Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3

Bạn đang đọc Gặp (Dịch) của Giang Dạ

Phiên bản Dịch · 1557 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chung Thành cho các nàng mỗi người an bài một phòng, đều dọn dẹp rất sạch sẽ, đệm giường cùng một số vật dụng đều đổi mới.

Cố Hành trước theo Hứa Ngôn trở về phòng, vừa vào phòng Hứa Ngôn không chút hình tượng trực tiếp ngã xuống giường , nói:'' Không nghĩ tới a không nghĩ tới a, ở hiện đại vẫn ngủ trên cái giường đơn cứng rắn, sau khi xuyên không dĩ nhiên có thể nằm trên giường mềm mại, còn là mỗi người một gian, đột nhiên có chút hạnh phúc a''.

Hứa Ngôn ghét bỏ mà nhìn nàng: '' Mau cút xuống cho ta, không tắm rửa liền nằm lên giường của ta''.

Cố Hành cười hì hì đáp: '' Ta không muốn nằm giường của ta, muốn nằm giường của ngươi''

Hứa Ngôn quăng cái liếc mắt rồi nói: '' Buổi chiều không kịp, chỉ thay đổi y phục không có tắm rửa, không bằng tìm người một chút nơi đó có nước nóng không''.

Cố Hành thoáng cái trở mình: ''Được, ngươi chờ một chút, ta đi hỏi.'' Vừa nói chuyện liền đi ra ngoài.

Hứa Ngôn ứng tiếng được liền ngồi xuống vừa uống trà vừa ngắm trăng, một bên suy nghĩ đến sự tình tối qua đến giờ. Các nàng có phải hay không bởi vì cứu người đã chết mới xuyên qua? Hứa Ngôn cố gắng hồi tưởng những phim ảnh và tiểu thuyết mà nàng đã xem qua, hình như là xuyên qua là dựa vào một vật phẩm nào đó, các nàng chưa từng bác bỏ, có phần là bởi vì ở thời điểm riêng địa điểm riêng mà xuyên qua, các nàng ngày hôm nay theo Tô Tín trở về trong miệng hắn nói các nàng tối hôm qua đối với hắn cứu địa phương, và các nàng trong ấn tượng địa phương này căn bản không giống nhau, hơn nữa tối hôm qua cũng không có hiện tượng gì đặc biệt, hình như cái này cũng không. Hứa Ngôn nỗ lực vắt óc suy nghĩ về vấn đề xuyên không gì đó, làm thế nào cũng không nghĩ ra manh mối. Thật chẳng lẽ nếu chết một lần mới có thể quay về? Vậy vạn nhất lúc này đã chết ? Vậy không liền mệt chết?. Thế nào cũng không nghĩ ra, Hứa Ngôn lắc đầu một cái, mà thôi, trước như vậy đi, vô luận như thế nào, trước mắt cuộc sống ở đây phải tốt. Huống hồ Hứa Ngôn không khỏi nghĩ đến, có thể xuyên qua đối với nàng và Cố Hành mà nói không phải chuyện xấu.

Qua một lúc rồi Cố Hành còn chưa trở lại, Hứa Ngôn có chút kỳ quái liền đi ra cửa tìm nàng.

Dọc theo cửa mà Chung Thành mang nàng đi ra ngoài, Hứa Ngôn bỗng nhiên chợt nghĩ đến, có thể hay không lại nhìn thất vị bạch y nữ tử kia đang ngồi trong đình? Lập tức vừa cười bản thân mình. Tô Mộc Nhiên sao? tên thật là dễ nghe.

Đột nhiên bên tai truyền tới tiếng đàn nhỏ, Hứa Ngôn không khỏi nhịn được đi đến nơi phát ra tiếng đàn, ngươi nọ thật sự ở đây!

Chỉ thấy trong đình điểm hai ngọn đèn, Tô Mộc Nhiên tố thủ đánh đàn, động tác ưu nhã đẹp mắt, thoạt nhìn vô cùnng rành việc này. Hứa Ngôn đi về phía trước hai bước, đứng ở một góc, lẳng lặng thưởng thức tiếng đàn. Kỳ thực Hứa Ngôn vô cùng yêu thích âm nhạc, thời đại học muốn học âm nhạc, đáng tiếc ngại vì kinh tế không có đủ tiền trả học phí chỉ có thể buông bỏ.

Điệu nhạc không ngừng theo đầu ngón tay của Tô Mộc Nhiên mà liên tục họa xuất trôi chảy, chính là Hứa Ngôn chưa từng nghe qua điệu khúc này, nhưng Hứa Ngôn lại có thể theo tiếng đàn của nàng nghe có chút tịch mịch. Nuôi ở tiểu thư khuê phòng, hẳn là hơi có chút tịch mịch đi? Hứa Ngôn nghĩ đến

Giữa lúc Hứa Ngôn chuẩn bị nhắm mắt lắng nghe, đột nhiên một tiếng thét chói tai vang lên ở bên tai.

'' A!!!! Ai! Là ai ở bên kia!''

Hứa Ngôn bị sợ, vẫn còn vuốt tim. Đồng thời điệu khúc cũng ngừng, Hứa Ngôn chú ý tới một ánh mắt dò xét phóng tới, không khỏi có chút ngượng ngùng. Đi ra từng bước, nói: '' Tại hạ Hứa Ngôn, hù cô nương thực sự là không có ý tứ''

Tiếng thét chói tai vừa rồi chính là nha hoàn Hoa Y của Tô Mộc Nhiên, nàng vừa cấp cho Tô Mộc Nhiên chén trà, ai biết lúc trở lại liền thấy bên cạnh tiểu thư nhà mình có một bóng đen trong rừng trúc, lại càng hoảng sợ, tưởng là kẻ trộm, ngay cả trà cũng đổ.

Hoa Y vỗ ngực nói rằng:'' Nguyên lai là Hứa công tử a! Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng rằng là kẻ trộm chứ! Ngay sau đó ngạc nhiên nói:'' Hứa công tử, ngươi đứng ở nơi đó làm gì?''

'' Ta.. Ta nghe có tiếng đàn, nên tới'' Hứa Ngôn gãi đầu đáp

Tô Mộc Nhiên nghe vậy mỉm cười'' Hứa công tử nếu có hứng thú, có thể nghe Mộc Nhiên đàn một khúc?''

Hứa Ngôn nói:'' Cầu còn không được. Chỉ có điều, Tô tiểu thư cứ gọi tên của ta, ta, ta không quen người khác gọi ta như vậy''

Tô Mộc Nhiên trả lời: '' Được, ta đây liền gọi thẳng tên ngươi được không?''

Hứa Ngôn gật đầu:'' Vẫn là như vậy khá hơn''

''Vậy ngươi cũng trực tiếp gọi thẳng tên ta Mộc Nhiên đi''

Hứa Ngôn gật đầu đáp ứng, liền tùy theo Tô Mộc Nhiên đi vào trong đình, tìm một chỗ ngồi xuống.

Tô Mộc Nhiên quay về phía Hứa Ngôn cười liền bắt đầu đánh đàn, còn là từ khúc ban nãy, chỉ là khi Hứa Ngôn nghe đến, có cái gì không giống nhau.

Một khúc xong, Tô Mộc Nhiên giảo hoạt cười một tiếng, hỏi Hứa Ngôn: '' Ngươi cảm thấy thế nào?''

Hứa Ngôn chăm chú suy nghĩ một chút, sau đó trả lời: '' Đương nhiên là dễ nghe, nhưng ta đối với đàn cổ không biết nhiều lắm, cụ thể là ta cũng nói không nên lời. Chỉ cảm giác tiếng đànn vừa rồi với ngươi hình như không giống''

Tô Mộc Nhiên nghe vậy hơi ngẩn ra, hỏi tới:'' Có gì bất đồng?''

Hứa Ngôn thật sự đáp: '' Khi ta trốn ở góc phòng nghe, cảm giác âm mặc dù trôi chảy, nhưng có chút tịch mịch, hình như không mấy vui vể, mà ngươi vừa rồi, toàn thể đều cảm giác vui vẻ rất nhiều.''

Tô Mộc Nhiên nghe xong liền sáng mắt, khen: ''Cổ nhân nói tri âm khó có được, nhưng không nghĩ Mộc Nhiên như thế gặp vận may''

Hứa Ngôn ngượng ngùng đáp:'' Ta chỉ là nói lung tung, nghĩ như vậy nói như vậy, ngươi đừng thấy lạ''

Tô Mộc Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu nói:'' Làm sao biết chứ, khó có được một người có thể qua tiếng đàn hiểu tâm tình của ta, Mộc Nhiên vô cùng vui mới phải''

Hứa Ngôn nghe nghĩ hiểu được hài lòng, sau đó lại gãi đầu ngượng ngùng hỏi:'' Mộc Nhiên,vậy, sau này ta có thể hay không tới nghe ngươi đánh đàn?''

Tô Mộc Nhiên cười đáp lên tiếng: '' Đương nhiên được, về sau Mộc Nhiên coi như có bạn luyện cầm''

Sau đó hai người hàn huyên vài câu, Tô Mộc Nhiên thấy thời gian hơi trễ, liền cùng Hứa Ngôn cáo biệt trở về phòng, Hứa Ngôn cũng chậm rãi hướng thanh uyển đi tới.

Trở về phòng liền thấy Cố Hành tắm rửa xong thay đổi một thân quần áo sạch ngồi ở trong phòng chờ nàng, thấy nàng trở về liền hỏi: '' Ngươi đi đâu vậy? Ta cũng tắm rửa xong ngồi thật lâu, nước đều lạnh cả rồi''

Hứa Ngôn vui vẻ cùng Cố Hành chia sẻ chuyện vừa rồi, kỳ thật ban đầu muốn nói rất vui gặp được một người đàn rất hay, rất dễ nghe, sau đó không ngừng xin chỉ giáo, trước đây lòng muốn học âm nhạc.

Nhưng nghe trong tai Cố Hành không phải như vậy, nàng chế nhạo nói:'' Ngươi được đấy, ta ở nơi này đốt nước nóng cho ngươi tắm rửa, ngươi lại chạy đi dụ dỗ tiểu cô nương''

Hứa Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu một cái: '' Ngươi đừng suy diễn lung tung''

Cố Hành cười nói: '' Đừng ngại, cô nương xinh đẹp thì nhiều người yêu thích, nhân chi thường tình''

Hứa Ngôn không dự định tiếp tục đề tài này, mở miệng nói:'' Được rồi, mau trở về ngủ đi, ngày mai còn phải ra phố, ta cũng phải đi tắm''

Ngay sau đó cùng Cố Hành chúc ngủ ngon, sau khi tắm xong nằm ở trên giường, suy nghĩ sự tình phát sinh khi nãy, suy nghĩ một chút liền ngủ thiếp. Một đêm ngủ ngon.

Bạn đang đọc Gặp (Dịch) của Giang Dạ

Truyện Gặp (Dịch) tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thanht24011817
Phiên bản Dịch
Thời gian
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự