Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 46 Sư phụ, thật sự có thể sao?

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 2322 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hướng Nhật đứng lên đi đến bàn ăn của Thạch Thanh, hai tay nắm chặt lại, dường như sợ không khống chế được bản thân mà làm ra việc điên rồ gì đó.

Thạch Thanh mặt mày nhăn tít, quơ đũa qua loa vài miếng còn không thì người như phát ngốc, chỉ có thỉnh thoảng bị anh chàng đẹp trai ngồi đối diện ép gắt quá bực mình mới đáp một hai câu.

Trên bàn toàn sơn hào hải vị, nàng mặc dù đang rất đói, nhưng lại không có chút hứng thú để ăn, đầu óc nghĩ vẩn vơ, "không biết sư phụ bây giờ ra sao....". Chợt cảm giác được điều gì đó, Thạch Thanh ngẩng đầu lên nhìn phía trước, một bóng người quen thuộc hiện ra trong tầm mắt.

- Xin, xin lỗi ! Tôi, tôi đi rửa tay một lát.

Thạch Thanh cảm thấy khẩn trương lẫn sợ hãi, anh chàng đẹp trai ngồi cùng bàn còn chưa kịp phản ứng thì nàng đã đứng lên rời khỏi chỗ, hấp tấp đến nỗi đụng đổ chai rượu vang đắt tiền ở mép bàn cũng chẳng thèm ngó lại, chỉ muốn tránh khỏi bóng hình kia càng xa càng tốt.

- Tiểu Thanh!

Hướng Nhật từ xa vẫn nhìn dán lên người cô nàng, thấy cô nàng bối rối liền đoán chắc cô nàng muốn tránh mặt mình lập tức gọi to.

Thạch Thanh run bắn người, đứng im tại chỗ.

- Em muốn tránh mặt anh cho tới bao giờ?

Hướng Nhật nhẹ nhàng lại gần nắm lấy bờ vai thon, xoay mặt nàng đối diện với mình.

- Sư phụ!

Thạch Thanh hoảng loạn tránh né ánh mắt của hắn.

- Lần đó là anh không đúng, anh xin thề từ nay về sau không nói như vậy nữa, có được không?

Hướng Nhật nhẹ giọng an ủi, nhẹ nhàng ôm thân thể mềm mại của nàng vào lòng, nhưng lần này không có một chút ý nghĩ dơ bẩn nào cả.

Không có né tránh cũng không nói một lời nào, Thạch Thanh yên lặng hưởng thụ sự ấm áp dịu dàng hiếm có này. Mấy ngày nay phiền não trong lòng đã khiến nàng vốn kiên cường trở nên tiều tụy trông thấy. Một lúc sau nàng mới ngẩng đầu lên, mắt đẫm lệ ấm ức nói:

- Sư phụ... anh hôm đó thật sự quá đáng!

Lấy tay gạt nước mắt trên mặt nàng, lưu manh hận không thể tự tát mặt mình một cái. Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn không còn chút máu, hắn vội vã chuyển đề tài:

- Mấy ngày mới gặp lại, em gầy đi nhiều, có phải là cái thằng già... à ba em hành hạ em, không cho em ăn cơm hả?

- Không phải đâu! Là em... ăn không vô!

Thạch Thanh lúng túng phân bua.

- Vậy giờ anh mời em ăn cơm thì em có ăn được không?

- Không, không đâu! Nhưng mà...

Dù nàng còn chưa nói xong lời nhưng từ ánh mắt nhìn về phía bàn ăn có anh đẹp trai ngồi kia, Hướng Nhật biết nàng đang lo lắng chuyện gì.

- Yên tâm đi, việc này cứ giao cho anh. Em đứng đây đợi anh chút, anh đến đó nói vài lời.

Hướng Nhất nhẹ nhàng buông nàng ra, xoay người đi tới bàn anh đẹp trai kia.

- Biết mục đích tao đến đây làm gì không?

Lưu manh tỉnh queo ngồi vào ghế của đồ đệ mình.

- Biết! Mày chắc là muốn đàn bà của tao rồi.

Đẹp trai ngay lập tức ăn miếng trả miếng đốp chát lại.

Đương nhiên chuyện nhỏ này cũng không thể làm cho lưu manh vốn đã trải qua quá nhiều sóng to gió lớn kinh ngạc, điều khiến hắn kinh ngạc chính là giọng nói của tên đẹp trai đối diện! Thực tế không có gã trai nào có giọng nói giống như vậy... dễ nghe và ‘dễ thương’ quá đi! Đúng! Quá dễ thương! Hướng Nhật có chút hoài nghi trong lòng, lại thoáng thấy cái cổ trắng nõn của tên đẹp trai, hắn càng khẳng định suy đoán trong lòng.

- Mày là con gái à?

‘Anh đẹp trai’ hừ lạnh một tiếng:

- Ông mày đây ghét nhất là những thằng tự cho mình là đàn ông, nhất là cái loại giống đực không biết tôn trọng phụ nữ như mày!

‘Tới lúc đáo hạn nợ rồi sao? Nhanh vậy!’ Hướng Nhật vuốt sống mũi nghĩ thầm. Vừa mới ám chỉ nó là giống cái một cái thôi, không ngờ nó xả đạn trả thù lại ngay tức thì.

- Tao cảnh cáo mày, Tiểu Thanh là bạn gái của tao, mày mà làm chuyện gì không phải thì cẩn thận ông đây cắt phăng "tiểu đệ đệ" của mày!

‘Anh đẹp trai’ giọng ác độc uy hiếp.

- Anh đây lúc nào cũng hoan nghênh chú! Bất quá… chú em có cái khả năng đấy sao? Hay chú muốn dùng thứ khác để thiến anh?

Hướng Nhật cười vô cùng dâm đãng, mặc dù người đối diện là gái giả trai, lại có mái tóc ngắn, nhưng chả ảnh hưởng gì đến vẻ xinh đẹp của 'hắn' cả, ngược lại còn toát ra một sự cám dỗ đặc biệt khiến người ta nhẫn nhịn không được chỉ muốn xâm chiếm, chinh phục, chà đạp.

- Mày…

‘Anh đẹp trai’ mặc dù nghe không ra trong câu nói của đối phương có hàm ý sâu xa gì, nhưng nhìn cái vẻ mặt dâm đãng bỉ ổi của hắn thì khẳng định là hắn không phải đang khen ngợi lời đe dọa cắt thiến hắn của mình.

- Đừng có mà ở đây mày mày tao tao nữa, giờ tao dẫn Tiểu Thanh đi, mày mà cảm thấy chán thì cứ tìm thằng nào cơ bắp vạm vỡ tới mà ăn cơm chung đi nhé.

Hướng Nhật nói xong câu này, không để ý tới khuôn mặt vì tức giận co rúm lại của ‘anh đẹp trai’, đứng dậy bước nhanh rời khỏi.

- Đồ đàn ông xấu xa chết bầm!

Nếu không phải là đang ở nơi đông người thì chắc ‘anh đẹp trai’ sớm đã vớ lấy chai rượu quăng tới.

……

- Tiểu Thanh, mọi chuyện OK hết rồi em, chúng ta đi ăn cơm.

Hướng Nhật khoác vai cô đồ đệ đi tới chỗ cô nàng cảnh sát đang ngồi xem kịch từ đầu tới đuôi. Lúc này trên mặt cô nàng đầy vẻ kinh ngạc, dường như không thể nào giải thích nổi tên lưu manh nào đó làm cách nào mà yên chuyện nhanh như vậy.

- Sư phụ… người đó có đồng ý không?

Thạch Thanh nghi hoặc hỏi, đối với tên nào đó thì cô đã quá rõ rồi, chắc chắn là hắn không nói lời nào tốt đẹp như vậy.

- Đương nhiên! Em cho rằng anh là ai chứ? Sư phụ đây mà ra tay thì có chuyện gì làm không được nữa chứ?

Sự thật thì Hướng Nhật đã không để cho tên giả trai đó có cơ hội mở mồm cự tuyệt.

- Nhưng mà sư phụ, người ấy...

- Không sao, hắn ăn nói cũng ‘dễ thương’ lắm đó chứ. Còn dặn em là phải ăn nhiều lên, đừng có bỏ đói mình tới mức gầy trơ xương ra như vầy.

Lưu manh đang to mồm trợn mắt nói khoác thì đột nhiên đổi giọng hỏi:

- Đúng rồi! Em và hắn quen thân nhau lắm sao?

- Đúng vậy sư phụ! Người đó là bạn học thời tiểu học của em đó, với lại lúc còn bé nhà người ấy với nhà em ngay sát nhau.

Mặc dù không dám tin người 'bạn trai' kia của mình lại nói ra những lời thông tình đạt lý như vậy, nhưng thấy sư phụ truy hỏi về cái vấn đề có vẻ tế nhị này, nàng đành nói những lời này để cho hắn khỏi nghi ngờ mình.

- Nói vậy thì các em là hàng xóm rồi? Thật là đôi bạn trai gái thân thiết từ thuở ấu thơ.

- Anh đừng hiểu lầm, thật ra… thật ra… người đó là nữ đấy.

Thạch Thanh tâm lý khẩn trương vội vàng ra sức giải thích.

- Sư phụ biết mà, đừng nói nữa, chúng ta ăn cơm đi.

Hai người đi tới trước bàn ăn, Hướng Nhật nhường chỗ ngồi cũ của mình cho đồ đệ, rồi kéo một cái ghế ở bên ngồi xuống.

- Hi! - Thiết Uyển đã lấy lại tinh thần, mỉm cười chào bắt chuyện.

- Hi! Chị khỏe chứ!

Nhìn thấy cô gái xinh đẹp trước mặt, Thạch Thanh có một cảm giác không thoải mái trong lòng, với lại cô gái này hình như là đã gặp qua ở đâu đó.

Không đợi nàng suy nghĩ nhiều, Hướng Nhật mở lời giới thiệu:

- Đây chính là cô cảnh sát hôm đó bắt anh. Em chắc là đã gặp qua rồi, bất quá hiện tại hiểu lầm đã được giải tỏa cho nên cô ấy mời anh bữa cơm này coi như xin lỗi.

- Ra là vậy! - Thạch Thanh cúi đầu lầm bầm nói, mây mù trong lòng nàng tan đi không ít.

- Ngươi quả thật là quá nhẫn tâm a, có bạn gái xinh đẹp như thế này, mà ngươi vẫn còn khiến cho cô ấy tức giận.

Thiết Uyển vẫn chưa rõ chân tướng của sự việc, bắt đầu phát huy trí tưởng tượng phong phú của mình mà răn hắn.

- Bạn gái?

Hướng Nhật liếc cô nàng đồ đệ đang cúi đầu ở bên cạnh, lại đánh mắt cảnh cáo cô nàng cảnh sát ý bảo: ông đây vừa mới giải thích rõ ràng với em nó xong, cô đừng có mà gây sóng gió nữa.

Nhưng hiển nhiên Thiết Uyển không có cái khả năng để ‘tâm linh tương thông’ với lưu manh, nàng lại càng hiểu nhầm ý nghĩa của lời cảnh cáo trong ánh mắt hắn:

- Sao, rõ ràng là ngươi sai còn không để người ta nói? Đám đàn ông các anh đều là cùng một loại giống nhau! Những gì quý giá trước mặt thì không biết trân trọng nắm giữ, đợi tới khi mất đi rồi mới vờ vĩnh tuôn ra ‘nước mắt cá sấu'...

- Ăn cơm, ăn cơm thôi...

Hướng Nhật cảm thấy nếu cứ tiếp tục để cho cô nàng điên rồ này mở mồm nói tiếp, có lẽ sẽ từ vấn đề kỳ thị nam nữ mà phát sinh đại chiến thế giới thứ ba mất. Vừa vặn đúng lúc nhân viên phục vụ mang đồ ăn tới, lưu manh lập tức cắt ngang lời nàng.

- Thưa ông! Đây chính là món ‘bò bít-tết tình yêu’ mà ông đã gọi.

Mặc dù thấy trên bàn có nhiều hơn một người, nhưng người nhân viên phục vụ vẫn phớt lờ, chỉ khi đặt đĩa bít-tết xuống thì hắn hơi do dự, ba người hai phần bít-tết, nếu không xử lý thỏa đáng có khả năng khách hàng bất mãn sẽ dẫn tới phàn nàn.

Hướng Nhật thấy hắn bị khó xử liền chỉ tới trước mặt Thạch Thanh nói:

- Để một đĩa bên kia được rồi, tôi chưa cần ăn, cứ coi như là khách mới tới đi.

- Dạ vâng thưa ông!

Nhân viên phục vụ cảm kích nhìn hắn, đột nhiên có chút khó xử nói:

- Xin lỗi quý khách, bởi vì cái món tình... này hơi đặc biệt nên chỉ có thể chia hai, ông xem...

Có hai cô gái ở đây nên nhân viên phục vụ này khéo léo tránh dùng cái từ mẫn cảm ‘yêu’ kia.

- Không sao! Cứ theo quy định mà làm, nói không chừng bao nhiêu đây còn chưa đủ cho một mình tôi ăn đâu.

- Vậy thì tốt quá, xin ông chờ chút!

Tay phục vụ này đối với tên nam nhân trẻ tuổi trước mặt đầy hảo cảm, nếu như gặp phải người khác có thể sớm đã rủa hắn te tua rồi hoặc thậm chí là động tay động chận cũng không chừng.

Thiết Uyển đối với việc lưu manh cắt ngang lời nói khẳng khái của mình thì vô cùng bất mãn, chuyển tức giận thành hành động, cắt một phần năm miếng thịt bò hình trái tim rồi tống ngay vào miệng.

Hướng Nhật ra vẻ như không thấy ánh mắt giết người của nàng, ung dung ngồi ngắm cái miệng xinh xắn nhỏ bé vừa mới lấy lại được bình tĩnh của đồ đệ đang nhai thức ăn, lâu lâu hắn lại nói nhảm vài câu như:

- Thế nào Tiểu Thanh, mùi vị có ngon không?

Thạch Thanh đói bụng muốn chết, quan trọng nhất là nàng vừa giải tỏa được những khúc mắc trong lòng nên ăn uống rất thoải mái, cũng quên luôn hình tượng thục nữ của mình mà ngấu nghiến thức ăn trên bàn, nàng cắt miếng thịt nào miếng ấy to hơn miếng của cô nàng cảnh sát. Khi Thạch Thanh ăn xong Thiết Uyển còn chưa ăn xong nửa phần của mình.

Hướng Nhật nhìn thấy vẻ vẫn còn chưa thỏa mãn của đồ đệ liền cắt ngay một phần bò vừa được mang lên cho hắn:

- Dùng luôn phần của anh nghe! Cứ từ từ thôi!

- Sư phụ, thật sự có thể sao?

Thạch Thanh vừa liếm liếm môi vừa nhìn hắn, không kiêng dè hay giữ ý tứ gì, nhìn nàng giống như một đứa bé làm việc gì đó sai trái, ánh mắt khả ái tới cùng cực làm cho lưu manh ngây ngốc nhìn tới nỗi hóa đá.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 466

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự