Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Chương 01 - Part 02

Bạn đang đọc Một Đời Say Đắm của Danielle Steel

Phiên bản Dịch · 3853 chữ · khoảng 14 phút đọc

CHƯƠNG 1

Cuối cùng nàng quyết định đi Cleveland. Anh đón nàng ở sân bay với nụ cười vui tươi nhất. Anh đứng đó, chờ nàng bước về phía anh, tay ôm bó hoa hồng. Anh đã mượn nhà của chú một người bạn trong đội banh với anh. Đó không phải là ngôi nhà sang trọng nhưng rất ấm cúng. Anh dịu dàng trao cho nàng bó hoa, anh muốn nàng cần anh; từ phút này trở đi nàng là của anh. Cả hai đều biết điều đó.

- Anh yêu em, “công chúa” ạ!

Nàng bẽn lẽn nhìn anh, mái tóc nâu bay trong gió.

- Em có bằng lòng lấy anh không, Kate?

Anh hỏi nàng, khi họ về đến nhà.

- Anh nói đùa à?

Mắt nàng mở lớn. cả hai nằm trên giường nhìn lửa trong lò sưởi. Đã gần ba giờ sáng và hôm sau anh có trận đấu. Nhưng đây là lần đầu anh thấy nàng quan trọng hơn bóng đá.

- Không, Kate. Anh nói nghiêm trang đấy!

- Em không biết, em chưa nghĩ về chuyện đó trước đây. Điều đó còn thật xa vời. Em mới chỉ mười tám và…

Anh mỉm cười, nhưng tỏ vẻ thất vọng. Nàng vội vòng tay ôm anh.

- Em yêu anh, Tom. Và nếu chúng ta lấy nhau, điều đó chỉ vì anh em yêu anh.

Anh hôn nàng. Rồi đứng lên để đi vào bếp lấy bia. Nàng nhìn theo anh, anh có đôi vai rộng, thân hình vân đối và khỏe mạnh, anh thật đẹp. nàng bối rối, thẹn thùng khi anh đột nhiên quay lại nhìn nàng. Anh ngồi xuống bên nàng và hôn nàng.

- Em không phải sợ khi nhìn anh, cô bé ạ!

Nàng gật đầu và nhấp một tí bia.

- Anh thật đẹp.

Nàng nói nhẹ nhàng. Anh vuốt nhẹ chiếc lưng trần của nàng và nhìn ngực nàng.

- Em không muốn chúng ta lấy nhau, nhưng chúng ta sống với nhau một thời gian có được không?

- Chúng ta có thể chờ một thời gian được không?

- Tại sao? Kate, chúng ta đã hiểu nhau thật nhiều. Suốt tháng qua, chúng ta đã chia sẻ với nhau mọi ý nghĩ, giấc mơ, hy vọng qua điện thoại.

Nàng gật đầu, cảm thấy nước mắt trào mi.

- Nhưng, nếu…

- Bố mẹ em không đồng ý phải không?

Nàng gật đầu.

- Em đừng lo. Chúng ta sẽ chờ cho đến khi em thi xong…

Anh nhẹ nhàng hôn nàng. Họ ngủ với nhau đêm hôm đó và nàng thấy anh thật dịu dàng. Anh không muốn làm nàng đau đớn. Nàng đã khóc thật nhiều trong suốt chuyến bay trở về San Francisco. Nàng cần anh. Bây giờ nàng là của anh.

Khi nàng về đến nhà ở Paloalto, nàng thấy những bông hoa hồng đang chờ nàng. Anh gọi cho nàng hai hay ba lần một ngày và họ nòi chuyện với nhau hàng giờ. Anh dường như luôn bên nàng, một tuần sau khi nàng đến Cleveland, anh đi máy bay về San Francisco thăm nàng. Anh lại mượn một căn phòng của một người bạn. Anh luôn luôn thận trọng để không bị các phóng viên theo dõi.

Một tuần lễ trước khi chấm dứt niên học, anh lại đến San Francisco. Họ thuê một căn phòng và họ luôn ở bên nhau. Bây giờ anh là điều quan trọng nhất đời nàng, trường học không còn ý nghĩa gì với nàng nữa.

Cha mẹ nàng đã biết chuyện này.

- Con điên rồi hả Kate? Nghỉ học rồi con làm gì? Sống với người đàn ông này. Rồi có con ngoại hôn?

Mắt Tom loé lên tia giận dữ khi anh nhìn ông.

- Bố, đó không phải là điều chúng con bàn bạc… con sẽ không có con với ai cả. - Giọng nàng run run.

- Không à! Làm sao có thể chắc điều đó được? Con có biết cuộc đời con sẽ ra sao nếu sống với người đàn ông này không? Con sẽ có một cuộc sống khốn khổ với một cầu thủ bóng đá, suốt ngày ngồi ở quán rượu, xem bóng đá trên tivi.

- Trời ơi, bố! Con chỉ muốn nghỉ một học kỳ và con yêu Tom. Làm sao bố có thể…

- Điều đó dễ hiểu thôi. Bởi vì con không biết con đang làm cái gì?

Mẹ nàng ngồi im trên ghế, gật đầu đồng ý với cha nàng.

- Thưa bác, cháu có thể nói điều này không?

Đó là lần đầu tiên Tom nói từ khi cha mẹ nàng bắt đầu. Anh biết đáng lẽ chuyện này phải được dàn xếp riêng giữa Kate và bố mẹ nàng, nhưng anh muốn giúp đỡ và bênh vực nàng.

- Cháu nghĩ, bác đã qua sợ hãi cho tương lai của cuộc đời cháu. Mặc dầu đó không phải là cuộc sống đòi hỏi nhiều trí tuệ, nhưng cần phải cần mẫn và thể lực tốt. Và cũng như mọi nghề khác, bóng đá có những con người tốt và xấu, ngu dốt và thông minh. Nhưng cuộc sống của Kate sẽ không phải trải qua với bóng đá. Cháu có một cuộc sống khác.

Cha nàng ngắt lời anh với một giọng giận dữ:

- Kate nếu con dám cãi lời bố mẹ và nghỉ học thì mọi chuyện đều chấm dứt. Bố không muốn thấy con trong nhà này nữa. mẹcon cũng thế.

Mắt Kate đẫm lệ vì đau khổ và tức giận.

- Con hiểu không?

Nàng gật đầu.

- Con có thay đổi ý định không?

- Không, con không thay đổi. Con nghĩ bố đã sai lầm. Và con nghĩ bố… không tốt.

Giọng nàng nức lên.

- Không, bố đã làm đúng. nếu con nghĩ bố đã phải chờ mười tám năm để sớm xa đứa con gái độc nhất thì con thật sai lầm. Mẹ và bố đã làm tất cả vì con, cho con mọi thứ, dạy dỗ con mọi điều mà bố mẹ nghĩ là tốt đẹp. và bây giờ con đã phản bội bố mẹ. Đó chẳng khác nào bố mẹ khám phá ra con không phải là con của bố mẹ, mà là của một người khác.

Tom lắng nghe và đột nhiên anh đồng ý với họ. Nàng là của một người nào khác. Nàng là của anh. Anh sẽ yêu thương nàng hơn bao giờ hết.

- Con không phải là của bố mẹ nữa, Kate. Bố mẹ không có một đứa con gái đã làm những điều như vậy! - …

- Nếu con muốn thu xếp quần áo thì thu xếp nhanh lên.

Mẹ nàng không nói gì, chỉ ngồi nhìn chăm chú đứa con gái độc nhất của bà. Tom tự hỏi, không biết có phải bà quá xúc động để không nói được gì? Rồi bà đứng lên và với một cử chỉ lạnh lùng, bà mở cửa phòng khách – mà trước đó đã được đóng kín vì sợ người giúp việc nghe thấy.

Đến cửa bà quay lại nhìn Kate.

- Mẹ sẽ đợi trong khi con thu dọn quần áo, Kate, mẹ muốn xem con mang theo những gì.

- Tại sao? mẹ sợ con lấy nữ trang à!

Kate nhìn mẹ một cách sững sờ.

- Khó lắm, mẹ đã khóa rồi.

Nàng định đi theo bà, nhưng dừng lại nhìn Tom. Rồi quay về phía cha nàng nói.

- Con không cần gì nữa. Con sẽ đi ngay bây giờ. Bố mẹ có thể giữ bất cứ thứ gì trong phòng con.

- Con tốt quá!

Rồi không nói một lời nào nữa, trong một lúc lâu. Cuối cùng nàng nhìn bố mẹ và chỉ nói.

- Tạm biệt.

Nàng bước ra cửa ngay khi nói lời đó. Tom đi sát bên nàng, ôm chặt vai nàng. Điều mà anh thật sự muốn làm bây giờ là giết cha nàng. Làm sao họ có thể cư xử như thế với đứa con gái độc nhất của ho? Anh nhớ lại tình thương của mẹ đối với anh. Anh muốn khóc. Anh léo nàng thật sát vào người khi họ ra đến xe hơi. Hơi ấm của người anh đã nói lên điều mà anh không thể dùng lời nói với nàng. Anh sẽ không bao giờ để nàng phải trải qua những giây ph1ut như thế lần nữa.

- Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp, và anh yêu em.

Nàng không khóc nhưng hơi run rẫy trong vòng tay anh. Nàng nhìn lên, bắt gặp đôi mắt nghiêm trang của anh, nàng cố mỉm cười.

- Em rất tiếc anh đã phải chứng kiến việc này, Tom.

- Anh cũng rất tiếc em đã trải qua hoàn cảnh khó khăn này.

Nàng lặng lẽ gật đầu. Anh mở cửa xe và nàng bước vào. Nàng thở dài. Cha mẹ nàng đã nói nàng đã phản bội họ. Vì yêu to? Hay vì nàng đòi nghỉ học? Vì nàng đã yêu một người không ra gì, con của một người thợ mỏ than? Nàng đã quên nàng là ai, mẹ của nàng là hiệu trưởng một trường trung học. Cha nàng là luật sư. Và bây giờ nàng ngồi cạnh Tom.

Tom nhìn nàng lo lắng:

- Anh nghĩ cha em sẽ thay đổi ý kiến.

- Có thể có mà cũng có thể không.

Anh vỗ nhẹ tay nàng và mở máy cho xe chạy.

- Can đảm lên cô bé. Thôi chúng ta hãy về nhà.

Nhà của họ lần này là một căn phòng của bạn anh.

Ngày hôm sau, anh thuê được căn nhà nhỏ thật đẹp trên một ngọn đồi trông ra biển. Anh lái xe đưa nàng đến nhà mới, đặt khóa cửa vào tay nàng và bế nàng một cách nhẹ nhàng lên những bậc thềm trong khi nàng vừa khóc vừa cười. Anh thương yêu chiều chuộng nàng hơn bao giờ hết. Nhất là từ khi họ nhận ra rằng nàng sẽ không bao giờ gặp lại bố mẹ nữa.

Đối với anh, gia đình có nghĩa là tình thương, là gốc rễ mà không ai có thể phá hủy được. Kate biết điều đó, vì thế bây giờ đối với nàng, Tom là tất cả, là mẹ, cha, anh trai và bạn của nàng. Nàng phó mặc trong tay anh.

Nàng đi du lịch khắp nơi với Tom. Nàng làm kiểu mẫu, làm thơ, chăm sóc nhà cửa và thỉnh thoảng đến thăm bạn cũ, nhưng họ trải qua hầu hết thời gian với nhau, một năm sau họ làm đám cưới. Cha mẹ nàng từ chối không tham dự. nàng như một đứa bé xinh đẹp trong ánh đèn lễ rực rỡ. Tom và nàng cùng khóc khi họ trao cho nhau nhẫn cưới.

Họ đã hưởng tuần trăng mật ở Âu Châu và nàng chỉ cho Tom những thắng cảnh mà nàng ưa thích. Đây là lần đầu anh ra ngoại quốc.

Năm đầu tiên của cuộc hôn nhân thật thơ mộng. Kate luôn luôn ở bên anh và dùng thời gian nhàn rỗi để làm thơ và viết báo. Vấn đề duy nhất là nàng không thích lệ thuộc Tom về tài chánh. Felicia có thể giúp nàng kiếm việc nhưng vì nàng phải thường xuyên đi theo Tom nên không thể có nghề ổn định được. Nàng chỉ còn một ít lợi tức nho nhỏ do ông bà nàng để lại cho nàng.

Cuối cùng Kate quyết định không theo Tom khi Tom đi dự các trận đấu nữa, mà ở nhà và làm kiểu mẫu thời trang, Tom không đồng ý vì anh cần nàng luôn bên anh. Nhưng nàng đã cương quyết.

Ba tháng sau anh bị gãy chân trong một trận đấu.

- Em yêu, có lẽ mọi việc đã chấm dứt.

Anh nói khi về đến nhà. Nhưng cả hai đều hiểu rằng có thể sự nghiệp bóng đá của anh đã chấm dứt. Anh đã ngoài ba mươi và chân anh lại bị gãy. Dù sao anh cũng đã mệt mỏi vì bóng đá hay ít nhất đó là điều anh đã nói.

Có những điều khác cần thiết với anh hơn như con cái, ổn định cuộc sống cho tương lai. Anh cũng cảm thấy, lo lắng để Kate ở nhà mỗi khi anh phải đi dự trận đấu, nàng sắp hai mươi mốt tuổi. Dẫu sao bây giờ anh đã ở nhà với nàng, nhưng mọi việc lại xoay chiều, anh ở nhà còn Kate thì không. Nàng phải ra ngoài thường xuyên vì nghề làm kiểu mẫu. Anh thấy mình già đi và thật chán nản; anh nhớ bóng đá, có cảm giác như mình đang mất dần lẽ sống. Một lần anh đã đập một gã đàn ông trong quán rượu. báo chí đăng tin này. hằng đêm anh có những cơn ác mộng. Chân anh vẫn chưa khỏi và Kate vẫn thường xuyên đi làm kiểu mẫu.

Một tháng sau anh lại đánh nhau với một tên khác trong quán rượu và đập vỡ hàm gã. Lần này huấn luyện viên của anh khiển trách anh nặng nề.

- Có lẽ anh nên là võ sĩ quyền Anh hơn là cầu thủ bóng đá.

Anh cảm thấy tuyệt cọng. Anh nói với Kate.

- Anh không thể ngồi nhà và chờ chân anh lành được.

Hôm sau, kate về nhà với một món quà. Nàng đi làm chỉ cốt để có tiền mua quà tặng Tom. Nàng trao cho anh hai chiếc vé đi Paris.

Anh đang cần đi du lịch. Họ trải qua hai tuần ở Paris, một tuần ở Cannes, năm ngày ở Dakar và cuối tuần ở Luân Đôn. Họ trở về khi sức khỏe hồi phục và chân Tom đã lành. Cuộc sống khá hơn trước. Anh không đến quán rượu nữa, bắt đầu đi tập với đội banh trở lại.

Và ngày sinh nhật thứ hai mươi mốt của Kate, anh mua tặng nàng một chiếc xe hơi, một chiếc Mercedes.

Để kỷ niệm lần thứ hai ngày cưới của họ, Tom đưa nàng đi Honolulu. Điều duy nhất mà anh mong muốn bây giờ là có một đứa con trai và anh sẽ cho nó mọi thứ.

Trước Giáng sinh, Kate cho Tom biết là nàng đã có tin mừng, nàng không đi làm nữa. Họ luôn sống những giờ phút hạnh phúc bên nhau. Anh tặng cho Kate một chiếc áo khoác lông chồn nhân ngày Giáng Sinh.

- Tom, em sẽ mặc n1o đi đâu?

- Em sẽ mặc nó khi đi nhà bảo sanh.

Anh mua một chiếc nôi cổ bốn trăm đo và một nhẫn kim cương cho Kate.

Họ trải qua Giáng Sinh ở San Francisco và Tom dự định mua một căn nhà, dù không lớn nhưng ấm cúng ở một địa điểm thuận lợi để nuôi dưỡng đứa con trai của anh sắp ra đời, Kate đồng ý với anh nhưng tự hỏi không biết họ có khả năng hay không. Vì năm nới s81p đến, nàng có một ý kiến. Họ sẽ qua những ngày nghỉ tết ở Carmel.

- Em thích đến đó để làm gì? Carmel rất lạnh và đầy sương mù.

- Em thích đến Carmel vì đó là nơi lần đầu tiên chúng ta đi với nhau. Được không anh?

Trông nàng lại như một đứa bé mặc dầu nàng đã sắp sửa hai mươi ba tuổi. Họ đã biết nhau được năm na7m và dĩ nhiên anh chiều ý nàng.

Họ ở tại khách sạn sang trọng nhất, mặc dầu thời tiết đẹp nhưng họ luôn ở bên nhau trong khách sạn.

- Anh chưa bao giờ sung sướng hơn bây giờ.

- Vậy đây là lúc tốt nhất để từ giã.

Em muốn nói gì? Anh xúc động nói.

- Em muốn nói anh nên từ giã bóng đá, anh yêu. Bây giờ chỉ còn chúng ta và con.

- Rồi chúng ta sẽ chết đói.

- Can đảm lên. Chúng ta sẽ đầu tư món tiền mà em dành dụm được.

Giọng anh trở nên lạnh lùng.

Đó là tiền của em. Anh sẽ tự kếim tiền để lo cho em và con. Anh không muốn nghe về chuyện đó nữa.

- Vâng, được rồi.

Hôm sau họ trở về San Francisco. Trên các báo chí có một bài tường thuật nói về Tom Harper đã hết thời. Anh nổi điên khi đọc điều đó, có vài tin đồn cho rằng huấn luyện viên đội banh của anh đã tung tin để hạ gục anh.

Anh đóng sầm cửa nhà, ra đi mà không nói với Kate một lời.

Anh đi đến nhà huấn luyện viên đội banh của anh, và đe dọa giết ông ta. Lúc đó Tom đã say, ông ta tuyên bố rằng Tom là người điên. Trong lúc quá tức giận, Tom rút súng ra và nhắm bắn ông ta, nhưng viên đạn không trúng đích. Trước khi mọi người có thể làm điều gì đó thì Tom quay súng tự bắn vào mình. Lần này anh đã bắn trúng. Anh được đưa ngay vào nhà thương cứu cấp.

Kate nghe tin trên đài phát thanh. Một tấn bi kịch cho nền bóng đà Hoa Kỳ. Nàng đứng lên và vội tắt radio. Không ai ở gần để nói với nàng đ1o không phải là sự thật. Đó không thể là sự thật được.

- Không phải Tom… ồ làm ơn… không phải là Tom… làm ơn.

Nàng thì thầm và nhìn quanh phòng, không biết phải làm gì bây giờ. Họ không nói Tom được đưa đến bệnh viện náo? Tại sao không ai gọi cho nàng? ồ! Trời ơi… chuyện gì sẽ xảy ra … nếu anh ta chết…

Nàng chạy vội đến bên điện thoại và gọi cho Felicia… Felicia có lẽ biết … cô ấy sẽ giúp nàng. Felicia bảo nàng ngồi chờ bên máy và đi hỏi tin tức. Tom đang ở bệnh viện San Francisco và vẫn còn sống.

Khi Felicia đến, Kate vẫn còn bàng hoàng. Xe taxi chờ họ bên ngoài.

- Nhanh lên mang giày vào.

Kate đi theo Felicia mà không kịp mặc áo khoác ngài và mang túi xách. Tom vẫn còn hôn mê. Nhưng dù sao anh cũng đã thoát chết. Felicia ở với bạn suốt bốn ngày đêm.

Khi Felicia đi làm lại, Kate tiếp tục công việc như một cái máy, nàng luôn ngồi bên Tom và khóc suốt ngày.

Bóng đá là lẽ sống của anh và bây giờ chính nó giết anh – Ý nghĩ Tom đã định giết người thật là khủng khiếp, nhưng nàng không tin anh có thể làm điều đó. Nàng không có thì giờ để nghĩ về đứa con sắp ra đời. Nàng chỉ nghĩ về Tom. Cơn ác mộng kéo dài suốt bảy tuần.

Dù Tom đã hồi tỉnh nhưng anh không bao giờ đi lại được nữa. Nhiều tuần lễ hôn mê đã làm anh mất trí nhớ và anh lại trở thành như một đứa bé con. Anh không nhớ gì về tai nạn vừa qua nhưng anh nhớ Kate. Anh khóc trong tay nàng, điều duy nhất mà anh thật sự hiểu được là anh thuộc về nàng, nhưng anh không biết chắc bằng cách nào. Đôi khi anh nghĩ nàng là mẹ anh, đôi khi là bạn. Anh gọi nàng bằng Katie. Anh sẽ không bao giờ gọi nàng là công chúa nữa.. Katie… là nàng bây giờ.

- Em sẽ không bỏ anh chứ?

Nàng lắc đầu.

- Không, Tom.

- Không bao giờ chứ!

- Không bao giờ. Em quá yêu anh đến nỗi không một giây phút nào em nghĩ đến chuyện rời anh.

Mắt nàng đầy lệ.

Anh cũng yêu wm. Em thật xinh đẹp.

Anh nhìn nàng với đôi mắt thơ ngây của đứa con trai bảy tuổi và với khuôn mặt mệt mỏi của một người đàn ông bệnh hoạn và tuyệt vọng.

Ba tháng sau, Tom được đưa vào viện điều dưỡng ở Camel. Các phóng viên báo chí đã bu quanh chụp hình anh khi anh được chuyển từ xe lăn vào xe cứu thương. Tom muốn vẫy họ và Kate đã phải giữ chặt cánh tay anh. Ba tháng qua họ đã rình mò quanh nhà họ để có thêm nhiều tin tức. Nàng không có ai để bảo vệ nàng, không gia đình, không có đàn ông. Họ biết điều đó. Nàng nằm trong giường, khóc và cầu nguyện hàng đêm, để họ đi khỏi và để cho nàng được yên. Nhưng họ đã không đi dù chỉ trong một ngày. Cho đến khi Tom được vào viện an dưỡng, và may mắn thay họ đã quên Tom như thể Tom không còn nữa, và la vợ anh cũng vậy. Cuối cùng cả hai thoát nạn.

Mẹ anh chết, để lại cho anh một ngôi nhà ở thung lũng phía bắc Santa Barbara. Ngôi nhà cách xa viện điềi dưỡng của Tom ở Carmel khoảng ba giờ lái xe. Ngôi nhà khá xinh đẹp, bao quanh bởi cây cối và những cánh đồng lúc với một con suối nhỏ. Nó là một nơi lý tưởng để Tom dưỡng sức khi ra viện và để Kate nghỉ ngơi chờ ngày khai hoa nở nhụy. Kate đã về sống ở đó.

Sau bốn tháng nàng đã quen với nơi đây. Nàng trở dậy lúc bình minh khi đứa bé đạp và chuyển động trong bụng nàng. Nàng nằm im lặng, tự hỏi một ngày kia nàng sẽ nói gì với con. Nàng cũng nghĩ đến việc đổi tên, nhưng sau đó lại thôi. Nàng là Kate Harper, nàng không muốn mang họ cha nữa. Con trai của Tom sẽ mang họ cha. Tom đã không biết vì sao bụng nàng lại phồng lên nhưng anh cũng chẳng để ý đến. Nàng vẫn tiếp tục đến thăm anh tại viện an dưỡng. Lúc đầu thường xuyên nhưng sau thưa dần vì thai mỗi ngày một lớn. Bây giờ nàng thăm anh hai lần một tuần. Mỗi lần gặp anh, nàng ôm anh như anh đã từng ôm nàng. Nàng không khóc nữa…


… Sau khi nói chuyện với Felicia qua điện thoại, Kate đứng dậy mở cửa sổ, hít sâu làn không khí tươi mát ban mai. Nàng mỉm cười một mình. Có nhiều hoa mới nở trong vườn. Nàng sẽ hái đem cho Tom một ít hoa. Nàng luôn yêu anh và tình yêu đó kẽ không có gì làm thay đổi được.

Đồng hồ bên giường ngủ gõ sáu giờ rưỡi. Nàng còn nửa tiếng để sửa soạn lên đường nếu nàng muốn đến chỗ Tom đúng mười giờ. Đứa bé đạp mạnh trong bụng nàng khi nàng thay chiếc áo ngủ để bước vào buồng tắm.

Bạn đang đọc Một Đời Say Đắm của Danielle Steel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự