Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 655 Ba hồn bảy vía

Bạn đang đọc Lăng Thiên Truyền Thuyết của Phong Lăng Thiên Hạ

Phiên bản Dịch · 4288 chữ · khoảng 15 phút đọc

Lăng Kiếm cúi đầu buồn bã quay trở về tiểu viện sát thủ, thời gian hai ngày?! Đúng là giết người mà! “Lăng ca, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? Công tử sao lại sửa thời hạn 5 ngày thành còn có 2 ngày thôi?”. Lăng Trì giãy nảy lên, trên mặt tràn đầy sự kinh ngạc: “Đây chẳng phải là ép chết người sao? Huynh có thể đi cầu xin công tử không, nới thời gian thêm mấy ngày!”.

Lăng Kiếm tối sầm mặt, không nói gì.

“Đúng đấy! Đúng đấy! năm ngày đã là rất ít rồi, bây giờ chỉ cho có hai ngày, aiz…”. Lăng Phong mặt mày ủ rũ, nói.

“Có lẽ là công tử đã bị kích thích gì đó”.

Lăng Vân đứng bên cạnh làm dáng bộ của người hiểu biết, nói: “Có lẽ chính là Lăng ca kích thích công tử”. Lăng Lôi nói một cách vô tâm: “Nhìn Lăng ca trông thê thảm như thế này, ngoài công tử ra, hiện nay chắc chắn không thể có người thứ hai, kể cả là Thiên Lí tiền bối cũng không có bản lãnh có thể làm Lăng ca thảm hại thế này!”.

Bốn người còn lại cũng gật đầu lia lịa, giống như kiểu gà con mổ thóc. Lập tức năm đôi mắt khát khao chân tướng sự thật và ánh mắt săm soi nhìn về phía Lăng Kiếm: “Kiếm ca, huynh rốt cuộc là đã kích thích gì công tử vậy?”.

Lăng Kiếm nổi giận đùng đùng đứng dậy, gào lớn: “Đều cút ra ngoài làm việc cho ta! Trong vòng hai ngày mà không có tin tức gì, công tử sẽ thưởng cho ta 18 tiểu thiếp. Vậy thì sẽ chia cho mỗi người 5 cô!! Mười tám cô không đủ chia phải không? Yên tâm. Ta sẽ tự bỏ thêm ra hai cô để cho các người chia đều với nhau!”.

Soạt soạt soạt soạt soạt!

Cả năm người lập tức không thấy tăm hơi đâu.

Đúng là đen đủi, biết rõ là công tử đang bực tức không có chỗ nào phát tiết. Thế mà mình lại giống như kiểu buồn ngủ tặng gối đầu phân tâm lúc công tử đang cằn nhằn kể khổ… Đó chẳng phải là cho thấy rõ tự tìm sự không tự tại sao! Lăng Kiếm xoa xoa vết thương trên mặt, than thở một hơi dài, cuối cùng vẫn là thấy không yên tâm, soạt một tiếng cũng phóng ra ngoài, bên ngoài cửa sổ, sao giăng khắp trời.

Lăng Thiên cười một cách đắc ý, lầm rầm tự nhủ: “Ta cho ngươi cười! cho ngươi cười ta, dám cười bản công tử, hihihi, lần này trút giận xong, trong lòng cảm thấy thoải mái nhiều hơn hẳn….”. Tiếng cười của Lăng đại công tử gian trá dị thường, sau khi dạy cho mấy người bọn Lăng Kiếm một bài học, trong lòng Lăng Thiên cảm thấy vô cùng sảng khoái. Thậm chí cả đoạn đường còn ngân nga hát bước về phía phòng của mình, nhưng chính lúc vừa đẩy cửa ra, sắc mặt bỗng trầm xuống.

Trong phòng lại hoàn toàn không có một ai!

Lăng Thiên có chút bồn chồn, buổi chiều nay mình đánh mắt đưa tình một hồi lâu với Ngọc Băng Nhan và Lăng Thần, thương lượng hồi lâu, làm cho hai nàng xấu hổ đến đỏ mặt, rõ ràng là đã đồng ý với mình rồi. Sao bây giờ lại không thấy người đâu cả? Điều này làm cho kẻ trong đầu đang nghĩ bước vào cửa cái là có người đẹp ôm chầm lấy hỏi han mình như Lăng Thiên cảm thấy không thể hiểu được.

Thế này sao được! Nếu như đến hai mĩ nhân nổi tiếng dễ bảo này mà còn dám chống lại vấn đề dục phúc của mình, sau này những ngày tháng của mình biết sống làm sao? Không biết là Lăng tiểu công tử (Lăng đại công tử là chỉ Lăng Thiên, còn Lăng tiểu công tử là cái ấy của hắn, hì) đã lâu không được thể hiện rồi à! Lăng Thiên nộ khí đùng đùng bước ra ngoài tìm kiếm.

Đầu tiên hắn đến phòng của Ngọc Băng Nhan, không có ai cả, Lăng Thiên không dừng lại, trực tiếp đến mục tiêu tiếp theo.

Chẳng nhẽ hai nàng đều đang đợi mình ở phòng của Lăng Thần rồi? Lăng Thiên cười thầm trong lòng, nếu như đúng là như vậy, dường như là cũng không tồi nhỉ.

Lăng Thiên đoán không hề sai, hai nàng chính xác là đang đợi ở phòng của Lăng Thần. Không những thế, còn không phải là chỉ có hai người Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan. Lê Tuyết, Lăng Thần, Ngọc Băng Nhan, Tiêu Nhạn Tuyết, Thủy Thiên Nhu, Giảo Nguyệt công chúa, tất cả là 6 người đẹp quốc sắc thiên hương, dường như cả 6 nàng là định nối giường nói chuyện thâu đêm hay sao ý nhỉ. Lăng Thiên trong lòng bỗng cảm thấy sốt ruột.

Nhìn thấy tình hình như vậy, kể cả là dùng đầu gối để nghĩ thì cũng có thể nghĩ ra, chắc chắn là chiều nay lúc mình dặn dò Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan bị Lê Tuyết nghe thấy. Chả trách nha đầu này từ lúc đó sắc mặt đã bắt đầu cảm thấy không đúng lắm, ánh mắt nhìn mình cứ có chút gì đó như sắp được xem một vở kịch hay. Hóa ra là thế này.

Trong phòng, 4 cô gái còn lại nói chuyện đang vào cầu, nhưng Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan hai nàng cứ là ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, từ sâu trong mắt có thể nhìn thấy sự sốt ruột, nhưng lại không có biện pháp gì với mấy vị tỉ muội này, đành phải lấy tinh thần để nói chuyện cùng. “Í? Thần muội muội và Băng Nhan hai người sao lại trông như không có chút tinh thần gì thế kia? Không phải là có chuyện gấp gì khác chứ?”. Lê Tuyết cười hihi, hỏi: “Nếu như có thật, không biết là chuyện gì vậy?”. Câu này được hỏi ra đúng là có chút ý vị sâu xa.

Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan đồng thời đỏ mặt, vội vàng lắc đầu: “Làm gì có, làm gì có, không có việc gấp gì cả, bọn muội rất tinh thần mà”. Trong lòng nghĩ, không thể nói ra một cách quá rõ ràng là chúng muội phải đi hầu hạ công tử? Điều này sao có thể nói ra được? “Ồ, nếu hai vị muội muội vẫn còn có tinh thần, vậy thì chúng ta nói chuyện thêm lúc nữa đi, vừa nãy nói đến đâu rồi nhỉ?”. Lê Tuyết bộ mặt nghiêm chỉnh nói: “Đương nhiênm nếu như hai muội có chuyện gấp cần phải đi làm, thì cứ đi, mọi người đều là chị em với nhau, chuyện gì mà không thể nói với nhau được?” Cả đám ào ào ùa theo.

Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan ho khụ khụ liên tục, đến giọng nói cũng có chút cà lắp, đầu lắc lia lịa: “Không có chuyện gì cả, không có chuyện gì cả, thật sự là không có chuyện gì cả, mọi người tiếp tục nói chuyện”.

Lê Tuyết cười có chút giảo hoạt, nói: “Hiếm có dịp tỉ muội chúng ta nói chuyện tâm đầu ý hợp thế này, nếu đã như vậy, đêm nay tất cả mọi người không ngủ nói chuyện cả đêm, thấy thế nào? Đến lúc buồn ngủ rồi, thì ngủ cùng giường với nhau, càng có thể làm tăng thêm tình cảm tỉ muội”. Thủy Thiên Nhu, Tiêu Nhạn Tuyết vỗ tay kêu hay.

Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan lập tức mặt mày ủ rũ, ngơ ngác nhìn nhau.

Hai nàng chỉ biết rốt ruột ngồi trong phòng, nhưng quả thật không có cách gì để nói ra. Lăng Thiên ở bên ngoài cửa sổ cũng đang chỉ biết giậm chân, không biết làm thế nào.

Lăng Thiên nghiến răng kèn kẹt, trước giờ chưa bao giờ hắn cảm thấy bất lực như thế này. Trong đầu hắn mọc ra ý nghĩ mãnh liệt muốn làm thịt Lê Tuyết! Để nha đầu này ở bên ngoài đúng là giống như đặt một quả bom hẹn giờ ở trong sân sau nhà mình. Nếu như cái kiểu “tăng thêm tình cảm tỉ muội” này, cô ta mỗi tháng đến mấy lần. Lăng Thiên vô cùng lo lắng không biết mình có bị trực tiếp làm cho tức đến liệt dương không…Lên kế hoạch làm thịt Lê Tuyết, không được chậm trễ! Lăng Thiên nghiến răng, phải để cho nha đầu này nếm thử sự lợi hại của bản công tử! Đến lúc đó, làm cho nha đầu này 3 ngày không xuống được giường, hêhêhê…

Trong lòng đang khái lạc, đột nhiên bên trong phòng một tiếng kêu thất kinh vang lên: “Có thích khách!”. Tiếp đó là pâng một tiếng, cửa sổ mở ra, ngay sau đó là một chậu nước rào rào đổ xuống.

Lăng Thiên vừa nghe thấy ba tiếng “có thích khách” lập tức cảm thấy căng thẳng một chút, tức khắc tập trung tinh thần quan sát xem thích khách ở chỗ nào, không dám có chút sơ xuất. Những người đang trong phòng lúc này, cho dù là ai bị làm sao, Lăng Thiên cũng đều sẽ cảm thấy đau lòng, cho nên hắn không dám khinh xuất.

Nào ngờ lúc đang tập trung tinh thần, một chậu nước lạnh đổ chụp xuống đầu mình, Lăng Thiên trong tình trạng không kịp tránh, ào cái ướt hết người, tiếp theo đó trong phòng vang lên những tiếng ồn ào, cả đám người đẹp ầm ầm xông lên, Lê Tuyết trong tay cầm chậu rửa mặt bằng sắt, nhanh nhẹn khác thường, xuất quỷ nhập thần, vọt cái nhảy ra ngoài, vung tay đập ngay xuống đầu hắn.

“Boong!” Một tiếng kêu như tiếng chuông đồng vang lên. Đúng là cái chậu sắt quá lợi hại, tuyệt đối là vũ khí lợi hại nhất trong “7 loại thần khí”! Chỉ dựa vào việc nó có thể đánh trúng đầu cao thủ tuyệt đỉnh đương thế thôi, cũng đã đủ để đặt địa vị trên giang hồ của nó rồi!

Lăng Thiên tối sầm mặt đứng trong phòng, trên người ướt như chuột lột, nước vẫn còn đang lóc tóc chảy từng giọt nhỏ xuống, nhìn thảm hại vô cùng!

Cả đám người đẹp ai nấy trên mặt lộ ra sự ngạc nhiên, cộng thêm buồn cười, người thì chạy đi lấy quần áo, người thì đi lấy khăn lông, bận rộn như đi chợ tết.

Lê Tuyết trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi (chắc chắn ai cũng có thể đoán ra được là đang giả vờ), oán trách nói: “Ta nói này Lăng đại công tử, huynh nói huynh đây là đang làm gì vậy. Trong biệt viện của mình mà lại phải lén la lén lút đi nghe trộm, huynh nghe thì cứ nghe. Dù sao cũng phải cẩn thận một chút chứ, đừng để bị người ta phát hiện ra, làm ta cứ nghĩ là có thích khách, không kịp nghĩ ngợi gì liền ra tay. Haizzz giờ phải làm gì mới là hay đây”.

Lăng Thiên giận run người, ánh mắt phẫn nộ nhìn về phía nàng, nếu như có thích khách thật nàng sẽ dùng chậu rửa mặt để ra tay sao?

Nếu như có thích khách thật nàng sẽ véo vào người ta một cái sau khi chụp cái chậu rửa mặt đó vào đầu ta sao? Chỉ sợ có khi đã ăn một nhát đao rồi?

Nhìn cái vẻ mặt sợ hãi của Lê Tuyết, trong đáy mắt lại là một sự đắc ý nhìn thấy rất rõ, Lăng Thiên trợn hai con mắt nhìn nàng hồi lâu. Đột nhiên hắn thở dài một hơi, nằm vật ra giường, chui đầu vào trong chăn.

Mất mặt quá! Bản công tử lần này đúng là mất mặt quá!

Cả đám người đẹp cùng nhau cười ồ lên.

Một giọng nói hồ nghi vang lên: “Í? Các muội nói xem Lăng đại công tử tại sao chỗ khác không đến, mà lại cứ phải đến phòng của Lăng Thần muội muội để nghe trộm? Từ vừa nãy, đã thấy Lăng Thần muội cứ như người mất hồn, cứ như là chúng ta đã làm phiền đến chuyện tốt của muội ấy í?” .Người nói chính là Lê Tuyết.

“Đúng đấy, đúng đấy, vừa này Thần tỉ tỉ trông sốt ruột lắm í. Hóa ra là như vậy! Thần tỉ tỉ như vậy thì cũng không thấy lạ lắm, Nhan muội muội sao cũng như vậy nhỉ?”. Giọng nói này, chính là của Thủy Thiên Nhu.

“Hừm, đúng là đồ háo sắc, đồ xấu xa!”. Giọng nói này vừa mang ý trách móc, vừa có chút gì đấy sự ghen tức, chính là của Tiêu Nhạn Tuyết.

“Á.., hay là cứ thay quần áo đã, nếu không công tử cảm lạnh thì chết”. Còn giọng này là của Giảo Nguyệt công chúa.

Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan hai nàng cúi gằm đầu xuống, mặt đỏ đến tận cổ, đến lời cũng ngại không nói ra được.

“Được rồi, chúng ta mau đi thôi, nếu không lại quấy rầy chuyện tốt của người ta, nếu như bị báo thù, thì gay go lắm, người này có tâm lí báo thù mạnh lắm, không biết chừng thù đến cả đời ý chứ”.

Cả đám sợ hãi lè lè lưỡi ra, lập tức các người đẹp ùa ùa đi hết.

Những tiếng cười lớn như vừa trút được giận không ngừng từ xa vang đến, càng lúc càng xa. Trong phòng chỉ còn lại Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan, hai người vừa muốn cười vừa cảm thấy xấu hổ, tay chân không biết đặt đâu nữa.

Lăng Thiên thò đầu ra, hừm hừm nói: “Đừng vội đắc ý, sớm muộn gì ta cũng sẽ cho các người biết sự lợi hại của bản công tử”. Đột nhiên nhìn Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan, hắn cười hihi: “Hai vị mĩ nhân… đến lượt chúng ta rồi, cả người ta đều ướt nhèm rồi, nhưng sợ bị cảm lạnh, ta cởi áo nha”.

Lăng Thiên nói xong liền bắt đầu cởi quần áo!

Hai nàng đồng thời vừa tức vừa bái phục kẻ có một không ai về độ mặt dầy trước mặt này, vừa gặp phải chuyện như vừa rồi mà sự dâm dê của hắn vẫn không hề biến mất.

Hai nàng đồng thời xí một tiếng, quay mặt nhìn ra chỗ khác, không biết là đang nghĩ cái gì, chỉ thấy mặt như đang bị sốt 40 độ.

Lăng Thiên cười lớn một tiếng, đứng bật dậy, đột nhiên trong phòng tối om om, hắn đã thổi tắt nến, tiếp đó cả hai nàng đồng thời khẽ rên lên một tiếng. Không biết là xảy ra chuyện gì, tiếp đó chính là…uhm, chắc cả nhà đều biết…

Thân thể cường tráng của Lăng Kiếm giống như một chiếc lá rụng, lặng lẽ dính sát vào mặt ngói lạnh lẽo. Gió đêm thổi qua, nhưng thân người của hắn, đến vạt áo màu đen cũng không lay động chút nào.

Lăng Kiếm lúc này dường như đã hòa thành một thể với màn đêm yên tĩnh, tin rằng kể cả có người tình cờ đi ngang qua người hắn, cũng chưa chắc đã phát hiện ra được, trong màn đêm yên tĩnh này, không ngờ đang ẩn nấp một người còn sống sờ sờ.

Đương nhiên, muốn tình cờ bước qua bên người hắn cũng quả thật là không dễ dàng. Bởi vì chỗ hắn đang ở chính là đỉnh lầu của Minh Yên Lâu, cũng là công trình kiến trúc cao nhất của thành Thừa Thiên, tất nhiên là ngoài hoàng cung ra. Mà nơi ở của sứ giả các phương đều được xắp xếp ở xung quanh, ánh mắt của Lăng Thiên giống như một tấm lưới lớn bao trùm xuống bốn phía, không bỏ qua bất kì điểm khác lạ nào, bất kì người nào bên dưới nếu như có hành động gì đều không thoát khỏi tầm theo dõi của hắn! Đó chính là sự chứng minh cho việc công lực của Lăng Kiếm đã bước đến đỉnh cao! Sự tu luyện của Lăng Kiếm ở thời điểm này đã đạt đến cảnh giới cực cao, kể cả là so sánh với Ngọc Mãn Lâu hoặc cao thủ đệ nhất của Thủy Gia là Thủy Vô Ba chắc cũng không kém hơn quá nhiều!

Lăng đại công tử đáng chết, mượn cớ để nổi điên, thủ hạ không biết làm thế nào, chỉ biết cách ra sức tìm kiếm đầu mối! Đáng tiếc từ đầu đến cuối không có thu hoạch gì! Thực ra bọn Lăng Kiếm cũng biết, kể cả đến lúc đó hoàn toàn không có thu hoạch gì, Lăng đại công tử cũng sẽ không làm gì mình cả. Chỉ là họ từ trước đến giờ không có thói quen làm cho Lăng Thiên thất vọng, kể cả là thật sự không có hi vọng gì cũng phải kiên trì nỗ lực đến kì hạn cuối cùng!

Khi mà không có đầu mối gì, thì ôm cây đợi thỏ chính là biện pháp tốt nhất.

Chỉ cần người của Ngọc Gia và Tiêu Gia có hành động gì lạ, là Lăng Kiếm sẽ có thể lập tức sắp xếp người tiến hành theo dõi! Mượn sự giúp đỡ của loại thuốc theo dõi thần kì mà họ rắc ra lúc hỗn chiến ở tửu lâu, tuyệt đối có thể chính xác đến từng người!

Thời gian đến nửa đêm, Lăng Kiếm đã ở đây nằm im bất động 2 canh giờ, vẫn không có thu hoạch gì!

Phía không xa. Lâu chủ Minh Yên Lâu đang xắp xếp bố trí cái gì đó. Xa hơn nữa là tiếng Tiêu Phong Dương quay trở về, giọng nói không vui của lão già người của Thiên Thượng Thiên, còn có những tiếng bước chân lo lắng không yên của mấy người, còn có tiếng quát tháo nổi giận của Ngọc Mãn Thiên sau khi trở về và tiếng chửi thầm của một tên cao thủ nào đó, tất cả của tất cả, đều được lọt vào trong tai của Lăng Kiếm. Trong đầu của Lăng Kiếm đang được phân loại một cách rõ mồn một.

Tuy cách quá xa như vậy, không hoàn toàn có thể nghe được mỗi người đang nói những gì, nhưng cái cảm giác huyền diệu này, làm cho Lăng Kiếm có cảm thấy tất cả mọi thứ xung quanh đều như đang nằm trong sự khống chế của hắn.

Cái này, chẳng nhẽ chính là cảnh giới nhập vi mà công tử đã nói đó sao? Ta không ngờ cũng tiến được vào cảnh giới kì diệu này!

Canh ba, trời đã khuy lắm rồi.

Tiếng ngáy như sấm của Ngọc Mãn Thiên kêu to đến vang trời dậy đất.

Lăng Kiếm trong lòng bất giác cảm thấy buồn cười, người bạn già Ngọc tam gia này đúng là quá vô tư, hiện nay đang ở trong đất của đối thủ đối đầu lớn nhất của Ngọc Gia, mà lại có thể ngủ đến thoải mái như vậy? Không thể không tặng cho ông ta một chữ “phục”! Nhìn điệu bộ của ông ta, có lẽ là nằm cạnh miệng núi lửa sắp phun trào ông ta cũng có thể ngủ được như thường. Đột nhiên trong lòng Lăng Kiếm xuất hiện dự báo cảnh giác, lập tức tập trung tinh thần. Hai bóng đen giống như u linh đột nhiên vút qua tiểu viện của Ngọc Gia, chúng liếc nhìn nhau một cái trong bóng đêm, một đông một tây, biến mất không còn tăm hơi.

Ánh mắt của Lăng Kiếm lập tức khóa chặt hai người này, giống như đang dùng thần tư (tinh thần, tâm tư) để nhìn chúng đang len la lén lút lượn một vòng quanh Minh Yên Lâu, sau đó lại quay trở lại tiểu viện; tiếp đó lại là một hồi lâu im lặng.

Nhưng Lăng Kiếm cảm nhận được một cách rõ ràng, lại có mười luồng thần niệm cực mạnh giống như trải thảm đang tìm kiếm bất kì một chút động tĩnh gì trong vòng mấy trượng đổ lại. Hiển nhiên, tam hồn bảy phách của Ngọc Gia đang có tình bố trí nghi trận, thăm dò sự phòng vệ xung quanh.

Lăng Kiếm cười nhạt trong lòng, lúc ra ngoài, Lăng Kiếm đã có sự xắp xếp, đem các mật thám ngầm của Lăng Gia rút hết về, toàn bộ đổi thành người của Đệ Nhất Lâu. Những thám tử bình thường đối với các cao thủ như này mà nói, căn bản là không có chút tác dụng gì, tác dụng duy nhất chỉ là rút dây động rừng mà thôi.

Trong đêm đen, tiếng gió thổi ào ào, có mười bóng người cùng lúc lặng lẽ xuất hiện, chỉ dừng lại một lát trên nóc nhà, rồi đột nhiên giống như vỡ tan ra trong cùng một thời gian bay vọt ra mười hướng khác nhau, chớp mắt cái đã biến mất trong màn đêm.

Lăng Kiếm nằm im bất động, trong lòng tự khen thầm, mười tên ba hồn bảy phách này đúng là tính toán chu đáo, khi mà phái hai người giả vờ hành động để dụ địch không phát hiện ra vấn đề gì, mà vẫn áp dụng kế nghi binh như thế này. Quả nhiên là đã cẩn thận đến mức không thể cẩn thận hơn!

Nhưng, càng là cẩn thận như vậy, thì mưu đồ của chúng cũng chắc chắn sẽ càng lớn!

Lăng Kiếm đang định chuẩn bị theo dõi, đột nhiên trong lòng bồn chồn, dự báo cảnh giới lại xuất hiện!

Hóa ra, có một bóng người màu đen đột nhiên vòng lại giống như sao băng, “soạt” một tiếng rơi xuống đỉnh lầu của Minh Yên Lâu. Khoảng cách cách chỗ của Lăng Kiếm chỉ có không đến một trượng! Hắn chính là một người trong mười bóng đen vừa tỏa ra!

Người này đứng ở trên đỉnh lầu như vậy, đứng im bất động nhìn bốn phía xung quanh, hồi lâu mà hắn cứ im thít không nhúc nhích như vậy!

Không ngờ cẩn thận đến mức độ này!

Có điều, hắn cứ đứng ở đó, thì làm sao mà Lăng Kiếm hành động được? Kể cả là võ công của Lăng Kiếm hơn xa hắn, cũng không chắc có thể ở cự li gần thế này không bị người đó phát giác ra!

Làm thế nào giờ?

Lăng Kiếm chửi thầm trong lòng, lúc này nếu như hắn bước ra, có thể chắc chắn 100% một chiêu là có thể lấy mạng tên này, nhưng sẽ khó tránh được đánh rắn động cỏ. Nhưng nếu như không giết tên này, kế hoạch theo dõi của mình làm sao tiến hành được?

Đồng thời chạy ra 10 tên, trở về có một tên, còn có 9 tên phải theo dõi! Ngộ nhỡ bỏ xót mục tiêu thật sự, mà vì đó để xảy ra chuyện, thì chẳng phải là tội lớn tày trời sao!

Đang trong lúc nóng ruột, bỗng nghe thấy khoảng hơn mười trượng trước mặt truyền đến tiếng “Cracc” vang nhẹ. Lăng Kiếm trong lòng lại giật một cái, phương hướng đó chính là chỗ bọn Lăng Trì!

Thân người đứng thẳng của người áo đen trên nóc nhà lập tức nghe thấy tiếng động mà di chuyển, “soạt” phóng vút đến với tốc độ kinh người, người còn đang ở trên không, thì thanh trường kiếm sáng quắc đã được rút ra khỏi bao, giống như là gặp kẻ địch lớn vậy!

“Miao” một tiếng, một con mèo đen chui ra từ chỗ tối góc tường. Tên áo đen nhổ một bãi nước bọt, chửi lầm rầm một câu.

Lúc này Lăng Kiếm đã ở vị trí bên ngoài hai mươi trượng so với lúc nãy! Khinh công của Lăng Kiếm nếu như so sánh trong các cao thủ đương thế, ít nhất cũng phải được xếp vào top 5, hắn chỉ cần chút khoảng trống trong thời gian ngắn như vậy!

Mà con mèo đen xuất hiện một cách tưởng chừng rất trùng hợp này, tất nhiên là được Lăng Trì ném ra.

Bọn Lăng Trì, Lăng Vân, Lăng Phong im lặng đứng ở một chỗ. Lăng Kiếm lao vụt đến như gió giật, cơ thể không có chút dừng lại, chỉ là nhanh chóng dùng tay ra hiệu mấy cái, mấy người hiểu ý nhận nhiệm vụ, lập tức giống như mấy làn khói xanh, lần lượt biến mất trong màn đêm.

Trên nóc lầu của Minh Yên Lâu, tên áo đen lúc nãy vẫn đang chăm chú nhìn xung quanh một cách cảnh giác, ánh kiếm trong tay lấp lóe, không từng có chút thả lỏng. Chỉ là, hắn không biết, tử thần đáng sợ nhất đương thời vừa lao vút qua người hắn, nếu như con mèo đen của Lăng Trì xuất hiện muộn hơn một chút, có lẽ Lăng Kiếm đã có thể lấy mạng hắn trong khoảnh khắc!

Một chiêu là quá đủ!

Bạn đang đọc Lăng Thiên Truyền Thuyết của Phong Lăng Thiên Hạ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 121

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự