Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Chương 15

Bạn đang đọc Em Xin Lỗi Vì Vẫn Ở Đây của Không Tên

Phiên bản Dịch · 492 chữ · khoảng 1 phút đọc

Tôi đau đớn van xin anh, như một kẻ hành khất cần chút ít niềm tin cuối cùng để sống. Tôi đã chọn rất nhiều lối đi cho cuộc đời mình, nhưng loanh quanh tôi vẫn bị lạc về con đường tôi và anh đã từng đi. Từng nói anh luôn là nhất, từng nói dù sao cũng vẫn sẽ ở đây…

Anh im lặng, vẫn là im lặng nhìn tôi. Thật lâu sau, anh mới lấy từ trong túi ra một phong thư nhỏ, đưa tôi.

- Anh ra Hà Nội, để đưa em cái này.

Tôi không dám cầm lấy, chỉ sợ hãi nhìn phong thư. Có thể là gì, là thiệp cưới à? Hóa ra là vì thế. Anh ra Bắc vì muốn phát thiệp cưới cho những người thân của anh ở đây, chỉ là tiện thể qua gặp tôi. Tôi chua chát nuốt giọt lệ cuối cùng vào trong, rồi lặng lẽ cầm lấy phong thư.

Anh đi rồi, tôi vẫn ngồi im trên nền nhà lạnh lẽo. Bỗng tôi nhớ Phong, nhớ vòng tay cứng chắc mà ấm áp của anh.


Hôm đó là 26 tháng 12, vừa qua Noel. Tôi lặng lẽ đứng ở sân bay, chẳng biết phải nhìn theo chiếc máy bay nào sẽ cất cánh. Vẫn là cảm giác hoang mang như cách đây năm năm tôi đứng giữa sân bay Sài Gòn. Anh đi rồi, tôi không dám mở phong thư đó ra.

- Cậu ta đi rồi.

Anh Quân đứng cạnh tôi, cũng ngóng nhìn về phía bầu trời xám xịt.

- Em không muốn biết trong phong thư đó là gì à?

- Biết có thay đổi được gì không anh? Em bây giờ có còn là Lu của ngày xưa đâu.

Tôi không nhìn anh Quân, chỉ đưa phong thư cho anh, mặc anh quyết định vứt đi hay mở ra. Một lúc sau, tôi nghe tiếng xé giấy.

- Là hai vé máy bay, một đi Hàn Quốc, một đi Nhật Bản.

Tôi không tỏ ra bất ngờ, nhưng nước mắt như kẻ phản bội, nói lên tất cả. Ngày nào đó của năm năm trước anh từng nói.

“Anh thích Nhật, em thích Hàn, vậy sau này, một tháng chúng mình sống ở Nhật, rồi bay qua Hàn Quốc sống một tháng.”

“Thế không về Việt Nam à?”

"Có chứ, rồi tháng sau lại về Việt Nam, nhá”

Tôi quay lưng lại, bước về phía có một người vẫn đứng chờ tôi ở cửa sân bay. Phong đứng đó, bên chiếc ô tô xanh. Thấy tôi đến, anh mỉm cười.

- Nay ăn cá nhé, anh sẽ gỡ xương, đút cho từng miếng mà ăn. Yên tâm, mấy hôm trước anh đi tìm cách nấu cá mà không tanh rồi.

Tôi cũng mỉm cười đáp lại anh, trước khi mở cửa ô tô, thầm nói một lần nữa

…Em xin lỗi, vì vẫn ở đây….

HẾT

Bạn đang đọc Em Xin Lỗi Vì Vẫn Ở Đây của Không Tên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự