Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Chương 14

Bạn đang đọc Em Xin Lỗi Vì Vẫn Ở Đây của Không Tên

Phiên bản Dịch · 861 chữ · khoảng 3 phút đọc

Lảo đảo tìm chìa khóa mở cửa, tôi suýt nữa thì ngã lăn ra hành lang, miệng vẫn không khép được nụ cười khinh bỉ dành cho chính mình. Bỗng có bóng người xuất hiện, tôi bật ra thành tiếng.

- Anh về rồi à, tưởng sau đêm đó anh mất tích luôn rồi. À à, anh là ai, là Phong đại thiếu gia cơ mà, đâu vì hạng như tôi mà suy nghĩ. Cút đi! Tôi muốn ở một mình!

Lè nhè đúng chất say rượu, tôi phẩy phẩy tay đuổi kẻ đó đi rồi nhanh chóng mở cửa vào nhà. Vừa vào đến nơi, tôi ngã vật ra nền nhà. Chà, hôm nay sàn nhà cũng thật lạnh.

Đèn bật sáng. Tôi che mắt, làu bàu tiếp.

- Bảo anh cút cơ mà.

Qua khe hở ngón tay, tôi lờ mờ thấy được người đang đứng phía trước. Không phải Phong! Là ai? Mái tóc hơi rối, đôi mắt đen thẳm, cái mũi mà tôi từng trêu là mũi cà chua, đôi môi ấy…Quen quá, ai, ai được nhỉ…

Người đó cúi xuống, định kéo tôi dậy, nhưng tôi nhanh chóng giật lùi lại tránh né.

- Đừng, đừng động vào em!

Tôi co lại như con thú dính mưa, hoảng loạn lắc đầu. Đó là anh.

- Dưới đó lạnh, em đứng dậy đi rồi mình nói chuyện sau.

- Không còn gì nữa, không còn gì nữa từ lâu rồi mà, anh về đi….

Anh vẫn không từ bỏ, cố gắng chạm vào tôi, nhưng tôi càng co vào hơn, tôi không muốn anh chạm vào mình.

- Đừng, bẩn lắm…bẩn lắm….em bẩn lắm…đừng động vào em…

Đôi tay anh dừng giữa khoảng không, một lúc thật lâu sau anh ngồi xuống đối diện tôi.

- Lu à…

- Anh về đi, em xin anh đấy, về đi, xin anh….đừng ghét em…em xin anh mà…

Anh lặng im, không nói gì…

Thời gian cứ trôi, thật lâu, thật lâu sau tôi mới tìm lại được bình tĩnh, nhưng nước mắt lần nữa rơi. Sao thế, sao từ lúc gặp lại anh tôi lại khóc nhiều thế này…

- Em xin lỗi, xin lỗi anh mà, đừng ghét em…Vì em vẫn yêu anh, vẫn yêu anh nhiều lắm…

Chỉ còn tiếng kim đồng hồ khẽ nhích từng tiếng khô khốc và tiếng tôi run run nói anh nghe, về năm năm qua, về những gì tôi đã trải qua. Về Hà Nội, dù đã nói dừng lại, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được anh, vẫn còn quan tâm anh rất nhiều, mỗi tối vẫn nhắn tin chúc anh ngủ ngon, vẫn muốn chia sẻ với anh những buồn vui, vẫn buồn khi anh buồn, vẫn thấy hụt hẫng khi anh bất cần…Tôi nhớ anh, nhớ đến ngây dại, mệt mỏi vì chính nỗi nhớ đó nhưng lại không dám quên anh. Anh từng là động lực sống của tôi, quên anh rồi, tôi biết phải sống như thế nào. Vì những đau đớn đó, tôi không thể vượt qua được quá khứ, và vẫn mong một ngày được gặp lại anh. Nhưng tôi làm gì có nhiều tiền đến thế để lần nữa vào Sài Gòn. Tôi sợ, có thể sau này mãi mãi không còn gặp được anh, nỗi sợ hãi ám ảnh tôi cả trong những giấc mơ. Rồi bất chấp ngăn cản của anh Quân, tôi đổi lấy những đồng tiền bằng thể xác mình, chấp nhận làm trai bao cho người ta mặc tình sai khiến. Những đau đớn thể xác và nỗi nhục nhã tôi đều có thể cắn răng chịu đựng, vì nghĩ đến ngày sẽ được gặp anh. Nhưng ai ngờ đâu, ngày cầm trên tay tấm vé máy bay, cũng là lúc tôi nghe tin, anh đã có người yêu mới. Trong tôi, mọi thứ đều đổ sụp, khoảng trời bỗng chốc tối đen không chút ánh sáng. Tôi không đi Sài Gòn, mỗi tối không nhắn tin chúc anh ngủ ngon nữa, thôi không ngóng tìm từng chút tin tức của anh, cũng không chia sẻ với anh những vui buồn trong cuộc sống. Vì, đời tôi đã rẽ sang một hướng khác….

Năm năm, tôi qua tay không biết bao nhiêu người, đủ loại, già có, trẻ có, nghèo có, giàu có. Tôi ngỡ tưởng những nhơ nhớp đó có thể vùi sâu tình yêu dành cho anh, thế nhưng hóa ra không phải, mà hơn tất cả, tôi nhận ra, vì giữ gìn tình yêu đó mà tôi có thể sống được đến bây giờ. Tôi biết anh đã quên tôi, biết anh sẽ ghét tôi nếu nhận ra tôi vẫn còn yêu anh nên vẫn luôn cố tỏ ra lạnh lùng với anh. Tôi dẫn anh đi gặp anh Quân, đưa anh đi đến những nơi kỉ niệm, cũng là vì muốn anh phải biết tôi đã đau đớn đến thế nào khi anh lạnh lùng rời bỏ tôi. Nhưng hóa ra, cũng chỉ vì tôi muốn anh đừng quên tôi…

- Anh ơi, đừng ghét Lu..được không…em xin lỗi, vì vẫn ở đây….

Bạn đang đọc Em Xin Lỗi Vì Vẫn Ở Đây của Không Tên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự