Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 202 Ma nguyên động quật. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1302 chữ · khoảng 4 phút đọc

- Thì ra đây là không gian chi toản a...

Lâm Dịch thầm nghĩ trong lòng.

Thánh cấp Bạch đại nhân gật đầu nói:

- Còn một vài thứ các ngươi phải chú ý, khi ra ngoài cũng cần không gian chi toản, vì thế các người phải theo sát người cầm không gian chi toản, bằng không... các người cũng chỉ có thể vĩnh viễn ở bên trong.

Mọi người nhất thời đem ánh mắt tập trung lên người Lang sa... Trên bộ mặt tuyệt sắc của Lang Sa vẫn một mảnh lạnh lùng, dường như lời của Thánh cấp Bạch đại nhân nói không hề có chút liên quan với nàng vậy, cứ thế lẳng lặng mà đứng.

- Được rồi, bây giờ ta đem các ngươi vào. Lang Sa, ngươi đứng đầu hàng.

Lang Sa nghe thế bước lên phía trước vài bước, những người khác nhất thời đứng vào phía sau Lang Sa.

- Chuẩn bị cho tốt, đi!

Giọng nói của thánh cấp Bạch đại nhân vừa dứt, nhất thời một mảnh quang mang kim sắc từ trên người hắn hiện ra, nhưng mà trong nháy mắt khoảng không gian mà tầm mắt có thể nhìn thấy đều biến thành một mảnh kim sắc!

- Lĩnh vực lực lượng?

Lâm Dịch nhất thởi mở to hai mắt nhìn, ngoại trừ Lâm Dịch, ba người dị năng giả khác cũng lộ ra biểu tình kinh hãi.

Thánh cấp nghe được giọng kinh hô của Lâm Dịch, cười khẽ với hắn, chợt một chỗ lực lượng mạnh mẽ nhưng nhu hòa bao vây lấy họ, đưa thẳng lên không trung.

Lâm Dịch kinh hãi nhìn không gian trước mặt, nơi nào hắn có thể nhìn tới đều là một mảnh kim sắc! Đây là phạm vi linh vực của Bạch đại nhân, chí ít hơn mười km, đây là còn không biết có phải trình độ lớn nhất của Bạch đại nhân không...

- Đây mới là lĩnh vực chân chính a!

Trong lòng Lâm Dịch tràn ngập chấn động, cũng là lĩnh vực, bản thân hắn xuất ra chỉ có phạm vi hai trăm mét, căn bản là chênh lệch không thể đo đếm... mà điều này cũng chứng minh rõ ràng thân phận của Bạch đại nhân.

- Bạch Tiếu Thiên... hắn là Bạch Tiếu Thiên!

Thủy Linh Lung có chút ngơ ngác nhìn Bạch Tiếu Thiên, tuyệt thế cường giả hơn ba vạn năm trước danh chấn toàn bộ đại lục! Là dị năng giả đầu tiên có lĩnh vực trong lịch sử đại lục! Không ngờ ba vạn năm sau, cư nhiên có thể gặp lại nhân vật bực này!

- Thảo nào, hắn muốn ra mặt thay Lâm Dịch, xem ra bởi vì nguyên nhân thân phận dị năng giả của Lâm Dịch...

Khải Hi cảm khái... ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tiếu Thiên đang ngạo nghễ đứng trên mặt đất.

Ngay khi mấy người còn kinh ngạc ngơ ngẩn, bầu trời đột nhiên vang lên tiếng xé rách khiến mọi người giật mình tỉnh giấc không khỏi ngẩng đầu nhìn!

Lúc này bọn họ đã hoàn toàn đi tới đỉnh núi, một mảnh quang mang màu bạch kịch liệt chớp động, thứ hấp dẫn ánh mắt người ta chính là một khối không gian loạn lưu có phạm vi ước chừng một cây số! Lúc này đám người Lâm Dịch phát hiện không ngờ đường kính đỉnh núi đã đạt tới mức độ ngoài một cây số, mà trung tâm đỉnh núi có một cái ao lõm sâu xuống... ở dưới là một mảnh ngân quang chớp động, từng đạo không gian xé rách màu đen hiện ra, không cần nghĩ cũng biết nếu rơi vào đó, chỉ sợ trong nháy mắt sẽ biến thành đống thịt nát a.

Một mảnh hàn quang màu bạc từ trong tay Lang Sa phóng ra... khó khăn lắm mới bao phủ toàn bộ mười lăm người bên trong! Thoáng cái lực lôi kéo hoàn toàn biến mất, chỉ thấy bên ngoài chớp động từng đợt vết rách không gian màu đen cùng với tiếng động ầm ầm khiến người khác tê dại, nhưng một khi tiếp xúc với hàn quang màu bạc đều nhu hòa lại sau đó biến mất không thấy.

Cứ thế thời gian chậm rãi trôi qua, nhìn tình hình kịch liệt bên ngoài hàn mang màu bạc, tất cả mọi người không khỏi nuốt một ngụm nước bọt...

Mọi người ngơ ngác nhìn cảnh sắc trước mặt mà không biết nên làm cái gì bây giờ, bỗng nhiên một cỗ lực kéo ầm ầm kéo tới!

còn chưa kịp phản ứng gì... một mảnh ngân sắc hiện lên... ý thức mọi người đều tối sầm, chợt cái gì cũng không biết nữa...

Mà ở trên đỉnh núi, phiến hàn mang nhu hòa kiệt liệt chợt động, bỗng nhiên bị xé rách... không gian loạn lưu của toàn bộ đỉnh núi lại trở về trạng thái cuồng bạo như trước!

Kim sắc lĩnh vực dần trở về trong cơ thể Bạch Tiếu Thiên, ngẩng đầu nhìn thoáng qua đỉnh nói, sau đó hắn cười nhạt nói:

- Nhóm người này là nhóm người có thiên tư tốt nhất trong nhiều năm qua, nói không chừng có thể mang cho chúng ta một cái kinh hỉ a.

Thánh cấp phía sau Bạch Tiếu Thiên nghe vậy khẽ cười, trong đó một gã nhìn mảnh bình thai hỗn độn phía dưới, nói:

- Chỉ là phiền phức một chút rồi...

Khi nói, một quyền của hắn vung lên.

Một mảnh hàn mang màu bạc bổ ra, chỉ thấy đỉnh loạn lưu nhất thời bị hàn mang đè ép xuống, ầm một tiếng, hàn mang đại thịnh chỉ thấy toàn bộ đống hỗn độn trên bình thai đều bị san bằng phảng, tất cả chỗ lồi lõm bị cỗ lực lượng kia đè xuống!!

Đây là loại lực lượng gì a? Phải biết rằng bình thai đều là nham thạch cứng rắn a!!

Bạch Tiếu Thiên thấy thánh cấp hoàn thành công việc liền cười khẽ nói:

- Chúng ta đi thôi.

Vài tên thánh cấp đồng thời gật đầu, Lý lão tam nhếch miệng cười nói:

- Bạch đại nhân, ta đi trước! Đám trẻ trong nhà phỏng chừng còn đang ngóng chờ ta a!

Bạch Tiếu Thiên cười gật đầu, chỉ thấy Lý Lão Tam chắp tay với vài tên thánh cấp, thân hình nhoáng lên, hàn mang chợt lóe, bay thẳng xuống dưới chân núi.

Theo đó, đám người Bạch Tiếu Thiên cũng hàn mang chợt lóe, hoàn toàn biến mất trong không khí...

Khi Lâm Dịch từ trong bóng tối thanh tỉnh lại, đầu không khỏi một trần đau nhức, xoa đầu từ mặt đất đứng lên, mở mắt chợt hắn ngây ngẩn cả người....

- Đây là nơi nào a?

Lâm Dịch kinh ngạc há to miệng.

Lọt vào tầm mắt chính là một mảnh sa mạc cực kỳ hoang vắng, liếc mắt nhìn lại chỉ thấy mênh mông vô bờ, cuồng phong lạnh thấu xương mang theo cát vàng thổi qua khuôn mặt. Khắp trời cát vàng bay lượn, tầm nhìn tối đa chỉ trong phạm vi trăm mét, ngoài trừ ánh mặt trời chói chang trên đầu, còn lại chỉ là một màu vàng của cát.

- Đây là nơi nào?

Bên tai vang lên một giọng nói kinh ngạc, Lâm Dịch quay đầu đã thấy nhóm mười lăm người lục tục tỉnh lại, người mở miệng chính là Khải Hi.

- Đây là bên trong Nguyên Ma động quật?

Trương Tạp cũng không khỏi ngạc nhiên nói, dù sao, sa mạc trước mặt vô luận thế nào cũng không giống như sơn động trong lòng núi.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự