Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 749 Trúc Như Hiên(2)

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 1428 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cuộc chơi đơn đấu diễn ra trên chiếu bạc lớn nhỏ, hai người đặt lớn, nhỏ rồi bắt đầu đặt thêm tiền, nếu người nào đó thắng thì không những có thể nhận tiền từ sóng bạc mà còn nhận thêm tiền tử những kẻ đánh cược khác.

Loại cược này kích thích tăng lên gấp đôi, cũng là cách thích hợp nhất chơi cùng kẻ nhìn không vừa mắt.

“Tốt! Lần đầu tao tùy tiện chơi vui một chút, đặt lớn, 100 vạn!” Phương tiểu nhị chưa đợi đổ xúc xắc đã ném một thẻ màu tím vào ô chữ “đại”.

“Tao theo tiểu” Dịch lão lục không chịu thua, ném một thẻ vào ô “tiểu”, dù sao bên cạnh có một dị năng giả, tâm lí hắn rất thoải mái.

“Đây cũng là 100 vạn rồi, cược thêm cũng không thể ít hơn thế này chứ?” Phương tiểu nhị vừa nói vừa đẩy 1 thẻ màu đỏ ra, thẻ ghi 50 vạn, hắn không còn thẻ tím.

Dịch lão lục ném 1 thẻ tím ra, cười lạnh nhìn Phương tiểu nhị. Lần đầu tiên cược lớn như vậy trong lòng hắn thêm khẩn trương nhưng không hề biểu hiện ra mặt.

“Được rồi, gieo xúc xắc” Phương tiểu nhị thấy Dịch lão lục cũng theo liền cười lạnh, nhìn gã chia bài vẻ mặt bình thản.

Người chia bài là một gã ngoài 30, có lẽ với cảnh này đã quen thuộc nên bình tĩnh gật đầu, đặt xúc xắc vào chung rồi nhân một cái nút.

Cái chung nhanh chóng chuyển động, cái này hoàn toàn dùng phương thức thao tác cơ khí, tuy rằng không hoàn toàn chống gian lận nhưng cũng giảm nguy cơ xuống thấp nhất.

Chờ xúc xắc dừng lại, hai bên đánh cược liền sốt ruột, tiền đánh cược này không phải lớn nhưng tuyệt đối không nhỏ, mà hai bên ai cũng hi vọng đối phương mất tiền.

Gã chia bài tố chất không tệ, dùng hai tay nhẹ nhàng đặt trên chiếc chung, lộ ra điểm số bên trong, 4, 4, 6, 14 điểm, lớn.

Phương tiểu nhị thấy vậy thì nhất thời vẻ mặt lo lắng thay bằng mừng như điên, cầm cây gậy kéo đám thẻ Dịch lão lục đặt cược sang, đắc ý nói:

“Tiểu lục tử, xem ra vận khí mày không tốt lắm”

Dịch lão lục sầm mặt xuống, chẳng qua là nhìn thoáng qua Hướng Nhật ở bên, không hiểu vì sao hắn không dùng dị năng giúp mình thắng.

Hướng Nhật vốn đứng yên liền mở miệng nói gì đó, những người ở bên không nghe được gì nhưng Dịch lão lục đang mất tinh thần liền lên lại dây cót, tiếp tục bày ra vẻ mặt tràn đầy tự tin.

Người ngoài hoàn toàn không biết vì sao Dịch lão lục vốn thua tiền lại phấn chấn như vậy, nguyên nhân ngoài hắn và Hướng Nhật ra thì chẳng ai biết.

Thực ra thì Hướng Nhật cũng không làm gì, chẳng qua cũng chỉ lợi dụng “linh vực” nói Dịch lão lục tiếp theo phải làm sao, bởi đã tìm ra sơ hở nên đánh cược tiếp theo hắn sẽ hoàn toàn làm theo lời Dịch lão lục, lo lắng tan biến nhưng cũng không vội đặt cược mà nhìn Phương tiểu nhị nói:

“Chơi như vậy thì quá chậm, nếu không chúng ta chơi kích thích hơn một chút?”

“Gì? Mày muốn chơi kiểu gì? Bổn thiếu gia sẽ tiếp đến cùng” Phương tiểu nhị mới ăn tiền, vừa rồi tự nhận tiền tài như nước, đối thủ nho nhỏ như Dịch lão lục hắn không để vào mắt.

“Chúng ta chơi cược điểm thì sao nhỉ?” Dịch lão lục cười híp mắt hỏi.

“Cược điểm?” Phương tiểu nhị ngẩn người, nếu chơi lớn nhỏ hắn tự nhận không sợ đối phương, bởi ai chơi lâu sẽ nắm được chút quy luật của máy còn Dịch lão lục không thường chơi, hắn nghĩ rằng cược lớn nhỏ có thề đè đầu cưỡi cổ đối phương, nhưng nếu đổi thành cược điểm… vậy khác gì đưa tiền cho sòng bạc? Cược là có thể dễ trúng như vậy sao? Quả thực cách của Dịch lão lục dùng là đồng quy vu tận, không chỉ hắn mất tiền mà còn muốn lão tử chết theo à? Mơ đi!

“Sao nào, sợ rồi à?” Dịch lão lục biết nguyên nhân Phương tiểu nhị do dự liền khích tướng:

“Vậy là sao, mày đã không dám cược điểm tao đành chịu thiệt vậy, tao cược điểm, mày chơi lớn nhỏ, chỉ cần tao cược trúng thì dù mày đặt đúng hay không cũng sẽ thua, mà còn phải dựa theo tỉ lệ cược điểm mà nôn tiền ra cho tao, nếu như không cược trúng hiển nhiên coi như tao thua 4.

“Tốt! Cứ theo cách của mày đi!” Phương tiểu nhị gật đầu, trong lòng thầm mắng Dịch lão lục ngu đần, đổ xúc xắc lớn nhỏ tỉ lệ là 1:1, tỉ lệ cược điểm là 1:30, giữa hai cái có thể thấy chênh lệch rất lớn nhưng dễ dàng thấy được 1:30 làm sao dễ dàng trúng như thế? Tỷ lệ cược trúng thực sự quá nhỏ, nhỏ đến nỗi nếu người ta cược trúng thì Phương tiểu nhị đành nhận mình xui xẻo, nhưng trong hắn thầm nghĩ chuyện này tuyệt đối không thế nào xảy ra, mà đề nghị của Dịch lão lục chả khác nào cống tiền cho hắn xài.

“Mày trước đi” Dịch lão lục thấy đối phương đáp ứng liền hào phóng nhường hắn đi trước, thằng oát này cứ đợi mà thua sút quần đi.

“Lần này tao cược nhỏ, 100 vạn đi” Phương tiểu nhị khinh thường nhìn Dịch lão lục, đem hai thẻ màu đỏ đẩy vào chữ “tiểu”, sau đó ném hai thẻ màu tím vào giữa bàn, “hai trăm vạn” là chơi giữa hai người.

Tổng cộng 300 vạn, Dịch lão lục cũng có đúng 300 vạn tiền thẻ, xem ra Phương tiểu nhị cũng muốn một lần làm Dịch lão lục cụt vốn.

“Ta cược 4, 4, 6, 14 điểm” Dịch lão lục ném thẻ về phía góc “4, 4, 6” còn hai thẻ thì thuận tay ném vào giữa bàn.

“Ha ha, tiểu lục tử, mày muốn cống tiền thì cứ nói thẳng, cược liền một hơi, mày cho rằng có thể ăn sao?” Phương tiểu nhị cười ha hả, lúc này hắn đã khẳng định thực sự Dịch lão lục cống tiền cho hắn xài, vậy nên hắn không thể làm gì khác hơn bởi từ chối là sự bất kính.

Ngay cả những người đứng xem cũng nhìn Dịch lão lục cược một hơi như vậy, thực sự chẳng khác nào ném tiền cho kẻ khác, nếu không phải thấy Dịch lão lục có đối thủ thì bọn hắn cũng chỉ hận không thể lao vào mà làm thịt.

“Có khả năng hay không thì chờ sẽ biết, nhưng có 1 chuyện mày phải chuẩn bị trước đi đã” Đừng thấy ngoài mặt Dịch lão lục trấn định, thực sự trong lòng cũng lo lắng muốn chết, nhưng hắn tin tưởng Hướng Nhật sẽ không lừa hắn.

“Chuyện gì?” Phương tiểu nhị cho rằng hắn đổi ý, lạnh lùng hỏi.

“Thẻ của mày không đủ, tao đã cược riêng 200 vạn, nói cách khác nếu tao cược trúng thì mày phải đưa 600 vạn cho tao, nhưng hình như mày chỉ có 200 vạn, còn 400 vạn đâu?”

Dịch lão lục chỉ chỉ trên bàn.

“Mày sợ tao quịt à?” Phương tiểu nhị cũng không nghĩ đến việc này, bởi trong lòng hắn đã khẳng định căn bản không có việc như thế.

“Thẻ phải để ra thì tao mới yên tâm, có đúng không?” Dịch lão lục không chút nhún nhường, quả thực hắn sợ thằng nhóc này quịt.

Phương tiểu nhị biến sắc, nhưng cuối cùng cắn răng móc cuốn chi phiếu ra ký 1 tờ, đưa cho mỹ nữ vừa lấy rượu cho hắn: “Đi đổi 58 cái thẻ ra đây”

Mỹ nữ cầm chi phiếu vâng lời hắn đi ra, rất nhanh liền trở lại, trong tay có thêm 1 cái khay, trên đó có 1 đống thẻ màu tím.

“Đặt xuống đi” Phương tiểu nhị chỉ chỉ trên bàn, chờ mỹ nữ đổ từ khay ra, hắn không nhịn nổi nửa nói với gã chia bài:

“Được rồi, gieo xúc xắc đi”

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 259

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự