Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 157 Công bằng và số mạng (1)

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng

Phiên bản Dịch · 1862 chữ · khoảng 6 phút đọc

Đối với một người thích tranh cường háo thắng mà nói, có người muốn cướp đồ vật của nàng, nàng nguyện ý sao?

Đáp án là khẳng định: Không muốn.

Tô San là một người thích tranh cường háo thắng.

ờ thời gian mới khai giảng. Dai Fu xuất hiện làm trong lòng Tô San sản sinh cảm giác nmy cơ, cảm giác có người muốn cướp đi đồ vật vốn thuộc về nàng, sau đó Dai Fu cùng đi tới Hàng Châu thì Tô San mẫn tuệ nhận thấy được quan hệ giữa Dai Fu cùng Trần Phàm không đơn giản, nhưng vẫn không chủ động rời khỏi mà là chủ động phóng ra.

Tuy rằng chuyện Dai Fu rời đi cùng việc Tô San chữ động phóng ra cơ hồ không có liên hệ gì, nhưng Dai Fu rời đi cũng làm cho Tô San thoáng nhẹ thở ra, hiện giờ...chân trước của Dai Fu mới vừa đi. Trương Thiên Thiên lại đột nhiên thích Trần Phàm, hơn nữa còn cố ý châm ngòi quan hệ giữa nàng và Trần Phàm, điều này làm cho nàng không thế thừa nhận đồng thời cũng kích phát lòng háo thắng của nàng.

Dù sao...Trần Phàm là vị hôn phu của nàng.

Hơn nữa nàng dần dần phát hiện, chính mình tuy rằng còn chưa hoàn toàn yêu vị hôn phu có quá nhiều bí mật này, nhưng đã bắt đầu chậm rãi tiếp nhận.

ờ dưới tình hình này, Tô San tự nhiên sẽ không lui bước.

Nhưng đồng dạng, nàng cũng sẽ không giống như những nữ nhân bình thường, giương nanh múa vuốt đi tìm Trương Thiên Thiên lý luận, hoặc là trả thù.

Theo nàng xem. đó là phương thức ngu xuẩn nhất.

Tinh táo một chút!

Tô San âm thầm tự nói với mình, theo sau buông lõng nắm tay đang nắm chặt.

Biểu tình Tô San biến hóa, hoàn toàn rơi vào trong mắt Trương Thiên Thiên, mắt thấy gương mặt Tô San dần dần khôi phục lại bình tĩnh, thậm chí trên mặt lộ ra nét tươi cười quen thuộc thì nàng không khòi hơi nhãn mày.

Cùng lúc đó, dì Điền nhìn thấy Trương Thiên Thiên mặc bộ đồ trong của Trần Phàm, bước chậm trên thang lầu xuống, trong lòng bỗng nhiên hiểu được điều gì. đồng thời hơi nhướng mày lên, hiển nhiên đối với cách làm của Trương Thiên Thiên có chút bất mãn.

Bất quá...Dù sao bà cũng chỉ là một người hầu, tuy rằng trong lòng hướng về Tô San, nhưng có chút việc không thể nói. đành phải mim cười nói với Tô San:

- Tiểu thư, cô mau nhanh đi tắm rửa. Trần thiếu hẳn sẽ mau trở lại, chờ cậu ấy về chúng ta sẽ ăn điêm tâm.

Tô San gật gật đầu, sau đó lập tức đi vào phòng tắm, trên đường gặp mặt Trương Thiên Thiên, dáng tươi cười trên mặt không giảm:

- Thiên Thiên tỷ, trong phòng Trần Phàm có phòng tắm, cô không cần xuống dưới này tắm đâu.

- Nga, tôi đã tắm xong rồi.

Nghe được lời nói của Tô San. Trương Thiên Thiên lậng đi một chút, sau đó đáp.

Lời tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Trương Thiên Thiên thật sự hiếu kỳ, vì sao Tô San có thế ở trong thời gian ngắn điều chinh lại tâm trạng.

Chẳng lẽ Tô San cũng không thương Trần Phàm?

Một ý tường vớ vẩn xuất hiện trong đầu Trương Thiên Thiên, ngay sau đó nàng trực

tiếp phủ định.

Cãn cử diễn biến trong khoảng thời gian này tới nay, nàng quan sát Tô San nhiều lần, nàng có thể khẳng định Tô San ưa thích Trần Phàm, huống chỉ Trần Phàm còn là vị hôn phu của Tô San, dưới tình huốnanhư vậy, Tô San không có khả năngkhôngđể ỷ.

Như vậy giải thích chỉ có một: Tô San đã biết chân tướng.

Trong lòng hiểu được điểm này, tuy rằng Trương Thiên Thiên cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng không quá mức để ỷ.

ờ trong mắt Dai Fu, cùng Trần Phàm hoặc các nữ nhân quanh hắn chỉ là đang tiến hành một trò chơi, mà ở trong mắt Trương Thiên Thiên, đây là một cuộc chiến đấu, trước mắt cuộc chiến chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Một lúc sau. Trần Phàm luyện công buổi sáng quay trở về, mới vừa vào cứa, liền phát hiện dì Điền. Tô San. Trương Thiên Thiên đều ngồi trên sô pha xem ti vi, nhưng nhìn ánh mắt của ba nữ nhân. Trần Phàm có thể kết luận tâm tư cả ba người đều không đặt trong ti vi.

Hơn nữa trong phòng khách thật im lặng, giữa ba nữ nhân cũng không hề có sự trao đổi, không khí có vẻ cực kỳ quỷ dị.

- Anh đã về.

Nghe được thanh âm mở cứa, ba nữ nhân đều đưa mắt nhìn về hướng Trần Phàm, sau đó không đợi dì Điền mở miệng. Tô San đứng dậy vừa đi vừa cười nói:

- Có khách đến nhà, sao anh lại về muộn như vậy? Không nên đế cho khách chờ lâu, nhanh đi tắm rửa, sau đó cùng nhau ăn điểm tâm.

Lời vừa nói xong. Tô San đi tới trước tủ giày, lấy ra đôi dép cho Trần Phàm, giống như một người vợ nhỏ hầu hạ cho chồng, đật dưới chân Trần Phàm.

Bên tai quanh quẩn lời nói của Tô San, nhìn bộ dáng hiền lành của nàng. Trần Phàm không khỏi ngẩn ra: tiểu nha đầu này không phải tối hôm qua uống nhiều rượu nên phát ngốc chứ?

Theo sau, khóe mắt Trần Phàm rõ ràng nhìn thấy sắc mặt Trương Thiên Thiên đang ngồi trên ghế sô pha hơi đổi.

Chỉ tiết nhỏ này rơi vào trong mắt Trần Phàm, làm trong lòng hắn chợt hiểu: xem ra tiều nha đầu này đã biết chuyện của Trương Thiên Thiên a? Trong lời nói rõ ràng đã mang theo gai nhọn.

Hiểu được điểm này, sắc mặt Trần Phàm bỗng nhiên torwr nên có chút cổ quái, hắn cười thay dép lê:

- Mọi người ăn trước, tôi lập tức xong ngay.

- Như vậy sao được chứ, anh là nam chũ nhân nha.

Tô San nói xong, lấy khăn tay vương theo hương thơm thân thế của thiếu nữ. ôn nhu giúp Trần Phàm lau đi mồ hôi trên mặt.

Đối mặt hành động thân mặt của Tô San, thân thể Trần Phàm lập tức cửng ngắc ngay tại chỗ.

Tô San lại không để ý tới gương mặt quái dị của Trần Phàm, mà chậm rãi ôn nhu giúp Trần Phàm lau đi mồ hôi trên mặt, sau đó vỗ vỗ bả vai hắn:

- Đồ ngốc, còn không đi mau.

Nói thật, đối với chuyển biến của Tô San. Trần Phàm thật đúng là không thích ửng, trong lòng cảm giác là lạ.

Nhưng lúc này hắn cũng không nói thêm gì nữa, mà gật đầu cười, lập tức đi về hướng phòng ngủ của mình.

Cùng lúc đó, Tô San đi đến bên cạnh sô pha, ngồi xuống cười xin lỗi:

- Thiên Thiên tỳ, thật có lỗi, chúng ta chờ anh ấy thêm một lát.

aKhông...không sao.

Đôi mặt sự phản kích của Tô San, vẻ mặt Trương Thiên Thiên xấu hổ ửng phó, giờ khắc này nàng chợt phát hiện, đối mặt Tô San đã chiếm cử thiên thời, địa lợi, nhân hòa, cách làm liều lĩnh vừa rồi của nàng tựa hồ có chút không ồn.

Dù sao, lấy tình hình trước mắt mà nói, nàng đang lâm vào hoàn cảnh xấu - tạm thời không đề cập tới việc Trần Phàm đã đính hôn với Tô San. ít nhất khi Trần Phàm đối mặt Tô San cũng không hề có thái độ lãnh đạm, ngược lại Trương Thiên Thiên có thể rõ ràng cảm nhận được sự quan tâm phát ra từ trong lòng. So sánh mà nói. Trần Phàm đối mặt nàng lại giống như thay đổi thành người khác, vô luận khi nào đều chỉ có vẻ lãnh đạm.

Mắt thấy bộ dáng xấu hổ của Trương Thiên Thiên. Tô San cũng không thừa thắng xông lên, mà là trầm mặc không nói.

Vì thế, dì Điền ngồi một bên thấy được tâm tư trong lòng hai nàng, không khỏi bật cười trong lòng.

Cùng lúc đó, Trần Phàm về tới phòng ngủ.

Thường ngày, trong phòng ngủ của Trần Phàm vô luận khi nào đều có mùi thuốc lá nhàn nhạt, mà giờ khắc này trong phòng ngủ lại tràn ngập hương vị của hơi nước, không nồng, nhưng tràn ngập cả không gian.

Ngửi được hương nước hoa mê người trong phòng ngủ. Trần Phàm đột nhiên cảm giác được tối hôm qua mình cho Trương Thiên Thiên ngủ lại nơi này tựa hồ là một quyết định sai lầm. Bất quá nói đi thì nói lại, trước khi hắn làm ra quyết định này tối hôm qua, cũng khônghề biết tâm ý của Trương Thiên Thiên.

Nhẹ lắc đầu, không thèm nghĩ vấn đề đau đầu này nữa. Trần Phàm mở cửa phòng tắm.

So sánh với phòng ngủ mà nói, hương vị nước hoa trong phòng tấm càng nồng hơn một chút, hơn nữa Trần Phàm rõ ràng nhìn thấy chiếc áo tơ màu đen của Trương Thiên Thiên treo trong phòng tắm, ngoài ra còn có chiếc quần lót màu tím...

Nhìn thấy cảnh tượng này, Trần Phàm không khỏi trợn tròn mắt, kháo, nữ nhân này xem nơi đây là nhà riêng của mình sao?

Đối với một nam nhân bình thường mà nói, một ít đồ vật bên người nữ nhân tràn ngập lực hấp dẫn, nhất là mỹ nữ.

Nhìn chiếc quần lót nhỏ màu tím. Trần Phàm không khỏi nhớ lại đêm qua nhìn thấy được khe thần bí của Trương Thiên Thiên, theo bản năng nối lên phản ứng nam nhân.

Nhưng dù sao lực khống chế của hắn thật mạnh mẽ hơn người, hơn nữa bản thân lại không có cảm giác quá lớn đối với Trương Thiên Thiên, vì thế chỉ thoáng chốc đã khống chế cỗ tà hỏa trong người, thuần thục cởi quần áo bắt đầu tắm rửa.

Mười phút sau. Trần Phàm tắm rửa xong, thay bộ quần áo khác xuống lầu.

Chờ khi hắn đi xuống dưới lầu, ba nữ nhân vẫn còn ngồi trên ghế sô pha.

- Tiểu thư. Trần thiếu đã xuống, chúng ta đi ăn điểm tâm đi.

Dì Điền thấy Trần Phàm từ trên lầu đi xuống, mở miệng nói trước.

Nghe được lời của dì Điền. Tô San CÙNG Trương Thiên Thiên đồng thời đứng dậy, không hẹn mà cùng liếc mắt nhìn Trần Phàm, sau đó lần lượt đi vào phòng ăn.

Rất nhanh. Trần Phàm đi vào phòng ăn ngồi xuống. Cùng ba nữ nhân ăn điểm tâm, nhưng khôngkhí có vẻ cực kỳ quỳ dị.

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Watt
Phiên bản Dịch
Ghi chú DOCX
Thời gian
Lượt đọc 80
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự