Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Chương 10

Bạn đang đọc Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc của Lương Hải Yến

Phiên bản Dịch · 4427 chữ · khoảng 16 phút đọc

Tất Ngôn lập tức mở túi ra, nhanh chóng nhìn xem nội dung bên trong, sắc mặt càng ngày càng khó coi, nhất thời không khí chung quanh lạnh đến muốn đóng băng.

Liên Ngữ bưng trái cây từ trong phòng bếp đi ra liền nhìn thấy sắc mặt Tất Ngôn hết sức khó coi, cô lo lắng ngồi xuống bên cạnh anh, theo tầm mắt của anh, nhìn thoáng qua tài liệu trong tay anh.

“Anh điều tra bố em?” Ảnh chụp của bố đập vào tầm mắt, cô ngạc nhiên hỏi.

“Em nói cái gì? Ông ta là bố em?” Tin tức càng thêm rung động nhất thời làm cho Tất Ngôn ngu ngốc, run rẩy hỏi lại: “Ông ta thật sự là bố em?”

“Đúng vậy, đây chính là bố em.” Liên Ngữ không hiểu nhìn anh, chẳng biết tại sao sắc mặt anh lại càng thêm khó coi.

“Tiểu Ngữ, Liên Khải thật sự là bố em?” Thượng Thiên Dương cũng thật cẩn thận hỏi lại một lần.

Liên Ngữ gật đầu với hắn “Đúng vậy, làm sao vậy?”

Đầu óc Tất Ngôn trống rỗng, căn bản không thể tự hỏi bất cứ chuyện gì, anh sợ hãi chính mình vừa mở miệng sẽ nói ra lời làm tổn thương cô, cho nên anh vội vàng đứng dậy, chạy lên lầu, giam mình trong phòng.

‘’Tất Ngôn…’’ Nhìn hành động khác thường của Tất Ngôn, Liên NGữ cảm thấy sợ hãi không hiểu.

‘’Em có quyền biết mọi chuyện.’’ Nói xong, Thượng Thiên Dương đem tập tài liệu đưa cho Liên Ngữ.

Xem xong hết tài liệu, mặt Liên Ngữ nhất thời trở lên tái nhợt, không tin lắc đầu’’ Không…Không có khả năng.’’

‘’Anh nghĩ so với em, Tất Ngôn cũng không muốn tin đây là sự thật.’’ Thượng Thiên Dương nhìn thấy bộ dáng phờ phạc của cô, cảm thấy không đành lòng. ‘’Qua nhiều năm như vậy, cậu ta vẫn muốn biết công ty của bố mình vì sao lại phá sản, em biết không, khi cậu ta mười tuổi, cậu ta đã phải bắt đầu gánh trách nhiệm chăm sóc ba đứa em, gian khổ này không phải người thường có thể tưởng tượng được.’’

‘’Huhu, đây không phải sự thật….’’ Nước mắt của Liên Ngữ tích tu trong tròng mắt ‘’Làm sao bố em có thể làm ra việc này? Ông không có khả năng làm ra việc này, không có khả năng.’’

‘’Tiểu NGữ, mặc kệ em tin hay không, sự thật cuối cùng vẫn là sự thật, không có cách nào thay đổi, Tất Ngôn đã quá cực khổ, hy vọng em có thể dùng tình yêu của em đền bù cho cậu ta.’’ Hắn không hy vọng bạn tốt tiếp tục sống trong thế giới không có tình yêu.

‘’Anh ấy còn có thể yêu em sao…’’Liên Ngữ hồn bay phách lạc lẩm bẩm ‘’Bố em đã làm ra chuyện hèn hạ với nhà hị Tất, anh ấy còn có thể yêu con gái của hung thủ này sao?’’

‘’Phaỉ, chỉ cần em không dễ dàng buông tay cậu ta, cậu ta sẽ yêu em.’’ Thượng Thiên Dương tin tưởng chỉ có Liên Ngữ mới có thể hoá giải tất cả, dù sao chuyện cũ đã qua, người còn sống là quan trọng nhất.

Trong lòng Liên Ngữ loạn không biết làm thế nào mới tốt.

‘’Đi lên tìm cậu ta đi.’’ Thượng Thiên Dương nhẹ nhàng vỗ bả vai cô, sau đó đứng dậy rời đi.

Rất lâu sau, Liên Ngữ mới chậm chạp đi lên lầu, xoay tay nắm cửa mở đi vào, từng bướ một đến gần anh, sau đó đứng ở bên cạnh anh một lúc lâu cũng kkhông nói chuyện.

‘’Em không có gì muốn nói với anh sao?’’ Giọng nói lạnh nhạt từ trong miệng anh truyền ra.

‘’Thực xin lỗi, ngoài câu nói này em không biết nói gì với anh.’’Hốc mắt Liên Ngữ trở nên ướt át’’Thực sự rất xin lỗi.’’

Giống như không nghe thấy cô nói chuyện, anh lầm bầm một mình ‘’NHà của anh từng hết sức náo nhiệt, mỗi khi đến chủ nhật, bố anh luôn mời bạn bè trên thương trường đến nhà nói chuyện phiếm, mẹ anh chuẩn bị rất nhiều món ăn tiếp đãi bạn bè của bố, để họ coi như đang ở nhà mình.’’

Nói đến đây, Tất Ngôn liếc nhìn Liên NGữ một cái ‘’NHưng mà tất cả mọi chuyện đều bị huỷ trong tay bố em, ông ta đem vật liệu kém chất lượng bán cho bố anh, để cho công ty bố anh không thể đền bù tổn thất, cuối cùng phá sản, bố anh chịu không nổi việc công ty do một tay ông sáng lập bị huỷ trong tay ông, ôm nỗi hận nhảy lầu tự tử…’’

‘’Không…’’ Nước mắt Liên NGữ rơi như mưa.

‘’Em biết không?’’ Mẹ anh đã nằm ở vườn hoa kia đi theo bước chân cha anh mà chết, bà luôn nói…nhớ nhung rất đau khổ. Tất ngôn giống như ác mã đến từ địa ngục chậm rãi dày vò Liên Ngữ ''Còn nhớ rõ không?Anh đã từng nói với em ngôn ngữ của hoa tường vi là nhớ nhung, chính là nhớ nhung rất khổ, cho nên mẹ anh đã lự chọn cái chết.''

Liên Ngữ khóc thành tiếng, nước mắt làm mờ hai mắt, khiến cô không còn thấy rõ ràng thế giới này.

'Oa….Thực xin lỗi, thực xin lỗi…..''Vô số câu 'thực xin lỗi' từ trong miệng Liên Ngữ nói ra.

'Haha…''.Tất Ngôn lớn tiếng cười.'' Vì sao lại như vậy chứ?''

Anh điên cuồng liều mình dùng quyền nện lên vách tường, cho đến khi máu chảy ra.

''Không cần như vậy.'' Ôm lấy thắt lưng của anh, ngăn không cho anh tổn hại chính mình, cô khóc cầu xin ''Xin anh đừng làm bản thân bị thương.''

'Hu hu….'' giọng nói của Liên Ngữ rất khó nge, cô ôm chặt lấy anh không buông tay.

Tất Ngôn im lặng tuỳ ý để cô ôm lấy chính mình, thân thể của cô mềm mại như vậy, ấm áp như vậy, làm cho người ta lưu luyến không thôi.

Vì sao, ông trời lại muốn trêu đùa anh như vậy, vì sao??????

Trong lòng Tất Ngôn thống khổ kêu gài.

Anh chậm rãi xoay người, nâng chiếc cằm khéo léo của cô lên, dừng ở khuôn mặt loang lổ nước mắt của cô, cảm thấy đau đớn và không đành lòng.

Rốt cục, nhìn thấy nước mắt cô không ngừng rơi xuống thì anh đau lòng cúi người che đôi môi anh đào đang run rẩy của cô lại.

Anh giống như ngừoi tuyệt vọng dùng sức cắn đôi môi non mềm của cô, bàn tay gắt gao đè đầu cô lại, hơi thở mùi đàn hương từ trong miệng toả ra, đầu lưỡi ngang ngưỡc mãnh liệt cạy mở hút lấy ngọt ngào tự cái miệng nhỏ, giống như muốn hút đi linh hồn của cô, muốn cô hoà tan vào trong xương cốt của mình.

Liên Ngữ khẩn thiết đáp lại anh, đầu lưỡi vươn ra, cùng anh quấn quanh cùng một chỗ, nụ hôn kích thích khiến hơi thở của Liên Ngữ hỗn loạn, cái miệng nhỏ nhắn điên cuồng mở ra cắn mối dưới của anh.

Kích tình qua đi, còn lại một mảnh hờ hững yên tĩnh.....

“Em đi đi, tất cả mọi chuyện đã xảy ra, anh sẽ không truy cứu.” Hai mắt Tất Ngôn đờ đẫn “Từ nay về sau, chúng ta không sẽ gặp lại, coi như tất cả chỉ là một giấc mộng.”

Hai mắt Liên Ngữ sưng đỏ đã không thể chảy ra nước mắt, tuyệt vọng chăm chú nhìn anh, hi vọng tất cả mọi chuyện thật sự chỉ là một giấc mộng, đáng tiếc nó không phải....

Liên Ngữ đứng dậy mặc quần áo tử tế, sau đó đi về phía cửa, mà Tất Ngôn vẫn đứng ở cửa phòng, vẫn nhìn cô, vẫn.....

Liên Ngữ mất hồn đi vào nhà, vợ chồng họ Liên nhìn bộ dáng của con gái, tất cả đều sợ hãi.

“Tiểu Ngữ, con làm sao vậy? Đừng dọa mẹ.” Mẹ Liên thở dốc vì kinh ngạc, vội vàng cầm khăn mặt giúp con gái lau mặt sạch sẽ.

Bộ dáng ngơ ngác của con gái khiến mẹ Liên sợ tới mức gần như muốn ngất đi, gấp đến độ chảy nước mắt, “Tiểu Ngữ, con nói gì đó đi, được không?”

Liên Ngữ giống như không nghe thấy gì, hai mắt vô thần nhìn thẳng về phía trước, giống như búp bê không có sinh mệnh, rách nát không chịu nổi.

“Tiểu Ngữ, bố đây, là bố đây.” Bố Liên sốt ruột giẫm chân “Con nhìn bố đi.”

Lúc này rốt cục Liên Ngữ có phản ứng “Bố?”

“Tiểu Ngữ, bố ở đây.” Bố Liên bắt lấy bàn tay con gái, vội vàng trấn an cô.

Giống như hoàn hồn, ánh mắt Liên Ngữ càng ngày càng sáng rực, đầu óc cũng trở nên rõ ràng.

“Bố, bô có biết công ty kiến trúc nhà họ Tất không?” Cô gắt gao nhìn chòng chọc bố mình.

Nhất thời sắc mặt bố Liên chuyển xanh.

“Con.....Làm sao con biết công ty này?”

Công ty nhà họ Tất đã phá sản hai mươi năm trước, vì sao Tiểu Ngữ lại biết tên công ty này?

Ánh mắt hoảng sợ đã nói rõ tất cả, Liên Ngữ thống khổ nhắm mắt lại, nước mắt dọc theo khóe mắt chảy xuống.

“Tiểu Ngữ, làm sao con biết được công ty kiến trúc nhà họ Tất?” Mẹ Liên thấy con gái rơi nước mắt, vẻ mặt chồng thì khác thường, nghi hoặc không thôi, quay đầu lại hỏi chồng “Ông xã, rốt cuộc là thế này? Công ty kiến trúc nhà họ Tất không phải đã phá sản từ rất lâu rồi sao?”

“Bố, năm đó nhà họ Tất phá sản có quan hệ với bố hay không?” Liên Ngữ mở to mắt, lạnh như băng hỏi.

Trong mắt con gái lạnh lẽo, làm cho bố Liên lảo đảo vài bước, ngã ngồi trên ghế sô pha “Bố.....”

“Bố, bố nói cho con biết, có quan hệ hay không?” Cắn chặt hàm răng, Liên Ngữ gằn từng tiếng trong miệng hỏi.

“Con....Làm sao con có thể biết công ty kiến trúc nhà họ Tất?” Hai tay nhịn không được run rẩy, bố Liên không dám nhìn thẳng vào ánh sáng trong mắt con gái.

“Bố, bạn trai của con tên là Tất Ngôn.” Mặt Liên Ngữ không chút thay đổi nói “Nhưng mà, chúng con đã chia tay.”

“Cái gì?” Mặt bố Liên cắt không còn chút máu, phòng tuyến cuối cùng hoàn toàn bị đánh tan “Tại sao lại có thể như vậy, tại sao lại có thể như vậy.......”

“Bố, cho tới bây giờ, bố còn không nói sự thật cho con biết sao?” Liên Ngữ kích động đứng lên la to: “Con chỉ muốn nghe chính miệng bố nói cho con biết chân tướng sự thật.”

“Báo ứng, thật là báo ứng.” Bố Liên thống khổ la lớn, hai tay che mặt, giọt nước mặt hối hận chảy xuốn g “Nhưng cũng không nên báo ứng lên người con gái tôi.”

“Ông xã, sao lại thế này, nhà họ Tất phá sản thật sự có liên quan đến ông sao? Trời ạ, đây rốt cục là sao lại thế này?” Mẹ Liên nắm ống tay áo chồng, la lên nói.

Nước mắt Liên Ngữ ào ào tuôn xuống, cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng “Bố, bố nói cho con biết đi.”

“Được, bố nói.” Vẻ mặt bố Liên hối hận, giọng nói êm tai kể lại cho cô “Hai mươi năm trước, công ty của bố quy mô còn rất nhỏ, kinh doanh rất vất vả, ở một lần cơ duyên ngẫu nhiên đến, may mắn quen biết chủ tịch kiến trúc nhà họ Tất, từ đó về sau trở thành một trong các nhà cung ứng vật liệu cho công ty kiến trúc nhà họ Tất, công ty mới có thể phát triển.”

“Vậy tại sao bố phải làm ra chuyện ăn cháo đá bát như vậy?” Liên Ngữ rưng rưng chỉ trích ông.

“Lúc ấy công ty nhà họ Tất đang xây dựng một công trình kế hoạch lớn, cần một lượng lớn vật liệu cung ứng, vì muốn nuốt cái bánh lớn này, bố đem toàn bộ tài chính của công ty đặt vào kế hoạch vật liệu này, căn bản bố không biết vật liệu buôn bán là hàng kém chất lượng, lúc trước bộ phận kiểm tra nói tất cả đều đủ tiêu chuẩn, ai ngờ lần cuối cùng bộ phận kiểm tra lại phát hiện vấn đề....”

“Nhưng mà, khi đó đã không còn kịp rồi, vật liệu đều được đưa vào công trường, nếu bố chuyện này nói ra, công ty sẽ tổn thất vô cùng nghiêm trọng, thậm chí còn có thể mang nợ nần trên lưng, cho nên bố.....” Bố Liên che mặt, coi khinh mình vô cùng.

“Cho nên bố giấu diếm không báo, phải không?” Liên Ngữ lạnh lùng cười “Bố, sự ích kỷ của bố đã hại chết bao nhiêu người, bố biết không?”

“Bố cũng không muốn, bố không nghĩ chuyện này sẽ làm nhà họ Tất phá sản.” Nước mắt bố Liên yên lặng rơi xuống “Bố không cố ý, không cố ý.”

“Bố cung ứng vật liệu kém chất lượng có lẽ không phải là cố ý, nhưng sau này bố lại tiêu hủy tài liệu buôn bán thì đó chính là cố ý.” Liên Ngữ không nghĩ người bố mà chính mình luôn tôn kính lại làm chuyện hèn hạ như vậy “Thậm chí bố vì muốn thoát khỏi hiềm nghi, đã tạo tài liệu giả để bộ phận kiểm tra xem xét.”

“Lúc ấy thật sự bố rất sợ, nếu bị phát hiện số vật liệu kia là do bố cung ứng, như vậy bố sẽ ngồi tù, Tiểu Ngữ, bố không thể ngồi tù, nếu ngồi tù, con và mẹ phải làm sao bây giờ?” Bố Liên biện minh cho chính mình, ý muốn được con gái thông cảm.

“Người bố mà con luôn tôn kính không ngờ lại là người bỉ ổi như vậy....” Vẻ mặt Liên Ngữ thống khổ, đột nhiên cô cười to “Sai lầm của bố đã hủy đi tất cả mọi thứ nhà họ Tất bố có biết không?''

''Tiểu Ngữ, thực xin lỗi, thực xin lỗi…''Bố Liên cầm lấy tay con gái cầu xin nói .''Tha thứ cho bố, tha thứ cho bố…''

Đứng ở một bên, mẹ Liên đã sớm rơi lệ, theo chồng cùng nhau nắm tay con gái ''Tiểu Ngữ, con đừng như vậy''

''Bố, người bố nên cầu xin tha thứ không phải là con, mà là Tất ngôn, là anh em nhà họ Tất.''Liên Ngữ giãy ra khỏi tay ba mẹ ''Con không thể tha thứ cho bố.''

Nói xong cô giống như một cái xác không hồn trở lại phòng của mình.

Liên Ngữ nhìn mô hình phòng ốc bày biện trên bạn, nước mắt giống như hạt trân châu bị đứt không ngừng tuôn xuống, đem mô hình gắt gao ôm vào trong lòng.

''Anh Tiểu Phần, thực xin lỗi, thực xin lỗi...''

Khóc mệt cô ôm mô hình cuộn mình ở góc giường mà ngủ,trong lúc mơ màng ngủ, cô không ngừng nói lời vô nghĩa:''Tất Ngôn…không cần rời bỏ em…không cần đi…''

Cứ như vậy, Liên Ngữ giam mình ở trong phòng chưa ttừng ra một lần, bất kể vợ chồng họ Liện cầu xin như thế nào cô cũng không mở của phòng, cũng không đi ra ăn cơm, chỉ trong vài ngày này, vợ chồng họ Liên tiều tuỵ không it.

''Tiểu Ngữ, bố van xin con mau ra đây đi.'' Bố Liên gõ cửa phòng con gái ''Bố bằng lòng đi tự thú, bằng lòng đi cầu xin nhà họ Tất tha thứ, chỉ cầu con đi ra, bố bằng lòng làm bất cứ chuyện gì.''

''Tiểu Ngữ, mẹ cũng vạn xin con, con ra đây đi.'' Liên Ngữ nhốt mình trong phòng không ăn không uống đã rất lâu, còn như vậy nữa thì sẽ...

''két'' một tiếng, cửa mở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không chút máu đập vào mắt hai vợ chồng bọn họ, nhìn thấy cô ôm chặt một vật gì đó trong lòng, mặt không chút thay đổi nào đứng ở cửa.

Sau đó thân mình suy yếu của Liên Ngữ chậm rãi lướt qua bọn họ, đi ra phía ngoài phòng.

'Tiểu Ngữ, con muốn đi đâu?'' Bộ dáng yếu ớt của con gái khiến lòng mẹ Liên đau đớn ''mẹ nấu cháo hải sản con thích nhất, con ăn một chút, được không?''

Liên Ngữ ngoảnh mặt lừm ngơ, kéo thân mình đi về phía cửa.

---------BỔ XUNG THÊM-----------

Kích tình qua đi, còn lại một mảnh hờ hững yên tĩnh....

''Em đi đi, tất cả mọi chuyện đã xảy ra, anh sẽ không truy cứu .'' Hai mắt Tất Ngôn đờ đẫn ''Từ nay về sau, chúng ta không sẽ gặp lại, coi như tất cả chỉ là một giấc mộng.''

Hai mắt Liên Ngữ sưng đỏ đã không thể chảy ra nước mắt, tuyệt vọng chăm chú nhìn anh, hi vọng tất cả mọi chuyện chỉ là một giấc mộng, đáng tiếc nó không phải...

Liên Ngữ đứng dậy mặc quần áo tử tế, sau đó đi về phía cửa, mà Tất Ngôn vẫn đứng ở cửa phòng, vẫn nhìn cô, vẫn...

Liên Ngữ mất hồn đi vào nhà, vợ chồng họLiên nhìn bộ dáng con gái, tất cả đều sợ hãi.

''Tiểu Ngữ, con làm sao vậy? Đừng doạ mẹ.'' mẹ Liên thở dốc vì kinh ngạc, vội vàng cầm khăn mặt giúp con gái lau mặt sạch sẽ.

Bộ dáng ngơ ngác của con gái khiến mẹ Liên sợ tơi mức gần như muốn ngất đi, gấp đến đọ chảy nước mắt ''Tiểu Ngữ, con nói gì đó đi, được không?''

Liên Ngữ giống như không nghe thấy gì, hai mắt vô thần nhìn về phía trước, giống như búp bê không có sinh mệnh, rách nát không chịu nổi.

''Tiểu ngữ, bố đây, là bố đây.'' Bố Liên sôt ruột giẫm chân ''con nhìn bố đi.''

Lúc này Liên NGữ rôt cục có phản ứng ''Bố?''

''Tiểu Ngữ, bố ở đây/'' Bố liên bắt lấy bàn tay con gái vội vàng chấn an cô.

Giống như hoàn hồn, ánh mắt Liên Ngữ càng ngày càng sáng rực, đầu óc cũng trở lên rõ ràng,

''Bố, bố có biết công ty kiến trúc nhà họ Tất không?' Cô gắt gao nhìn chòng chọc bố mình.

Nhất thời, sắc mặt bố Liên chuyển xanh.

''Con...con làm sao biết công ty này.''

Công ty nhà họ Tất đã phá sản hai mươi năm trước, vì sao Tiểu Ngữ lại biết công ty này?

Ánh mắt hoảng sợ đã nói nên tất cả,Liên Ngữ thống khổ nhắm mắt lại, nước mắt dọc theo khoé mắt chảy xuống.

''Tiểu Ngữ, con làm sao biết công ty kiến trúc nhà họ Tất?'' mẹ Liên thấy con gái rơi nước mắt, vẻ mặt chồng thì khác thường, nghi hoặc không thôi ''Ông xã, rốt cuộc là thế này? công ty kiến trúc nhà họ Tất không phải đã phá sản rất lâu rồi sao?''

'Bố , năm đó công ty nhà họ Tất phá sản có quan hệ với bố hay không?'' Liên Ngữ mở to mắt, lạnh như băng hỏi.

Trong mắt con gái lạnh lẽo, làm cho bố Liên lảo đảo vài bước, ngã ngồi trên ghế sô pha ''Bố…''

''Bố, bố nói cho con biết, có quan hệ hay không?''Cắn chặt hàm răng Liên NGữ gằn từng tiếng trong miệng hỏi.

''Con..con làm sao biết công ty kiến trúc nhà họ Tất? Hai tay nhịn không được run rẩy, bố Liên không dám nhìn vào ánh sáng trong mắt con gái.

'Bố, bạn trai con tên là Tất Ngôn.'' Mặt Liên Ngữ không chút thay đổi nói ''NHưng mà chúng con đã chia tay.''

''Cái gì?'' mặt bố Liên cắt không còn chút máu, phòng tuyến cuối cùng hoàn toàn bị đánh tan ''Tại sao lại có thể như vậy,tại sao lại có thể như vậy...''

''Bố, cho tới bây giờ, bố còn không nói sự thật cho con biết sao?''Liên Ngữ kích động đứng lên la to?''Con chỉ muốn nghe chính miệng bố nói cho con biết chân tướng sự thất.''

''Báo ứng, thật là báp ứng.'' Bố liên thống khổ la lớn, hai tay che mặt, giọt nước mắt hối hận chảy xuống.

'Nhưng cũng không nên báo ứng lên người con gái tôi.''

''Ông xã, sao lại thế này, nhà họ Tất phá sản thật có liên quan đến ông sao?trời ơi, đây rốt cục là sao lại thế này?''mẹ Liên nắm ống tay áo chồng, la lên nói.

Nước mắt Liên Ngữ ào tuôn xuống, cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng ''Bố, bố nói cho con biết đi.''

''Được, bố nói.'' Vẻ mặt bố Liên hối hận, giọng nói ên tai kể lại cho cô'' Hai mươi năm trước, công ty của bố quy mô rất nhỏ, kinh doanh rất vất vả, ở một lần cơ duyên ngẫu nhiên đến, may mắn quen biết chủ tịch kiến trúc nhà họ Tất, từ đó về sau trở thành một trong những nhà cung ứng vật liệu cho công ty kiến trúc nhà họ Tất, công ty mới có thể phát triển.''

''Vậy tại sao bố lại làm ra chuyện ăn cháo đà bát như vậy?'' Liên NGữ rưng rưng chỉ trích ông.

''Lúc ấy công ty nhà họ Tất đang xây dựng một công trình kế hoạch lớn, cần một lượng lớn vật liệu cung ứng, vì muốn nuốt cái bánh lớn này, bố đem toàn bộ tài chính của công ty đặt vào kế hoạch vật liệu này, căn bản bố không biết vật liệu buôn bán là hàng kém chất lượng, lúc trước bộ phận kiểm tra nói tất cả đều đủ tiêu chuẩn, ai ngờ lần cuối cùng bộ phận kiểm tra lại phát hiện vấn đề...''

''Nhưng mà, khi đó đã không còn kịp rồi, vật liệu đều được đưa vào công trường, nếu chuyện này nói ra, công ty sẽ tổn thất vô cùng nghiêm trọng, thậm chí còn có thể mang nợ trên lưng, cho nên bố...''Bố Liên che mặt, coi khinh mình vô cùng.

''Cho nên bốgiấu diếm không báo, phải không?'' Liên Ngữ lạnh lùng cười ''Bố , sự ích kỷ của bố đã lại chết bao nhiêu người, bó biết không?''

'Bố cũng không muốn, bố không nghĩ chuyện này sẽ làm nhà họ Tất phá sản.'' Nước mắt bố Liên rơi xuống 'Bố không cố ý, không cố ý.''

''Bố cung ứng vật liệu kém chất lượng có lẽ là không phải là cố ý, nhưng sau này bố lại tiêu huỷ tài liệu buôn bán thì đó chính là cố ý'' Liên Ngữ không nghĩ người bố mà mình luôn tôn kính lại làm chuyện hèn hạ như vậy. ''THậm chí bố vì muốn thoát khỏi chuyện này, đã tạo tài liệu giả để bộ phận kiểm tra xem xét.''

''Lúc ấy thật sự bố rất sợ, nếu bị phát hiện số vật liệu kia là do bố cung ứng như vậy bố xẽ ngồi tù, Tiểu Ngữ, bố không thể ngồi tù, nếu ngồi từ, con và mẹ phải làm sao bây giờ?

''Người bố mà con luôn luôn kính trọng không ngờ lại là người bỉ ổi như vậy...'' Vẻ mặt Liên Ngữ thống khổ đột nhiên cười ta '' sai lầm của bố đã huỷ đí tất cả mọi thứ nhà họ Tất bó có biết không?''

''Tiểu Ngữ, thực xin lỗi, thực xin lỗi…''Bố Liên cầm lấy tay con gái cầu xin nói .''Tha thứ cho bố, tha thứ cho bố…''

Đứng ở một bên, mẹ Liên đã sớm rơi lệ, theo chồng cùng nhau nắm tay con gái ''Tiểu Ngữ, con đừng như vậy''

''Bố, người bố nên cầu xin tha thứ không phải là con, mà là Tất ngôn, là anh em nhà họ Tất.''Liên Ngữ giãy ra khỏi tay ba mẹ ''Con không thể tha thứ cho bố.''

Nói xong cô giống như một cái xác không hồn trở lại phòng của mình.

Liên Ngữ nhìn mô hình phòng ốc bày biện trên bạn, nước mắt giống như hạt trân châu bị đứt không ngừng tuôn xuống, đem mô hình gắt gao ôm vào trong lòng.

''Anh Tiểu Phần, thực xin lỗi, thực xin lỗi...''

Khóc mệt cô ôm mô hình cuộn mình ở góc giường mà ngủ,trong lúc mơ màng ngủ, cô không ngừng nói lời vô nghĩa:''Tất Ngôn…không cần rời bỏ em…không cần đi…''

Cứ như vậy, Liên Ngữ giam mình ở trong phòng chưa ttừng ra một lần, bất kể vợ chồng họ Liện cầu xin như thế nào cô cũng không mở của phòng, cũng không đi ra ăn cơm, chỉ trong vài ngày này, vợ chồng họ Liên tiều tuỵ không it.

''Tiểu Ngữ, bố van xin con mau ra đây đi.'' Bố Liên gõ cửa phòng con gái ''Bố bằng lòng đi tự thú, bằng lòng đi cầu xin nhà họ Tất tha thứ, chỉ cầu con đi ra, bố bằng lòng làm bất cứ chuyện gì.''

''Tiểu Ngữ, mẹ cũng vạn xin con, con ra đây đi.'' Liên Ngữ nhốt mình trong phòng không ăn không uống đã rất lâu, còn như vậy nữa thì sẽ...

''két'' một tiếng, cửa mở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không chút máu đập vào mắt hai vợ chồng bọn họ, nhìn thấy cô ôm chặt một vật gì đó trong lòng, mặt không chút thay đổi nào đứng ở cửa.

Sau đó thân mình suy yếu của Liên Ngữ chậm rãi lướt qua bọn họ, đi ra phía ngoài phòng.

'Tiểu Ngữ, con muốn đi đâu?'' Bộ dáng yếu ớt của con gái khiến lòng mẹ Liên đau đớn ''mẹ nấu cháo hải sản con thích nhất, con ăn một chút, được không?''

Liên Ngữ ngoảnh mặt lừm ngơ, kéo thân mình đi về phía cửa

Bạn đang đọc Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc của Lương Hải Yến
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự