Liệu cô nàng này có ình cảm xúc đó?. Không, không thể nào!. Cô ta là con cáo già mà!”.

Nhưng ai mà biết được cơ chứ!. Người ta vẫn bảo tình yêu khi đã được thoả mãn thì cũng là lúc nó dần phai mờ đi. Bên cạnh đó, cũng có người bảo, đâu ai ngăn cấm được tình cảm mình dành cho người khác, cũng như người khác dành ình?.

Sau này, ông trời có dẫn dắt họ đến với nhau không? Làm sao mà biết được.


Uke chẳng nói gì. Đây là lần đầu tiên cô đi chơi khu vui chơi. Bon chen giữa cái trời nóng gay gắt của mùa hạ này chẳng dễ chịu tí nào, song, chơi vẫn là chơi, có thế mới chơi vui chứ!.

Cô nàng ngồi trong quán nước, chân đan chéo nhau, nhìn mãi ra tàu lượn siêu tóc. Lâu lâu lại nhìn sang đu quay cảm giác mạnh, mắt cô nàng cứ sáng lên rực rỡ như 1 đứa trẻ. Song, bộ dạng đó chẳng thích hợp với cô nàng. Cô đang vờ đấy!. Có ai vờ được như cô không?.

Thật ra cô rất ghét những chỗ đông người như thế này. Cô chỉ thích chỗ những yên tĩnh như quán cà phê với điệu nhạc du dương chẳng hạn. Nhưng “quân sư tình yêu” có bảo rằng: con trai thích loại con gái ngây thơ, ngu ngô nên cô đành thế. Giả ngu, giả đần cũng khổ.


Jun đã uống hết 1 cốc sinh tố đầy. Bụng no căng, chán nản.

“Đi chơi kiểu này thì đi làm con mẹ gì?. Đm, con nhỏ này chán vl, chán hơn cả mấy con lúc trước mình quen nữa. Giả ngu để cua ông à? Phắn!”.

Đột nhiên, Jun đứng dậy. Tay đập bàn cái rầm. Làm mọi người xung quanh phải dừng mọi hoạt động mà chú ý đến cậu. Song, cậu chẳng để ý họ làm gì, chỉ tổn hư mắt. Cậu nhìn Uke, đôi mắt hằn lên vài tia máu đỏ:

- Tôi về!.

- Ơ? Sao lại về?.

- Tôi phải đi tới chỗ bạn gái tôi!.

- Anh không sợ vệ sĩ à?.

- 2,3 đứa đó thì làm đéo gì tôi được.

- Anh khinh chúng quá đấy!.

- Cô khinh tôi thì đúng hơn.

Uke bị nói trúng vào tim đen. Giật hết người, không nói gì nữa.

- Này?.

- Gì? – Uke đáp.

- Tôi cần cô giúp!.

- Giúp gì?.

- Cô với tôi vờ đi khỏi công viên. Sau đó cô ở lại, còn tôi chạy. Ok?.

- Anh thật sự muốn thế?.

- Chứ chẳng nhẽ tôi nói đùa với cô?. Nhanh đi!. Cô ấy đang đợi tôi.

- Ok, nhưng tôi không đảm bảo những hậu quả gây ra đâu đấy!.

Uke cười nham hiểm. Hẳn cô đang có 1 âm mưu hoành tráng.

- Ok, không nói nhiều nữa. Nhanh đi!.

Dứt lời, Jun đưa tay ra nắm lấy Uke đi ra khỏi khu vui chơi. Miệng lúc nào cũng thầm khen mình:

- Mình tài thật!.

Đến trước cổng, Jun liền bỏ tay Uke ra. Vờ phủi phủi như tay cô nàng bẩn lắm.

Cô nàng thì chẳng nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn thái độ của cậu: cô biết cậu đang khinh cô. Cô tức giận vô cùng, nhưng cô không có cái quyền đó. Nhà cô đang phụ thuộc vào cậu ra. Thế là cô gối gắm nỗi giận dữ đó lại, nghẹn ở họng mà cố nút nó xuống bao tử, tiêu hoá đi. Chỉ sau vài giây, cô đã có thể nở 1 nụ cười giả tạo:

- Anh đi đi!.

Đi đi rồi anh sẽ thấy hậu quả. Tôi không để anh đi dễ dàng thế đâu!.

- Ế thôi, thanks cô nhá!. Đi đây!.

Jun vẫy vẫy tay với cô nàng rồi chạy đi 1 mạch. Chẳng thèm ngước mặt lại nhìn. Trong đầu Jun cũng thấy lạ, chẳng hiểu sao 1 đám vệ sĩ đó to xác thế mà đầu óc đần độn gớm. Song, cậu cũng chẳng quan tâm chuyện đó nhiều. Chuyện bây giờ là phải chạy thật nhanh, để đến bên Yun, xem cô ấy thế nào.


Uke đứng trước cửa khu vui chơi mà cười đắc thắng.

"Cuối cùng thì con mồi cũng lọt bẫy".

Bạn đang đọc Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh của Mato-chan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự