Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 45 Ông đây muốn đập hắn

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 2540 chữ · khoảng 9 phút đọc

Nhà hàng Bích Hải Thanh Thiên tuyệt đối có thể nói đẹp ngang ngửa với khách sạn Điện Hạ Phủ ở khu Đông Thành, chỉ là một bên kinh doanh nhà hàng, còn bên kia kinh doanh khách sạn.

Nhưng nếu nói chỗ ăn ngon nhất phải là Bích Hải Thanh Thiên. Hướng Nhật đối với chuyện này thật chẳng biết gì, sở dĩ hắn yêu cầu muốn ăn cơm ở chỗ này là bởi vì dựa theo tài liệu mới có được buổi sáng, một nhân vật trọng yếu gần đây liên tiếp xuất hiện ở chỗ này.

Ngay lúc này tại trong một cái góc tương đối yên tĩnh trong đại sảnh.

- Ơ này, mời anh ăn cơm có cần phải làm ra khuôn mặt đưa đám như thế không?

Hướng Nhật bất mãn nhìn nữ cảnh sát xinh đẹp đang ngồi đối diện nói.

- Nếu như ngươi cùng một người khác phái mà ngươi chán ghét nhất cùng ăn cơm, ngươi cười được không?

Thiết Uyển lạnh lùng nhìn hắn đốp chát.

- Ý của em cái tên khác phái đáng ghét kia chính là anh?

Hướng Nhật chỉ vào mũi của mình hỏi.

- Cuối cùng cũng có người có chút tự ái biết mình là ai.

Thiết Uyển cười khẩy nói.

- Nếu anh thật sự đáng ghét như vậy, em tại sao còn không đi?

- Tốt, câu này là ngươi tự nói đấy nhé, sau này đừng trách ta không giữ lời!

Thiết Uyển cầm lấy xách tay nhỏ đặt ở trên ghế, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

- Hướng Nhật nhàn nhã tựa lưng vào ghế, miệng lảm nhảm, bình thản nói:

- Có người nào đó nếu không có chút gì vào bụng miệng sẽ không yên, rồi ngứa miệng đi khắp nơi ăn nói lung tung…

- Xem như ngươi lợi hại!

Thiết Uyển vừa muốn bỏ đi, nghe thấy câu nói ý tứ uy hiếp của hắn lập tức đặt mông ngồi trở lại chỗ cũ.

- Thôi được rồi, nói như thế nào chúng ta cũng quen nhau đã lâu, hơn nữa làm như anh đây chưa từng giúp em không bằng, mà thái độ thù nghịch đối với ân nhân như vậy không phải hơi quá đáng sao?

- Nếu như ngươi chịu mang khẩu Desert Eagle đến sở cảng sát nộp, ta sẽ nhận ngươi là người quen.

Thiết Uyển cắn răng nói.

- Quên đi, nói chuyện với em mệt quá, không hợp tí nào. Nhưng mà nói thật, trên người em có một nơi thật sự rất đàn hồi, rất co dãn đó.

Hướng Nhật giả lả cười nói.

- Tên chết bầm kia! Ngươi dám nói thêm câu nữa ta còng ngươi về sở cảnh sát tội ăn nói tục tĩu với con gái đó .

Thiết Uyển dữ tợn uy hiếp.

- Bức xúc như vậy để làm gì? Em không muốn biết anh tại sao gọi em tới chỗ này à?

Hướng Nhật không thèm nhìn vẻ mặt dữ tợn của nàng, vẫn như cũ tà tà nói.

- Có chuyện gì nói đi, ta nghe đây.

Thiết Uyển ra vẻ bình tĩnh nói, nhưng trong thâm tâm lại đang nghĩ, cuối cùng là chuyện gì, nghe hắn nói hình như là chuyện quan trọng.

- Nếu như anh nói nơi này sắp xuất hiện một tên trùm buôn bán thuốc phiện, em tin hay không tin?

Hướng Nhật bắt đầu bày quỷ kế, thay vì tự mình ra tay, chi bằng để cho cô nàng hám lập công trước mắt ra mặt tìm hiểu, đến lúc đó mình chỉ cần đi theo sau cô nàng dọn dẹp, tự nhiên có thể bắt được bàn tay đen điều khiển sau hậu trường.

- Ta tin—người đó không phải ở tại ngay trước mặt ta sao?

Thiết Uyển trên mặt đầy vẻ trào phúng nói.

- Khỏi cần nói bóng nói gió, anh đây đang rất nghiêm túc. Anh nghĩ em vào nằm vùng ở trường đại học Kinh tế cũng là vì muốn truy tìm ra nguồn thuốc phiện đúng không? Đơn giản mục đích của chúng ta giống nhau.

Về phần tại sao biết mục đích của Thiết cô nàng nằm vùng ở trường đại học Kinh tế trong tài liệu sáng nay có đề cập qua, Hướng Nhật thầm bội phục người đã viết ra tài liệu này, ngay cả những hành động nhỏ như vậy của cảnh sát cũng có thể phân tích rõ ràng đạo lý bên trong, thật sự là nhân tài hiếm có, nói không chừng lúc nào đó gọi Hầu Tử đi gặp mặt một chút. Về phần tại sao Hướng Nhật không nghi ngờ tài liệu này có liên quan đến Hầu Tử hay đám đàn em của hắn hay không là bởi vì có đánh chết Hướng Nhật hắn cũng không tin đám côn đồ mấy tháng không tắm rửa này có thể có năng lực suy luận lô-gích như vậy.

- Ta làm sao biết được ngươi muốn hay không muốn đánh vào nội bộ của cảnh sát?

Thiết Uyển âm thầm cảnh giác, đối phương làm sao biết được bí mật lý do việc mình âm thầm nằm vùng ở đại học Kinh tế.

- Có thị trưởng đảm bảo, anh hẳn không có vấn đề gì nữa chứ?

Hướng Nhật đưa ra tên một người hy vọng cô nàng hết nghi ngờ băn khoăn.

- Hừ, đừng đưa thị trưởng ra dọa, ta nuốt không trôi cái kiểu này… Bất quá có sự đảm bảo của ông ta, ta sẽ tạm thời tin ngươi một lần, nhưng ngươi phải đem tin tình báo mà ngươi nắm được chia sẻ cùng cảnh sát chúng ta, hơn nữa ta đặc biệt yêu cầu ngươi đem khẩu Desert Eagle kia nộp cho cảnh sát.

Thiết Uyển mãi vẫn không quên khẩu súng chết người kia.

- Tin tình báo có thể cho em biết, nhưng còn súng thì không được, dù sao anh cũng thật vất vả mới có được.

Hướng Nhật tự nhiên sẽ không ngốc mà giao súng ra.

- Ngươi có biết hay không? Vũ khí này ở trong tay ngươi sẽ là hại biết bao nhiêu người dân thành phố?

Thiết Uyển ra giọng chính nghĩa nghiêm khắc nói.

- Phiền toái, em làm ơn chịu khó suy nghĩ một chút, anh không cầm nó giết người phóng hỏa làm sao lại gây nguy hiểm đến dân chúng?

Hướng Nhật khinh thường bĩu môi, tưởng ông đây là tên mặt trắng ngây thơ chưa từng lăn lóc ở đời sao?

- Tóm lại…

- Được rồi, anh biết nên làm cái gì rồi.

- Ngươi đồng ý? - Thiết Uyển không dám tin vào tai mình.

- Anh nghĩ chắc anh nên đổi đối tác làm ăn, có lẽ tên trùm buôn thuốc phiện này muốn biết kế hoạch của cảnh sát hơn.

- Ngươi nói vậy có ý gì? Muốn chống đối lại nhà nước à? Ta cảnh cáo ngươi, ta bất cứ lúc nào cũng có thể bắt ngươi tống giam vào ngục.

- Đúng lúc mấy ngày nay anh cảm thấy rất buồn chán chả có việc gì làm, muốn đến căn phòng nhỏ kia giải phiền, em giúp cho anh nhé?

Hướng Nhật không thèm quan tâm tới lời đe của Thiết Uyển, rõ ràng là lợn chết không sợ nước sôi.

- Đừng tưởng là ta không dám!... Được rồi, súng ngươi có thể không giao, nhưng không cho phép ngươi cầm nó đi làm hại dân lành, đồng thời có tin tức gì mới đặc biệt ngươi nhất định phải liên lạc với chúng tôi.

Thiết Uyển khẽ cắn môi, cuối cùng quyết định nhượng bộ.

- Sớm nói như vậy thì đã không thành vấn đề rồi, không cần phải lãng phí nhiều nước miếng như vậy… Bồi, lại đây một chút, cho gọi vài món.

Hướng Nhật nhìn một nhân viên phục vụ vẫy tay gọi.

- Thưa ông, xin hỏi ông muốn dùng gì?

Nhân viên phục vụ rất nhanh chạy tới, lịch sự lễ phép hỏi.

- Gì cũng được, có thứ gì giải khát là được.

- Xin lỗi thưa ông, ông có thể nói rõ một chút không? Chẳng hạn như ông muốn uống loại đồ uống nào.

- Cái này…Ta cũng không biết uống gì! Thôi, như vầy đi, anh mở cho tôi hai chai rượu vang đỏ tám mươi sáu tuổi, nghe nói loại này Tây Ta gì đều chuộng để giải khát.

Hướng Nhật phát huy tinh thần vô sỉ không biết xấu hổ là gì đến cực điểm.

Nhân viên phục vụ nghe xong trán nhăn tít , thứ này tên này có bao giờ nhìn thấy chưa mà gọi:

- Thưa ông, xin tha tội nhiều chuyện! Đồ uống giải khát có rất nhiều thứ, chẳng hạnh như nước, nước hoa quả… À, ông thật sự muốn rượu vang sao? Nếu như ông thật sự muốn tôi lập tức mở cho ông.

Nhân viên phục vụ muốn xác định người trước mắt có đang trêu đùa hắn hay là không .

- Anh cứ lấy mà mở đi! Được rồi, nơi này có món ăn 'tình yêu' không?

Hướng Nhật ánh mắt mập mờ liếc sang nữ cảnh sát đang ngồi đối diện.

- Có thưa ông, ông tới ăn hôm nay thật đúng lúc! Chúng tôi hôm nay vừa cho ra một món mới “Thiên hạ đệ nhất, duyên định kiếp này, tình tựa đá vàng, khắc cốt ghi tâm”, món này rất hợp với rượu vang đỏ ông gọi.

Nhân viên phục vụ ăn nói lưu loát giới thiệu món ăn mới.

- Cái món “Thiên hạ vô song” vân vân và vân vân cho hai phần, nghe tên kêu vậy không thể sai lầm, chắc là món ngon.

Hướng Nhật vuốt vuốt cái cằm không có một cọng râu.

- Dạ được thưa ông, xin chờ chốc lát, lập tức tới ngay.

Nhân viên phục vụ xoay người rời đi.

Mắt nhìn theo nhân viên phục vụ đã đi xa,Thiết Uyển trên mặt nổi gân xanh:

- Xem tiền của người khác là nhặt được à? Rượu vang đỏ tám mươi sáu tuổi? Ngươi có biết nó giá bao nhiêu không? Ngươi biết một tháng tiền lương của ta cũng không đủ trả không? Ngươi có biết số tiền này có thể cứu bao nhiêu trẻ em thất học không? Ngươi có biết nó có thể mua bao nhiêu lều vải quyên góp cho vùng thiên tai không? Ngươi có biết…

- Anh chỉ biết cái này không phải anh trả tiền.

Hướng Nhật nói một câu làm nàng nghẹn họng hồi lâu không nói thêm được một tiếng.

Thiết Uyển tức giận đến nỗi không thèm nhìn hắn nữa, quay đầu sang chỗ khác, đột nhiên ”ồ” một tiếng, giọng đầy kinh ngạc.

- Giờ mới nhìn ra sao?

Hướng Nhật khinh miệt nói, thực ra hắn đã sớm chú ý tới hai người đàn ông ngồi ở một cái bàn ăn cách hắn năm sáu bàn. Một tên là Gấu Xám của "Ngạ Lang Bang", Hướng Nhật đã xem qua ảnh chụp của hắn, người cao hơn hai mét cho dù ngồi xuống cũng đủ làm cho người ta sợ hãi, còn tên kia gầy, cao cao, đeo một cặp kính mát nam. Căn cứ vào cái cằm sạch sẽ của hắn, tuổi chắc không lớn. Đeo kính mát rõ ràng là muốn che tai mắt người khác.

- Gấu Xám và Ba Khắc.

Thiết Uyển mặt mày nghiêm trọng nói ra tên của hai tên đó.

- Ba Khắc? Là ai?

Hướng Nhật có chút hứng thú nhìn tên đàn ông đeo kính mát, nhìn hai cánh tay rắn chắc cơ bắp cuồn cuộn mà suy, tên này tuyệt đối không dễ chọc vào.

- Thủ lĩnh thứ ba của tổ chức buôn lậu ma túy số một tại vùngTam Giác Vàng, “Thiên thần sa đọa mười tám cánh” , không nghĩ ra hắn cũng đến Bắc Hải, hơn nữa lại cùng người của "Ngạ Lang Bang" cấu kết.

Thiết Uyển đôi mắt lấp lánh thì thào nói.

- Nhân vật nguy hiểm như vậy tại sao không bắt hắn lại?

- Ngươi nghĩ ta không muốn sao? Không có chứng cứ làm sao bắt? Hơn nữa… nếu ta bắt hắn, không qua một ngày sở cảnh sát sẽ "thu gom" được rất nhiều loại bom, trái phá kiểu mới.

- Té ra cô còn có chút băn khoăn lo lắng, giết phéng đi không phải là gọn nhẹ sao?

- Chưa cần nói đến thực lực thật sự của hắn, chỉ nhìn đám cận vệ bên người hắn tuyệt đối không dưới hai chục, ngươi có nhìn ra được không? Nói không chừng trong bóng tối đang có người cầm súng chĩa vào chúng ta.

- Nói như vậy thật đúng là khó đối phó.

Thành thật mà nói Hướng Nhật cũng không coi tên đàn ông đeo kính mát vào đâu, hắn sợ chính là súng, mặc dù hiện tại thực lực của hắn đã hoàn toàn khôi phục, ứng phó với uy lực của súng lúc vẫn được, nhưng mà đối đầu với súng bắn tỉa đột ngột bắn, trừ khi là chán sống, nếu không hắn thật là không muốn chống lại.

- Chú ý một chút, đừng nhìn lâu như vậy, Ba Khắc có thể trốn tránh cảnh sát quốc tế đuổi giết trong nhiều năm qua khẳng định có một năng lực trinh sát đặc biệt nhạy cảm, đừng để hắn phát hiện.

Thiết Uyển vuốt vuốt sợi tóc bên lỗ tai, nhỏ giọng nhắc nhở.

- Biết rồi! Em nghĩ rằng chỉ số thông minh của anh và em đều thấp giống nhau sao?

- Ngươi nói cái này là ý gì? Muốn chửi xéo ta hả?

Thiết Uyển vừa định mắng tiếp, đột nhiên nhìn thấy không xa sau lưng lưu manh có một người dáng quen quen vẻ mặt hơi cười, hơi bối rối phức tạp nhìn lưu manh.

- Nhìn anh say đắm như vậy làm gì?

- Không có gì! Chỉ là có ai đó đến cả bạn gái của mình cũng giữ không xong, đau khổ thật!

- Hâm à!

Hướng Nhật rất muốn đưa ngón giữa vào ngay mặt cô nàng, nhưng sợ ảnh hưởng tới hình tượng "đứng đắn" của mình nên cuối cùng nhịn, nhưng cũng theo ánh mắt của nàng quay đầu nhìn ra phía sau.

Ngồi tại bàn ăn cách chỗ hai người không xa, một đôi nam nữ tuổi còn rất trẻ, nam thì anh tuấn, mọi cử chỉ hành động đều có lực hấp dẫn khó tả, nữ thì xinh đẹp, chỉ là trên mặt có chút mệt mỏi hơi tái.

Hướng Nhật trong lòng chợt phừng phừng lửa giận, mỹ nữ sắc mặt tái nhợt kia không phải là đồ đệ của mình thì là ai? Còn cái tên đàn ông kia dám nhìn chằm chằm nàng lâu như vậy, ông đây muốn đập hắn.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 357

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự