Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 340 Tinh vực Hắc Ám

Bạn đang đọc Đặc Thù Không Gian của Xích Tuyết

Phiên bản Dịch · 6989 chữ · khoảng 25 phút đọc

Cảm giác lúc này của Long Vũ rất tốt. Các giác quan trở nên rõ hơn, đầu óc càng minh mẫn hơn. Lực lượng tinh thần lan ra khắp tám hướng, bất cứ vật thể nào trong phạm vi đều hiện ra rõ ràng trong đầu.

Lúc này, La Lâm thông tri cho Long Vũ trở về. Long Vũ thu hồi tâm thần, liền tiến vào khoang thuyền.

Đợi cho đến khi hắn trở lại mới phái hiện ra Ti Ti cùng nữ thần Vận Mệnh đang tranh luận không ngừng.

Ti Ti trừng lớn hai mắt nói:

- Ngươi như vậy mà cũng xưng nữ thần, ta xem ngươi đích thị là một con hồ ly tinh.

Nữ thần Vận Mệnh Maria đứng cách đó không xa thẹn quá hóa giận, hai gò má ửng hồng, trợn mắt hung hăng nhìn Ti Ti nói:

- Thì sao? Có bản lãnh thì ngươi hiến thân cho anh Vũ đi, ngươi theo ta ồn ào ở chỗ này làm gì?

- Thật không biết xấu hổ, ngay cả chuyện nam nữ riêng tư này ngươi cũng nói ra được. Nữ thần không biết xấu hổ như ngươi lần đầu tiên ta mới thấy.

Ti Ti cười nói không chút lưu tình.

Ti Ti cùng nữ thần Vận Mệnh Maria cả hai đều là những yêu vật cực độ gợi cảm. Mặc dù cả hai đang cãi nhau nhưng mỗi cái giơ tay nhấc chân đều tràn đầy một cỗ phong tình.

- Ngươi nói ai không biết xấu hổ?

Nữ thần Vận Mệnh Maria giận đến đỏ mặt, rướn cổ lên tranh luận.

- Ngươi nói rõ ràng cho ta, nều không ta cho ngươi đẹp mặt.

- Nữ thần Vận Mệnh mặt đỏ lên.

- Nghĩ sao thì nghĩ, ta nói ai thì chính là người đó.

Ti Ti cũng không sợ hãi nữ thần Vận Mệnh một chút nào, giọng nói vẫn mang theo vẻ lạnh lùng như cũ.

Long Vũ gọi La Lâm qua một bên hỏi thăm:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

La Lâm tức giận cười nói:

- Còn không phải bởi vì anh sao…

- Tại vì anh?

Long Vũ sửng sốt một chút nói:

- Sao lại liên quan tới em?

- Sao không liên quan tới anh?

La Lâm nói:

- Nếu không phải tại vì anh, các nàng làm sao lại cãi nhau tới tình trạng như vậy, đúng rồi nữ thần Vận Mệnh khoe khoang với Ti Ti nói cái gì mà dục tiên dục tử…

Long Vũ nghe vậy liền một trận buồn bực. Thiệt không tưỡng tượng được lại có một nữ thần như thế này, dục tiên dục tử là thứ mà nữ thần có thể nói sao?

Trên thực tế, sở dĩ Ti Ti tức giận cũng là bởi vì nữ thần Vận Mệnh cố ý khiêu khích trước. Hơn nữa nàng cũng vừa vặn nhìn thấy chuyện ngày đó thử hỏi sao không bị chọc tức cho được.

Hai nàng tranh luận ngày càng dữ dội, địch ý càng ngày càng cao.

Long Vũ vội vàng chen vào giữa hai người, cười hắc hắc nói:

- Hai người đẹp, coi như nể mặt anh chuyện này tới đây kết thúc được không? Đừng tranh cãi nữa.

Mặc dù Long Vũ biết hai nàng sẽ không làm loạn nhưng vẫn sợ hai nàng thẹn quá hóa giận mà đánh nhau một trận thì không tốt.

Mắt thấy Long Vũ đứng ra khuyên can.

Hai nàng liền hừ một tiếng, nghiêng đầu qua một bên, tỏ vẽ bất mãn với Long Vũ.

- Maria, dù sao em cũng là một nữ thần cũng nên có khí độ của một nữ thần, không có chuyện gì thì trêu chọc Ti Ti làm gì?

Long Vũ nhẹ giọng trách cứ nói:

- Có chuyện gì thì em cũng không thể khoan dung một chút sao?

Nghe được lời này, sắc mặt Ti Ti dễ nhìn hơn một chút.

Hiển nhiên là Long Vũ đang bênh vực cho nàng.

Vừa nghĩ đế đây nàng liền hôn một một cái trên mặt Long Vũ:

- Anh Vũ, anh thật là tốt…

Vừa nói vừa đem thân thể dán lên người Long Vũ.

Nàng cao hứng thì tự nhiên nữ thần Maria không cao hứng. Thấy Ti Ti đang âm thầm dựng ngón tay trêu chọc, nàng liền hừ lạnh nói:

- Còn nói người khác không biết xấu hổ, mình cũng không phải là mặt hàng tốt lành gì… Trêu chọc nam nhân trước mặt nhiều người.

Ti Ti không cho là đúng nói:

- Thì sao? Ta là vị hôn thê của anh Vũ, anh ấy là vị hôn thê của ta, thân mật với anh ấy một chút không được sao?

- Vị hôn thê?

Âm thanh Maria như sấm nói:

- Ta đây còn là thê tử của hắn thì vị hôn thê như ngươi là cái đinh gì?

Ti Ti nghe vậy, buông hai tay Long Vũ ra chống nạnh nói:

- Ngươi là thê tử gì chứ? Người nào thừa nhận? Tự một mình ngươi tự nhận, thật không biết xấu hổ…

- Hừ..!

Ti Ti hừ hừ nói:

- Nữ thần Vận Mệnh, tiện phụ ngươi, đừng cho là ta không biết, năm đó ngươi cũng có một chân với Bàn Cổ, loại nữ nhân giống như ngươi căn bản là không xứng với anh Vũ.

Lời này vừa nói ra ngay cả Long Vũ cũng ngây ngẩn cả người.

Thân hình mềm mại của nữ thần Vận Mệnh run rẩy hẳn lên.

Long Vũ đi tới đem thân hình Maria ôm vào trong ngực, nhỏ giọng nói:

- Sao vậy? Toàn thân em sao lại trở nên lạnh lẽo như vậy?

- Tránh ra!

Maria tránh thoát ra từ trong ngực Long Vũ, hung hổ nói:

- Em muốn giết cái con tiểu yêu tinh này, nàng dám nói xấu em.

Long Vũ không muốn làm lớn chuyện, vội vàng đi tới, lần nữa đem thân hình Maria ôm vào trong ngực, tay nhẹ nhàng vỗ về mái tóc dài cuả nàng, cười nhẹ nói:

- Bình tĩnh một chút, Ti Ti vẫn chỉ là tiểu hài tử, nàng ấy còn không có hiểu chuyện.

- Cái gì? Nàng mà là tiểu hài tử?

Sắc mặt nữ thần Vận Mệnh xanh mét, tức giận nói:

- Long Vũ, dù anh có muốn thiên vị cũng không nên thiên vị như vậy chứ, anh có biết nàng bao nhiêu tuổi rồi không? Cho dù nàng muốn làm tổ tông của anh thì còn được nữa là. Anh còn cố ý nói nàng còn là hài tử rõ ràng chính là cố ý thiên vị mà. Long Vũ, em cảnh cáo anh. Nếu như anh còn che chở nàng nữa thì coi chừng em không để yên cho anh đâu.

Sắc mặt nữ thần Vận Mệnh xanh mét, sát khí không ngừng trào ra trong mắt.

- Tốt rồi, Maria.

Long Vũ không sợ nữ thần Vận Mệnh uy hiếp chút nào, vẫn lạnh nhạt như cũ nói:

- Không sai biệt lắm là được rồi, bàn tay đều là thịt, em bảo anh phải làm như thế nào bây giờ?

- Hừ!

Nữ thần Maria bị lời nói của Long Vũ làm cho hơi nguội xuống nhưng vẫn vô cùng kích động quát:

- Anh thiên vị.

- Maria…

Chân mày Long Vũ chau chặt lại, trên mặt lộ ra thần sắc nghiêm túc:

- Tại sao các em cứ muốn làm khó anh? Anh đã nói với các em rồi, anh đối với các em đều như nhau, không nên nháo sự nữa.

Nữ thần Vận Mệnh Maria lần đầu tiên chứng kiến bộ dáng nghiêm túc này của Long Vũ nên cũng bình tĩnh trở lại, cũng không tận lực tránh né cái ôm của Long Vũ.

- Ti Ti, em cũng không được nháo sự nữa.

Long Vũ nói rất chân thành.

- Cùng là nữ nhân, tội tình gì lại làm khó cho nhau chứ?

Long Vũ quát hỏi.

Nữ thần Vận Mệnh Maria chau mày, tiếp thu những lời nói của Long Vũ.

Ti Ti cười nhẹ một cái nói:

- Em vốn cũng không có ý định gây chuyện, là nàng ta cố ý khiêu khích em trước.

- Ai kêu cô dùng ánh mắt ấy nhìn ta.

Maria nói.

Long Vũ ha hả cười:

- Nghe các em nói thì ra chỉ là một chuyện nhỏ, chuyện đó đáng để các em phải đấu võ miệng với nhau lâu như thế sao?

Nữ thần Vận Mệnh Maria cẩn thận suy nghĩ một hồi, rồi lắc đầu nói:

- Nói cũng phải.

Ti Ti cũng nghiêng đầu qua nói:

- Long Vũ, em sai rồi.

- Thế này không phải tốt rồi sao?

Long Vũ giơ ngón tay chiến thắng ra cười nói:

- Anh thật sự hi vọng các em có thể chung sống hòa thuận với nhau.

Trong mắt nữ thần Vận Mệnh Maria lóe ra quang mang sắc bén, âm thầm gật đầu.

- Nhớ kĩ, nữ nhân của Long Vũ anh ngàn vạn lần không thể nội chiến.

Sắc mặt Long Vũ nghiêm túc nói:

- Phải hiểu được tương thân tương ái, chung sống hòa thuận, thương nhau như chị em.

Ti Ti ở một bên nghe thế trong miệng lẩm bẩm:

- Đại sắc lang, hoa tâm đại củ cải.

- Maria, là em khiêu khích trước tiên, như vậy hãy xin lỗi Ti Ti trước đi.

Long Vũ nghiêm túc nói

Trong lòng nữ thần vận mệnh Maria tuy rất không tình nguyện nhưng đối mặt với sự nghiêm túc hiếm thấy của Long Vũ cũng hướng về Ti Ti nhẹ giọng nói:

- Thật xin lỗi…

- Nhìn cô một chút thành ý cũng không có!

Ti Ti khoát tay nói:

- Nhưng nể mặt Long Vũ tôi cũng không thèm so đo.

- Hừ!

Nữ thần vận mệnh Maria không nghĩ tới chính mình đã hạ mình nhận lỗi, nhưng lại không nhận được một lời khách sáo nào, tâm tình vốn dĩ mới vừa hạ thấp xuống nhất thời dâng trào.

La Lâm âm thầm cười trộm, chiến tranh giữa các nàng nhất thời không thể chấm dứt được.

Sắc mặt của Long Vũ lúc này cũng hơi đổi, nói:

- Anh không dây dưa với các em nữa, anh có việc phải ra ngoài một chút.

Vừa nói, thân hình Long Vũ biến mất ngay tại chỗ.

La Lâm không quan tâm tới việc đứng xem phim nữa, nàng vội vàng chạy về phòng điều khiển.

Thông qua màn hình hiển thị của phi thuyền, Long Vũ đã rời khỏi phi thuyền, hiện tại đang dứng ở lối vào thân thuyền. Con ngươi lạnh lung nhìn về phía trước, cũng không biết là xảy ra chuyện gì.

Nữ thần vận mệnh Maria cùng Ti Ti đang tranh cãi cũng phát hiện ra sự dị thường, vội vàng dừng lại, chạy vào phòng điều khiển.

- Xảy ra chuyện gì?

Ti Ti khẩn trương hỏi.

- Tại sao anh ta lại đi ra bên ngoài?

Maria cũng mang vẻ mặt khó hiểu.

La Lâm chưa trả lời các nàng, mà là mở rada của phi thuyền tiến hành thăm dò. Không biết tại sao, trong lòng nàng có một dự cảm xấu.

Tựa như nguy hiểm đang tới gần.

Vài phút đồng hồ sau, hệ thống truyền đến tin tức thông báo có một năng lượng thể cường đại đang tiếp cận phi thuyền.

- Long Vũ ca ca, có phiền toái!

La Lâm rốt cục nói chuyện.

Ti Ti nhất thời nóng này:

- Tôi phải đi ra ngoài giúp anh Vũ một chút.

- Đợi một chút, chị ra ngoài làm gì?

La Lâm ngăn cản Ti Ti nói:

- Chúng ta trước yên tĩnh quan sát biến cố trước, xem xét rõ tình huống trước rồi tính sau. Nếu như ngay cả Long Vũ ca ca cũng không xử lý được thì chúng ta đi ra ngoài cũng chỉ uổng công thôi.

Hai mắt Ti Ti đỏ bừng:

- Không được, tôi phải ra ngoài xem một chút, tôi không thể để Long Vũ ca ca một mình đối diện với nguy hiểm được.

La Lâm lo lắng cũng không ít hơn Ti Ti chút nào nhưng hiện tại nàng vẫn còn có thễ giữ được một chút tĩnh táo:

- Chị không thể đi, đối phương rất có thể là cường giả của tinh vực này. Đối với hắn mà nói chúng ta là những kẻ xâm lược. Em nghĩ rất nhanh sẽ bắt đầu chiến đấu. Chúng ta là hậu phương của Long Vũ ca ca, tạm thời chúng ta không nên gia tăng phiền toái cho anh ấy.

Ti Ti đột nhiên vùi đầu vào ngực La Lâm, ôm nàng thật chặt nói:

- Đối thủ rất cường đại sao?

La Lâm nói:

- Em không chắc chắn.

………………………

………………………

Đập vào trước mắt Long Vũ là một cô gái cực kì xinh đẹp, mỹ nữ chứng kiến Long Vũ cũng không tỏ thái độ gì, có chăng chỉ là một chút tò mò.

Cứ như vậy cả hai mắt lớn mắt bé nhìn nhau.

Long Vũ mở miệng phá vỡ trầm mặc:

- Xin chào.

- Xin chào.

Làm Long Vũ giật mình chính là đối phương cũng phát ra ngôn ngữ của nhân loại:

- Người xâm lăng, các ngươi đến từ đâu tại sao phải xâm lược phiến tinh vực này của ta?

Long Vũ trợn mắt há ồm nhìn mỹ nữ:

- Tinh vực của ngươi? Người xâm lăng?

Mỹ nữ hừ nhẹ một tiếng nói:

- Chẵng lẽ ngươi không biết sao? Tự tiện xâm nhập vào tinh vực của người khác sẽ bị cho là xâm lấn. Xin lập tức lui ra ngoài.

Long Vũ không khỏi chấn kinh, đánh giá cẩn thận mỹ nữ trước mặt. Chỉ thấy nàng mặc một thân quần dài màu đen, làn da trắng như ngọc, vóc người bạo mãn, khuôn mặt xinh đẹp thanh tú. Quanh thân toát ra một cổ khí tức phiêu miểu (DG: giống thần tiên tỉ tỉ ) đủ để làm cho bất kỳ nam nhân nào động tâm. Giờ phút này vẻ hiếu kỳ của nàng đã biến mất, thay vào đó là một cổ sát khí nồng đậm.

Long Vũ có thể cảm giác được chiến lực của nàng rất mạnh.

Hơn nữa, lực lượng trong cơ thể nàng là không gian lực.

Nghĩ tới đây, Long Vũ khẽ mỉm cười nói:

- Tin tưởng ta, chúng ta không có ác ý. Chúng ta chỉ vô tình xông vào phiến tinh vực này, chúng ta đang tiến hành thời không du hành.

Mỹ nữ cười khẽ một tiếng nói:

- Mạnh được yếu thua, đây là chân lý vĩnh hằng trong vũ trụ. Như vậy đi, ta và ngươi chiến đấu một trận, nếu như ngươi thắng thì ngươi có thể tự do di chuyển trong tinh vực của ta. Nếu như ngươi thua thì cả ngươi cùng phi thuyền của ngươi đều trở thành chiến lợi phẩm của ta, ngươi dám không?

- Dĩ nhiên.

Long Vũ cười nói:

- Ta còn sợ ngươi không dám đó chứ!

Mỹ nữ cười hi hi rồi nói:

- Nơi này là địa bàn của ta, cũng là chiến trường chính. Không ai có thể thắng được ta cả. Dù ta không biết ngươi từ đâu tới, nhưng ta tin rằng ngươi không thể nào thắng được ta.

- Nói trước bước không qua đâu! Ai thắng ai thua phải đánh một trận mới biết được.

Long Vũ cười nhạt nói. Hắn có lòng tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì với thực lực của hắn hiện tại, cho dù ở trong hay ngoài vũ trụ nàythì hắn đều khó gặp đối thủ xứng tầm. Hơn nữa, trong mấy ngày nay hắn còn nắm giữ một chút năng lượng không gian nên hắn cũng không sợ khi phải chiến đấu với người khác.

Long Vũ nhếch mép cười nói:

- Ta là Long Vũ đến từ vũ nội. Tên họ của ngươi là gì? Đừng sợ tới độ ngay cả tên họ thật cũng không dám nói ra chứ. . .

Mỹ nữ cười khẽ. Nàng hơi rung cổ tay sau đó đột nhiên một thanh hắc kiếm xuất hiện trong tay nàng. Nàng chỉ kiếm về phía Long Vũ rồi nói:

- Muốn chiến thì chơi luôn. Hãy nhớ kỹ, tên của ta là Metz-Chủ thần không gian của Hắc Ám tinh vực. . .

Nói xong, dòng khí lưu màu đen trên người của mỹ nữ đột nhiên bành trướng. Dòng khí lưu màu đen đó đan thành một tấm lưới màu đen phía sau lưng nàng, không gian xung quanh cũng trở nên u ám hơn nhiều. Ngay sau đó, thân ảnh của nàng biến mất trong lưới võng màu đen đó. Ánh sáng xung quanh dường như bị tấm lưới màu đen cản lại, khí tức cũng trở nên vô cùng lạnh lẽo. Long Vũ không khỏi cảm thấy kinh ngạc trước năng lực của Metz. Nàng quả thực không hổ là chủ thần không gian khi có thể vận dụng năng lượng không gian tới mức cùng cực như vậy.

Long Vũ thì cảm thấy ngạc nhiên, còn ba người La Lâm đang đứng trên phi thuyền thì cảm thấy giật mình.

La Lâm trở nên vô cùng khẩn trương. Nàng âm thầm quyết định, nếu chẳng may Long Vũ ca ca gặp nguy hiểm , nàng nhất định sẽ bất chấp tất cả ra tay giúp hắn.

Metz cũng tuyệt đối tin tưởng bản thân giống như Long Vũ. Nàng là chủ thần không gian mạnh nhất của tinh vực Hắc Ám. Cho tới nay khi gặp đám người ngoại xâm, nàng đều ra tay huỷ diệt bọn chúng.

Khi phát động lĩnh vực không gian hắc ám, tất cả mọi thứ xung quanh sẽ nằm trong quyền kiểm soát của nàng.

Hiện tại khí tức trên người của Long Vũ đã bị nàng khoá chặt.

Long Vũ vô cùng bình tĩnh. Hắn đương nhiên sẽ không cảm thấy khó chịu với lĩnh vực không gian hắc ám do đối phương phát động, mà ngược lại trong lòng hắn còn cảm thấy hung phấn với khí tức hắc ám này.

Khi lĩnh vực không gian hắc ám xuất hiện, La Lâm đã không thể thu được bất cứ thông tin gì. Qua vòng bảo vệ của phi thuyền, ba người chỉ nhìn thấy một màu đen xì. Ti Ti cảm thấy khó mà nhịn nổi muốn xông ra ngoài nhưng nàng đã bị La Lâm cản lại.

Nhìn vẻ đắc thắng của Metz, Long Vũ không khỏi cảm thấy buồn cười.

Long Vũ cũng chưa phản ứng ngay, hắn còn đang đợi. Hắn đợi Metz tự đưa mình tới cửa. Hỗn độn nguyên lực màu vàng sậm đang bảo vệ bên ngoài thân thể hắn.

- Ta đã biết rõ lai lịch của ngươi rồi!

Metz có vẻ như đã nhận ra điều gì đó. Nàng trầm giọng quát:

- Ngươi có quan hệ gì với Quang Minh Tôn Thần?

Long Vũ sửng sốt hỏi:

- Hai ngươi biết nhau sao?

Metz khẽ cười:

- Đừng thấy người sang mà bắt quàng làm họ. Ta và Quang Minh Tôn Thần cũng chẳng thân thiết gì mấy. Chúng ta chỉ mới gặp nhau có một lần. . . Khí tức trên người ngươi rất giống với khí tức của y. Đương nhiên khí tức của ngươi còn thuần khiết hơn y.

- Tới đi!Để ta xem bản lãnh của ngươi rốt cuộc ra sao?

Đang lúc nói chuyện, từ hắc kiếm của Metz bỗng nhiên bắn ra một cỗ khí tức hắc ám về phía Long Vũ.

Thân hình của Long Vũ khẽ động. Hỗn độn nguyên lực trên người bắn ra diệt đi khí tức hắn ám vừa bắn tới. Tiếp đó, hắn chậm rãi xoay người, tay phải nắm chặt thiên sư pháp kiếm chém ngang tới trước mặt. Mấy con Vấn Thiên Thần Long gầm lên lao bổ về phía Metz.

Vẻ mặt kinh hoảng trên khuôn mặt xinh đẹp của Metz nằm gọn trong mắt của Long Vũ.

Uy lực của Vấn Thiên Thần Long trong chân không bị suy yếu đi nhiều.

Mặc dù vậy, nó cũng khiến cho Metz phải luống cuống tay chân, nhưng cuối cùng là chiêu này cũng bị nàng hóa giải.

Long Vũ thừa lúc Metz đang bối rối, liền xông tới tung ra một quyền nhằm thẳm ngực của Metz. Thân hình của Metz bị xung lực hất văng ra xa, hắc ám lĩnh vực cũng vì thế mà bị phá huỷ hoàn toàn.

Khi hắc ám lĩnh vực biến mất, từ quang cảnh của vũ trụ hiện và vẻ mặt hoảng sợ của Metz, La Lâm đã hiểu rõ mọi chuyện. Trong lòng nàng đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

Long Vũ cười nhạt nhìn Metz rồi nói:

- Chúng ta còn cần đấu tiếp không?

Hắn nhìn Metz với vẻ lạnh lùng và thâm thuý.

Metz nở một nụ cười quyến rũ rồi nói với giọng lạnh lùng:

- Ngươi cho là có thể đánh bại ta dễ dàng vậy sao?

Long Vũ nhìn Metz rồi nói:

- Mặc dù ngươi nói ngươi là chủ thần không gian nhưng đáng tiếc trong cơ thể ngươi lại không có thần cách. Chỉ bằng điểm này thì ngươi đã thua chắc rồi.

Metz nói:

- Bớt nói nhảm đi, nơi này là địa bàn của ta! Cho dù ngươi mạnh hơn ta nhưng ngươi cũng không thể thắng ta.

Dứt lời, thân thể nàng giống như một con chim lớn màu đen lao về phía Long Vũ. Khí tức màu đen không lan toả ra xung quanh người nữa mà chỉ bao trùm lấy cánh tay phải của nàng, Hắc kiếm kia đã tới thẳng chỗ Long Vũ.

Long Vũ cười quái dị rồi nói:

- Ngươivẫn còn chưa hiểu sao? Ta cũng hiểu làm thế nào để vận dụng năng lượng không gian. . .

Sau khi vừa nói xong, thânhình của hắn đã biến mất. Ngay sau đó hắn xuất hiện phía sau của Metz, Thiên Sư pháp kiếm đâm thẳng tới lưng của Metz. Cũng cùng lúc đó hắn gọi ra hai con Vấn Thiên Thần Long cuốn chặt lấy thân thể của Metz.

Cục diện lúc này hoàn toàn rất bất lợi cho Metz. Nhưng nàng cũng không tỏ ra hoảng sợ, khí tức trên người đột nhiên thu lại. Ngay khi Thiên Sư pháp kiếm của Long Vũ đã chém tới thì thân hình của nàng đã biến mất.

Long Vũ hoảng hốt, vội vàng lui về phía sau.

Dù vậy, sau lưng hắn cũng gặp phải một loại công kích xuất quỷ nhập thần. Một cổ năng lượng không gian âm hàn xâm nhập vào trong cơ thể hắn. Kinh mạch toàn thân truyền đến cảm giác đau đớn mãnh liệt.

Long Vũ sa sầm mặt mày nhìn chằm chằm vào Metz.

Metz cười duyên. Nàng không có tiếp tục truy kích Long Vũ mà lao về phía con thuyền. Một đạo kiếm quang màu đen nhánh giống như có thể khai thiên tích địa chém thẳng về phía đuôi thuyền.

Long Vũ lập tức ý thức được ý đồ của Metz.

Nàng muốn phá hủy chiếc phi thuyền.

Long Vũ cũng không nóng vội sử dụng năng lực phòng ngự mạnh nhất của con thuyền vì chưa chắc Metz đã thu được kết quả như ý.

Nhưng để đề phòng có chuyện chẳng lành diễn ra, hắn vẫn phóng tới với một tốc độ nhanh nhất để chắn trước phi thuyền. Ngay sau đó, hắn hét lớn một tiếng, thiên sư pháp kiếm bổ mạnh về phía thanh hắc kiếm của Metz. Không có bất kỳ 1 âm thanh nào vang lên. Thân hình của Long Vũ và Metz đều rung lên. Sóng xung lực cường liệt đẩy bay hai người về phía sau mấy bước. Metz ói ra một búng máu do chịu chấn động và xung lực khi 2 thanh kiếm va chạm vào nhau. Long Vũ hiện tại cũng không dễ chịu được bao nhiêu. Ngực hắn giống như bị đá đè khiến việc hô hấp trở nên vô cùng khó khăn.

Thân hình của Metz xuất hiện cách đó ngoài mấy chục mét. Nàng giật mình nhìn Long Vũ:

- Rất tốt! Không ngờ ngươi lại có thể vận dụng năng lượng không gian. Ta cảm thấy rất tò mò không biết ngươi đã làm thế nào để có thể vận dụng được nó!

Long Vũ cười nhẹ đáp:

- Ngươi rất muốn biết sao?

- Đương nhiên!

Metz trả lời:

- Ngươi làm ta cảm thấy tò mò!

- Ngươi có bản lãnh đánh thắng được ta rồi nói!

Long Vũ lại cười nhẹ nói:

- Sử dụng năng lực mạnh nhất của ngươi để đấu với ta đi! Nếu không ngươi sẽ thua rât nhanh đấy! Bởi vì lĩnh vực không gian của ngươi gần như chẳng có tác dụng gì với ta cả!

- Ngông cuồng!

Metz hừ lạnh, sau đó thân hình nàng phóng về phía Long Vũ, đồng thời nàng hét lên một tiếng trong trẻo. Chỉ thấy hắc kiếm của Metz chém thẳng về phía cổ tay cầm kiếm của Long Vũ. Kiếm kình mãnh liệt vô cùng, kiếm tốc nhanh như chớp giật, thế công hiểm hóc như quỷ mị.

Long Vũ thấy vậy cũng hơi sợ hãi. Hắn vội giơ Thiên Sư pháp kiếm để chặn đòn tấn công của Metz. Chỉ thấy thân hình đang phóng tới như điên của Metz đột nhiên khựng lại, lực lượng trong cơ thể nàng đột nhiên biến đổi. Nàng thu lại thế công của hắc kiếm. Sau đó, thân thể nhanh chóng xoay theo chiều ngược chiều kim đồng hồ lướt sang bên cạnh của Long Vũ khoảng hai mét, thanh hắc kiếm đi theo hình vòng cung đẹp mắt hướng về phía ngực của Long Vũ. Trong nháy mắt hơn chục đạo kiếm được chém ra, mỗi một đạo kiếm thế tới như gió giật, kình lực mãnh liệt như sấm giật.

Kiếm chiêu trở nên bá đạo và cuồng mãnh hơn lúc đầu rất nhiều.

Ngay cả bà cô gái đang đứng trên phi thuyền theo dõi cuộc chiến cũng lấy làm kinh hãi.

Biến chiêu của Metz dù khiến cho Long Vũ không kịp ứng phó, nhưng không vì vậy mà hắn cảm thấy sợ hãi. Chỉ thấy Long Vũ nhanh chóng lui lại phía sau. Trong lúc lui lại, hắn không quên phát động tấn công, không ngừng ngăn cản đòn công kích của Metz.

Lúc này, vũ khí của hai người đã liên tiếp va chạm vào nhau phát ra những tiếng chói tai.

Tay phải của Long Vũ nắm chặt Thiên Sư pháp kiếm, chân trái của hắn bước tới một bước, kiếm quang hùng hậu tấn công thẳng tới trước mặt của Metz.

Metz hét lên một tiếng trong trẻo, thanh hắc kiếm trong tay vẫn không chút yếu thế.

- Keng!

Một tiếng động chát chúa khi kim loại va vào nhau khổng lồ vang lên, xung lực còn dư văng tới một khối thiên thạch nhỏ ở bên cạnh.

Khối thiên thạch kia chịu không nổi xung lực bị đánh nát rồi hóa thành bụi mù. Chiến trường lúc này bị làn khói bụi mịt mù che phủ. Không lâu sau, bụi mù dần dần tản đi. Chỉ thấy thngươi kiếm trên tay của Metz phát ra hắc khí dày đặc, sát khí trên người Metz toả ra dày đặc. Cho dù là đám người La Lâm đang đứng trên phi thuyền cũng có thể cảm ứng được rõ ràng.

Chỉ thấy sắc mặt của Metz đã trở nên tái đi. Đồng tử của nàng không còn vẻ trong trẻo của lúc trước mà thay vào đó là sự oán hận và ác nghiệt.

Long Vũ cũng không ngờ Metz càng chiến lại càng hăng.

Lúc này, khí tức trong người Long Vũ đang không ngừng sôi trào. Hắn vội vàng ngưng thần vận cong để bình ổn lực lượng hỗn loạn trong cơ thể. Đồng thời, hắn chuẩn bị sẵn sàng ứng phó với những đòn công kích đầy hung hãn của Metz. Trong lòng hắn cũng hiểu rõ rằng hiện tại tuy Metz bị hắn đả kích nhưng với lực lượng và sức bền của nàng, nàng tuyệt đối sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy. Kế tiếp sẽ còn một trận chiến ác liệt đang chờ.

Suy nghĩ của Long Vũ quả nhiên không sai. Toàn thân của Metz lúc này đã phát sinh biến hoá bất thường. Rất nhiều khí thể màu đen từ trên người nàng toả ra. Loại khí thể màu đen này giống như vô cùng chân thực. Không tới mười giây, trên người của Metz đã được bọc một lớp hắc khí chẳng khác gì áo giáp.

Chỉ thấy Metz từ từ đứng dậy, thanh hắc kiếm từ phía sau chém thẳng về phía trước. Một khối thiên thạch chắn trước mặt nàng ngay lập tức bị chém đứt đoạn.

Tiếp theo nàng nhấc chân đạp vào khoảng không.

Lúc này, tinh quang trong mắt Metz trở nên chói loà,toàn thânnhìn chẳng khác gìChiến thần. Cảm giác vô cùng quỷ dị này khiến cho người ta cảm thấy lo sợ khi được chứng kiến.

Ti Ti lo lắng nói:

- Chị La Lâm! Tu vi của chị mạnh hơn em. Lát nữa nếu có chuyện gì không lành,chị nhất định phải giúp cho anh Vũ.

- Em yên tâm ! Chị tự biết chuyện đó.

La Lâm nói với giọng nghiêm túc

Trong đôi mắt của nữ thần Vận Mệnh có thêm sự hưng phấn.

Bởi vì nàng phát hiện, sinh mệnh bên ngoài vũ trụ còn mạnh hơn nhiều so với bên trong vũ trụ.

Nàng tin rằng cuộc sống của mình sau này sẽ không còn tịch mịch.

Còn lo lắng ư?

Nàng cảm thấy hoàn toàn dư thừa.

Cái tên Metz được gọi là không gian chủ thần kia đúng là rất mạnh. Nhưng theo lời Long Vũ nói, ngay cả thần cách nàng ta cũng không có. Căn bản không được coi là thần chân chính.

Nàng không phải là đối thủ của Long Vũ.

Trong sân, chỗ của Long Vũ cảm nhận mãnh liệt hơn, lúc hắc khí trên người Metz tỏa ra, hỗn độn nguyên lực trong cơ thể lập tức có cảm ứng, cuồng mãnh tuôn trào, xông ra đối kháng.

Đồng thời, thần anh cũng mở mắt, trong con ngươi đầy vẻ hưng phấn.

Lúc này, Metz thét lớn một tiếng, toàn thân, từ trên xuống dưới quấn đầy hắc khí giống như thủy ngân nhanh chóng hướng về phía trường kiếm màu đen tụ tập. Trường kiếm màu đen lập tức bị khí đen nặng nề bao quanh. Tiếp theo, Metz chậm rãi đâm một kiếm trước người Long Vũ, trường kiếm màu đen chậm chạp, bất ngờ tấn công đến.

Một kiếm, nhưng một kiếm đó cũng mang kình lực vạn phần, mau lẹ tuyệt luân.

Nhìn kiếm chiêu này của Metz, trên mặt Long Vũ lộ ra một nụ cười kỳ lạ.

Metz càng mạnh, hắn càng thích.

Đến cảnh giới như hắn bây giờ, thật có ít đối thủ để so tài.

Hai tay nắm chặt Thiên Sư pháp kiếm, Long Vũ mạnh mẽ mà chém một phát.

“Ầm” Âm thanh trầm muộn vang theo bốn phương tám hướng truyền đi, trường kiếm màu đen trong tay Metz một lần nữa đánh tới. Toàn bộ công kích liên tiếp nhau liền một mạch, không có chút nào đình trệ.

Lúc này, hai người hoàn toàn là cận chiến.

Không lâu sau, hắn đã thi triển ra hơn mười chiêu liên hoàn. Từ tình huống trước mắt mà xem, tựa hồ như lực lượng là ngang nhau. Những giọt mồ hôi to như hạt đậu không đừng chảy trên trán nhỏ của Metz.

Lúc này, hai người hiểu rõ khi chiến đấu đã đạt đến đoạn cao trào rồi, bất luận là ai, chỉ cần hơi không cẩn thận, sẽ thua ngay. Đối với Long Vũ mà nói, đây là một cơ hội tăng lực chiến đấu. Mà đối với Metz mà nói, lại mang tính vinh nhục.

Chỉ thấy hỗn độn nguyên lực trên Thiên Sự pháp kiếm của Long Vũ càng ngày càng mạnh, dần dần đè nát hoàn toàn lực phát ra từ năng lượng của không gian hắc ám từ Metz.

Metz thấy thế mà thất kinh, trên mặt bất động thanh sắc, nhưng nội tâm lại gấp như kiến bò chảo nóng. Ngay cả nàng cũng không nghĩ tới, chính mình đã công kích toàn lực, vẫn không cách nào áp đảo được Long Vũ. Trong lòng không khỏi có chút bội phục Long Vũ.

Làm cho nàng giật mình chính là đối phương trong quá trình chiến đấu mà sự vận dụng năng lượng của không gian hắc ám càng ngày càng hoàn hảo.

Nghĩ đến đây, trong nội tâm nàng càng thêm lo lắng không dứt, trong lòng không khỏi rối loạn, vì thế mà lực lượng trong cơ thể nhất thời yếu đi một phần. Lực chiến đấu cũng không bằng lúc trước nữa.

Long Vũ lập tức cảm nhận được trong lòng Metz đang lo âu, kiếm khí lập tức biến hóa cùng hỗn độn nguyên lực trong cơ thể, nhanh chóng vận chuyển, rất nhanh tấn công xuất ra kỷ kiếm.

Metz toàn lực ứng phó, có chút cố hết sức.

- Ngươi thua chắc!

Long Vũ khẽ quát một tiếng, hai tay cầm kiếm, tập trung toàn lực hướng về Metz chém tới.

Metz vội vàng nhấc trường kiếm màu đen lên đón đỡ.

“Ầm” một tiếng vang thật lớn sau đó, thân hình Metz như diều đứt dây lần nữa bị đánh bay ra ngoài. Lúc rơi xuống đất chân suýt nữa đứng không vững, vội vàng đem trường kiếm màu đen trong tay hướng một viên huyền phù trên mặt đất cắm xuống, lúc này thân hình mới ổn định lại.

Lúc này, Metz tóc tai bù xù, khóe miệng máu tươi không ngừng chảy ra, năng lượng không gian hắc ám trên người cũng yếu bớt dần dần, thần thái lúc trước cũng mất đi.

Công kích này của Long Vũ cơ hồ chính là toàn lực. Nhất là Cửu Châu Cự Long khí ẩn chứ trong cơ thể kia cũng theo kiếm khí xâm lấn trong cơ thể nàng.

Giờ phút này, Cửu Châu Cự Long khí đang theo kinh mạch của Metz đi sâu vào trong người nàng, cùng năng lượng không gian hắc ám phát sinh xung đột kịch liệt.

Đối với Metz mà nói, kể từ khi tấn thăng lên làm không gian chủ thần tới nay, cho đến bây giờ vẫn chưa từng ăn quả đắng. Chỉ cần nàng ở trong tinh vực Hắc Ám thì cho dù đối thủ có mạnh hơn nàng đi nữa, nàng cũng có thể thủ thắng. Không nghĩ tới là hôm nay lại thảm bại.

Trong lòng nàng hết sức không cam lòng.

Metz điên cuồng quát một tiếng, năng lượng không gian hắc ám cuối cùng trong cơ thể nàng đem Cửu Châu Cự Long khí hoàn toàn đẩy ra ngoài cơ thể. Lúc này hai tay Metz hướng lên trời, quyết định ra đòn hiểm, ý muốn cùng Long Vũ đồng quy vu tận.

Nàng nhất định phải bảo vệ tôn nghiêm của mình.

Chỉ thấy toàn thân Metz tản ra nhiều tia năng lượng không gian hắc ám, trong miệng nàng không ngừng phát ra tiếng gào thét thê lương, da toàn thân nàng trở thành một mảnh ngăm đen, sắc mặt xanh mét, làm người ta nhìn mà không khỏi sợ hãi.

Long Vũ nhận thấy tình huống của Metz dường như có chút không ổn vội nói:

- Cần gì làm thế… chẳng lẽ ngươi muốn liều mạng?

Lúc này đây, lực lượng toàn thân Metz đã được đẩy tới đỉnh cao, đột nhiên há miệng phun ra một ngụm máu, ngụm màu kia liền bị lợi kiếm màu đen hấp thu mất.

Cả thanh trường kiếm màu đen cuối cùng trở thành một mảnh màu đỏ.

- Ngu xuẩn!

Long Vũ khẽ quát một tiếng, thân hình hắn như điện lao tới. Tay vỗ vào quanh người Metz mấy cái, trong khoảnh khắc đem năng lượng không gian Hắc ám của nàng phong ấn.

Một lúc sau, sắc mặt Metz, màu da toàn bộ khôi phục lại bình thường

Nàng cắn răng nhìn Long Vũ nói:

- Hèn hạ… ngươi thừa dịp thần trí ta không rõ, đánh lén ta, người là đồ hèn…

- Hừ!

Long Vũ khinh thường nói:

- Ngươi là nữ nhân không biết tốt xấu, nếu không phải ta kịp thời phong ấn lượng lực của ngươi, giờ này ngươi đã sớm lâm vào trạng thái điên cuồng.

Metz cũng không lĩnh tình:

- Ta không cần ngươi lo, đánh đuổi kẻ xâm lăng là trách nhiệm của ta.

- Ta nói rồi, chúng ta không phải là đi xâm lăng.

Long Vũ cường điệu:

- Chúng ta chỉ là đang đi du lịch vũ trụ, đi vào tinh vực Hắc Ám của ngươi, hoàn toàn là trùng hợp. Hơn nữa, chúng ta cũng không tranh đấu với ngươi, đối với sự thống trị của ngươi cũng chẳng bị uy hiếp gì.

- Giúp ta giải khai phong ấn!

Vẻ mặt Metz ảm đạm:

- Ta biết ta đã thua, dựa theo ước định trước đó của chúng ta, chiến hạm của các ngươi có thể đi tới tự do trong tinh vực Hắc Ám. Ta – chủ thần không gian Hắc Ám nói là giữ lời.

Long Vũ nghe vậy, cũng gỡ bỏ phong ấm trong cơ thể Metz.

Ngay sau khi Metz khôi phục tự do, đột nhiên đâm một kiếm vào ngực Long Vũ. Xuất kiếm bất ngờ, Long Vũ căn bản không kịp phòng bị mà ngực trúng kiếm.

Lúc này, La Lâm, Ti Ti, nữ thần Vận Mệnh đồng thời phi nhanh về phía trước, hộ vệ Long Vũ. Metz mắt thấy đối phương vừa lao ra là ba cao thủ, con ngươi đảo một vòng, nói:

- Các ngươi ỷ đông hiếp ít, ta không chơi với các ngươi nữa, sau này còn gặp lại, ta sẽ còn tới tìm các ngươi… haha…

Trong tiếng cười duyên, thân hình Metz biến mất.

La Lâm giận dữ, mới nãy sắp đuổi kịp thì lại bị Long Vũ kéo lại:

- Đừng đuổi theo, ta không sao.

Oa một tiếng, Long Vũ không nhịn được đã phun ra máu ứ. Hắc ám khí tức xâm nhập vào cơ thể cũng đã bị hắn hóa giải. Phun ngụm máu bầm này ra, thương thế của hắn chính xác là không đáng ngại nữa.

Ti Ti bất bình tức tối nói:

- Cái con ma nữ ghê tởm kia, lần sao để ta thấy, ta nhất định phải giết nó.

Ngừng một chút, nữ thần Vận Mệnh hỏi thăm:

- Anh Vũ, xem ra tinh vực này cũng là một không gian vũ trụ phát triển khá cao, em có một loại trực giác, nơi này nhất định có cận thần chân chính.

Long Vũ kiên định gật gật đầu, nói:

- Nhất định sẽ có, bất quá anh cũng không có ý định dây dưa theo chân bọn họ, mục đích của chúng ta là thời đại kỷ nguyên vũ trụ.

La Lâm cười khổ nói:

- Mấu chốt là kỹ thuật vẫn không có được đột phá.

Long Vũ suy nghĩ một chút, nói:

- Chúng ta đi về trước đi, xem ra du lịch vũ trụ cũng không phải như chúng ta tưởng tượng trước đó, thuận buồm xuôi gió.

La Lâm khẽ mỉm cười, nói:

- Thật ra thì cũng không có chuyện gì, nếu chúng ta là như hành khách ở đây, nếu như anh không thương hoa tiếc ngọc, thì sự việc anh bị đâm hôm nay sẽ không phát sinh.

Nghe lời La Lâm nói…, Long Vũ cười nói:

- Anh chỉ là đang nghĩ, lần đầu chúng ta gặp mặt, mà cũng không có thâm cừu đại hận gì, vậy thì cần gì phải vừa thấy mặt là đã liều mạng sống chết.

La Lâm ngẩn ngơ, há to mồm nói:

- Anh cũng thật tốt bụng, anh xem người ta là gì của anh.

Long Vũ lắc đầu, nói:

- Cái này không phải là vấn đề trọng điểm, nếu như anh thật sự giết nàng ta, anh cùng Quang Minh Tôn Thần, Bàn Chiến cũng không khác nhau rồi.

La Lâm ha ha cười một tiếng, vỗ vỗ đầu vai Long Vũ, nói:

- Nói thật hay, đây mới chính là Long Vũ ca ca của em.

Tâm tình La Lâm lúc này thật tốt. Nàng ha hả cười nói:

- Long Vũ ca ca, em biết, anh cùng Metz đấu với nhau lâu như vậy, nhất định nằm giữ càng nhiều kỹ xảo vận dụng năng lượng không gian sao? Quay về chúng ta lại cẩn thận nghiên cứu một phen, tin tưởng, những kinh nghiệm này của anh sẽ có trợ giúp cực lớn cho việc đi xuyên thời không

Bạn đang đọc Đặc Thù Không Gian của Xích Tuyết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự