Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Tiến Cảnh Hung Mãnh

Bạn đang đọc Kiếm Động Cửu Thiên của Cô Đơn Địa Phi
Phiên bản Dịch · 2406 chữ · khoảng 8 phút đọc

Tuy rằng chưa muốn ngủ, nhưng Chu Hằng vẫn bắt ép mình đi nghỉ ngơi, hiện tại thân thể hắn đang ở trong thời kỳ mấu chốt.

Ngủ một lần tới hừng sáng, sau khi Chu Hằng thức dậy, vội vàng nếm qua điểm tâm, liền bắt đầu tiến hành nghiên cứu thôi diễn chín thức kiếm pháp.

Hắn không theo đuổi những thứ quá cao xa không thực tế, chỉ tập trung tinh thần nghiên cứu thức thứ nhất của kiếm pháp.

Đây là một quá trình tiến hành theo chất lượng, muốn tu tập thức kiếm pháp thứ hai, nhất định phải trước nắm giữ thức thứ nhất, không thể nhảy vọt, đây là kết luận sau khi hắn trải qua vô số lần quan sát 9 thức kiếm pháp trong đầu cho ra.

Từ buổi sáng mãi cho đến đêm khuya, Chu Hằng chỉ nghiên cứu thức kiếm pháp thứ nhất, không ngừng chau chuốt ảo diệu bên trong, mỗi lần thi triển đều có cảm ngộ mới, càng ngày càng cùng thiên địa cùng dung, cùng tự nhiên tương hợp.

Mặc dù như thế, hắn vẫn không có cách nào đem vận dụng đầy đủ một thức kiếm pháp này.

Trăng lên giữa trời, Chu Hằng đình chỉ nghiên cứu kiếm pháp, ngược lại ngồi xếp bằng, tu luyện Liệt Dương Quyết.

- Ông!

Nửa đêm, đoạn kiếm màu đen đúng lúc rung lên, phóng ra lượng lớn năng lượng tự do. Chu Hằng tự nhiên không khách khí, hải nạp kình hút, đồng dạng sau nửa giờ, những năng lượng này bị hắn hấp thu sạch sẽ, tu vi lại gia tăng không nhỏ.

- Chiếu theo điều kiện này xuống dưới, chỉ cần năm đến sáu ngày ta liền đạt tới Luyện Thể tầng một đỉnh phong!

Chu Hằng không che giấu được vẻ mặt vui mừng.

Đối với đoạn kiếm màu đen, mặc dù hắn không có một chút hiểu biết nào, nhưng cũng không ngăn cản hắn phỏng đoán, mười năm trước đoạn kiếm màu đen luôn luôn hấp thu chân nguyên lực hắn tu luyện ra, phảng phất là đang chú tạo ra một cái chìa khóa.

Khi súc tích đầy đủ chân nguyên lực, chìa khoá liền được chế tạo ra, cũng có thể mở ra đoạn kiếm màu đen, sau đó truyền cho hắn 9 thức kiếm pháp huyền diệu, mỗi ngày lại cung cấp cho hắn lượng lớn năng lượng tự do.

Mười năm trước là khảo nghiệm vô cùng dài, nếu hắn trong thời gian này thoái chí rút lui, như vậy sẽ vĩnh viễn không chờ được kết quả.

May mà hắn kiên trì nổi, bằng không cả đời hắn sẽ tầm thường vô vị, xứng đáng trở thành một tên rác rưởi.

Hoa mai thơm là trải qua rét lạnh, trải qua mười năm triết phục, nhẫn nại, Chu Hằng trở nên vô cùng kiên nhẫn, cũng rèn luyện ý chí của mình vô cùng rắn rỏi.

Hắn đúng là bước trễ hơn người khác mười năm, tuy nhiên chỉ cần đoạn kiếm màu đen luôn phát huy thần hiệu, như vậy chỉ cần bốn tháng hắn liền có thể bù lại! Mà sau đó, con đường tu luyện của hắn sẽ rộng mở hơn người khác vô số lần.

- Ba tháng sau chính là lễ mừng cuối năm, không biết có bao nhiêu người chờ chê cười ta bị loại khỏi gia phả.

- Nhiều năm như vậy, hình tượng phế vật của ta đã ăn vào lòng từng người, ai thèm để ý tới ta?

- Vô số lần ta nghĩ đến, sẽ có một ngày ta đứng ngạo nghễ trước mặt mọi người, hung hăng tặng cho họ một bạt tai, hiện tại, rốt cuộc cơ hội đã tới!

- Lễ mừng cuối năm chính là thời điểm ta nổi tiếng!

- Tiếp tục nghiên tập kiếm pháp thần bí kia!

Thoáng cái ba ngày qua đi, đoạn kiếm màu đen cũng không để Chu Hằng thất vọng, mỗi nửa đêm đều phóng ra lượng lớn năng lượng tự do, để Chu Hằng thuận lợi gia tăng tu vi lên tới Luyện Thể tầng một đỉnh phong.

Kế tiếp là đột phá tiểu cảnh giới, không bước qua cánh cửa này thì tu vi của hắn không thể tiến tiếp.

Nói thẳng ra, đột phá như vậy rất dễ dàng, dù ở Luyện Bì Cảnh, chỉ cần có đầy đủ lực lượng liền có thể một lần hành động xông phá, cũng không có khó khăn quá lớn gì. Tuy nhiên đột phá đại cảnh giới thì vô cùng khó khăn, chỉ là tầng chắn Luyện Nhục Cảnh này cũng đủ để cho chín thành võ giả ảm đạm tổn thương thần, khí.

Chỉ mất một canh giờ, Chu Hằng chỉ cảm thấy cả người nhẹ nhõm, đã tiến vào Luyện Thể tầng hai.

- Dễ dàng như vậy?

- Tuy nói tiểu cảnh giới đột phá rất dễ, nhưng mà nhẹ nhàng như vậy cũng quá khoa trương đi.

Sau khi đột phá, Chu Hằng cũng không cảm giác lực lượng của mình tăng trưởng, chuyện này cũng rất bình thường, đột phá cảnh giới chỉ là khiến không gian tu vi hắn tăng lên, chỗ tốt sẽ hiện ra sau khi tích lũy tu vi, mà không phải dựng sào thấy bóng.

Hắn vội vã đặt cho 9 thức kiếm pháp một cái tên, gọi là Lăng Thiên Cửu Thức, chỉ là mỗi ngày hắn bỏ phần lớn thời gian vào tu tập thức kiếm pháp này, nhưng đến nay vẫn không cách nào vẽ hồ lô ra được (ý nói phát huy).

Lăng Thiên Cửu Thức này không thể để người ngoài nhìn thấy, bởi vậy Chu Hằng không tới quảng trường nữa, mỗi ngày đều ở trong của mình, như là người điên cầm kiếm gỗ múa may.

Hắn vắng họp, những thanh thiếu niên Chu gia kia đều nhận định hắn tự biết không thể đạt tới Luyện Nhục Cảnh trước đại lễ cuối năm, cuối cùng sắp chết không giãy dụa nữa, cho nên không khỏi châm chọc khiêu khích một phen.

Chu Hằng tự nhiên không để ý tới cái nhìn của người khác, chỉ lẳng lặng triết phục, đang đợi một ngày phá kén thành bướm.

Lại 10 ngày sau, tu vi đã đề thăng lên tới Luyện Thể tầng hai hậu kỳ, chỉ cần hai, ba ngày nữa liền có thể đạt tới đỉnh phong, tấn công Luyện Thể tầng ba! Mà càng làm cho hắn mừng rỡ là, sau bao ngày tinh nghiên Lăng Thiên thức thứ nhất rốt cục cũng có đột phá, có thể miễn cưỡng sử xuất ra được nửa chiêu.

Chu Hằng không có đối tượng bồi luyện, không cách nào biết được uy lực của nửa thức kiếm pháp này như thế nào, mà hắn lại không thể tùy tùy tiện tiện tìm người Chu gia thử chiêu, chỉ có thể nhẫn nhịn tự mình tập luyện.

- Ít nhất còn phải mất nửa tháng nữa ta mới có thể hoàn toàn thi triển ra được một thức này.

Chu Hằng không khỏi lắc đầu, chỉ vẻn vẹn 1 thức kiếm pháp đã phải mất một tháng mới có thể thi triển ra, đây rốt cuộc là hắn quá ngu ngốc hay là Lăng Thiên Cửu Thức này quá huyền diệu?

- Không thể tìm người gia tộc so chiêu, vậy liền đi Bình Thiên Sơn tìm dã thú luyện tập! Chỉ có chiến đấu sinh tử chân chính, mới có thể gia tăng cách vận dụng kiếm pháp! Đây là kinh nghiệm, bất luận kẻ nào cũng không dạy được.

- Tuy nhiên phải chờ ta đạt tới Luyện Nhục Cảnh, nếu không quá nguy hiểm.

- An tâm!

Chu Hằng không thèm nghĩ những chuyện kia nữa, chỉ khổ tu kiếm pháp, ngược lại đề thăng tu vi lại vô cùng đơn giản, chỉ cần mỗi ngày dùng nửa giờ đi luyện hóa năng lượng tự do đoạn kiếm màu đen thả ra.

Nếu để cho người khác biết mỗi ngày tu luyện hắn nửa giờ bằng thường nhân khổ tu một tháng, tuyệt đối sẽ khiến cho bất cứ ai hâm mộ đỏ mắt lên.

Mười năm chịu đủ xem thường, rốt cục Chu Hằng cũng có thu hoạch nặng trĩu.

Lại qua hai ngày nữa, hắn đạt tới Luyện Thể tầng hai đỉnh phong, vẻn vẹn chỉ dùng hơn một giờ, hắn lại đột phá, tiến vào Luyện Thể tầng ba.

Tính ra thời gian lúc hắn tu luyện đã 19 ngày.

Tốc độ này nhanh tới mức khiến người ta líu lưỡi!

Chu Hằng cũng không đắc ý vênh váo, mặc dù bây giờ tu vi của hắn tiến cảnh hung mãnh, nhưng dù sao khởi điểm quá thấp, Luyện Thể tầng ba đi ra ngoài cũng không có gì để kiêu ngạo nào.

Chiếu theo tộc quy Chu gia, khi mười tám tuổi mà chưa đạt tới Luyện Nhục Cảnh thì phải loại khỏi gia phả là có thể thấy tu vi Chu Hằng vẫn thấp đến đáng thương, xa xa chưa đạt tới yêu cầu thấp nhất.

Trong nháy mắt, cái nắng khốc nhiệt tháng chín đã qua, qua tháng mười, khí thu cũng bớt một nửa, tu vi Chu Hằng vẫn tịnh tiến như bay, đã đạt đến Luyện Thể tầng ba đỉnh phong, gặp phải nan đề khó trước nay chưa từng có.

Đột phá đại cảnh giới!

Chu Hằng vốn còn tưởng rằng phải bị vây khốn ở đây trong thời gian mười ngày, thậm chí thời gian dài hơn, bởi vì thiên tài như phụ thân cũng phải dùng suốt chín tháng trời, nhưng không nghĩ tới chỉ vẻn vẹn nửa ngày hắn đã bước qua bậc thềm này.

Hắn ngẩn người một hồi mới tiếp nhận được sự thật này, sau đó quay đầu hồi tưởng lại, Chu Hằng phát hiện cũng không phải là không có nguyên nhân.

Đó là bởi vì một tháng này hắn không ngừng nghiên tập Lăng Thiên Cửu Thức, cho dù chỉ chiếm được một tia dẫn dắt, cũng làm cho hắn giống như nắm giữ được chí lý huyền diệu thế gian vận chuyển vậy, cái gì đặt trước mắt hắn cũng không có bí mật gì đáng nói.

Hắc kiếm, tuyệt đối là cấp bậc chí bảo!

Võ đạo lên cao, chỗ khó đầu tiên là chỗ tích lũy chân nguyên lực. Tuy nhiên, nói chỗ khó này chi bằng nói là dùng thời gian dài, trên lý thuyết chỉ cần bỏ thời gian, như vậy luôn có thể đạt tới một cảnh giới đỉnh phong, trừ tình huống đặc biệt giống như Chu Hằng bị ăn mất chân nguyên lực như lúc trước.

Mà chỗ khó thứ hai tự nhiên là đột phá đại cảnh giới, kỳ thật đây mới là cái chết thực sự.

Tích lũy chân nguyên lực thì chỉ cần có thời gian, nhưng đột phá đại cảnh giới lại cần có ngộ tính, ngộ không ra chính là ngộ không ra, cả đời đều dậm chân tại chỗ!

Từ điểm đó mà nói, ngộ tính kỳ thật còn quan trọng hơn chăm chỉ!

Cho nên ở trên con đường võ đạo, đi đến đỉnh phong căn bản đều là thiên tài, ngẫu nhiên cũng có một ít người chăm chỉ leo đến đỉnh cao, nhưng tất nhiên là thu được thiên đại cơ duyên, nếu không có chăm chỉ hơn nữa cũng vô dụng.

Hắc kiếm lại giải quyết được nan đề này!

Cho nên mười năm chịu khổ, bị ủy khuất cũng không oan!

Là lúc đi dãy núi Bình Thiên!

Võ giả không trải qua thực chiến, trình độ cũng chỉ dừng lại ở lý luận suông, một khi gặp phải tình cảnh sinh tử, rất có khả năng ngay cả một thành thực lực cũng không phát huy ra được mà đã chết ở dưới đao, kiếm địch nhân.

Cường giả cũng không phải luyện ra được, mà là đánh, giết ra!

Chu Hằng thu thập một chút, mang theo một thanh kiếm sắt, rồi lặng lẽ rời khỏi Chu gia, đi ra Nguyên Thạch Trấn tiến vào khu rừng rậm rạp trong dãy núi Bình Thiên mờ mịt.

Lần trước rời khỏi Nguyên Thạch Trấn là khi nào?

Chu Hằng hồi tưởng lại, lúc hắn còn rất nhỏ, phụ thân từng mang theo hắn tiến vào dãy núi Bình Thiên săn yêu thú, mà sau khi tật xấu hắn không thể tu luyện phát sinh, Chu Định Hải liền bắt đầu đi khắp nơi tìm kiếm linh dược chữa bệnh cho hắn, tự nhiên không có thời gian bồi tiếp hắn.

Không biết phụ thân bây giờ ở nơi đâu? Chu Hằng trong lòng dâng lên tình cảm máu mủ mãnh liệt.

Dãy núi Bình Thiên rất lớn, về phần đến tột cùng bao lớn, Chu Hằng cũng không rõ ràng lắm, hắn chỉ biết là trong núi này, chẳng những dã thú vô số, còn có yêu thú tồn tại!

Yêu thú là dã thú trời sinh có thể tu luyện, chúng nó hoặc thông qua hấp thu tinh khí nhật, nguyệt, hoặc thông qua con mồi săn được tăng cường bản thân, năng lượng trong thịt đã vượt xa dã thú bình thường, đối với võ giả mà nói chính là vật đại bổ.

Nhưng mà yêu thú cũng cực nguy hiểm, giống như phàm nhân xa xa không phải đối thủ của mãnh hổ, võ giả hạ giới cũng không phải đối thủ của yêu thú. Sở dĩ Chu Hằng phải đạt tới Luyện Nhục Cảnh mới tiến vào dãy núi Bình Thiên, cũng chính là sợ gặp phải yêu thú, đó là tồn tại hắn không thể đối kháng.

Nửa ngày sau, hắn đã ở chỗ sâu trong núi rừng, khắp nơi là hổ gầm vượn hú, tràn đầy khí tức nguyên thủy.

- Ngang!

Một tiếng rít gào, một đầu gấu đen to lớn mạnh mẽ từ trong bụi cây rậm rạp nhào ra, móng vuốt sắc nhọn bổ thẳng về phía Chu Hằng.

Chu Hằng không khỏi hưng phấn, keng một tiếng, trường kiếm ra khỏi vỏ, Lăng Thiên Cửu Kiếm thức thứ nhất sử xuất ra.

Bạn đang đọc Kiếm Động Cửu Thiên của Cô Đơn Địa Phi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 12
Lượt đọc 597

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự