Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Long Island ice tea

Bạn đang đọc Mẫu Đơn Si Phong Hương Túy Tửu của Qua Ưởng

Phiên bản Dịch · 1876 chữ · khoảng 6 phút đọc

_ Em nhm lẫn khi nếm thử, ai ngờ lại bị tên của anh lừa gạt, không thể tự kiềm chế. _

.

Trên đường đi tới sân bay, Lục Yểu một mực hối lỗi, tất cả mọi chuyện làm sao có thể xảy ra?

Đúng, cô đang trên đưng tới sân bay.

Đây một buổi sáng vô cùng rối ren, ngay cả hành lý cô cũng không dám thu dọn, ngay cả nội y bị Lạc Cửu nằm đè lên cô cũng không dám rút ra, mặc quần áo ngoài vào luôn rồi chạy thẳng ra cửa, đi thẳng tới sân bay.

Được rồi, giờ cô đang ở trên không.

Lục Yểu cảm thấy mình cực kỳ rối loạn. Chưa bao giờ cô bị đạo đức của bản thân khiến mình phức tạp như bây giờ, trên thực tế, từ trước tới giờ cô rất chú ý giữ gìn phẩm hạnh đạo đức của mình.

Ngủ với một người đàn ông, không sao cả. Để Lạc Cửu qua đêm trên lưng mình, cũng không sao hết.

Nhưng người đàn ông qua đêm với cô lại là Lạc Cửu.

Cô lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho Lạc Thường:

“Lạc Thường, tôi đã qua đêm với em trai của anh. Chính là người em trai một nửa là thiên tài nấu rượu, nửa là người não thiếu nước. Giờ anh ấy đang ở nhà tôi, anh hãy đến đón anh ấy đi.

Cô gập di động lại.

Nghĩ nghĩ, lại bổ sung thêm một tin:

“Anh nhớ mang theo một bộ quần áo cho anh ấy, quần áo của anh ấy bị xé rách rồi.

Tất nhiên cô sẽ không bấm thừa một câu “là do tôi xé”. Nhưng những lời này không nói cũng chẳng khác nói là bao.

Thế giới này thật điên cuồng, cô nghĩ.

Sáng sớm… hôm nay, thục nữ hiện đại, yêu tinh lục mẫu đơn Lục Yểu giống như con thỏ bị sói đói đuổi bắt, vội vàng chạy lên chuyến bay sớm nhất đi Tây An, chạy trối chết.

.

Cái mũi của hồ ly, không thể nghi ngờ gì nữa, cực kỳ nhạy c

Vừa thấy Lục Yểu, phản ứng đầu tiên của Hồng Tụ là hít mũi một cái, sau đó nghi ngờ hỏi:

-Ngày hôm qua….

Lục Yểu vội giao nộp vũ khí:

-Là, là, là ngày hôm qua ta ngủ với một người đàn ông, một người đàn ông vô cùng thuần khiết, ta là người phụ nữ bất lương, trơ tráo, mặt dạn mày dày, được chưa?!

Hồng Tụ im lặng rất lâu, mãi sau mới nói:

-Thật ra ta chỉ muốn hỏi, hôm qua ngươi đã tắm rửa hay chưa thôi?

Lục Yểu run rẩy.

Hồng Tụ ở trong một căn phòng nhỏ phía sau cửa hàng đồ cổ, giường là giường tầng bằng gỗ trong tiệm. Lục Yểu được Hồng Tụ cho ngủ ở tầng trên, vì thế cả đêm hai người đều có thể nghe rõ tiếng gỗ kẽo cà kẽo kẹt.

Cuối cùng thì Hồng Tụ không thể chịu được nữa, ngồi dậy trong bóng đêm.

-Lục mẫu đơn, cút xuống dưới cho ta!

Lục Yểu ấm ức, tủi thân đi xuống dưới.

-Hồng Tụ, hãy niệm tình ngày tháng lúc trước khi ta còn ở trong vườn hoa.

-Vườn hoa bị thiêu rồi, không còn nữa.

Hồng Tụ rất tàn nhẫn nhắc nhở cô.

-Không nhớ được sao, sau khi cải cách ruộng đất, vườn hoa đó đã bị thiêu cháy rồi.

-Năm Gia Tĩnh _ (1) _ mới bị thiêu cháy, thật là….

Lục Yểu nhỏ giọng sửa cho đúng.

Hồng Tụ vò

-Ta cũng không nhớ rõ lắm.

Lục Yểu thở dài:

-Sống được lâu như vậy cũng có ý nghĩa gì đâu, rất nhiều chuyện cũng không còn nhớ rõ nữa.

Hồng Tụ im lặng, một lát sau, sờ sờ đầu Lục Yểu trong bóng đêm.

-Ngươi nhớ được rất nhiều thứ. Như con người sẽ không nhớ rõ ngày mà con kiến dọn tổ dời đi, chúng ta cũng không nên nhớ rõ con người sinh – lão – bệnh – tử thế nào, chỉ cần nhớ rõ bản thân là được rồi.

Lục Yểu câu hiểu câu không.

Hồng Tụ tiếp tục sờ đầu cô, sau đó đánh một phát bật nguyên thần của cô ra ngoài, đánh cho cô hiện nguyên hình.

-Ngươi im lặng một lát cho ta. Tỷ tỷ đây buồn ngủ rồi.

Hồng Tụ đắp chăn nằm xuống, tiếng ngáy hồ ly vang lên rất nhanh.

Lục Yểu cuộn mình trong nguyên hình là cây hoa mẫu đơn, trong chốc lát cảm thấy không thích ứng được. Bản thể của cô những năm gần đây vẫn được Hồng Tụ giữ tại nơi này. Cuộc sống quá coi trọng vật chất có khi sẽ khiến cô quên mất, thật ra cô chỉ cần một vốc đất, một chút nước, một luồng ánh sáng mặt trời là có thể sống sót.

Ngày hôm sau, Hồng Tụ xới cô lên từ chậu hoa, cô chỉ chăm chăm nhìn các món ăn.

Hồng Tụ nhét vào miệng Lục Yểu một cái bánh bao, dúi hai mươi đồng vào tay cô:

-Đi mua chao đi.

-Ta đi một mình thôi á?

Lục Yểu khốn khổ hỏi. Tiệm bán chao của bà lão bán chao cách đây tận hai conđường.

Hồng Tụ vội vàng mở cửa tiệm, quét bụi, phủi bụi bám trên những đồ gốm sứ thời Tống trong quầy, giả vờ như không nghe

Hơi quá đáng rồi đó. Lục Yểu thầm nghĩ. Vì muốn thỏa mãn khao khát ăn uống của mình mà để cho tỷ muội đang thất tình trôi nổi ở bên ngoài.

Cô đếm đếm hai mươi đồng. Hơi quá đáng, tất cả đều là tiền xu, ngay cả phí dịch vụ lao động dư thừa cũng không cho cô nữa >”
Đang định ra khỏi cửa, một người phụ nữ ăn mặc rất hợp thời giống như yêu tinh vội vã xông vào trong, khi bước qua ngưỡng cửa, giày cao gót cao vài phân của người ấy hơi vặn lại.

-…. Bà bà?

Lục Yểu ngơ ngác nói.

Hồng Tụ nhanh chóng đi ra từ phía sau quầy.

Hồ tiên bà bà tự nhiên vỗ tay vài cái, một vài cái rương to rơi xuống mặt đất.

-Bà bà…. Sao Thiên thượng lại thả bà xuống đây làm hại nhân gian?

Hồng Tụ lẩm bẩm nói.

Bà bà ngoảnh mặt làm ngơ, nhíu mày nói:

-Hồng Tụ à, ta nói bao nhiêu lần rồi, mau mau mà tống khứ cái cửa này đi, ngươi lại không nghe. Giờ là thời nào rồi mà vẫn còn cái cửa có bậc cao thế này, cẩn thận làm hỏng giày của người ta.

“…” Logic của bà bà vĩnh viễn chỉ có giày mà không có chân.

Lục Yểu trợn mắt nhìn mấy cái rương:

-Bà từ trên trời xuống thẳng đây ạ?

Bà bà vuốt tóc rất thướt tha:

-Đến Galeries Lafayette _ (2) _ trước.

Giọng phát âm tiếng Pháp của bà từ trước đến nay đều khàn khàn rất gợi cảm.

.

Lục Yểu gãi đầu làm tóc mình rối tung, đá đá đôi dép lê đang đi, quyết định đi mua chao.

Bà bà kêu lên ở phía sau:

-Tiểu Lục, mau quay về, bà bà có chuyện tìm ngươi.

Lục Yểu không hề để ý mà đáp lời.

Hôm nay bà lão bán chao làm ăn rất tốt, tinh thần Lục Yểu mơ mơ hồ hồ đứng xếp hàng ở cửa tiệm chao.

Chao, chao. Cô nghĩ thầm trong lòng.

Chao, chao, tào phớ, làm đậu phụ, đậu phụ Nhật Bản, đậu phụ non, ăn đậu phụ, Lục Yểu ăn miếng đậu phụ non là Lạc Cửu, Lạc Cửu là một miếng đậu phụ non vừa ngon vừa mềm….

Phía sau có người bất mãn khẽ đập vào người cô, ý bảo cô đi lên phía trước.

Lục Yểu đột nhiên tỉnh ngộ, đi lên phía trước vài bước, lắc đầu tuyệt vọng.

Chao, chao, đậu phụ thối có, đậu phụ ngũ vị hương, hạt tiêu, vị cây hồi hương, thập tam hương, hương vị, nước hoa, nước hoa, ừm ừm, Lạc Cửu không cần nước hoa, trên người anh có một mùi hương nhè nhẹ, trong vắt, giống như khi lá rụng rơi đầy mặt đất vào mùa thu, bỗng nhiên có cơn mưa rơi xuống. Môi của Lạc Cửu mềm mềm, lành lạnh, khi dán vào lưng lại nóng, cô muốn khóc….

-Cuối cùng thì cô có xếp hàng hay không đây?

Người đứng phía sau hét to vào tai cô. Đúng là phía trước đã bị cách xa một khoảng lớn.

-Dạ?

-Cô à, muốn nghĩ gì thì về nhà mà nghĩ!

Bà cô vội vã mua chao đã tức giận rồi.

“…”

Lục Yểu ngồi khóc lớn. Lương tâm của Hồng Tụ bị gà ăn mất rồi, để cô một mình đi mua chao.

Bà lão bán chao ngàn năm thò nửa đầu ra ngoài nhìn, thấy cảnh này thì phát biểu không được tính là độc đáo:

-Oan nghiệt à oan nghiệt.

.

Khi Lục Yểu hồn bay phách lạc trở về cửa tiệm nhỏ của Hồng Tụ, uể oải ỉu xìu nói một câu:

-Ta về rồi.

Hồng Tụ ngẩng đầu lên từ đống giấy lộn, hai mắt nhìn cô.

-Chao đâu?

-À…. Ta…. Không mua….

Hồng Tụ nhìn cô xem thường.

-Thư sinh của ngươi tìm được chưa?

-Á? Thư sinh gì cơ?

Hồng Tụ liếc mắt nhìn cô một cái càng tăng thêm vẻ xem thường.

-Thư sinh mà người muốn báo ân đấy.

-À.

Lục Yểu giống như linh hồn người chết lúc ẩn lúc hiện, đáp:

-Không tìm được.

“…” Hồng Tụ thở dài.

-Hôm nay bà bà tới đây là muốn nói chuyện này với ngươi.

-Ừm.

-Đây là chuyện lớn liên quan đến tính mệ của ngươi đó.

-Ừm.

-Nếu trong năm nay ngươi không tìm thấy hắn, số kiếp của ngươi khó mà thoát khỏi.

-Ừm.

“…”

Sắc mặt Hồng Tụ giận dữ khó thấy, tàn nhẫn đánh một phát vào đầu Lục Yểu.

Lục Yểu ôm đầu, cũng không kêu đau, chỉ tức giận nói:

-Hồng Tụ, sao ta không thể ở bên hắn?

-Ngươi nói xem…. Hắn là một tên ngốc.

-Ngay cả ta cũng không phải một con người.

-Hắn là em trai của Lạc Thường.

-Đâu có chuyện gì liên quan tới ta?

-Hắn với cô bé giúp việc nhà hắn có lẽ có quan hệ không hề bình thường….

-Bỏ rơi cô bé ấy.

“…” Hồng Tụ “khụ” một tiếng.

-Ý ta là để cô ấy rời đi.

Hồng Tụ nhìn chằm chằm cô một lúc rất lâu, sau đó mới bật cười:

-Ngươi tự mình suy nghĩ kỹ đi, ta đi tìm bà bà.

-Bà bà không ở đây sao?

Lục Yểu lẫn lộn.

-Bà bà…. Chiều hôm nay sau khi thấy có một thiếu niên đẹp trai ở bên ngoài, vì thế bà bà đi theo rồi, không về nữa.

Hồng Tụ ho khẽ.>

_ (Chỗ này Hồng Tụ muốn nói bà bà háo sắc đó) _

Bạn đang đọc Mẫu Đơn Si Phong Hương Túy Tửu của Qua Ưởng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự