Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Lão Bạch Kiền

Bạn đang đọc Mẫu Đơn Si Phong Hương Túy Tửu của Qua Ưởng

Phiên bản Dịch · 2243 chữ · khoảng 8 phút đọc

_ Qua một ngàn năm, em vẫn có thể nhận ra mùi hương của anh. _

.

Lục Yểu tỉnh lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lạc Cửu gục đầu ngủ trên giường mình, ngủ tới mức đất rung núi chuyển, còn có tiếng ngảy rất nhỏ, còn chảy cả nước miếng nữa.

Nhưng đây lại là một gương mặt vô cùng đẹp, lấy ví dụ, NoharaShinnosuke _ (1) _ chảy nước miếng, hay Akagi _ (2) _ chảy nước miếng, cho dù là Kaede Rukawa _ (3) _ có chảy nước miếng đi chăng nữa thì chắc chắn không cùng một đẳng cấp với anh.

Lục Yểu thở dài. Từ sau khi cải cách, loại đàn ông điên cuồng tới mức có đánh chết, đánh tới nát vụn cũng theo đuổi cô bằng được không phải không có, nhưng những người đàn ông có nhà cửa, phong thái và diện mạo, là người đàn ông thượng hạng có rất ít. Huống hồ người con trai này, không kể vẻ ngoài hay tính cách đếu khiến tim cô đập thình thịch.

Đáng tiếc, người đàn ông này, lại là một tên ngốc.

Lục Yểu nhanh tay nhanh chân đứng dậy rửa mặt, sau đó khoác tạm một cái áo khoác mỏng, đi ra bếp làm trứng ốp và thịt lợn muối xông khói.

Máy nướng bánh kêu “Xoẹt” một tiếng, hai miếng bánh bắn lên, “Vụt” một tiếng, Lạc Cửu cũng nhảy bắn lên từ trên giường.

-Anh tỉnh rồi à?

Lục Yểu đặt đĩa bánh mì nướng kẹp trứng ốp và thịt xông khỏi lên bàn.

Lạc Cửu ngồi dậy, quay đầu nhìn Lục Yểu mù mờ

-Cô là….

Lục Yểu sửng sốt, sau đó, phản ứng đầu tiên là muốn cầm cái chảo rán lên đập vào đầu anh thử xem.

May thay Lạc Cửu lập tức tỉnh ngộ, cười gọi cô:

-Lục Yểu.

Lục Yểu vui vẻ ngồi trước bàn, bắt đầu ăn bữa sáng.

Lạc Cửu giống như một đứa trẻ, khóe miệng anh dính pho mát, dáng vẻ thơ ngây cười khẽ. Lục Yểu muốn dùng tay lau giúp anh, tay bỗng nhiên dừng lại giữa không trung.

Cảnh tượng này rất mờ ám, rất thân mật.

Lục Yểu thờ ơ rút tay lại, nói:

-Khi nào thì anh về nha?

Lạc Cửu nói:

-Anh muốn ở cùng một chỗ với em?

-Anh yêu tôi sao?

Lục Yểu bình tĩnh hỏi.

Lạc Cửu nhíu mày, suy nghĩ một chút:

-Anh yêu em.

-Anh có biết tình yêu là cái gì không?

Lạc Cửu lắc đầu.

Vì thế mà Lục Yểu thở dài.

-Yêu, là một loại trách nhiệm, sau khi hiểu rõ lẫn nhau, tình nguyện bầu bạn trong cuộc đời, có tinh thần can đảm tình nguyện để làm bạn cả đời. Đây là thứ mà những người ngốc như anh chưa từng hiểu và cũng không thể hiễu.

Lạc Cửu yên lặng trong chốc lát, có phần không tình nguyện nói: “À.”

Trong lòng Lục Yểu thở phào nhẹ nhõm.

-Vậy anh có thể về nhà chưa?

Lạc Cửu kinh ngạc:

-Vì sao?

-Anh cũng không yêu tôi, từ đầu đến cuối anh đều không hiểu cái gì gọi là tình yêu.

-Anh muốn ở cùng một chỗ với em.

Lạc Cửu kiên trì.

Dao ăn trong tay Lục Yểu rơi xuống mặt bàn.

Giảng đạo lý với một người ngốc, có phải cô ngây thơ quá không?

.

Sau khi ăn sáng xong, Lục Yểu để lên bàn cuốn tạp chí đầy màu sắc, bắt đầu chơi trò chơi điền từ.

Đúng vậy, chơi trò điền từ.

Hoa mẫu đơn xanh lá có một tình yêu cuồng nhiệt, tha thiết với trò chơi điền từ này. Dù sao thì trò chơi điền từ cũng có thể nói cho cô biết, những chuyện xảy ra trên đời này trôi qua rất nhiều, cô biết hết, ngay cả chuyện mà những người khác không biết, cô cũng biết.

Lục Yểu có rất nhiều báo, tạp chí có trò chơi điền từ, chỉ vì cố gắng điền kín những ô vuông nhỏ đen trắng giao nhau mà thôi.

-Con trai Khang Hy….

Lục Yểu ngậm bút, lầm bầm lầu bầu không rõ.

-Ung Chính.

Lạc Cửu ở bên cạnh bâng quơ nói một câu.

Bút trong miệng Lục Yểu rơi xuống dưới.

-Sao anh có thể biết được?

Mắt cô mở to tới mức có thể bỏ vừa hai quả cây hạch đào.

-Anh thích xem chương trình “Phòng học” _ (4) _ .

Lạc Cửu nhún nhún vai.

“…”

-Lạc Cửu, có thật anh là một kẻ ngốc không đấy?

Lục Yểu vô cùng xúc động.

Giống như một tên ngốc, Lạc Cửu cau mày, nói:

-Anh không phải kẻ ngốc.

Lục Yểu vỗ về xoa xoa đầu anh:

-Đúng rồi, anh không phải kẻ ngốc.

Đại khái là thái độ của Lục Yểu miễn cưỡng quá mức, không thể ngờ là ngay cả tên ngốc cũng không bị lừa được, Lạc Cửu khó mà không tức giận:

-Anh không phải kẻ ngốc thật mà.

Lục Yểu tự nhận thấy thái độ của bản thân có vấn đề, vì thế chỉnh lại thái độ nghiêm chỉnh ngay ngắn, vô cùng thành thật thừa nhận với anh.

-Đúng thế, anh không phải kẻ ngốc.

Lần này Lạc Cửu không tức giận nữa, nhưng cũng không tin, chỉ nhìn cô chằm chằm, nhìn chòng chọc khiến cô khó khăn lắm mới quay đầu sang chỗ khác được.

-Khụ khụ, tôi đi toilet.

Lục Yểu nhảy dựng từ trên giường xuống.

Ở trong toilet, Lục Yểu rửa tay, rửa mặt, rửa tất cả những gì có thể rửa thật sạch, thậm chí cô còn muốn tắm

Cuối cùng cô cũng nhìn rõ, ngốc cũng chia thành rất nhiều loại, có một vài kẻ ngốc không thể lừa gạt được.

Cọ rửa một lúc lâu, cô đi ra từ toilet, Lục Yểu thấy Lạc Cửu vẫn giữ nguyên tư thế lúc trước, cúi đầu ngồi trên sàn nhà.

-Lạc Cửu?

Lạc Cửu không để ý tới cô. Tay anh nắm chặt một góc áo sơ mi của mình, đang suy nghĩ gì đó không được tự nhiên cho lắm.

-Lạc Cửu….

Lục Yểu lo lắng nói:

-Ý tôi cũng không phải như vậy.

Cô muốn cho mình một cái tát, không phải là ý kia thì còn có thể là ý nào nữa?

-À…. Tôi muốn nói, thật ra tôi không coi anh là tên ngốc. Anh xem, anh ủ rượu, kiếm tiền từ đó, dáng vẻ rất đẹp trai, anh còn xem cả chương trình “Phòng học” nữa! Ha ha, ý tôi là rất tốt, ha ha….

Co là người phụ nữ không biết xấu hổ nhất trên đời này….

Nhưng Lạc Cửu vẫn cúi đầu như cũ, không nói gì.

Lục Yểu không thấy vẻ mặt anh, giờ đang nóng nảy. Cô nghĩ, đứa trẻ này vốn có đầu óc không được tốt lắm, nếu cô đã chơi đùa tới mức khiến người khác bế tắc, vậy là không tốt.

-Lạc Cửu….

Lục Yểu xông tới giữ chặt tay áo anh.

-Đừng giận nữa, tôi sai rồi, vậy chưa được sao?

Rốt cuộc thì Lạc Cửu cũng ngẩng đầu lên, vô cùng lạnh lùng liếc nhìn cô một cái.

Đúng vậy, vô cùng lạnh lùng.

Lục Yểu cảm thấy máu trong người nhưng thành băng.

-Anh biết anh và mọi người không giống nhau. Nhưng anh không phải là kẻ ngốc.

Lạc Cửu không hề thay đổi nói.

-Đúng, anh nói đúng….

Lục Yểu gật đầu như bị động kinh.

Lạc Cửu liếc mắt nhìn cô, nhụt chí cúi đầu:

-Anh biết, em không thích anh.

Lục Yểu hận không thể dùng một nhát dao giết chết bản thân.

-Tôi…. Tôi tôi tôi, không phải tôi không thích anh, tôi thích anh, rất rất thích anh.

Ngay sau đó, cô mới ý thức được mình vừa nói gì. Nhưng….

Nước đã đổ đi thì không thể lấy lại.

Lục Yểu khẽ cắn môi, mặt mũi như bị che bởi một lớp mây.

-Anh muốn thế nào mới đồng ý tha lỗi cho tôi?

Cô mím miệng.

Đôi mắt vô tội của Lạc Cửu vụt sáng, hàng mi dày chớp chớp:

-Anh nói gì em đều làm sao?

Lục Yểu tiếp tục gật đầu như bị động kinh.

Lạc Cửu sờ cằm, suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cũng nở nụ cười như có như không.

-Trong chương trình “Phòng học” có một quảng cáo.

-Vâng, vì thế?

-Có một quảng cáo anh rất thích.

-Thì sao

-Là quảng cáo có một ông già béo và một bà già cũng béo mặc váy múa cùng với nhau, họ vừa múa vừa nói….

Lạc Cửu ngẩng đầu lên:

-Anh không nhớ ra được.

Hình ảnh quảng cáo nháy mắt hiện lên trong đầu Lục Yểu, một con quạ bay vòng vòng trên đầu cô.

-Năm nay ăn Tết không nhận lễ, nếu nhận thì hãy nhận Não bạch kim _ (5) _ ?

Lạc Cửu vội vàng gật đầu:

-Đúng, chính là thế đó. Nếu em chịu làm cho anh xem, anh sẽ tha lỗi cho em.

“…”

Này này, thói đời gì thế này…. Lục Yểu khóc không ra nước mắt.

Lạc Cửu nhảy xuống dưới đất, nhanh chóng chạy đến bàn ăn, ngồi dựa lên ghế, hai tay chống má, tư thế chuẩn như mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ làm khi xem phim hoạt hình.

Lục Yểu đứng tại chỗ, im lặng rất lâu.

Một lúc lâu sau, cô run run vươn hai tay giơ thẳng trước ngực, vừa xoay mông, vừa dùng tiếng nói phát ra từ cổ họng so với khóc còn khó nghe hơn hát to:

-Năm nay ăn Tết không nhận lễ, không nhận quà biếu, không nhận quà tặng nhá, nếu có nhận thì hãy nhận Não bạch kim, Não, bạch, kim!

Trên thế giới này, kẻ ngốc với người thông minh cũng không khác xa là mấy.

Nhưng khi Lạc Cửu nở nụ cười, bờ môi anh vẽ thành một đường cong tuyệt đẹp, hàm răng trắng bóng, ánh mắt sáng ngời, khi cười rộ lên thì guong mặt vô cùng đẹp, vô cùng mê người.

Lòng Lục Yểu đang lạnh lẽo như mùa đông bỗng được một làn gió xuân thổi qua.

Bị sắc đẹp mê hoặc, cô càng múa càng hăng say, kết quả là không cẩn thận một cái, đá chân vào giường. “Á” một tiếng, cô ngã sấp xuống.

Cô nghĩ mặt mình sắp sửa tiếp xúc thân mật nhất với mặt đất, cũng không ngờ, người mình lại ngã lên trên một thứ gì đó rất ấm áp, mềm mại.

Mở to mắt, trước mắt là gương mặt cực kỳ nổi bật đặc biệt của Lạc Cửu.

-Em ngã có đau không?

Lạc Cửu khẩn trương hỏi.

Lục Yểu theo bản năng nhìn khoảng cách từ cái bàn tới chỗ mình ngã, cảm thấy Lạc Cửu trong thời gian ngắn như vậy mà có thể phản ứng được nhanh chóng như thế, sức bật cơ thể anh có thể so sánh được với khủng long chứ chẳng sai.

-Em có sao không?

Lạc Cửu vội nâng gương mặt cô lên.

Lục Yểu kinh ngạc nhìn anh.

Dĩ nhiên là cô không sao, cô là cây hoa mẫu đơn xanh lá, là yêu tinh, tuy rằng không tìm ra được thư sinh kia, nhưng dùng phép thuật để chữa trị vết thương thì không thành vấn đề.

Nhưng vẻ mặt Lạc Cửu lại vô cùng hoảng sợ và lo lắng, nếu vì cô mà bản thân bị thương nghiêm trọng cũng chẳng sao.

Mà cô lại yếu đuối, không có sức lực như thế….

Cả người Lục Yểu mềm mại ở trên người Lạc Cửu.

Lạc Cửu ngồi dậy, cẩn thận ôm chặt cô vào trong lòng, đối xử như thế đang ôm một bức tượng búp bê làm bằng sứ vậy.

-Lục Yểu?

Anh khẽ gọi.

Lục Yểu nhắm chặt mắt suy nghĩ, kiên quyết giả vờ bất tỉnh, cô từ chối tiếp tục đứng dậy làm quảng cáo Não bạch kim

Vì tỏ vẻ mình bị thương nghiêm trọng, cô còn khẽ hừ một tiếng, nũng nịu đáng thương.

Lạc Cửu không nói gì.

Trong chốc lát, Lục Yểu cảm thấy không yên lòng.

Nhưng ngay sau đó, có một thứ gì mềm mềm âm ấm đặt lên trên môi cô.

“Đoàng” một tiếng, thế giới nhỏ trong lòng Lục Yểu như nổ tung, cả người cô như bị phủ kín.

Phút chốc cô mở to mắt, chỉ thấy người con trai ngốc nghếch nào đó giống chuột lang đang cẩn thận cắn môi mình. Anh hôn rất thật, rất nghiêm túc, cũng rất nhập vai, nhưng bề ngoài thì có vẻ chưa được tốt cho lắm.

Trong lòng Lục Yểu rên rỉ, rõ ràng là đứa trẻ này xem TV rất nhiều.

Nhưng không thể nghi ngờ gì được nữa, thế giới nhỏ trong người Lục Yểu đã bị phủ kín hoàn toàn. Ở giây cuối cùng trước khi năng lượng thế giới nhỏ của cô bị đốt sạch, cô còn nhớ rõ, mình ôm lại người đàn ông giống chuột lang kia, nói:

-Hôn, hẳn là như vậy.

Mẹ Thiên Lôi vội vàng vứt bỏ sự dịu dàng nhỏ bé vào trong ngọn lửa.

Bạn đang đọc Mẫu Đơn Si Phong Hương Túy Tửu của Qua Ưởng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự