Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 01 - Part 01

Bạn đang đọc Một Đời Say Đắm của Danielle Steel

Phiên bản Dịch · 3158 chữ · khoảng 11 phút đọc

CHƯƠNG 1

Lúc sáu giờ sáng chuông đồng hồ báo thức vang lên. Kate-Harper cựa mình, rút tay khỏi chăn bấm tắt chuông, làm như không nghe thấy nó reo. Nàng muốn ngủ lại. Nhưng bất thình lình chuông điện thoại đổ hồi.

- Thật quái quỷ. Nàng ngồi dậy, mái tóc màu nâu mướt xõa xuống vai. Nàng có khuôn mặt thật đẹp với nước da nâu mịn màng, chiếc miệng xinh xắn và cặp mắt xanh. Nàng đã tỉnh hẳn.

- Chào Kate.

Nàng mỉm cười khi nghe giọng nói quen thuộc của Felicia, một người bạn gái rất thân của nàng. Ngoại trừ Felicia ra, không ai biết nơi ở của nàng.

- Em đang làm gì vào giờ này thế?

- Ồ! Chị không có gì làm hơn là kiểm soát em hả, Licia?

- Dĩ nhiên không. Có gì mới không?

Felicia có mái tóc vàng óng cắt rất khéo, xõa ngang vai, đôi mắt xanh lạnh lùng trên khuôn mặt đẹp như tạc tượng. Giống như Kate, cô có gương mặt của một người mẫu, nhưng cô hơn Kate mười hai tuổi.

- Không có gì mới cả. Và em vẫn mạnh, vẫn yêu chị… Kate cười nhỏ.

- Tốt lắm. Chị chỉ nghĩ là em muốn chị đến đó hôm nay.

“Đến đó” một chữ vô danh để chỉ một nơi vô danh. Và Felicia phải lái xe hai tiếng đồng hồ “đến đó” chỉ để gặp nàng và để làm gì? Nàng biết rằng bây giờ nàng phải tự xoay xở một mình, chứ không thể dựa vào người khác mãi được.

- Không, Licia, em vẫn khỏe. Cửa hàng có lẽ sẽ cho chị nghỉ việc nếu chị dùng quá nhiều thì giờ săn sóc em đấy!

Felicia là người biểu diễn thời trang ột trong những cửa hàng nổi tiếng nhất San Francisco, và Kate đã gặp cô khi cô đang biểu diễn thời trang.

- Đừng ngốc nghếch, họ không làm thế đâu?

Nhưng cả hai đều biết đó là một lời nói dối.

- Anh bạn nhỏ của chị thế nào rồi?

Giọng Felicia thật nhẹ nhàng khi hỏi điều này làm kate mỉm cười. Nàng đưa tay sờ vào bụng. Thêm ba tuần nữa… ba tuần… và Tom.

- Làm sao chị có thể tin chắc đó là một đứa con trai? Chị cũng làm em tin như thế đấy!

- Felicia mỉm cười khi nghĩ đến bộ quần áo trẻ con cô đặt mua tuần trước.

- Dù sao con trai thì cũng tốt hơn! Cà hai cùng cười.

- Tom nói nó sẽ là con trai – Kate ngừng một lúc rồi tiếp.

- Chị đừng đến đó nhé! Hôm nay em không cần người giữ trẻ, chị có thể ngủ thêm hai tiếng nữa, và rồi sẽ cảm thấy khỏe khoắn để đi làm. Nếu thấy cần em sẽ gọi chị ngay. Em hứa.

Felicia nhẹ nhàng trong điện thoại.

- Nếu chờ em gọi, chị sẽ chết vì già mất. Chị sẽ đến đó cuối tuần này được không?

- Được.

- Em có cần gì không?

- Không! Felicia, nếu chị mang áo bầu đến nữa, em sẽ hét lên đấy! Chị nghĩ em sẽ mặc những chiếc áo bầu đó đi đâu! Tới siêu thị chắc? Thưa phu nhân, tôi sống ở trong một thành phố quê mùa, nơi mà đàn ông mặc áo may ô, quần đùi. Và đàn bà mặc đồ bộ.

Kate nói đùa.

Nhưng Felicia không vui.

- Đó là lỗi của em, chị đã nói với em rằng…

- Ồ! Im đi. Em rất vui khi ở đây.

- Em thật gàn dở. Đó chỉ là nơi em ẩn náu khi mang bầu thôi. Chờ đến khi đứa bé ra đời. Em sẽ vui vẻ trở lại.

Felicia đang trông mong ngày đó. Cô vẫn để ý tìm kiếm nhà cho thuê.

Kate muốn khùnglên khi ở đó, nhưng nàng cố khắc phục và bây giờ tâm hồn nàng đã lắng dịu. Chỉ vài tháng nữa. Nàng nhìn đồng hồ báo thức.

- Licia, em yêu chị, tạm biệt.

Kate gác điện thoại, nàng ngồi trên mép giường và thở dài. Khi nhìn những ngọn núi cao qua cửa sổ, nàng nghĩ về nhiều năm trước.

- Tom.

Nàng chợt nhận ra, nàng đã gọi tên anh một cách âu yếm. Tại sao anh không ở đây, ôm nàng trong vòng tay và hôn nàng… Anh đã thực sự ra đi rồi sao! Anh đã luôn luôn bên nàng, cao lớn , khỏe mạnh, vui vẻ và thật đẹp.

Nàng đã gặp Tom lúc nàng học năm thứ nhất đại học, khi đội banh của anh đến San Francisco. Nàng đi xem trận đá banh và gặp lại anh trong buổi tiệc sau đó. Nàng đã yêu anh ngay phút đầu gặp gỡ. Yêu một cầu thủ bóng đá, ý nghĩ đó lúc đầu dường như rất ngộ nghĩnh đối với nàng. Nhưng anh không chỉ là một cầu thủ bóng đá. Ở anh có một cái gì đó thật đặc biệt, anh là Tom Harper. Anh thật đáng yêu, dịu dàng, chín chắn. Cha anh là một người thợ mỏ than ở Pensylvania. Và mẹ anh làm việc tại một quán ăn để giúp anh ăn học, chính anh cũng phải làm việc ngày đêm để có tiền, học đại học và cuối cùng đã tốt nghiệp.

Sau đó anh trở thành cầu thủ bóng đá, một đấu thủ nhà nghề. Rồi là một ngôi sao thật sự. Một anh hùng quốc gia. Nàng gặp Tom Harper khi anh là một ngôi sao. Và nàng, mười tám tuổi! Tom…

- Chào công chúa. – Ánh mắt anh thật ấm áp khi nhìn nàng.

- Chào. – Nàng thấy mình thật ngu xuẩn. “Chài” là tất cả những gì nàng có thể nghĩ để nói. Nàng thật sự không biết nói gì với anh. Đôi mắt xanh sáng ngời của anh như tìm kiếm gì đó trên khuôn mặt nàng làm nàng phải nhìn đi nơi khác. Anh mỉm cười. Nhìn vào mắt anh giống như cố gắng nhìn vào mặt trời.

- Cô ở San Francisco?

Anh mỉm cười nhìn xuống nàng. Anh thật cao lớn, rất thích hợp ột cầu thủ bóng đá. Nàng tự hỏi không biết anh nghĩ gì về nàng: “Có lẽ anh nghĩ nàng thật buồn cười và trẻ con.”

- Vâng, còn anh?

Cả hai cùng cười, bởi vì nàng biết anh ở đâu. Mọi người đều biết Tom Harper từ đâu đến. Đội banh của anh ở Chicago.

- Tại sao cô lại bẽn lẽn thế?

- Tôi… ồ! Không…

Họ rời xa khỏi đám đông trong buổi tiệc.

- Các bạn cô có bực mình không?

- Có lẽ có.

Thật vậy, nàng có hẹn với bạn. Nhưng bây giờ nàng đang đi với Tom Harper. Anh không như những truyền thuyết nói về anh. Anh chỉ là mộ tngười đàn ông. Nàng thích anh. Nhưng không phải vì anh là một cầu thủ nổi tiếng, chỉ vì anh thật đáng yêu. Không… hơn thế nữa… nhưng nàng chưa biết đó là gì.

- Cô có thường làm thế không, công chúa? Tôi muốn nói là lỗi hẹn trong các buổi tiệc.

Anh nghiêm trang nhìn nàng hỏi. Nàng mỉm cười.

- Không bao giờ.

- Tôi hy vọng cô không làm thế với tôi chứ!

- Không, thưa ngài.

Nàng cảm thấy thật an toàn khi đi với anh, như thể nàng suốt đời chờ đợi để anh che chở nàng. Đó là một cảm giác lạ lùng nhưng nàng thích cảm giác ấy. Anh đưa nàng đến Carmel. Họ đi bộ dọc bờ biển, tay nắm tay, và nói chuyện cho đến khi mặt trời lên, trao đổi với nhau những chuyện thầm kín lúc còn bé.

- Em là một cô bé thật xinh đẹp, Kate. Em muốn làm gì khi lớn lên?

Nàng mỉm cười và bốc một nắm cát nhét vào áo sơ mi của anh. Nàng tự hỏi không biết anh có muốn hôn nàng không, nhưng anh không làm điều đó. Nàng rất muốn hôn anh.

- Em không biết, em chưa vào đại học. Em nghĩ sau khi tốt nghiệp em sẽ đến làm ở một cửa hàng bán mỹ phẩm.

Anh mỉm cười nhìn nàng.

- Em bao nhiêu tuổi, Kate?

Nàng nghĩ có lẽ anh đã biết câu trả lời.

- Em mười tám, còn anh?

- Hai mươi tám, em yêu. Hơn em mười tuổi?

- Anh sẽ làm gì khi từ giã bóng đá?

- Anh sẽ cùng đi bán mỹ phẩm với em.

Nàng cười. Anh cao hơn một mét tám. Ý nghĩ anh bán bất cứ món gì nhỏ hơn chiếc tàu biển làm nàng buồn cười.

- Những cầu thủ bóng đá khi từ giã sân cỏ họ sẽ làm gì hở anh?

- Lấy vợ, có con, uống bia. Béo phì, bán bảo hiểm. Thật là những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Anh nói nửa đùa, nửa thật.

- Nghe thật khủng khiếp.

Nàng mỉm cười nhẹ nhàng và nhìn ra biển khi anh vòng tay ôm vai nàng.

- Không thực sự như thế đâu.

Anh đang nghĩ về việc bán bảo hiểm và rồi anh nhìn nàng.

- Hôn nhân và con cái nghe có vẻ rùng rợn lắm phải không? Kate?

Nàng nhún vai.

- Em đoán như thế. Điều đó còn thật xa vời với em.

- Em còn trẻ.

Anh nói điều đó một cách nghiêm trang làm nàng buồn cười.

- Vâng, thưa ông nội.

- Em thật sự nghĩ em sẽ làm gì khi tốt nghiệp hả Kate?

- Đi Âu châu. Em muốn ở đó vài năm.

- Tại Châu Âu, em muốn ở đâu?

- Vienne, Milan, Bologna hay Munich. Em chưa quyết định, nhưng ở một nơi yên tĩnh.

Họ ngồi bên nhau như hai đứa trẻ con, tay anh vòng quanh nàng và nói chuyện thật tự nhiên.

- Bố mẹ em như thế nào?

- Rất nghiêm khắc, nhưng tử tế, em nghĩ thế. Em là đứa con duy nhất. Bố mẹ em thích có nhiều con cái. Họ muốn em luôn bên họ. Đó là lý do tại sao em thích đi xa vài năm. Em có thể đi vào hè tới.

- Dĩ nhiên phải do bố mẹ em trợ cấp phải không?

Giọng anh châm chọc làm nàng nhìn anh tức giận.

- Em tự kiếm tiền cho chuyến du lịch nếu em kiếm được một việc làm ở đó.

- Rất tiếc, công chúa. Anh không biết… nhưng em và các bạn em mà anh gặp trong buổi tiệc hôm nay đều là những tiểu thư.

Kate gật đầu. Nàng đồng ý với anh, nhưng nàng không thích bị xếp cùng hạng với những đứa trẻ đó. Nàng biết anh muốn nói gì. Họ có mọi thứ, và nàng cũng vậy. Nhưng ít nhất nàng còn biết được cuộc sống đó không hữu ích gì.

- Em muốn nói gì, em tự kiếm tiền à? – Anh giễu cợt hỏi.

Nàng khó chịu.

- Em sẽ làm người mẫu.

- Cho tạp chí hay cho cái gì?

- Em đã từng làm kiểu mẫu thời trang cho những cửa hàng.

Anh vòng tay ôm sát nàng vào mình và hỏi tiếp.

- Đó có là điều thực sự em muốn làm khi đến Châu Âu không?

- Thật ra em muốn làm những việc khác?

- Thí dụ như những việc gì?

Nàng nhìn anh thật lâu. Anh là mẫu người đàn ông mà các cô gái đều mong muốn. Anh thật dịu dàng và tử tế.

- Nói đi Kate. Những việc khác mà em muốn làm ở Châu Âu là gì? - Giọng anh có vẻ trêu chọc làm nàng buồn cười.

- Em không biết. Làm việc ột tòa báo hay tạp chí, hay là một phóng viên.

Mắt nàng ngời sáng và anh vuốt tóc nàng.

- Hãy nghe đây cô bé. Tại sao em không làm kiểu mẫu ở đây?

- Cha em không đồng ý.

Nàng cười khúc khích.

- Anh cũng vậy.

Anh kéo sát nàng vào mình hơn nữa, như muốn bảo vệ nàng thoát khỏi mọi cám dỗ.

Nàng tiếp:

- Anh là một chàng ngốc, Tom Harper, còn em là một văn sĩ nổi tiếng hoặc là một phóng viên tài ba.

- Ai nói em sẽ là một văn sĩ nổi tiếng?

- Em nói, một ngày kia em sẽ viết một quyển sách.

- Em nói nghiêm trang đó chứ, Kate?

Giọng anh thật êm ái và nàng lặng lẽ gật đầu. Anh tiếp:

- Có thể một ngày kia em sẽ viết. Anh cũng đã muốn viết truyện. Nhưng bây giờ anh đã từ bỏ ý định đó.

- Tại sao anh lại làm thế?

Nàng nhìn anh lo ngại, và anh cố giữ cho khuôn mặt thật nghiêm trang. Anh yêu nàng biết bao.

- Anh đã từ bỏ ý định đó vì không thể viết được, có lẽ một ngày kia em sẽ viết cho anh một cuốn.

Họ ngồi im lặng bên nhau nhìn ra biển, thưởng thức làn gió biển nhẹ nhàng. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài và choàng lên vai nàng. Một lúc sau anh hỏi nàng:

- Cha mẹ em muốn em làm gì?

- Ông bà muốn em tốt nghiệp đại học, làm việc ở viện bảo tàng và lấy chồng. Thật đáng chán, phải không anh? Còn anh sẽ làm gì khi báo chí không còn nhắc đến cầu thủ Tom Harper?

Nàng nằm xuống trên cát. Anh nhìn nàng, trông nàng như một đứa bé con.

- Anh đã nói rồi. Anh sẽ về hưu và cùng em viết cuốn sách đó.

Nàng cười nhưng không nói gì. Họ cùng im lặng nhìn mặt trời lên rồi sau đó lái xe trở về San Francisco.

- Em có muốn chúng ta cùng dùng điểm tâm trước khi anh đưa em về không?

Họ ở Palo – Alto.

- Có lẽ em phải về nhà.

Nàng sợ mẹ nàng sẽ vào phòng đánh thức nàng dậy và bà sẽ biết nàng ở ngoài suốt đêm.

- Còn tối nay thì sao?

- Em không thể. Em đã hứa với bố mẹ là sẽ dùng cơm tối với hai người. Ông bà có vé đi nghe hòa nhạc. Sau đó có được không?

Mắt nàng chợt buồn. Anh sẽ rời thành phố và nàng sẽ không bao giờ gặp anh nữa.

Anh muốn hônnàng, ôm nàng sát vào ngừoi để nghe tiếng tim nàng đập. Anh muốn… anh cố gắng để tù bỏ ý muốn đó. Nàng còn quá trẻ.

- Sau đó thì không thể được, công chúa ạ! Anh phải dự trận đá bóng vào sáng mai. Anh phải đi ngủ lúc mười giờ. Đừng lo lắng gì, có lẽ anh sẽ tìm cách gặp em vài phút trước khi anh đi, em có muốn ra phi trường tiễn anh không?

- Chắc chắn có?

- Em có muốn đến xem trận đấu bóng đá ngày mai không?

- Ồ! Em bé. Em ghét bóng đá phải không?

- Dĩ nhiên không? - Nàng cười. Em không ghét bóng đá.

- Em chỉ không thích nhiều phải không?

- Đúng rồi Tom. Có gì quan trọng nếu em không phải là người hâm mộ bóng đá không?

Anh nhìn nàng lắc đầu.

- Không, không một chút nào cả.

Họ đã đến trước nhà nàng.

- Anh sẽ gọi em sau.

Nàng muốn bắt anh hứa sẽ gọi cho nàng và nói với anh, nàng không muốn dự cơm tối với bố mẹ nữa. Nhưng anh đã hiểu.

- Kate, anh hứa anh sẽ gọi cho em.

Anh vuốt nhẹ má nàng nói:

- Anh biết em nghĩ gì?

- Thật không?

- Vâng. Giọng anh thật dịu dàng. – Bây giờ em hãy về nằm ngủ một lát đi. Anh sẽ gọi điện thoại cho em.

Anh đã giữ lời hứa. Anh gọi cho nàng hai lần vào sáng đó, và một lần vào đêm khuya sau khi cùng bố mẹ đi nghe hòa nhạc về. Anh đã lên giường nhưng không thể ngủ được. Anh yêu cầu được gặp nàng sau trận đấu ngày hôm sau.

Nàng đến gặp anh tại phi trường trước khi anh đi Dallas. Đội banh của anh đã thắng.

Phi trường thật đông đúc. Thật nhiều người vây quanh anh, có vài thiếu nữ đến xin hình và chữ ký của anh.

Cuối cùng anh hỏi nàng.

- Em có muốn đi Dallas với anh không?

- Cái gì? Nàng xúc động hỏi.

- Khi nào.

- Ngay bây giờ!

- Ngay bây giờ à?

Anh nhìn nàng chăm chú.

- Sao không?

- Anh thật điên. Em phải… em sắp thi…

Anh hiểu, với nàng anh phải tiến một cách chậm chạp. Nàng là một cô gái đặc biệt.

- Anh nói đùa đấy! Nhưng sau khi em thi xong, chúng ta sẽ gặp nhau có được không?

Anh nói nhẹ nhàng và thầm mong không ai đến quấy rầy anh lúc này…

- Vâng, em sẽ gặp anh.

Nàng cảm thấy xao động.

- Được rồi, chúng ta sẽ nói về chuyện đó sau.

Nhưng anh không nói rõ khi nào họ sẽ gặp nhau. Họ đi ra sân bay và đứng bên nhau một lát, nàng tự hỏi không biết anh có hôn nàng không. Rồi anh mỉm cười dịu dàng và cúi xuống hôn nàng. Nàng vòng tay ôm anh. Anh ôm nàng thật chặt và hôn nàng thật lâu.

Anh nhẹ buông nàng và vẫy tay tạm biệt. Anh đã đi, còn lại mình nàng ngoài sân.

Tối hôm ấy anh gọi cho nàng. Anh gọi cho nàng mỗi đêm, suốt một tháng sau. Anh mời nàng đi những nơi mà anh đến để dự trận đá bóng, nhưng nàng không thể đi được.

- Em đang nói gì thế hả, công chúa. Em không muốn chúng ta gặp lại nhau hay sao?

- Dĩ nhiên có. Nhưng bây giờ thì chưa được.

- Chán quá. Cuối tuần này, em có đến Cleveland được không? Hay anh sẽ đến đón em?

Anh luôn luôn có giọng vui đùa và điều đó làm cho nàng cảm thấy an toàn. Anh là người đàn ông dịu dàng nhất mà nàng biết.

Anh nhấn mạnh rằng anh muốn nàng đến gặp anh. Anh muốn nàng tách xa bạn bè và bố mẹ, anh muốn cho nàng không chỉ một đêm mà là một tuần trăng mật.

- Đến Cleveland cuối tuần này. Giọng nàng xúc động.

- vâng, em yêu, đến Cleveland!

Bạn đang đọc Một Đời Say Đắm của Danielle Steel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự