Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 528 Thả hổ về rừng (1)

Bạn đang đọc Đại Đường Đạo Soái của Đạo Soái Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2057 chữ · khoảng 7 phút đọc

Đỗ Hà lên tiếng hô to:

- Các tướng sĩ, Hề Vĩ tướng quân ở ngay trước mắt, mọi người cố gắng chiến đấu đến cùng!

Đỗ Hà cao giọng nói:

- Hề Vĩ tướng quân, chúng ta bị phục kích, có hơn ba nghìn tên mã tặc trong sơn cốc. Bách Toản tướng quân đã bất hạnh chết trận. Chúng ta nhất định phải báo thù cho các binh lính đã bỏ mạng.

Hề Vĩ bị hỏa trận thiêu đốt vô cùng thảm trọng, lúc này nghe được tặc nhân ở trong sơn cốc, vô cùng tức giận, kêu to lao vào trong sơn cốc.

Đỗ Hà thấy Hề Vĩ không đầu không đuôi xung phong liều chết lao tới, cũng không dự định tham gia, chỉ là nước chảy bèo trôi đi theo phía sau Hề Vĩ.

Hắn sở dĩ hiệp trợ binh lính còn lại của Tiết Duyên Đà thoát ra khỏi vòng vây, cũng bởi vì lương tâm phát hiện, lo lắng sau khi hộ vệ của Tiết Duyên Đà bị đoàn người của Mạc Hạ Ba Cáp sát tuyệt, không phát hiện tồn tại của hắn, không muốn dây dưa với đại bộ đội của Hề Vĩ, từ đó rơi vào tình thế nguy hiểm.

Bọn Mạc Hạ Ba Cáp cũng không biết chuyện hỏa công, tuyệt đối không thể ở trong sơn cốc đối kháng với hai vạn quân tiên phong của Hề Vĩ suất lĩnh. Một khi bọn chúng phát hiện tình hình không thích hợp rút lui, vậy dụng tâm khổ cực của hắn cũng theo gió mà bay.

Mạc Hạ Ba Cáp làm đồng lõa, chỉ phải bỏ ra cái giá như vậy, Đỗ Hà làm sao có thể yên lòng.

Năm nhánh đại quân Tiết Duyên Đà bị hắn tiêu diệt toàn bộ, ngay cả hộ vệ bảo hộ hắn cũng bị hắn chỉnh đốn tựa hồ không còn người nào. Dù thế nào cũng không thể đối đãi bên nặng bên nhẹ, đối xử tử tế với đám mã tặc này.

Mục tiêu của Mạc Hạ Ba Cáp là hắn, hắn vừa xuất hiện, mặc dù tình thế ác liệt, cũng không đến mức lập tức rút lui.

Mượn lực lượng thặng dư của tàn binh Tiết Duyên Đà đánh vỡ phòng tuyến Mạc Hạ Ba Cáp phụ trách chặn đường viện binh của Hề Vĩ, để Hề Vĩ có thể lấy ưu thế binh lực chiến đấu với mã tặc đoàn của Mạc Hạ Ba Cáp, cũng xem như bút tích của thần toán.

- Đại nhân, rút lui đi, không rút lui sẽ không còn kịp nữa!

Mấy tên binh tướng Kim lang quân tụ tập bên cạnh Mạc Hạ Ba Cáp, chờ hắn hạ lệnh.

Mạc Hạ Ba Cáp loan đao bay múa, hàn quang chợt lóe, một gã Tiết Duyên Đà binh sĩ lập tức bị chém thành hai nửa, máu tuôn xối xả.

Hắn nhìn chiến cuộc trước mặt, thấy đám binh lính Tiết Duyên Đà liên tiếp không ngừng từ miệng sơn cốc sát nhập vào trong cốc, cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy, bọn họ sẽ càng chiếm thế hạ phong, lúc này không lùi, cục diện thất bại sẽ không cách bọn họ bao xa, trong lòng thầm hận, trong một khắc Đỗ Hà xuất hiện, hắn dự định tự mình tiến lên chiến đấu, lấy đầu của Đỗ Hà, thong dong rút lui.

Chỉ là tình huống lúc đó không giống như dự liệu của hắn.

Đỗ Hà có dũng mãnh gan dạ không ngờ, đi lại trong đám người như bình thường, còn hắn lại bị binh sĩ của mình ngăn cản, không kịp đuổi theo Đỗ Hà, kêu hắn đột phá vòng vây.

Khi hắn đang chuẩn bị hạ lệnh, ánh mắt bỗng nhiên nhìn thấy thân ảnh của Đỗ Hà phía sau một hắc thán tướng quân, thảnh thơi đánh tới về phía mình.

Tâm tư thay đổi rất nhanh.

Trận chiến này mã tặc đoàn đã tổn thất một nghìn quân tốt, đối với ba nghìn tên phía bên bọn chúng, giảm mạnh một phần ba, đã là tổn thương lớn lao. Nếu có thể được Tiết Duyên Đà toàn lực chống đỡ, hắn sẽ có hi vọng phục quốc. Chỉ là hiện nay ngay cả nhiệm vụ hắn cũng không hoàn thành, Tiết Duyên Đà làm sao có thể toàn lực chống đỡ hắn?

Bọn họ hiện đã không có đường lui, chỉ có giết chết Đỗ Hà, bọn họ mới có khả năng tiếp tục lớn mạnh.

Nghĩ đến đây, trong ánh mắt Mạc Hạ Ba Cáp lộ ra thần thái được ăn cả ngã về không, nói:

- Kiên trì đến phút cuối cùng, đợi ta giết chết Đỗ Hà, lập tức rút lui.

Trong máu tươi vẩy ra, Mạc Hạ Ba Cáp một mình đánh về phía trước, phá tan cơn sóng người ở trước mặt, loan đao tả hữu vũ động, xung quanh không người nào dám tới gần, phàm là những kẻ tiến vào phạm vi công kích, nhất định bị một kích bị mất mạng, phảng phất như một con mãnh hổ hạ sơn.

- Đinh!

Mạc Hạ Ba Cáp trước hết đụng độ Hề Vĩ, cương đao và lang nha bổng va bắn ra hỏa quang.

Hề Vĩ không chịu lực được, liên tiếp lui xuống ba bước. Mạc Hạ Ba Cáp một lòng tốc chiến tốc thắng, sử xuất sở học cả đời.

Hề Vĩ còn chưa đứng vững, Mạc Hạ Ba Cáp lại một lần nữa lao tới, một cước đá bay, Hề Vĩ như bóng cao su bị hắn đá văng ra ngoài. Nếu không phải hắn không muốn đắc tội với Tiết Duyên Đà, một cước này đổi thành đao, cái mạng nhỏ của Hề Vĩ đã để lại nơi này.

Quân lính Tiết Duyên Đà nhìn thấy màn này đều chấn động ồ lên, hô to:

- Đó là thần uy tướng quân! Bạt suất phát uy ...

Mạc Hạ Ba Cáp nguyên danh là Mạc Hạ Bạt, mười năm trước là thần uy tướng quân danh chấn thảo nguyên. Khi Đông Đột Quyết diệt vong, danh hào này cũng biến mất, nhưng lúc này biểu hiện của Mạc Hạ Ba Cáp như thần uy tướng quân năm đó, câu dẫn hồi ức ẩn sâu trong đáy lòng Kim lang quân.

Tất cả bỗng đại chấn sĩ khí.

Trong một khắc Mạc Hạ Ba Cáp xuất hiện trước mắt hắn, Đỗ Hà cũng đoán được tâm tư của hắn, Bàn Long kiếm giống như độc long, điểm xuống đầu hắn.

Mạc Hạ Ba Cáp phản ứng cũng cực nhanh, lập tức chuyển đao nghiêng người.

Chiêu này vô cùng cao minh, không chỉ biến lực đạo của địch nhân thành vô hình, sau đó thuận thế phát sinh một đao phản tay càng là đòn trí mạng.

Nhưng lần này gặp phải Đỗ Hà, luận về phản ứng cực nhanh, trên đương thế người có thể thắng Đỗ Hà cũng không đếm được trên đầu ngón tay, trở tay một đao, đỡ một kích tất sát của Mạc Hạ Ba Cáp.

Mạc Hạ Ba Cáp muốn tốc chiến tốc thắng, hai mắt bắn ra sát khí dày đặc, nhất chiêu còn chưa thành, nhị chiêu đã lao tới, loan đao không ngừng bay múa trên không trung, chém về phía Đỗ Hà.

Đỗ Hà không nói tiếng nào, liên tục né tránh, vặn người, Bàn Long kiếm nghiêng trên mặt đất, nhắm vào mũi đao, nơi lực lượng yếu nhất của đối phương.

Luận về lực lượng Đỗ Hà thua xa Mạc Hạ Ba Cáp, nhưng hắn lấy mũi kiếm cực mạnh của mình, đâm thẳng vào mũi đao yếu nhất của đối phương, đương nhiên là chiếm được đại tiện nghi.

Sau chiêu này, Mạc Hạ Ba Cáp có thể nhìn ra lực lượng của Đỗ Hà không bằng hắn, cười dài một tiếng, liên tiếp tung ra ba đao, đao nào cũng đại khai đại hợp, nhanh như gió lốc, chỉ công không thủ, ép địch nhân phải mạnh mẽ đối kháng.

Đỗ Hà yên tĩnh chống đỡ, biểu hiện bình thản.

Mạc Hạ Ba Cáp vung đao chém thẳng, tựa hồ muốn một lần nữa chém vào Bàn long kiếm trong tay Đỗ Hà, khi bờ vai cân bằng, thân thể đột nhiên vọt tới trước, cổ tay trầm xuống, từ chém thẳng chuyển thành đâm thẳng, quyết một chiêu lấy mạng.

Động tác của hắn vô cùng lưu loát, biến chiêu cực nhanh, đúng là hiếm thấy. Nhìn thấy màn này, ngay cả Đỗ Hà cũng cảm thấy lo lắng.

Nhưng Đỗ Hà chỉ mỉm cười, lấy kiếm đỡ trước ngực.

- Đinh!

Mạc Hạ Ba Cáp phát hiện một chiêu này rõ ràng đã đến trước ngực Đỗ Hà, nhưng không hiểu sao lại không tiếp tục đâm tới được.

Lúc này mới phát hiện chỗ mũi đao của mình đã dán một thanh trường kiếm, không biết từ khi nào Đỗ Hà đã lấy thân kiếm làm y giáp, chắn trước ngực.

Đỗ Hà trừng mắt, toát ra khí khái anh hùng, lạnh lùng nói:

- Ngươi thua rồi!

Trước khi hắn nói xong, một đao phản kích đã chém ra.

Toàn bộ cơ thể Mạc Hạ Ba Cáp bị chém bay ra ngoài. Kim lang quân thấy thống soái vô địch của mình thất bại hoàn toàn như vậy, đều kinh hãi kêu lên, kính ngưỡng trong lòng đồng loạt đổ sập.

Đỗ Hà vốn tưởng rằng một đao này đủ để giết chết Mạc Hạ Ba Cáp, nhưng bất ngờ phát hiện tràng diện không giống như tưởng tượng, cúi đầu nhìn, lắc đầu cười khổ, thì ra sau khi chiến đấu anh dũng, chiến đao trong tay hắn đã không còn sắc bén như trước.

- Xem ra lại phải xuất thêm một hảo đao nữa.

Hắn muốn vứt đao xuống mặt đất, thở dài. Võ nghệ của Mạc Hạ Ba Cáp cũng xấp xỉ hắn, có thể trong vòng mười chiêu đánh bại hắn, chỉ vì hắn nóng lòng cầu thắng, toàn lực ứng phó.

Quyết đấu của cấp bậc cao thủ, thắng bại thường chỉ trong nháy mắt.

Đỗ Hà và Mạc Hạ Ba Cáp đều là cao thủ có cấp bậc nhất định. Nếu bọn họ tập trung chiến đấu, không đến năm mươi hiệp không thể phân ra thắng bại. Nhưng Mạc Hạ Ba Cáp nóng lòng cầu thắng, nhất chiêu nhất thức, chỉ công không thủ. Loại đấu pháp này gặp phải cao thủ cấp thấp sẽ có kỳ hiệu. Nhưng đối mặt với người có cấp bậc đồng nhất như Đỗ Hà thì vô dụng.

Mạc Hạ Ba Cáp liên tục tấn công, đối mặt với đáp lại bình tĩnh của Đỗ Hà, ngược lại bại lộ bản thân không đủ, khiến hắn có cơ hội chiến thắng. Vì vậy chưa đến mười hiệp, hắn đã dễ dàng thu thập Mạc Hạ Ba Cáp.

Mạc Hạ Ba Cáp tưởng rằng hắn nhất định sẽ chết, nhưng khi ngã xuống đất mới phát hiện ngực không đau đớn như bị đao chém vào da thịt, cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên ngực mình xuất hiện một đường đao ngân màu đỏ, chỉ có chút máu tươi chảy ra. Vừa lúc thấy Đỗ Hà vứt cây đao trên tay xuống, mới biết mình may mắn bảo vệ được tính mệnh.

Đỗ Hà cũng không chần chờ, giơ kiếm sát về phía Mạc Hạ Ba Cáp.

- Kiếm lại cái mạng nhỏ sao!

Đỗ Hà trào phúng nói.

Mạc Hạ Ba Cáp nghe vậy, cũng lộ ra biểu tình xấu hổ, vừa phẫn nộ vừa không cam lòng.

Hắn không phải không biết Đỗ Hà có võ nghệ bất phàm, chỉ là dù sao Đỗ Hà cũng là một tuổi tử nhãi ranh chưa đến 20 tuổi, còn hắn đã gần bốn mươi, võ nghệ đang ở thời kỳ đỉnh phong, vì vậy có tự tin mù quáng, cho rằng mình có thể dễ dàng đối phó Đỗ Hà. Nào ngờ Đỗ Hà còn trẻ, nhưng võ nghệ không thua gì hắn, chịu thiệt thòi lớn, dựa vào vận khí mới bảo vệ được tính mệnh.

Bạn đang đọc Đại Đường Đạo Soái của Đạo Soái Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự