Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 425 Thế giới dưới lòng đất thần bí. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1499 chữ · khoảng 5 phút đọc

Kỳ thật Lâm Dịch biết rõ, trung niên đầu trọc kia nhất định biết rõ mình không phải đối thủ của thanh niên gọi là Trương Chủng Phàm, nếu như xuống thì, nhất định là tên thanh niên kia.

- Bất quá cũng nói không chính xác, ân, chỗ này phạm vi thật lớn, xem ra ta là người đầu tiên tới trước, ta chỉ cần ở chỗ này đợi, chờ thêm có người khác đi xuống, tự nhiên cũng sẽ dẫn đường cho ta rồi... đến lúc đó...

Nghĩ tới đây, trong mắt Lâm Dịch hiện lên một vòng sát ý!

Kể từ sau khi biết chuyện về mẫu thân và bông tai, tâm tính của Lâm Dịch cũng bắt đầu sinh ra một ít biến hóa. Trước kia hắn đối với mấy cái chí bảo này không có cảm giác gì, là vì tu hành với hắn mà nói chỉ là một loại niềm vui thú thôi, nhưng hiện tại, thực lực tăng lên với hắn mà nói, đã là chuyện lửa sém lông mày rồi, bởi vì cái này quan hệ đến tánh mạng của hắn và mẫu thân, nếu quả thật cần thiết phải lựa chọn giữa một bảo vật và tánh mạng của một người không chút liên hệ, Lâm Dịch sẽ không chút do dự lựa chọn bảo vật!

Mọi người đều ích kỉ cả, Lâm Dịch không phải thánh nhân, cho nên, hắn cũng không ngoại lệ.

- Không biết ở đây còn cửa vào khác không?

Lâm Dịch không khỏi nghĩ đến, sau khi nhìn bốn phía, vẫn quyết định đi mọi nơi một chút, chỉ cần khoảng cách không phải quá xa, lúc người tới, chính mình ở một nơi bí mật gần đó, hắn ở ngoài sáng, mình cũng có thể đơn giản phát hiện ra.

Lập tức, thân hình khẽ nhúc nhích, liền lựa chọn một phương hướng, bay về phía trước.

Bên ngoài lưu ngân quáng mạch, La Á và Ám Dạ ở chỗ này chờ đợi đã hơn ba giờ rồi, nhưng Lâm Dịch lại không có chút bộ dạng nào muốn trở về.

- Vừa rồi bay qua hai gã thánh giai, Lâm Dịch không có việc gì chứ?

Ám Dạ nhịn không được lại lần nữa nói.

La Á cũng có chút bận tâm nhìn Lưu ngân quáng mạch, sau khi suy nghĩ một chút nói:

- Chúng ta đi qua xem!

- Tốt!

Ám Dạ lập tức đáp ứng, hai người lập tức triển khai tốc độ cao nhất bay về phía lưu ngân quáng mạch.

Hai người đều là bát cấp Chiến Sĩ, rất nhanh đã chạy đến nơi, khi thấy đống bừa bộn của lưu ngân quáng mạch, hai người đều sợ hãi kêu lên một cái.

- Lâm Dịch! Lâm Dịch! ..

La Á lập tức lo lắng hô lớn lên, Ám Dạ cũng ngay sau đó cao giọng hô lên, nhưng thanh âm một lần lại một lần quanh quẩn quanh lưu ngân quáng mạch, lại không có người trả lời.

- Lâm Dịch, không phải xảy ra chuyện rồi chứ?

Trong mắt Ám Dạ có chút lo lắng. Dù sao, Lâm Dịch là vì chuyện của gia tộc bọn họ mới chạy đến nơi này, nếu như nói bởi vậy mà Lâm Dịch xảy ra chuyện gì, Ám Dạ tuyệt đối sẽ cảm thấy rất áy náy.

Thần sắc La Á cũng hơi có chút lo lắng, lại lần nữa nhìn mọi nơi một lân, sau đó, lại không có phát hiện ra bóng dáng của Lâm Dịch. Chẳng lẽ... Lâm Dịch thật sự gặp bất trắc?

Nhưng ý nghĩ này mới vừa vặn thoáng hiện trong đầu , lại lập tức bị La Á vứt ra ngoài!

- Không, nhất định không có việc gì đâu. Hắn là cường giả thánh giai! Lúc trước gặp phải sự kiện con Chuột kia, tất cả mọi người đều cho là hắn hẳn phải chết, vài năm sau không phải lại lần nữa xuất hiện sao? Ân, nhất định không có việc gì đâu.

La Á an ủi chính mình, lại lần nữa chưa từ bỏ ý định quét mắt một lần, sau đó mới nói với Ám Dạ:

- Chúng ta trước tiên rời khỏi nơi này đã rồi nói sau, Lâm Dịch không có việc gì đâu.

Ám Dạ do dự một chút, cuối cùng nhẹ gật đầu, trên thực tế, hai người trong nội tâm đều có chút bất an. vừa rồi trong hai gã thánh gia bay qua, tên thánh giai đầu tiên Ám Dạ nhìn rất rõ, đúng là tên thánh giai đầu trọc chiếm cứ lưu ngân quáng mạch, mà người ở phía sau hắn đến cùng là ai, Ám Dạ cũng không rõ lắm.

Nhưng những thánh giai bình thường ngay cả một người cũng khó nhìn thấy này, đến tột cùng là vì nguyên nhân gì xuất hiện tại lưu ngân quáng mạch này chứ?

- Chẳng lẽ là cừu địch của thánh giai đầu trọc kia đến báo thù sao?

Ám Dạ không khỏi nghi hoặc nghĩ, bất quá tựa hồ cũng chỉ có nguyên nhân này là tương đối hợp lý thôi.

Sau khi lại nhìn chung quanh, Ám Dạ mở miệng nói:

- Chúng ta đi thôi.

Không biết vì cái gì, Ám Dạ luôn có cảm giác chỗ này tùy thời sẽ phát sinh nguy hiểm. Cho nên, sau khi La Á nói rời đi, liền phụ họa nói. Lập tức hai người rời khỏi lưu ngân quáng mạch.

- Đại nhân, khoảng cách Sinh Linh Cung mở ra, chỉ còn thời gian ba tháng nữa thôi.

Một thanh âm lạnh lùng mà cung kính vang lên.

Trước cửa sổ sát đất cực lớn, trên một dây xích đu đang ngồi một thanh niên tuấn mỹ, mà ở bên cạnh hắn, thì có một gã nam tử cao lớn đứng đấy, nói chuyện, đúng là tên nam tử kia.

- Ah? Số 43 có tin tức không?

Con mắt thanh niên tuấn mỹ khép hờ, sau khi nghe vậy nhàn nhạt hỏi, thanh âm thong dong mà ưu nhã.

- Tạm thời còn không có , bất quá, toàn lưu ngân quáng mạch cửa vào sinh linh cung kia, chủ nhân hiện giờ, chỉ là một cái gia tộc nhỏ yếu thôi, dùng thực lực số 43, chắc có lẽ không có vấn đề gì.

Nam tử cung kính hồi đáp.

Hắn rất rõ ràng gia hỏa đang đu trên xích đu nhìn như thanh niên kia biến thái đến cỡ nào, một trong tám Thiên Sát Cô Tinh, Khẳng Tư Đặc, có danh xưng Diêu Quang Tinh , nếu như ngươi bởi vì bề ngoài của hắn mà cho hắn là một con người thuộc loại thiện lương mà ưu nhã, như vậy ngươi đã sai mười phần rồi. Trên thực tế, Khẳng Tư Đặc này, đúng là tồn tại cay độc nhất trong tám gã Thiên Sát Cô Tinh, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm trí chi độc ác, khiến nhân tâm kinh hãi. Có lẽ hắn cũng không phải là tồn tại lợi hại nhất trong Thiên Sát Cô Tinh, nhưng tuyệt đối là tồn tại khiến người khác sợ hãi nhất.

Cho nên, nam tử ở trước mặt của hắn phải bảo trì cung kính và khiêm tốn, nếu không, chính mình chết như thế nào cũng không biết ấy chứ.

- Có phải không?

Khẳng Tư Đặc có chút mở mắt, chợt khóe miệng lộ ra một vòng vui vẻ:

- Được rồi, dựa theo môn quy, nên trừng phạt sự thất trách của hắn như thế nào đây?

Nghĩ đến môn quy, nam tử cũng nhịn không được toàn thân run rẩy thoáng một chút, chợt cúi đầu không nói. Dáng cười nhìn như ôn nhu vô cùng, ưu nhã vô cùng của Khẳng Tư Đặc, lại làm cho linh hồn nam tử run rẩy.

- Được rồi, ngày mai sẽ lên đường đi.

Khẳng Tư Đặc nhẹ nhẹ cười cười, sau đó, lại nhắm mắt lại.

- Vâng...

*****

- Ahhhhhhhhh!

Sau một đạo quang ảnh màu trắng khiến thiên địa không khỏi thất sắc, một tiếng hét thảm vang lên, chợt, hết thảy quy về bình tĩnh.

Hai con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn cái đầu đã bị phân thành hai rơi xuống từ không trung, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

- Dưới uy hiếp của từ vong, nhân loại quả nhiên có thể bộc phát ra một ít tiềm lực ah...

Trong hai tròng mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện lên một vòng thán ý. Vào lúc bình thường, mình đuổi giết trung niên đầu trọc này, nhiều nhất không cần nửa giờ, nhưng hôm nay, dưới uy hiếp của tử vong, hắn rõ ràng kéo lấy thân thể bị trọng thương trọn vẹn chạy thoát hơn ba giờ, thật sự khiến người kinh ngạc.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự