Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 529 Thả hổ về rừng (2)

Bạn đang đọc Đại Đường Đạo Soái của Đạo Soái Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 948 chữ · khoảng 3 phút đọc

- Đừng đắc ý!

Mạc Hạ Ba Cáp đã cảm nhận sâu sắc được khả năng của Đỗ Hà, cũng biết tình huống hiện nay mình cũng không thể giành chiến thắng trong chốc lát, không thể hoàn thành nhiệm vụ, cũng có nghĩa giao dịch với Tiết Duyên Đà thất bại. Quan hệ của chuyện này cũng là địch chứ không phải bằng bạn, làm không được, bỏ không xong, dứt khoát vứt đá xuống giếng, dự định bán đứng Tiết Duyên Đà, kéo hắn xuống nước.

Đỗ Hà nắm loan đao của hắn, trong đầu xoay chuyển ngàn vạn suy nghĩ, cũng minh bạch ý tứ của Mạc Hạ Ba Cáp, thu kiếm lại nói:

- Ngươi biết lợn chết như thế nào không?

Mạc Hạ Ba Cáp trong lúc nhất thời không có phản ứng.

Đỗ Hà dùng thanh âm chỉ hai người nghe rõ nói:

- Là chết vì ngu ngốc, tự cho mình đúng, cho rằng mình có bao nhiêu thông minh. Ngươi hãy dùng cái đầu suy ngẫm đi, nếu ta không biết chuyện phục binh, ta làm sao né tránh được mũi tên của ngươi? Kỳ thực, ngươi mới là người thật sự bị tính toán, ngươi nên cảm tạ ta mới đúng, nếu không phải ta âm thầm giở thủ đoạn, cố ý té ngã, ngươi căn bản không có cơ hội tiêu diệt này hai nghìn hộ vệ Tiết Duyên Đà. Các ngươi trốn trên đỉnh núi, khó đối phó, nhưng muốn dẫn dụ các ngươi đến một chỗ, tiêu diệt các ngươi lại là chuyện rất dễ dàng.

Mạc Hạ Ba Cáp vừa nghe lời này, sắc mặt kịch biến, thất thanh nói:

- Những chuyện này đều là các ngươi tính toán?

- Ngươi nói sao?

Đỗ Hà không đáp, chỉ phản vấn lại một câu.

Trong nháy mắt Mạc Hạ Ba Cáp lập tức minh bạch, mình mới là người ngu xuẩn nhất, ngay từ khi bắt đầu, mình đã rơi vào bẫy rập của Tiết Duyên Đà. Cái gì là bang trợ mình trở lại vị trí cũ, cái gì là hợp lực với mình đối phó Đại Đường. Tất cả cái này đều là quỷ kế mê hoặc mình, mục đích là muốn dụ dỗ mình xuất sơn, một mẻ bắt gọn.

Hắn đột nhiên ý thức được, ban đầu chính vì Tiết Duyên Đà phản bội, phụ thân mới thất bại thê thảm như vậy. Đại Đường quả thật là địch nhân của mình, nhưng Tiết Duyên Đà cũng không phải bằng hữu.

Nhưng mình lại ra sức tin lời của cừu địch, thật sự là kẻ ngu xuẩn nhất trên đời.

Hắn tức giận đến mức bi phẫn kêu to, con mắt phun ra nộ diễm.

Đỗ Hà vọt tới gần, thấp giọng nói:

- Ngươi sáng tạo cho ta một cơ hội giáo huấn Tiết Duyên Đà, hôm nay tạm thời tha cho ngươi một mạng.

Nói xong hắn liên tục đâm ra ba kiếm, ép Mạc Hạ Ba Cáp rút lui, cũng không đuổi theo nữa.

Võ nghệ của Mạc Hạ Ba Cáp và hắn sàn sàn như nhau, Đỗ Hà muốn giết hắn, không quá dễ dàng, nhưng muốn buộc lấy hắn lại rất dễ dàng. Chỉ cần Tiết Duyên Đà thủ thắng, Mạc Hạ Ba Cáp tự nhiên trở thành tù binh.

Chỉ là Đỗ Hà nhạy cảm nhận ra tâm tư của Mạc Hạ Ba Cáp, muốn thả hổ về rừng.

Mạc Hạ Ba Cáp hiển nhiên minh bạch điểm ấy, thần tình phức tạp nhìn Đỗ Hà, đối với cừu địch này cũng không biết nên dùng thái độ gì báo đáp.

- Rút lui!

Mạc Hạ Ba Cáp tức giận quát lớn, trước khi Tiết Duyên Đà còn chưa bao vây binh lực, phải thoát ra khỏi vòng vây trước.

Mạc Hạ Ba Cáp và mã tặc đoàn dưới trướng rất tinh tường địa thế sơn đạo. Bọn họ sinh tồn trên núi, sơn chiến cũng có bản lĩnh nhất định. Những cái này Tiết Duyên Đà vừa vặn không có, Hề Vĩ cũng buông tha truy kích.

Mạc Hạ Ba Cáp thấy binh mã Tiết Duyên Đà không đuổi theo, kêu quân tốt dừng lại nghỉ ngơi, kiểm kê nhân số thương vong.

- Đại nhân, lần này quân ta thương vong thảm trọng... Chúng ta chỉ còn lại sáu trăm huynh đệ.

Một gã thống soái Kim lang quân khóc ra tiếng. Bọn họ theo Mạc Hạ Ba Cáp hơn mười năm, tình thâm ý trọng, có cảm tình thâm hậu, trong mấy canh giờ ngắn ngủi, bằng hữu tựa hồ chết hết, cảm giác này thực sự rất khó chấp nhận.

- Ghê tởm, đáng trách! Di Nam, Đại Độ Thiết, Vũ Văn Bác Vĩ, Mạc Hạ Ba Cáp ta thề không bỏ qua cho các ngươi….

- Đại nhân...

Quân sĩ Kim lang quân túm lấy Mạc Hạ Ba Cáp, than khóc nói:

- Đừng như vậy, nên suy nghĩ, kế tiếp chúng ta phải làm gì.

Trong mắt Mạc Hạ Ba Cáp lộ ra ánh mắt oán hận của ác lang, chậm rãi nói:

- Chúng ta tìm một chỗ trốn trước, trên núi có đồ ăn, chúng ta không sợ chết đói. Đợi khi Tiết Duyên Đà rời đi, chính là lúc chúng ta hạ sơn phản kích. Nhân thủ chúng ta không đủ, không đối phó được đại quân của Tiết Duyên Đà, nhưng chúng ta giết bách tính, gia súc của bọn chúng. Ta biết ở đâu ngựa hoang thành đàn, chỉ cần chúng ta có ngựa, ta nhất định sẽ đòi lại món nợ hôm nay.

Bạn đang đọc Đại Đường Đạo Soái của Đạo Soái Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự