Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 424 Thế giới dưới lòng đất thần bí. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1496 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Cái gì?!

Sắc mặt trung niên đầu trọc bỗng nhiên đại biến, chợt, trong mắt hắn sáng ngời, chỉ thấy một đạo bạch mang bỗng nhiên sáng lên.

Là kiếm ảnh.

Trong hai mắt trung niên đầu trọc lập tức lộ ra kinh hãi, quét ngang trường thương, thương ảnh đầy trời lập tức biến mất, không trung chỉ có một đạo kiếm ảnh kinh diễm, chợt lóe lên.

Bồng một tiếng vang thật lớn, trung niên đầu trọc căn bản không thấy rõ động tác của đối phương, kiếm ảnh kia đã đánh tới trên người hắn, cũng may cuối cùng trường thương cũng kịp thời bảo vệ, mới không bị một kiếm này giết chết.

Tuy rằng đẳng cấp giống nhau, nhưng năng lượng chênh nhau thật sự quá lớn, cộng thêm tinh vị thể thuật của đối phương mạnh hơn mình không biết bao nhiêu lần, bất quá lập tức đã thảm bại!

- Trốn!

Trung niên đầu trọc phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lui về sau, trong đầu lập tức lóe lên chữ này. Chỉ thấy thân hình hắn mãnh liệt nhanh chóng lùi lại, bỗng nhiên gia tốc!

- Muốn chạy trốn?

Thanh niên tuấn mỹ lạnh nhạt nhìn bóng lưng nhanh chóng bỏ trốn của hắn, chợt ánh mắt nhìn về phía lỗ nhỏ trên vách núi đá.

- Cách lúc Sinh linh quả thành thục vẫn còn một thời gian ngắn, trước tiên đi giết hắn, sau đó trở về lấy Sinh linh quả cũng không muộn.

Trương Chủng Phàm lập tức quyết định. Một thanh kiếm mảnh trong tay có chút run lên, một đạo bạch sắc kiếm ảnh lập tức bay về phía vách núi. Trong tiếng ầm vang, toàn bộ sơn mạch cũng không khỏi chấn động, cái lỗ nhỏ kia, cũng trong khoảnh khắc bị cự thạch hoàn toàn chôn vùi.

Làm xong biện pháp bảo hiểm, thanh niên tuấn mỹ nhìn về phía trung niên đầu trọc chỉ còn chút bóng dáng, thần sắc trong trẻo những lạnh lùng không chút biến hóa.

- Nếu so tốc độ? Ngươi vẫn còn kém xa.

Thân thể nhoáng một cái, hoàn toàn biến mất.

Lâm Dịch đang trong động đột nhiên cảm nhận được một hồi chấn động kịch liệt, kinh hãi trong lòng, lập tức quay đầu nhìn lại về phía lối vào trên đỉnh đâu, chỉ thấy cửa động đã hoàn toàn bị cự thạch rớt xuống che lại cực kỳ chặt chẽ, ánh mặt trời bên ngoài, lập tức bị ngăn cản, mà hào quang lục sắc kia lại càng thêm rõ ràng.

Chỉ hơi sững sờ, sau đó Lâm Dịch liền không hề đề ý đến nữa, lấy lực lượng của hắn, nếu như muốn đi ra ngoài, tùy thời có thể phá đi những cự thạch kia, lập tức, thân thể lóe ra huyết sắc quang mang, tiếp tục đi xuống dưới.

Khi xuống trọn vẹn gần ngàn mét, Lâm Dịch mới bắt đầu nghi ngờ, vùng núi này thoạt nhìn chỉ chừng ngàn mét, nhưng cái động mình xuống ban nãy là từ sườn núi, sao giờ đã xuống trọn vẹn cả ngàn mét rồi còn chưa thấy đáy chứ?

Lâm Dịch không khỏi kinh ngạc đánh giá bốn phía, trên thực tế, ngoại trừ chừng năm sáu trăm thước ngay từ đầu còn có dấu vết công nhân ra, sau đó không còn một tia dấu vết nào nữa, tựa hồ tất cả đều là do tự nhiên hình thành cả.

- Chẳng lẽ, tại đây một mực kéo dài xuống lòng đất luôn sao?

Lâm Dịch không khỏi có phỏng đoán, sau đó thân hình bỗng nhiên gia tốc rơi xuống dưới, đồng thời cũng không khỏi kinh ngạc, cho tới bây giờ còn chưa phát hiện ra ngọn nguồn hào quang lục sắc kia, phải biết rằng, nơi này cách nơi hắn nhìn thấy hào quang đã chừng ngoài ngàn mét rồi ah!

Lâm Dịch gia tốc rơi xuống, khi xuống chừng 3000m, trước mặt rộng mở trong sáng.

- Quả nhiên là thế giới dưới lòng đất!

Con mắt Lâm Dịch lập tức sáng ngời, nhìn xuống phía dưới.

Đây là một thế giới dưới lòng đất rất kỳ diệu, hình dạng toàn bộ giống như một cái bình hoa vậy, gần 4000m trước là cổ chai, mà vị trí của Lâm Dịch hiện giớ, có thể coi là bụng của cái bình hoa này rồi, một mảnh hào quang lục sắc, đúng là từ chỗ này truyền tới.

Lâm Dịch lập tức hiểu rõ ra, chiếm cứ lưu ngân khoáng mạch vừa rồi, tất nhiên là một trong hai cường giả tinh vị gặp được ở trên, vô cùng có khả năng chính là tên trung niên đầu trọc, mà mục tiêu của bọn hắn cũng giống như Lâm Dịch phỏng đoán, cũng không phải vì bản thân lưu ngân, mà là vì Sinh linh quả trong miệng bọn hắn.

- Sinh linh quả này nhất định là một kiện thứ thần khí cực kỳ cường đại hoặc là đồ vật gì đó, mà vị trí của nó, có thể chính là trong lòng đất này, mục đích của cường giả tinh vị kia chiếm cứ lưu ngân quáng mạch, chỉ sợ là vì lối đi này a?

Lâm Dịch thế nhưng nhớ rõ, từ trên xuống dưới chừng hơn 4000m còn dấu vết nhân công mở ra chân chính cũng chỉ chừng 6 700m thôi, còn lại đều là tự nhiên hình thành cả, nói cách khác, lưu ngân quáng mạch này vừa vặn ở vào cửa vào phía trên thế giới dưới lòng đất này, nếu như từ lưu ngân sơn mạch tiến ra, thì chỉ cần mở 6 700m, mà nếu muốn vào từ nơi khác, thì phải mở trên 3 4000m rồi.

Phải biết rằng, lúc tiến vào trong bụng thế giới dưới lòng đất giống như cái bình hoa này, đường kính cổ chai, một mực chỉ chừng 2m, mà hắn một mực rơi xuống chừng 4000~5000m mới rộng mở trong sáng.

- Nếu như muốn từ mặt đất đánh ra một cái động sâu đường kính 3 4000m, chỉ sợ cho dù là đại tinh vị thượng giai cũng phải hao phí một phen khí lực a?

Lâm Dịch rất rõ ràng, đào động từ mặt đất, 1 200m có lẽ rất đơn giản, nhưng về sau, địa chất sẽ ngày càng cứng rắn, nếu muốn mở tự nhiên vô cùng cố sức rồi.

- Bất quá, cái chỗ này ngược lại rất kỳ lạ.

Nghĩ đến, Lâm Dịch ngẩng đầu lên, dò xét bốn phía.

Thế giới dưới lòng đất này cực kỳ rộng lớn, tầm mắt đạt tới, lộ ra một mảnh hào quang lục sắc,thạch đầu trên mặt đất cũng là một loại sự vật như tinh thể lục sắc, lên đỉnh đầu, từng đạo tinh thể lục sắc bén nhọn cao mấy trăm thước giống như nham thạch rủ xuống, màu sắc chủ đạo là lục sắc khiến nhìn rất có sinh cơ, nhưng mà khiến người cảm giác quái dị hơn là, nơi mang đến cho người cảm giác sinh cơ dạt dào này ngay cả một con côn trùng nhỏ cũng không có.

Một địa phương quái dị nhìn như tràn ngập sinh cơ, nhưng kì thực không có bất kỳ tánh mạng nào!

Lâm Dịch tò mò rơi trên mặt đất, nơi này phạm vi cực lớn, tầm mắt đạt tới căn bản nhìn không hết giới hạn bốn phía, Lâm Dịch cúi thân thể xuống, nhặt lên một khỏa tinh thể lục sắc, con mắt khép hờ cảm ứng một phen, lại phát hiện thứ này mặc dù sẽ sáng lên, nhưng bên trong không ẩn chứa năng lượng gì cả, quả thực quái dị vô cùng.

Chỉ xem trong chốc lát, sau đó Lâm Dịch liền lơ lửng lên không trung, bắt đầu suy tư.

- Nơi này phạm vi thật lớn, cũng không biết Sinh linh quả trong miệng bọn hắn lớn lên có bộ dạng gì, làm sao mà tìm đây?

Lâm Dịch có chút buồn khổ.

Sinh linh quả này, cũng mới hôm nay nghe được từ miệng hai người, hơn nữa nhìn bộ dạng thế giới dưới lòng đất này, Lâm Dịch cũng có thể mơ hồ cảm giác được đây nhất định là thứ rất tốt nhưng lại không biết lớn lên có bộ dáng gì, cái này thật sự khiến Lâm Dịch không thể không cảm thấy có chút phiền muộn.

Suy tư cả buổi, cũng không có nghĩ ra phương pháp xử lý gì tốt, Lâm Dịch không khỏi có chút thúc thủ vô sách.

Lâm Dịch đột nhiên sững sờ, ngẩng đầu nhìn về phía trên.

- Hai người kia, có lẽ cũng nên phân ra thắng bại rồi chứ? Sao chưa có người nào đi xuống thế?

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự