Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 748 Trúc Như Hiên

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 1390 chữ · khoảng 5 phút đọc

Ăn tối xong ông già họ Dịch vẫn chưa về.

Hướng Nhật vốn muốn chờ ông về hỏi chút tin tức về ân nhân Lâm Quốc Đống của che mẹ nhưng lão thái thái nói họp vẫn chưa xong, có lẽ phải qua 9h mới nghỉ.

Vừa nghe vậy Hướng Nhật hiển nhiên không muốn đợi nữa, vừa rồi Dịch lão lục và Dịch Trù Ngu đến tìm, cả đám bàn bạc nhân cơ hội đi thực hiện kế hoạch kia.

Mà nghe cháu nội cùng cháu gái muốn đưa cháu ngoại ra ngoài chơi, hiển nhiên lão thái thái không hề phản đối, còn tiện tay đưa cho Hướng Nhật tấm thẻ tín dụng, lão thái thái nói:

“Muốn mua gì thì mua, đừng ngại”

Hướng Nhật liền cầm lấy, thực sự lão thái thái yêu thương hắn từ tận đáy lòng. Thấy đám con cháu Dịch gia ở quanh mắt đỏ rực, hận không thể cướp lấy từ tay Hướng Nhật.

Dịch lão lục cùng Dịch Trù Ngu tuy rằng rất ghen tị nhưng biểu hiện vẫn rất bình thường.

Tất cả kế hoạch đều ổn nhưng giữa chừng lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra bởi mỹ nữ ngoại quốc Anna đột nhiên chen vào.

Đưa nào theo cũng là bất đắc dĩ, chỉ là hai anh em họ Dịch hơi giật mình, bạn gái chính thức nghe được kế hoạch lại không hề phản đối mà dường như còn rất “thích thú” hành động của bạn trai mình, ánh mắt nàng sáng lên thấy rõ.

Hướng Nhật lại biết cô nàng tóc vàng này lại nắm thêm một cái điểm yếu của mình.

Đi tới chỗ tên gọi Trúc Như Hiên. Tên thực ưu nhã, vừa nghe liền nghĩ đến nơi rất thơ mộng, nhưng nơi này lại là chốn đốt tiền, cũng giống như CLB Kim Long, chỉ cần anh có tiền. Hoa như thế nào cũng có thể đùa giỡn.

Nhưng hiển nhiên Trúc Như Hiên không phải nơi CLB Kim Long sánh nổi, ít nhất sau khi Hướng Nhật bước vào liền nhận ra hai nơi thực sự khác biệt, nếu nói CLB Kim Long là khách sạn 5 sao. Vậy thì Trúc Như Hiên phải là 7 sao. Mà lại còn đa dạng hơn CLB Kim Long rất nhiều, có cả sòng bạc. Nhưng đánh bạc phải xem bản thân và gia đình, tiền vốn ít hơn 300 vạn thì đừng mơ bước vào đó.

Ngoài cửa bố trí 1 cái máy quét thẻ, cái này làm rất nhiều kẻ có chút tiền cố tình đi vào cảm thấy xấu hổ trước mặt mọi người vì túi tiền, bình thường Dịch lão lục ở chỗ này cũng chỉ biết cảm thán.

Nhưng hôm nay mới có 5000 vạn. Giàu nứt đố đổ vách ra liền lập tức đổi ra 500 vạn tiền thẻ sau đó vênh váo dắt đám người Hướng Nhật vào sảnh Vip.

Đại sảnh sòng bạc cái gì cũng có, mạt chược, bài tú lơ khơ…thậm chí có cả máy đánh bạc tự động, chỉ khác ở chỗ ở đây đánh lớn hơn hàng chục, hàng trăm lần.

Do cửa tự động nên trong sòng bạc người không nhiều, cũng không quá ít, ít nhất chung quanh mỗi chiếu bạc đều không ít người.

Dịch lão lục tới đây trước kia đều là theo đám anh lớn đến, chỉ có thể đứng xem, ngẫu nhiên thì có vài thẻ chơi nhưng cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Dịch lão lục ngó quanh đại sảnh một vòng, đột nhiên ánh mắt dừng lại ở chỗ đổ lớn nhỏ, lạnh lùng cười bước tới.

Hiển nhiên mấy người Hướng Nhật cũng theo sau, vốn chiếc bạc vốn còn mấy chỗ trống, mấy người đến nơi chật hẹp đó liền trở nên chật chội.

“Này, tiểu lục, ngọn gió nào thổi chú tới đây? Gom đủ tiền chưa?”

Trước mặt la liệt thẻ các màu khác nhau, một gã trẻ tuổi đang cầm ly rượu một mỹ nữ mang đến thấy lão lục tham gia, trên mặt liền hiện lên vẻ trào phúc, nhưng lúc nhìn Dịch Trù Ngu cùng mỹ nữ tóc vàng Anna thì ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc cùng thèm thuồng. Mà hoàn toàn không che giấu.Hiển nhiên không thiếu phần Hướng Nhật một ánh mắt khinh thường.

“Phương tiểu nhị, hôm nay lão tử đánh bạc không rảnh nói nhảm với mày”

Một câu liền làm rõ thân phận gã trẻ tuổi.

Trước lúc đến đây Hướng Nhật đã nghe Dịch lão lục giới thiệu qua, bởi kẻ này đứng thứ hai trong nhà, kẻ lấy lòng hắn thì gọi là Phương nhị ca, kẻ thù ghét thì kêu Phương tiểu nhị.

Phương tiểu nhị cũng không giận dữ, dù sao thì hắn cũng đã quen cách xưng hô như thế, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Dịch Trù Ngu nói:

“Trù Ngu cũng đến à, sao không giới thiệu người bạn bên cạnh?” nói xong lực chú ý liền chuyển qua mỹ nữ tóc vàng Anna.

Dịch Trù Ngu lạnh lùng liếc hắn không nói gì. Hôm nay nàng đã chuẩn bị kĩ, tất cả đều do lục ca ra tay.

Dịch lão lục cười sằng sặc, đột nhiên kéo bả vai Hướng Nhật đắc ý nhìn Phương tiểu nhị nói:

“Nhìn này, đây là em rể tao, cả cô nàng này…” Dịch lão lục chỉ Anna:

“Cũng là em gái của em rể ta”

Màn giới thiệu này khiến Phương tiểu nhị cười phá lên:

“Tiểu lục tử, lừa ai thế, Trù Ngu có người yêu sao tao không biết? Ngay cả vị mỹ nữ này. Cô tên gì?” nói xong câu cuối cùng liền dùng tiếng Anh, nhưng ăn nói vấp váp mãi mới hết câu.

Hiển nhiên Anna không thèm để ý hắn, ánh mắt nhìn chăm chú vào chiếu bạc, dường như có cực kì hứng thú với đồ vật màu đen kia.

Phương nhị thiếu ăn quả đắng, lại chuyển ánh mắt sang Dịch lão lục:

“Tao nói tiểu lục tử, hôm nay mang bao nhiêu tiền bạc, có đủ hay không đấy? Đừng để 1 ván rồi bị đuổi về thì mất mặt lắm”

“Tự lo tốt cho chính mình đi” Dịch lão lục cười lạnh, đưa tay ném 500 vạn xuống chiếu bạc, tuy rằng không nhiều như trước mặt Phương nhị thiếu gia nhưng cũng làm những người bên cạnh lé mắt. Lé mắt là do trước mặt Dịch lão lục là 5 cái thẻ tím thẻ, mà mỗi cái đều là 100 vạn, cả đống trước mặt Phương nhị thiếu cộng lại sợ rằng cũng không kém chút nào.

Phải biết rằng kẻ vào tuy rằng có tiền thấp nhất là 300 vạn ai dám đổi 3 thẻ, số xui thì ba cục mất không, vậy thì còn chơi gì nữa, có tiền cũng không dám tiêu xài như thế. Vậy nên rất nhiều người đều đổi thành 1 vạn, 5 vạn, 10 vạn. Thậm chí là 1 ngàn, 5 ngàn cũng có người đổi. Đương nhiên thấp nhất là 1 ngàn.

Thấy trước mặt Dịch lão lục có 5 thẻ tím thì ánh mắt Phương tiểu nhị hiện lên vẻ khiếp sợ, nhưng rất nhanh thay bằng vẻ tham lam, 500 vạn với hắn mà nói không phải là ít, cũng đủ để đổi 1 cái xe mới rồi.

“Tiểu lục tử. Chơi 1 chọi 1 không?” Phương tiểu nhị liếm môi nhìn chằm chằm vào 5 thẻ tím kia.

“Tao thì chả sao, chỉ cần mày dám” Dịch lão lục nói móc, sao lại sợ đối phương, nói sao thì hắn cũng đã biết thân phận dị năng giả của em họ Hướng Nhật, chỉ cần nhờ hắn giúp, Dịch lão lục còn sợ ai, đầu tiên đem tiền của Phương nhị thiếu giành lấy. Sau đó bắt đầu dạy bảo thằng nhóc này một trận.

Mà hiển nhiên Hướng Nhật sẽ không vô duyên vô cớ nghe lời Dịch lão lục. Nếu hai người chơi bài thì hắn không thể động chân động tay nhưng nếu đấu sinh tử thì mờ ám gì đó hắn đều có thể. Nhưng làm cụ thể ra sao thì còn thử nghiệm trên chiếu bạc ra sao.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 211

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự