Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 154 Lưu Manh Vs Ma Vương

Bạn đang đọc Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế của Hằng Tâm

Phiên bản Dịch · 2532 chữ · khoảng 9 phút đọc

“Nhưng!!!Giáo hoàng bệ hạ, ngài không thể bỏ lại chúng ta a…”

A’ sắt lâm nhìn Ôn Tư giáo hoàng đoạn khí li thế, trong đầu liền nhớ tới sự quan tâm của ông đối với mình không nhịn được, quỳ bên cạnh ông mà khóc rống . Phần lớn dực nhân kiếm sĩ càng nổi giận không kiềm chế được nhằm phía sau Hắc ám Đại ma vương muốn băm vằm hắn thành vạn đoạn.

“Ha ha ha, thống khoái, thống khoái, Bổn vương có thể gặp được Quang minh sáo trang hiếm thấy, đến đây đi, Lôi ân, hãy xuất ra toàn bộ thực lực, cùng vói ta chiến đấu một trận nào”.

Hắc ám Đại ma vương nhìn thấy đích thực là Quang minh sáo trang liền giật mình, song mục đỏ đậm lộ ra thần sắc hưng phấn, từ trong hắc ám ma giới lấy ra một thanh hắc sắc cự kiếm dài đến hai thước, cúi đầu nhìn Diệp Phong ha ha cười to, hoàn toàn không quan tâm những Dực nhân kiếm sĩ bay đến chỗ mình

“Nếu ngươi muốn đánh, ta đây nhất định thành toàn cho ngươi”.

Mặc Quang minh sáo trang vào, chánh khí trong cơ thể Diệp Phong càng thêm tinh thuần, cảm giác toàn thân phảng phất tràn ngập lực lượng mạnh mẽ vô cùng, tay phải cầm Quang minh thánh kiếm, ngang đầu nhìn Hác ám Đại ma vương giữa không trung, gọi ra song đầu cự long Thánh ma, thả người lên lưng rồng, phiêu thân bay lên.

Thần khí sáo trang có thể cùng với chủ nhân tâm tư liên thông, Diêp Phong nghĩ đội khôi giáp trên đầu không thoải mái, cho nên không cho sáo trang hóa xuất ra bên ngoài, khải giáp tuyết bạch uy nghiêm thần thánh , phối hợp với quang minh thánh quan trên đầu, cộng với bây giờ hắn đang cau mài, với hình dánh đứng trên lưng rồng , mang đến cho hắn một cỗ khí thế mãnh liệt hiếm thấy.

Diệp Phong đối với Ôn tư giáo hoàng không có gì hảo cảm, hiểu được vì Quang minh giáo đình mà làm việc bá đạo, bất quá hắn đối với ông cũng có nhân duyên, cùng với việc bội phục dũng khí đối kháng tà ác của ông, them vào đó giáo chủ tình phụ thương tâm khóc lóc, cho nên hắn đối với Hác ám đại ma vương cực kỳ tức giận, muốn đem Hắc ám đại ma vương ra thử năng lực Quang minh sáo trang, nếu có khả năng thắng thì không cần bại lộ Liệt diễm sáo trang .

“Song đầu cự long? Mình đen vẩy trắng?Đây chính là song đầu cư long của Lôi Ân như lòi đồn sao?

Thánh ma vừa ra lập tức hấp dẫn Hắc ám Đại ma vương Ngạo Luân cùng với sự chú ý của tứ đại vương giả, Nhất là đối với Hác ám Long vương Hách Lạp, quả thật là cực độ tò mò đánh giá, mặc dù bọn họ đã từ những nô đãi loài người mà biết việc này, nhưng khi thấy qua vẫn thật sự giật mình, không giải thích được đây là loại cự long gì!!!!

“Tiểu hắc , nhanh đi hỗ trợ Lôi ân, nhớ kỹ đừng cho Hắc ám đại ma vương trông thấy ngươi!!”.

Tại một chỗ bí mật ở phía đông nơi hỗn chiến, trong một phòng ốc mập mờ, phương đông mỹ nhân Mông Hinh, mái tóc dài mềm mại được kéo lên đơn giản, mặc một trang phục màu đó kéo sát người, đang mang liệt diễm thần quan, hạng liên, thần giới, đai lưng từ sáo kiện, từ trong lòng ngực buông Tiểu Hắc ra, nhẹ giọng bảo nó đi hỗ trợ .

“Chi”, tên hầu tử lưu manh gật đầu, kêu lên một tiếng, không lập tức hành động, từ trong mã giáp lấy ra một quả táo từ từ thưởng thức, Mộng Hinh đang tức giận muốn thúc dục, thì đột nhiên nó biến mất, thoát khỏi tầm mắt của Mộng Hinh.

“Tên tiểu hầu , thật là càng ngày càng đáo để”, Mộng Hinh ko còn thấy tông tích của Tiểu hắc, bất đắc dĩ cười khổ, nhìn tình huống hỗn chiến bên trong, chuẩn bị án theo sự phân phó của tình nhân, bố trí truyền tống trận, để tư lược đoàn đội trưởng cùng thành viên đi hỗ trợ.

“Ác ma , chúng ta hôm nay phải băm thây ngươi thành vạn đoạn,!!”. Nhằm về phía Hắc ám Đại ma vương, những dực nhân kiếm sĩ, mắt thấy mục tiêu ngày càng gần, đếu phẫn nộ hét lớn, toàn lực vũ động hai cánh tăng tốc phi hành.

“Chẳng biết sống chết, đúng là ngu ngốc.Đám người các ngươi, dù nhiều hay ít cũng đừng nghĩ là đả thương được Ma vương bệ hạ!!” Ma tộc tứ đại vương giả , đang nhằm Cát lôi tư nguyên sói là mục tiêu kế tiếp, dây dưa vói binh lính Mạt La đế quốc, mắt thấy dực nhân kiếm sĩ nhằm phía ma vương bệ hạ, lộ ra thần sắc khinh thường.

“Bọn ngốc này, đã không hỗ trợ được còn làm thêm loạn”

Diệp Phong mắt thấy những dực nhân kiếm sĩ sắp bay đến gần Hắc ám đại ma vương, cùng với tiếng cười khinh thường của Hắc ám đại ma vương, trong lòng bất đắc dĩ thầm than, thúc giục Thánh ma nhanh chóng đánh về phía Hắc ám đại ma vương, tại lưng rồng dưới chân mượn lực phi thân, huy kiếm đánh tới, trong lúc nhất thời cơ hồ còn trước cả dực nhân kiếm sĩ triển khai thế công đối với Hác ám đại ma vương.

Tiểu hắc không cùng lên trước với Thánh ma, nhưng trong nháy mắt đã ở trên lưng Thánh ma, ngồi lì trên cánh rồng trông rất hài hước, chờ đợi chỉ thị

“Đang”

Thánh kiếm và cự kiếm va chạm vào nhau, phát ra âm thanh giao kích của kim thiết.Hắc ám đại ma vương hai cánh sau lưng tung ra kình phong, đẩy lui các tướng lãnh dưc nhân chiến sĩ bay tới , đồng thời tay phải huy kiếm đương đầu lực phách với thánh kiếm của Diệp phong.

“Nha địa , cây kiếm nhỏ của hắn làm từ cái gì mà thánh kiếm trảm không được, hắc hắc bất quá Quang minh sáo trang đích thực là có năng lực a, hơn nữa còn được Quang minh quyến luyến tăng cường , lão tử phát ra kiếm khí so với trước kia tăng gấp ba lần haha..”

Chiêu thức vừa xong, Thánh ma ở phía sau không có đuổi kịp, kinh ngạc vì cự kiếm bị bật ra tạo ra một cái lỗ,Diệp phong liền nghĩ ra một kế, chưa kịp rơi xuống mặt đất, tay phải cầm kiếm mượn lực trên thân kiếm, thân hình nhất thời trở lại trên cao, lập tức trở tay huy kiếm hướng đến Hắc ám đại ma vương không thể di chuyển cánh tay trái chưa lành lại

“Hừ , ngươi thật là giỏi ứng biến,!!” Hắc ám đại ma vương mắt thấy Diệp phong không thể phi hành, lại thấy hắn mượn lực cự kiếm đứng lại trên không trung dừng lại công kích, không nhìn được lộ ra một tia cười lạnh, tay phải huy vũ cự kiếm ở đỉnh đầu mở rộng khoảng cách, hóa giải công kích liên tiếp điên cuồng chém xuống , đồng thời vỗ mạnh hai cánh, muốn giữ khoảng cách với thánh ma, không cho Diệp phong hoàn toàn có cơ hội để phi hành.

Lưỡng đại cao thủ tấn công lên xuống, ngoại trừ ma tộc tứ đại cao thủ có thể miễn cưỡng mơ hồ thấy rõ, còn liên quân mọi người chỉ có thể thấy được thân ảnh của Diệp phong, giống như chỉ là di chuyển bình thường, một hồi xuất hiện tại bên trái trên không Hắc ám đại ma vương, một hồi lại xuất hiện phía bên phải bầu trời. Mà Hắc ám đại ma vương còn lại là huy vũ hắc ám kiếm khí đầy trời, từng chiêu từng chiêu cứng rắn chọi với bạch mang kiếm khí của Diệp phong. Từng luồng hắc bạch kiếm khí không ngừng phát tán ra xung quanh, cảnh tượng đánh nhau vô cùng kinh hiểm hoa lệ.

Một người một ma tốc độ di chuyển quá nhanh, thêm vào đó kiếm khí tung hoành phát tán tứ tung, những dực nhân kiếm sĩ muốn vì Ôn tư giáo hoàng mà báo thù căn bản không thấy rõ tàn ảnh cái nào là thật, cái nào là giả , đành phải cắn răng bỏ qua Hắc ám đại ma vương, đi tìm tứ đại vương giả phía dưới tiết hận.

“Hắc hắc, hồng mao mãnh phu, bất luận ngươi có may mắn như thế nào, cũng phải tới minh giới, cùng với chủ soái liên minh làm bạn.!!”

Hắc ám long vương ỷ vào trượng giáp cứng rắn, mang theo tam đại vương giả hướng về hồng phát Cát lôi tư nguyên sói tới nơi quân lính tập trung. Bạo thực ma vương Cơ long cùng với Đọa lạc thiên vương kỳ Khoa nại lập tức phát ra tiếng cười lạnh ngang ngược, từ trên lưng rồng hạ xuống lao thẳng xuống phía Cát lôi tư, chuẩn bị đồng thời xuất ra toàn lực đưa hắn nhất cử đánh gục.

“Sưu sưu ….sưu”

Một loạt tiếng kêu phá không vang lên, hang trăm mũi tên có phổ chân khí từng loạt, đột nhiên từ phía sau Cát lôi tư tiến tới, trực tiếp hướng đến hai vị ma vương công kích, khiến cho hai vị đại ma vương không chịu được phải lui về phía sau tránh né từng đợt công kích.

“Ngao… ô..”

Một trận âm thanh cao ngút bao gồm tiếng sói tru, tiếng trâu rống, cùng với tiếng bước chân đột ngột vang lên. Thành phủ chủ đệ đột nhiên xuất hiên chủ lực binh mã cũa tư lược quân đoàn, tinh linh trung đội,liệt diễm trung đội, bạch lang trung đội, linh ngưu trung đội, đại địa trung đội, lôi đình trung đội, cự giải trung đội, cự nhân trung đội, cùng với hỏa thương xạ thủ đoàn, hô lớn triển khai trùng phong với tứ đại ma vương.

Ngoại trừ phía sau là hỏa thương xạ thủ đoàn ,còn lại là bọn người Khải Đặc cơ hồ đều mặc tinh thiết chế trọng trang khải giáp, ngay cả Kỳ lạp tư cự nhân cũng mặc tinh thiết được chế tạo siêu đại hiệu trọng trang khải giáp

Có tiễn thuật tinh thuần cường hãn của tinh linh trung đội, Đọa lạc thiên vương không có cách nào kiêu ngạo bay loạn khắp nơi nữa, Hắc ám thiên vương muốn xạ sát sâu vào thành viên tư lược đoàn, nhưng phát hiện trên ngừi bọn họ như là có khiết khải giáp, lực phòng ngự rất mạnh căn bản là không thể xuyên qua, chỉ có thể dụng kình lực của mũi tên bắn ra mà thối lui thôi.

Hắc ám long vương cùng với Bạo thực ma vương ngại Kì lạp tư cự nhân vì đang mang cương thiết khỉa giáp, cầm trong tay yểm nguyệt đao, khogn6 thể tiếp tục ngang ngược hoành hành khắp nơi như trước. tứ đại ma vương xem ra như vậy đã bị vây hoàn toàn bên trong. Thành viên tư lược đoàn tính ra muốn giết bọn họ thì thật là hao tâm tổn lực, nhưng bọn họ muốn giất lại những chủ soái thì cũng thập phần khó khăn.

“Xem ra ngươi đã an bài thập phần chu đáo. Khả dĩ thực lục của ta và ngươi, là như thế này, cho dù có tái đấu cả năm ba ngày cũng không có khả năng phân thắng bại, ngươi nên biết rõ ràng, nếu ta muốn rời đi thì các ngươi cũng đuổi không kịp, nếu chúng ta muốn tưởng sát lẫn nhau chi bằng dùng tuyệt chiêu tốc chiến tốc thắng là như thế nào?” Hắc àm đại ma vương Ngạo luân đúng trên bầu trời phán đoán cực nhanh , mắt thấy tình huống tứ đại vương giả bị cầm chế, không suy nghĩ lâu, mở miệng hướng Diệp phong đề nghị.

“Ha ha ha ,nếu ma vương bệ hạ muốn tốc chiến tốc thắng, Lôi ân pháp lôi nhĩ ta nhất định phụng bồi”. Diệp phong biết rõ tốc độ của Hắc ám đại mam vương cùng với Hắc ám Long vương, bọn họ muốn bay đi, khẳng định rằng Thánh ma vừa mới trưởng thành sẽ không theo kịp, cho nên dực nhân kiếm sĩ cùng với tư lược đoàn càng không có hi vọng ,

cho nên lúc này dựa vào lực lượng phòng ngự siêu cường của Quang minh sáo trang, hơn nữa còn có thể phá được tuyệt chiêu theo ý muốn, lập tức ha hả cười to gật đầu đồng ý, nhanh chóng nhảy về phía nam, phiêu du rơi trên lưng thánh ma.

“Hảo, thống khoái bổn vương càng ngày càng khâm phục ngươi, hãy tiếp chiêu này thử xem”.

Hắc ám đại ma vương thấy Diệp phong gật đầu đồng ý, thu kiếm nhanh chóng nhảy lên lưng rồng, trong lòng cười thầm hắn khớ khạo, mở miệng than thở một tiếng, vận hành hắc ám đấu khí , cánh tay phải xuất ra tuyệt chiêu “Thôn phệ thiên hạ”, hắc ám đấu khí mãnh liệt mênh mông, giống như cuồng long quá hải từ trong thể nội hắn xuất ra, phát tán đến tận chân trời. Bầu trời với hắc ám nguyên tố hưởng ứng phụ họa, trong nháy mắt trên không trung Tư nặc nhĩ thành hình thành một mảng hắc vụ lớn, dần dần bắt đầu chuyển thành một thanh cự kiếm lớn.

“Sao phạm vi của tuyệt chiêu này là quá lớn như vậy?Mẹ hắn thật sự là súc sinh, thật là gian manh.Sau này nhất định cầu Á sắt lâm dạy ta cửu giai ma pháp chú ngữ.Hắn có khả năng phóng thích năng lục vi6 hạn như vậy, lão tử lại không biết chú ngữ ,điên thật”

Diệp phong mắt thấy Hắc ám đại ma vương công kích như vậy, gần như có thể công kích Tư nặc nhĩ thành không nhịn được buồn bực thầm mắng, trong lòng biết bây giờ mà cho hắn thời gian, thì tất cả binh tương trong thành sẽ vô tình lọt vào công kích, lúc này đón Tiểu hắc nhảy lên vai, hai chân đứng trên lưng rồng mượn lực tiến lên phái trước, kiếm chỉ Hắc ám đại ma vương, toán lực vận hành chánh khí trong cơ thể, giống như tia chớp bắn ra , như là một cây cự hình kiếm khí, hướng đến Hắc ám đại ma vương, chuẩn bị thừa dịp hắn xuất ra tuyệt chiêu, đưa hắn chem. Thành từng mảnh.

Bạn đang đọc Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế của Hằng Tâm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 50

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự