Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 319 Chương 86: (1)

Bạn đang đọc Đặc Thù Không Gian của Xích Tuyết

Phiên bản Dịch · 1506 chữ · khoảng 5 phút đọc

Quang Minh Tôn Thần nghe vậy, sững sờ một chút, xoay đầu lại:

- Ngươi cũng bắt đầu tin?

- Ta không biết!

Long Vũ nói thật. Hắn thật sự không biết. Hắn không tin vận mệnh nhưng vận mệnh lại khó có thể nắm lấy.

Quang Minh Tôn Thần cười cười, mang theo ý vị thâm trường:

- Ta đã nói với ngươi rồi. Trên thế giới này, ngoại trừ thiên đạo ở ngoài, còn có thần Vận Mệnh. Hắn quản toàn vận mệnh của thiên hạ sinh linh. Nếu vũ nội nhất định bị hủy diệt, vậy dù là ai cũng không ngăn được chuyện này. Cho dù là ta và ngươi đều không được.

- Ngay cả vận mệnh của mình, ngươi cũng nắm giữ không được?

Long Vũ trào phúng nói.

- Thì sao?

Quang Minh Tôn Thần khẽ cười một tiếng:

- Ta không thể nắm trong tay vận mệnh của mình nhưng ta có thể nắm trong tay vận mệnh của người khác.

- Đây quả thật ra là một chuyện thú vị.

Quang Minh Tôn Thần cười nói.

- Biến thái.

Long Vũ hừ một tiếng nói:

- Ngươi cút đi. Thời gian năm ngày, nói ngắn cũng không ngắn, ta có thể làm rất nhiều chuyện. Hơn nữa thời gian năm ngày cũng đủ để thay đổi rất nhiều chuyện.

- Chỉ mong ngươi không làm ra sự tình mà ngươi sẽ hối hận.

Quang Minh Tôn Thần sau khi lưu lại những lời này liền xoay người ly khai.

Long Vũ cũng không còn bộ dáng mạnh mẽ nữa.

……………………………..

... ……………………………..

Đêm tối buông xuống, bóng đêm bao phủ. Trên bầu trời, trăng bạc treo cao, ánh trăng thản nhiên chiếu xuống. Chậm rãi đem một chút hắc ám đuổi đi. Một sự yên lặng bao trùm trên đỉnh núi. Long Vũ, Đường Hương Hương im lặng, sóng vai đứng thẳng. Thật lâu sau, Long Vũ ngẩng đầu nhìn sao trời, thở dài:

- Anh không có nắm chắc.

Đường Hương Hương nhìn Long Vũ, mỉm cười nói:

- Anh đã cố gắng rất nhiều rồi. Không quản thành công hay thất bại, anh đã làm việc anh nên làm. Không thẹn với lương tâm là được rồi.

Nghe vậy, đồng tử trong mắt Long Vũ bỗng nhiên phát sáng lên:

- Làm gì mà phải thở dài. Anh đã làm được việc anh nên làm.

Đường Hương Hương gật đầu cười:

- Anh Vũ. Em với anh cùng nhau tiến thoái.

- Không được!

Long Vũ nói :

- Em phải mang theo người thân của anh nhân lúc này mà rời đi. Mọi người đi tới một nơi an toàn mà đợi. Đương nhiên, anh sẽ đợi La Lâm xuất quan rồi mới quyết định.

- Còn có thời gian năm ngày!

Đường Hương Hương yếu ớt nói.

- Yên tâm đi, La Lâm chậm nhất là ngày kia liền xuất quan. Đến lúc đó anh có thể từ cô ấy mà có được đáp án. Vạn nhất nếu không được thì anh chắc chắn sẽ bảo vệ sự an toàn của mọi người.

Long Vũ nghiêm túc nói.

- Anh Vũ, chúng em nghe theo an bài của anh. Anh nói cái gì làm cái đó.

Đường Hương Hương đã rõ ràng tính khí Long Vũ, hơi trầm ngâm. Sau đó vẫn chưa cự tuyệt phần tình ý này của Long Vũ, gật đầu cười:

- Không quản gian nan thế nào, em đều cùng anh đối mặt.

Long Vũ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn sao trời, nhẹ giọng nói:

- Ánh sao ban đêm thật đẹp.

Đường Hương Hương nhẹ gật gật đầu nói:

- Đúng vậy, em hy vọng có thể cùng với anh luôn luôn thưởng thức khung cảnh tuyệt vời này.

Nghe lời nói của Đường Hương Hương, trong lòng Long Vũ nổi lên một chút lo lắng.

- Tiểu Vũ. Sao vậy?

Tuyết Cơ phi thân lại gần, nhìn thấy hắn sóng vai đứng chung một chỗ với Đường Hương Hương, trong lòng lại có chút hâm mộ.

- Chị Tuyết Cơ sợ hãi sao?

Long Vũ đột nhiên hỏi.

Tuyết Cơ dịu dàng cười nói:

- Chị không sợ, chỉ cần ở cùng một chỗ với em thì không có bất kỳ sợ hãi gì.

Nói xong, Tuyết Cơ chạy tới gần hắn.

Long Vũ nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt nàng. Tuyết Cơ cùng Đường Hương Hương đều bởi vì đối phương ở đây mà xấu hổ. Dù sao các nàng vẫn đang có quan hệ thầy trò. Trong lòng tuy đã thừa nhận đối phương nhưng cùng nhau ở ở một chỗ lại là một chuyện khác.

Long Vũ tựa hồ cũng nhận ra sự xấu hổ hai người, lập tức buông Tuyết Cơ lại, cười nói:

- Chị Tuyết Cơ, em cùng Hương Hương đã thương nghị xong. Trước đại kiếp nạn ba ngày thì em sẽ đem mọi người đưa đến một địa phương an toàn. Bất kể thế nào, em cũng phải bảo đảm chắc chắn an toàn của mọi người.

- Ừ.

Tuyết Cơ cũng nhẹ nhàng gật đầu. Chuyện tình đang trong lúc mấu chốt, nàng cũng không muốn tranh luận cùng nam nhân, để tránh tăng thêm phiền não cho hắn.

- Không còn sớm nữa, nên đi nghỉ ngơi.

Tuyết Cơ nói.

Long Vũ mỉm cười, nhìn Đường Hương Hương nói:

- Hương Hương, đêm nay em giúp anh nhé.

Lời vừa dứt, khuôn mặt Đường Hương Hương ửng đỏ, càng phát ra có vẻ xinh đẹp động lòng người, nàng nhăn nhó nói:

- Nhưng ... Nếu sư tôn biết thì sẽ cười em.

Đường Hương Hương cảm giác nếu cùng Tuyết Cơ đồng thời ở cùng một chỗ, sẽ rất xấu hổ.

Long Vũ có tâm làm loạn với đôi cô trò này nên sẽ không buông tha. Hắn đi tới đem thân thể nữ nhân mềm mại ôm vào lòng, nhẹ giọng nói:

- Hai người đều là nữ nhân của anh. Sau này sẽ xưng hô tỷ muội tương xứng, cũng đừng quản nhiều như vậy.

Nói xong, làm trò trước mặt Tuyết Cơ, miệng Long Vũ dọc theo khuôn mặt đỏ ửng của Đường Hương Hương xuống đến dưới cổ.

Đường Hương Hương xấu hổ nói :

- Anh thật là sắc lang đáng ghét.

Long Vũ ha ha cười đem nàng cường hoành ôm vào trong ngực. Bàn tay to từ dưới váy sờ vào cấm địa của nàng. Trong lúc đó, Đường Hương Hương trộm nhìn Tuyết Cơ, liều mạng ngăn cản bàn tay to của hắn:

- Anh thật là xấu xa.

Long Vũ nhẹ giọng nói:

- Chỉ sợ là khẩu thị tâm phi nha.

Tuyết Cơ đứng ở một bên, cũng không biết nên đi hay ở lại.

Đi thôi. Trong lòng nàng có ít nhiều có chút chua xót, thậm chí có chút hâm mộ. Lưu lại hay sao? Người ta đang liếc mắt đưa tình, chính mình đứng đợi thật sự là xấu hổ.

Long Vũ cũng cố tình, dùng việc này để điều tiết không khí trầm trọng.

Trải qua sự vỗ về chơi đùa của hắn, đôi tay Đường Hương Hương gắt gao chống cự rốt cục đã lỏng xuống, tay của Long Vũ rốt cuộc có thể thuận lợi xâm nhập. Có lẽ bởi vì Tuyết Cơ đứng một bên, trong lòng Đường Hương Hương vừa kích thích lại vừa xấu hổ. Hai loại cảm giác trái ngược lại làm cho thân thể của nàng trở nên mẫn cảm. Nàng khẽ cắn chặt môi anh đào, thân thể mềm mại không chịu nổi mà rùng mình từng đợt.

- Hai người nghĩ rằng tôi không tồn tại à?

Tuyết Cơ rốt cục nhịn không được lên tiếng.

Đường Hương Hương nhất thời kinh hô một tiếng, nhân cơ hội thoát khỏi ngực Long Vũ.

Cái loại vô sỉ như Long Vũ cũng không cần phải nói, hắn vẫn cười cười:

- Chị Tuyết Cơ, đêm nay chị cũng phải giúp em...

Long Vũ đã quyết tâm, muốn cùng hai cô trò này chơi trò một con rồng hí hai con phượng. (DG: hí hí )

Lời này vừa nói ra, hai má Tuyết Cơ nhất thời cũng trở nên ửng đỏ.

-Phi!

Khẽ gắt một tiếng, Tuyết Cơ định rời khỏi nhưng trong lòng thì có chút chờ mong.

- Chị Tuyết Cơ, đừng có chuồn.

Long Vũ vội vàng đuổi theo, đã thấy Tuyết Cơ đột ngột tăng tốc, nháy mắt đã chạy ra xa. Tuyết Cơ dù sao cũng mặt mỏng, nếu cùng đệ tử hầu hạ cùng một người nam nhân, thật sự có chút mất mặt.

Long Vũ cũng không cố chấp, không tiếp tục đuổi theo mà là cùng Đường Hương Hương về tới phòng của mình. Khi trên đường trở về được, hắn trực giác Tuyết Cơ vẫn đi theo phía sau.

Bạn đang đọc Đặc Thù Không Gian của Xích Tuyết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự