Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 32 Túi Càn Khôn của Thuyết Bất Đắc

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc

Phiên bản Dịch · 2263 chữ · khoảng 8 phút đọc

Bạch!

Bạch!

Chân núi Côn Lôn vắng vẻ.

Bỗng nhiên truyền tới âm thanh, cực kỳ dồn dập ở một nơi nào đó.

"A..aaa!"

Cùng với hai thân hình hạ xuống, là tiếng hít thở nhàn nhạt đè nén đau đớn chậm rãi vang lên.

"Ngươi không sao chứ?"

Nhìn thấy bộ dáng nhăn nhó của Lệ Chưởng Kỳ Sử như vậy, Sở Bách sầm mặt lại hỏi.

"Không việc gì, còn chưa chết a!"

Nghe Sở bách hỏi vậy, Lệ Chưởng Kỳ Sử lắc đầu một cái trả lời, chợt sắc mặt lại tái nhợt nói: "Các nàng ở ngay phía sau, lúc này không thể trì hoãn, đi nhanh lên!"

"Ừ!"

Sở Bách cũng biết tình huống nguy cấp trước mắt, chân chạy nhanh điên cuồng, gấp đến gần như đem thân pháp thúc giục đến cực hạn rồi.

Tuy rằng, bây giờ đã vọt ra khỏi vòng vây của phái Nga Mi, nhưng Sở Bách vẫn có thể cảm giác được, khí thế gắt gao của Diệt Tuyệt Sư Thái tập trung vào mình.

Chẳng bao lâu nữa thôi, nàng nhất định sẽ như một con ruồi ngửi thấy mật, một dạng theo sát tới.

Ai za dù sao thì...

Võ công tầng thứ Nhất Lưu, thật sự là mạnh mẽ quá đáng.

Nếu như mới vừa rồi, không lấy Tĩnh Huyền Sư Thái làm mồi, thì căn bản là Sở Bách không có khả năng, chạy thoát được ở trong tay Diệt Tuyệt Sư Thái!

Cục diện trước mắt, đang cực kỳ gay go.

Lúc này, Sở Bách đã đem hết toàn lực mà thôi thúc 【 Cửu Dương Thần Công 】rồi .

Giờ phút này hắn có duy nhất một ý tưởng.

Tại đây mượn địa hình rừng cây tươi tốt này, đánh du kích cùng Diệt Tuyệt Sư Thái, làm hết khả có thể để kéo dài khoảng cách.

Bóng người tung bay, tiếng gió rít gào.

Hai người đạp gió lướt nhanh, đem một vài cây đại thụ xung quanh, trấn cho ngả nghiêng xiêu vẹo.

"Không ổn rồi, tốc độ của Diệt Tuyệt lão Ni càng lúc càng nhanh, cứ theo đà này, hai người chúng ta sớm muộn cũng sẽ bị đuổi kịp!"

Lệ Chưởng Kỳ Sử cảm nhận được, phía sau tràn ngập khí tức bén nhọn đang đến gần, ánh mắt tràn đầy vẻ chán nản:

"Ngươi buông ta ra, chúng ta tách ra đi, như vậy cả hai đều sẽ không bị đuổi kịp!"

Nói bóng gió làm gì, không cần nói cũng biết!

Sở Bách cũng không để ý tới lời Lệ Chưởng Kỳ Sử nói.

Hắn dĩ nhiên là biết tình huống bây giờ không ổn, cũng biết trừ phi hắn chịu đem Lệ Chưởng Kỳ Sử đã bị thương bỏ lại, mình mới có thể chạy thoát.

Nhưng chuyện này đối với Sở Bách mà nói, không có khả năng đấy!

Sở Bách tự nhận mình không phải là kẻ ba phải gì, nhưng khi đó Lệ Chưởng Kỳ Sử ra sức dẹp nghị luận của mọi người, dành cho mình sự trợ giúp, Sở Bách tất cả đều để vào trong mắt, ghi tại thâm tâm.

Mà lần này!

Người này lại vì để bảo vệ đệ tử【 Duệ Kim Kỳ 】còn sót lại, không tiếc liều mình cản ở phía sau.

Một đại hán tử như vậy, Sở Bách làm không được hành động vứt bỏ a!

"Trước chạy trốn về phía sâu bên trong Côn Lôn Sơn, trong dãy núi này phương hướng rất nhiều, có lẽ chúng ta còn một chút hi vọng sống!" Sở Bách thanh âm trầm thấp đưa ra chủ ý.

Có lẽ Sở Bách cũng là một người sợ chết!

Nhưng tận trong xương tủy của hắn, ẩn núp một vài sự cố chấp, khiến hắn không quan tâm đến bản tâm của mình.

...

...

Ở hậu phương cách Sở Bách không xa!

Không ít bóng người đang theo sát tới, mà dẫn đầu chính là Diệt Tuyệt Sư Thái.

Lúc này, ánh mắt của nàng vô cùng lạnh lùng nhìn thân ảnh phía trước, đối với trình độ giảo hoạt của người này, đúng là nằm ngoài dự liệu của nàng.

"Hừm, nếu các ngươi nghĩ là lấy ‘thất quải bát quải’(1) để biến hóa, làm loạn phương hướng thì có thể chạy trốn, vậy ngươi cũng quá coi thường ta!"

(1) - bảy lần quặt tám lần rẽ.

Diệt Tuyệt Sư Thái sắc mặt âm hàn, cười lạnh một tiếng nói.

Chợt, chân khí mạnh mẽ ở dưới chân dâng lên, trong nháy mắt tốc độ đột nhiên tăng nhanh, hướng về phía Sở Bách đuổi theo.

"Nguy rồi, phía trước lại là mảnh bình địa (2) nhỏ trống trải"

(2) Bình địa: Vùng đất bằng phẳng.

Trong lúc đó, phía sau cũng đột nhiên truyền tới tiếng xé gió, khiến cho Sở Bách biến sắc.

Khi hắn đang muốn xoay người để thay đổi phương hướng, thì bất ngờ phát hiện phía trước đã mất đi chướng ngại để ẩn nấp.

Dường như cảm nhận được sự nóng nảy của Sở Bách, chỉ thấy một đạo chưởng phong ác liệt, từ phía sau bắt đầu phóng tới.

Chính là 【 Phật Quang Phổ Chiếu Chưởng Pháp 】.

Chỉ có một chiêu thôi.

Nhưng lại lấy 【 Nga Mi Phái Cửu Dương Công 】 làm căn cơ. Chưởng lực bao phủ toàn thân địch nhân, ngăn cản đối phương không thể phá chưởng pháp .

Trong Nga Mi Phái, ngoại trừ Diệt Tuyệt Sư Thái thì không một ai luyện thành!

"Hưu!"

Trong đồng tử, chưởng phong cấp tốc khuếch đại, sắc mặt Sở Bách càng thêm lạnh lẽo.

Không kịp nghĩ nhiều bả vai liền rung lên, tiếp theo vận chuyển lên toàn thân【 Cửu Dương Nội Lực 】, đem Lệ Chưởng Kỳ Sử đang bị trọng thương che ở sau lưng.

Tiếng gió rơi xuống ở đâu đây!

【 Phật Quang Phổ Chiếu Chưởng Pháp 】của Diệt Tuyệt Sư Thái ẩn chứa mười thành công lực, trực tiếp đánh về phía đầu vai Sở Bách rồi.

Ngay tức khắc!

Khi đạo chưởng phong cuồng mãnh này hạ xuống!

Đặng!

Đặng!

Sở Bách liền lùi lại mười mấy bước, mới ổn định được thân hình.

Đồng thời, một luồng ám kình không rõ với lực tàn phá kinh người, trực tiếp theo đầu vai của Sở Bách, xâm nhập vào trong cơ thể.

Nhưng ngoài ý liệu là...

Sau khi ám kình này, gặp phải【 Cửu Dương Nội Lực 】ở trong cơ thể của Sở Bách, cuối cùng lại quỷ dị biến mất vô tung vô ảnh.

Vì vậy!

Vẻ thống khổ trên mặt Sở Bách, chỉ là chợt lóe lên rồi biến mất.

Đối với các loại tình huống này!

Tất nhiên là Sở Bách không biết【 Phật Quang Phổ Chiếu Chưởng Pháp 】, chính là lấy chưởng pháp【 Nga Mi Cửu Dương Công 】 làm trụ cột.

Mà càng làm cho hắn không nghĩ tới là, 【 Nga Mi Cửu Dương Công 】của Diệt Tuyệt Sư Thái cùng với 【 Cửu Dương Thần Công 】là hai môn nội công, uy lực tuy có bất đồng, nhưng cái trước chính là thoát thai từ cái sau.

Nầy đây, bản chất chính là đồng nhất!

Mà nội lực của【 Nga Mi Cửu Dương Công 】vừa gặp phải【 Cửu Dương Thần Công 】Sở Bách , chính là giống như Giang Hà chảy vào biển, biến mất không một dấu vết!

Đạo lý đó lúc này!

Sở Bách cư nhiên mù mịt không hay biết gì.

Mặc dù Diệt Tuyệt Sư Thái kiến thức uyên bác, cũng chưa từng ngờ tới người trước mặt này, lại tu luyện tuyệt học【 Cửu Dương Thần Công 】.

Thân hình nàng hạ xuống đối diện với Sở Bách!

Diệt Tuyệt Sư Thái nhìn thẳng vào Sở Bách, sắc mặt hơi âm trầm, cau mày trầm giọng nói: "Không ngờ tới, ngươi còn nhỏ tuổi như vậy, nhưng lại có thể tiếp 【 Phật Quang Phổ Chiếu Chưởng Pháp 】của ta!"

"Nga, ta thật sự còn là xem thường ngươi!"

Lấy nhãn lực của Diệt Tuyệt Sư Thái, dĩ nhiên là có thể nhìn ra tuổi tác Sở Bách.

.

Mà, điều này cũng khiến nàng thật sự giật mình!

Bằng chừng ấy tuổi đã có tu vi như vậy, không thể không nói ngay cả Diệt Tuyệt Sư Thái, cũng rất là khiếp sợ.

"Nào chỉ là xem thường ta!"

Sở Bách hướng về phía Diệt Tuyệt Sư Thái, phun ra một ngụm máu, toét miệng cười, nói.

Nụ cười đó tất nhiên là rất xán lạn, chỉ có điều tràn ngập lạnh lẽo.

Đến thời điểm này, đã chỉ có lựa chọn ngươi chết hoặc ta sống, Sở Bách dĩ nhiên không tin Diệt Tuyệt Sư Thái sẽ bỏ qua cho chính mình.

Mà hắn cũng thế, không phải là cái loại hiền lành gì!

Đã đánh không lại, nhưng ngoài miệng cũng không thể thua a: "Sư Thái chớ quên là học trò đại đồ đệ của ngươi, cũng bại ở trong tay ta đây..."

...

...

Diệt Tuyệt Sư Thái tất nhiên lòng dạ độc ác, nhưng bây giờ những lời này của Sở Bách, lại hung hăng đâm một đao ở ngực nàng đến chảy máu.

Lấy tư cách Chưởng Giáo【Phái Nga Mi 】nhiều năm!

Dám ở ngay trước mặt, vô số đệ tử Nga Mi nói nàng như vậy, e rằng chỉ có một người là Sở Bách.

Vậy nên cho dù Diệt Tuyệt Sư Thái tính cách lạnh lùng, lúc này sắc mặt cũng có chút khó coi.

"Hừ!"

"Mới để cho ngươi trốn được một lần, không biết ngươi còn có thể trốn lần thứ hai?"

Diệt Tuyệt Sư Thái bị lời nói của Sở Bách vả cho đen mặt, giờ phút này cặp mắt tràn đầy thâm độc, nhìn chằm chằm người trước chậm rãi nói.

"Nếu ngươi không cần cái mạng này, ta thu ngay!"

Nói xong nàng không chần chờ thêm nữa, 【 Ỷ Thiên Kiếm 】trên tay ‘keng’ ra khỏi vỏ, rồi sau đó 'Xuy ' một tiếng rạch không khí, hướng về phía trước mặt Sở Bách hung hăng chém tới.

【 Ỷ Thiên Kiếm 】 hàn mang lóe lên, dường như chỉ thấy ánh sáng màu trắng trong nháy mắt tới!

Ngay khi sắp chém trúng vào người Sở Bách....

Một cái túi vải bỗng nhiên cuốn ra, như từ trên trời giáng xuống vậy, trong nháy mắt, hoàn thành bao lấy Sở Bách cùng Lệ Chưởng Kỳ Sử.

"Ầm!"

Kiếm cùng túi chạm nhau, lại chỉ nghe thấy tiếng vang lớn.

Chỉ có điều lần này 【 Ỷ Thiên Kiếm 】 dường như không đạt được hiệu quả quá lớn.

Mặc dù ép tới khiến túi vải kia không chịu được lõm xuống, nhưng tiếc là lại không bổ trúng người bên trong.

Diệt Tuyệt Sư Thái, con mắt chăm chú nhìn 【 Ỷ Thiên Kiếm 】 chém xuống cái túi vải kia.

"Một trong Ngũ Tán Nhân của Minh Giáo!"

Sắc mặt nàng cũng ngẩn ra, rồi lại biến đổi, chuôi kiếm lại xoay một cái, muốn lần nữa vung kiếm: "Hòa thượng Thuyết Bất Đắc?"

"Ha ha, chính là ta!"

Người vừa tới nhấc lên cái túi, vừa kéo lui về phía sau cười ha ha, nói: "Diệt Tuyệt Lão Ni, nếu ngươi có thể bổ ra túi Càn Khôn Nhất Khí của ta, coi như ngươi bản lĩnh!"

Vừa nghe thấy thanh âm này, Sở Bách trong lúc đó, cũng cảm thấy mắt bất chợt tối sầm lại.

Toàn thân đã bị một cái bao cực lớn túm lại, cùng với thân thể treo lơ lửng trên không.

Tựa hồ thân chính là đang ở trong một cái túi vải giống như người kia vừa nói.

"Hưu!"

Tựa như là không tin lời nói của Tà ma ngoại đạo, Diệt Tuyệt Sư Thái lại lần nữa hua ra một kiếm, bổ vào trên cái túi vải kia.

Nhưng ngờ đâu cái túi vải kia, không phải là lụa cũng chẳng giống da bền bỉ dị thường. Nhìn qua tác chế giống như vải thô, vậy mà một kiếm chém trúng chỉ lưu lại vệt trắng sáng.

"Hừ, nếu không phá nổi túi vải này, vậy thì ngươi cũng lưu lại đi!"

Diệt Tuyệt Sư Thái cười lạnh một tiếng, kiếm phong vừa chuyển một cái, bất ngờ đem đợt tấn công đối với cái túi vải kia, hướng về chủ nhân của nó.

"Diệt Tuyệt Lão Ni, ta thừa nhận không phải là đối thủ của ngươi!"

"Hôm nay ngươi giết rất nhiều đệ tử【 Minh Giáo 】ta, mối thù này, tương lai chúng ta còn dài!" Không cần đánh trả Diệt Tuyệt Sư Thái, chủ nhân của túi vải kia cũng biết thế cục trước mắt, trực tiếp xách túi vải lên, nhanh như tia chớp bật ngược trở ra.

Xảy ra rút lui bất ngờ!

Làm cho kiếm khí của Diệt Tuyệt Sư Thái rơi vào khoảng không.

Đợi đến khi Diệt Tuyệt Sư Thái muốn đuổi theo, mấy người trước mắt, cũng đã biến mất không còn bóng dáng, sắc mặt tức thì lúc trắng lúc xanh.

Mà một bên thân hình rơi vào trong bao vải!

Sở Bách phát ra một tiếng cười lành lạnh đến đáng sợ: "Ha ha, Diệt Tuyệt Lão Ni, hôm nay một kiếm này, ta Sở Bách ghi nhớ trong lòng!"

"Sau này, nhất định bên Nga Mi, đòi lại gấp mười lần..."

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bạchyđộngã
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 254
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự