Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 11 Chương 11

Bạn đang đọc Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc của Lương Hải Yến

Phiên bản Dịch · 2804 chữ · khoảng 10 phút đọc

“Tiểu Ngữ, con không cần trừng phạt bố như vậy, có được không con?” Nhìn thấy bộ dạng con gái như vậy, bố Liên hối hận không thôi.

“Bố, con muốn đi tìm Tất Ngôn, chuộc tội với anh ấy.” Nói xong, cô giống như một âm hồn đi ra khỏi nhà.

“Hiện tại con thành cái dạng này thì đi đâu được chứ?” Thân thể của cô rất suy yếu, làm sau có thể đi đường xa.

“Bố, nếu không cho con đi, con sẽ hận bố cả đời.” Liên Ngữ hờ hững nhìn người bố đang đứng cản phía trước mình.

Giằng co hồi lâu, bố Liên thống khổ bất đắc dĩ buông tay, nghiêng người để cho con gái rời đi.

Nhìn bóng lưng con gái biến mất, mẹ Liên nhào vào trong ngực chồng gào khóc.

Sau khi Liên Ngữ rời khỏi, Tất Ngôn đi một chuyến về nhà cũ, vài ngày sau cũng trở về đây, cả một ngày nhốt mình trong phòng.

Sáng sớm ngày hôm sau, anh giống như người không có việc gì để làm đi ra ngoài.

“Tất Ngôn.” Thượng Thiên Dương vừa nghe cửa phòng có tiếng động, vội chạy tới "Cậu có khỏe không?"

"Tớ tốt lắm." Tất Ngôn rót cho mình một ly nước, sau đó ngồi ở trên sô pha, giống như người không có việc gì lật xem tạp chí.

"Cậu thật sự không có chuyện gì sao?" Thái độ bình tĩnh, một chút cũng không giống biểu hiện của người vừa thất tình.

Tất Ngôn buông tạp chí, nhìn về phía bạn tốt, "Thiên Dương, cậu về Mỹ trước đi, chờ tớ xử lý tốt chuyện ở đây, cũng sẽ trở về."

"Cậu quyết định rồi sao?" Thương Thiên Dương lo lắng nhìn anh, "Quên đi tất cả sao?"

"Quên đi..." Anh yếu ớt mở miệng "Tớ yêu Liên Ngữ, không nỡ để cô ấy đau lòng, nêu tớ đối phó với cha cô ấy, cô ấy sẽ rất khổ sở, mà trong lúc đó bọn tớ cũng vô tình tạo ra một khoảng cách, đã không thể quay lại như trước kia được nữa."

"Tất Ngôn, vì sao muốn buông tay cô ấy? Thượng Thiên Dương nhìn thấy sự đau khổ trong đôi mắt của bạn tốt, nhiều năm như vậy, hắn nhìn thấy rất rõ ràng tình cảm của bạn tốt đối với Liên Ngữ đã rất sâu đậm.

"Không làm như vậy, tớ sẽ không có cách nào để hóa giải, tớ không thể đối mặt với bố mẹ đã khuất." Tất Ngôn nhắm hai mắt lại trái tim bị sự đau đớn bao phủ.

"Bố mẹ cậu chưa chắc đã đồng ý cho cậu làm như vậy." Thượng Thiên Dương thật sự không đồng ý cách làm của anh, "Bọn họ hi vọng cậu có thể hạnh phúc, Liên Ngữ có thể cho cậu hạnh phúc đó."

"Không cần nói, tớ đã quyết định rồi." Tất Ngôn giơ tay lên, đánh gãy lời nói của hắn, "Về sau cô ấy và tớ không còn quan hệ, chúng tớ đã không còn liên quan."

Dưới đáy lòng Thượng Thiên Dương than lớn, aiz, cuối cùng cũng không thể hóa giải tất cả.

"Được, tớ biết rồi, đêm nay tớ sẽ lên máy bay trở về New York. Còn cậu?"

"Nhiều nhất một tuần." Tất Ngôn hứa hẹn nói: "Một tuần sau, tớ sẽ trở về."

"Không vội, cậu chậm rãi xử lý mọi chuyện đi, việc ở New York đã có tớ."

Bởi vì hắn biết rõ, Liên Ngữ có ảnh hưởng rất lớn đối với Tất Ngôn, hắn thật sự hi vọng bạn tốt có thể đạt được hạnh phúc thật sự, thật sự vui vẻ.

"Tất Ngôn, cậu có thể chạy khỏi nơi này, cũng có thể không nhìn thấy cô ấy, nhưng mà, cậu có thể quản suy nghĩ ở trong lòng cậu sao? Nếu buông tất cả có thể có được vui vẻ hạnh phúc, tớ tin bố mẹ cậu cũng sẽ vui khi nhìn thấy kết cục như vậy."

Nói xong, Thượng Thiên Dương rời khỏi, trả lại không gian yên tĩnh cho anh.

Tất Ngôn nghe thấy tiếng đóng cửa, mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn xung quanh, nơi này đã tràn ngập bóng dáng của Liên Ngữ, cô mua gối ôm, rèm cửa sổ, bình hoa, tất cả tất cả...

Hai tay nắm tóc, thống khổ vùi đầu vào hai đầu gối, rốt cuộc phải làm như thế nào mới có thể quên được cô, mới có thể không nghĩ đến cô?

Buổi tối, sau khi đưa bạn tốt lên máy bay xong, Tất Ngôn kéo theo thân thể mệt mỏi trở lại chỗ ở, khóe mắt thoáng nhìn thấy trong góc có người đang cuộn mình ngủ, anh đi vào thì nhìn thấy người đó chính là Liên Ngữ.

Trong lòng cô không rõ là đang ôm vật gì, quần áo trên người đều có rất nhiều nếp nhăn, khuôn mặt tái nhợt, trắng như tuyết, hai mắt thũng sâu, tóm lại, bộ dáng của cô thật sự rất đáng sợ.

Rốt cuộc là cô làm sao vậy? Tất Ngôn nhịn xuống cảm giác xúc động muốn đi ôm cô, cẩn thận đánh giá và tự hỏi.

Liên Ngữ ngu không yên ổn, mày vẫn nhíu chặt, vẻ mặt thống khổ.

Tất Ngôn không nhịn được nữa, lấy tay đẩy cô "Tỉnh tỉnh."

"Ưm..." Một tay Liên Ngữ ôm lấy mô hình, một tay xoa xoa hai mắt.

Khi cô nhìn thấy Tất Ngôn trước mặt thì lập tức tỉnh táo "Anh đã trở lại."

Tất Ngôn nhíu mày, lạnh lùng mở miệng "Em ở trong này làm gì?"

Cô dựa vào vách tường muốn đứng lên, ai ngờ mới đứng dậy có một nửa, bởi vì lâu nay không có ăn gì, thân thể cực kỳ suy yếu, không hề dự liệu ngã xuống.

Tất Ngôn thấy thế, vội vàng vươn tay ra đỡ cô "Chết tiệc, em làm sao vậy?"

Xem cô đứng lên khó khăn, sắc mặt trắng bệch, giống như có thể té xỉu tùy lúc.

"Không có việc gì, em có thể trở về đây không?" Kéo quần áo của anh, Liên Ngữ chờ đợi nhìn anh.

"Không phải tôi đã nói với em, về sau chúng ta đừng gặp lại nhau sao?" Sau khi Tất Ngôn đỡ cô đứng vững xong, liền buông cô ra "Em đi đi."

"Em không đi, em cũng đã nói qua, từ nay về sau đến phiên em quấn quít lấy anh, anh không thể đuổi em đi." Không nhìn khuôn mặt lạnh của anh, Liên Ngữ suy yếu vô lực mỉm cười với anh.

"Em..." Vẻ kinh ngạc lập tức bị vẻ lạnh lùng thay thế "Tôi sẽ không để cho em vào."

"Không, em không đi." Ôm chặt vật gì đó trong lòng, Liên Ngữ chậm chạp nói, biết anh còn yêu mình, cô trợn đôi mắt to sưng đỏ lên nhìn anh.

Trong lòng Tất Ngôn co rụt lại, cảm thấy chua xót, xảy ra chuyện gì với người phụ nữ này, anh cũng đã quyết định muốn đi cô, rời khỏi nơi này, vì sao cô còn muốn đến đây cuốn lấy anh, vì sao muốn cho trái tim anh thật vất vả để cứng rắn lại bắt đầu dao động?

“Liên Ngữ, bởi vì áy náy em mới trở về đây để đền bù cho tôi sao?” Nguyên nhân anh có thể nghĩ đến chỉ có cái này.

Mặc dù trước khi đến Liên Ngữ đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe được anh lạnh như băng gọi tên cô, trong lòng cô vẫn rất đau khổ.

“Đó chỉ là một nửa nguyên nhân.”

“Một nửa, một nửa là gì?” Anh tức giận, từ đầu tới đuôi sắc mặt của anh đều không tốt.

“Em yêu anh.” Liên Ngữ nhìn thẳng vào con ngươi đen của anh, trong mắt lộ ra vẻ đơn thuần và tình yêu say đắm.

“Tôi không cần.” Tất Ngôn áp chế sự không đành lòng, bắt buộc bản thân lạnh lùng với cô.

Sắc mặt tái nhợt càng thêm trắng, trên mặt không còn một giọt máu, cô lung lay đừng không vững, giống như gió cũng có thể thổi ngã.

“Mặc kệ, em cần là được.” Lộ ra nụ cười xinh đẹp, hai tròng mắt Liên Ngữ chậm rãi nhắm lại, thân mình ngã về phía anh.

“Tiểu Ngữ!!!!” Tất Ngôn đỡ thân thể mềm mại đang ngã xuống của cô, hoảng sợ la to với cô gái bé nhỏ đã lâm vào hôn mê “Tiểu Ngữ......”

Sau khi Tất Ngôn tiễn chân bác sĩ, trở lại phòng giật mình dừng nhìn cô gái trên giường.

“Em đúng là một cô gái ngốc.” Vuốt ve gương mặt tái nhợt gầy yếu của cô, trong lòng Tất Ngôn đau đớn vô cùng.

Tại sao cô lại biến thành bộ dáng như thế này? Đây không phải là thứ anh muốn, anh thầm nghĩ muốn cô sống thật tốt, tiếp tục cuộc sống hạnh phúc của mình.

“Vì sao phải đến? Vì sao không biết chăm sóc tốt cho chính mình.....”

Lúc Liên Ngữ mở to mắt thì bây giờ đã là sáng ngày hôm sau.

Cô nhìn căn phòng một chút, vui mừng phát hiện mình đang nằm trên giường Tất Ngôn, cô thật cẩn thận nhổ ống tiêm trên tay, lén lút ra khỏi phòng.

“Ai cho em rời giường.” Tất Ngôn đi ra từ phòng bếp thì nhìn thấy Liên Ngữ đang đứng trong phòng khách, không nói hai lời buông vật trong tay ra, bước qua ôm lấy cô trở về phòng.

“Thân thề em còn rất yếu, cần phải nghỉ ngơi nhiều, đường glucozo còn chưa nhỏ hết giọt, làm sao em có thể tháo ra chứ?” Tất Ngôn nhẹ nhàng đặt cô nằm trên giường.

“Em cảm thấy tốt hơn nhiều rồi.” Nhìn thấy bộ dáng tức giận của anh, trong lòng Liên Ngữ cảm thấy ngọt ngào.

Xem kỹ cô một chút, xác nhận trên mặt cô hồng hào lên nhiều, mới thu ống tiêm và bình nước biển lại.

“Nằm, không được nhúc nhích.” Nói xong, anh ra khỏi phòng.

Chỉ một lúc sau, anh bưng một bát cháo lớn tới, ngồi xuống bên giường “Đây là cháo hải sản, ăn một chút.”

Liên Ngữ ngoan ngoãn há miệng để anh đút cháo, mắt đẹp vui vẻ chớp chớp.

Bổng chốc, cô đột nhiên nhớ đến việc quan trọng.

"Mô hình của em."

"Không phải ở đây sao? Tất Ngôn nhìn thoáng qua tủ ở đầu giường.

Theo tầm mắt của anh, Liên Ngữ liền nhìn thấy mô hình phòng ốc vẫn hoàn hảo không tổn hại gì nằm ở trên tủ ở đầu giường.

"Lâu như vậy, em vẫn còn giữ cái này?" Đó là thứ năm đó anh tùy tay đưa cho cô, không nghĩ cô lại coi nó là báu vật.

"Đó là lễ vật đầu tiên anh tặng em, đương nhiên em phải giữ gìn thật tốt." Liên Ngữ vừa ăn cháo vừa trả lời "Nó là bảo bối của em đó."

Vẻ mặt Tất Ngôn tối sầm lại, cầm bát cháo nhét vào tay cô, lãnh đạm nói: "Tự mình ăn." Sau đó, không quay đầu lại rời khỏi phòng.

Hai tay Liên Ngữ cầm bát cháo, dừng lại ở giữa không trung, trong lòng có một chút khổ sở.

Đi vào thư phòng, Tất Ngôn đi đến ghế sô pha, ngồi xuống nhắm mắt lại, trong lòng âm thầm nghĩ.

Một lúc lâu sau, anh lấy điện thoại di động ra gọi cho Thượng Thiên Dương, nói cho anh biết quyết định mới của mình.

"Thiên Dương, tớ muốn ở thêm vài ngày nữa mới trở về, chuyện công ty phiền cậu lo liệu giúp mình."

"Xảy ra chuyện gì?" Đầu dây bên kia, Thượng Thiên Dương tò mò hỏi.

"Không có gì, xảy ra một chút chuyện nhỏ, chờ tớ xử lý tốt sẽ về." Tất Ngôn không nói tình hình thực tế cho bạn tốt nghe, mơ hồ cho qua chuyện.

"Được, cậu yên tâm mà xử lý đi." Thượng Thiên Dương cũng không hỏi nhiều "Có việc gì gọi điện cho tớ."

"Ừ." Tất Ngôn cúp điện thoại, thả lỏng bản thân.

Aiz, với cô ấy phải làm như thế nào mới là tốt đây?

Trong lúc Liên Ngữ nhận được sự cho phép của anh, tiếp tục sống trong nhà anh, mà Tất Ngôn cũng không đuổi cô đi, cũng không can thiệp vào việc cô làm, cô muốn làm gì thì tùy.

Một ngày, Liên Ngữ đi chợ mua rau xanh, lại nhẹ nhàng ca hát từ chợ trở về đây, lấy ra chìa khóa đang chuẩn bị mở cửa thì phát hiện cửa đã mở.

Cô cảnh giác đẩy cửa đi vào, nhìn chung quanh một chút "Không có người?"

"Em lén lút làm gì?" Giọng nói của Tất Ngôn đột nhiên xuất hiện.

"Anh đã trở lại." Liên Ngữ xoay người vừa nhìn thấy anh, trong lòng thả lỏng. "Em thấy cửa mở, tưởng có trộm."

"Cho nên sao?" Anh nhíu mày giỏ rau xanh của cô "Lấy rau xanh làm vũ khí?"

Cô sao có thể ngây thơ như thế, nếu thật là gặp người xấu, chẳng lẽ cái này sẽ giúp cô ấy đánh gục người xấu sao?

"Em... không nghĩ nhiều như vậy, sợ kẻ trộm vào trộm đồ đạc, cho nên mới..." Liên Ngữ cúi đầu nhỏ giọng giải thích "Thực xin lỗi, anh đừng tức giận."

"Chẳng lẽ thầy giáo không dạy em gặp người xấu chuyện đầu tiên nên làm là phải báo cảnh sát, chứ không phải đi chịu chết sao?" Tất Ngôn vừa nghĩ tới chuyện về sau cô có thể gặp lại tình huống như vậy mà còn liều lĩnh thế này thì tức giận ngút trời.

"Sẽ không, về sau sẽ không bao giờ như vậy nữa." Cô giơ tay đảm bảo, cười sáng lạn, anh vẫn rất quan tâm cô.

"Đi vào ăn cơm." Anh áp chết tất cả cảm xúc, nói với cô xong liền xoay người đi vào phòng bếp.

"Nhưng mà còn chưa nấu cơm." Đi theo phía sau anh Liên Ngữ buồn bực nói.

"Ngồi đi." Tất Ngôn ra lệnh nói.

Liên Ngữ vội vàng đem đồ đạc cất kỹ, sau đó nghe lời ngồi xuống.

Lát sau, Tất Ngôn đi ra từ phòng bếp, trong tay bưng hai đĩa cơm rang.

"Cơm rang trứng." Liên Ngữ ngạc nhiên kêu lên "Hôm nay anh về sớm như vậy là muốn làm cơm cho em ăn sao?"

"Không phải cho em, là cho chúng ta." Anh tránh nặng tìm nhẹ, đem đĩa cơm để trước mặt cô "Nhanh ăn đi."

"Ừ." Tuy rằng anh vẫn lạnh lùng như trước, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy ngọt ngào.

Liên Ngữ vui vẻ ăn từng miếng cơm rang trứng anh làm, hương vị đã lâu không được thưởng thức khiến cô cảm thấy thỏa mãn, giống như hưởng thụ sơn hào hải vị.

Tất Ngôn không nói chuyện tự ăn cơm của mình, trong lòng mâu thuẫn rối rắm, nhưng mà nhìn bộ dáng thỏa mãn cười khanh khách của cô, trong lòng cũng vui theo.

Anh không nên tiếp tục dây dưa với cô, còn như vậy sẽ chỉ làm chính mình hãm càng ngày càng sâu thôi, cuối cùng không thể tự kiềm chế được.

Sau một giờ ăn cơm với cô, rốt cục anh đã mở miệng: "Em đi đi, về nhà đi thôi."

"Anh muốn đuổi em đi?" Chiếc thìa trên tay rớt xuống, tiếng vang lanh lảnh quanh quẩn ở nhà ăn, không phải anh đã ngầm đồng ý cho cô ở lại sao?

"Vì sao?"

"Vài ngày sau, anh sẽ quay về Mỹ." Tất Ngôn tàn nhẫn quyết tâm nói: "Cho nên em không cần phải ở lại đây."

"Anh... phải đi?" Tâm tình vui sướng nhất thời biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi, anh phải đi.

"Phải, chuyện ở văn phòng bên này đã bàn giao cho người khác rồi, về sau anh sẽ không quay trở lại đây nữa." Tất Ngôn xem nhẹ nước mắt của cô, nhẫn tâm nói.

"Không cần, anh không cần đi, được không?" Liên Ngữ không quan tâm anh sẽ tức giận, chạy tới ôm lấy anh, "Anh muốn như thế nào cũng được, chỉ cần anh đừng đi." Nước mắt ào ào tuôn ra, ướt đẫm áo sơ mi của anh, cũng ướt đẫm trái tim anh.

Tất Ngôn nhẫn tâm đẩy cô ra, không cho cô chạm vào chính mình, sợ bản thân sẽ mềm lòng.

Bạn đang đọc Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc của Lương Hải Yến
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự