Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 349 Đoạt Tiên Nang của ngươi (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1442 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thật không ngờ chính là, lần này trực tiếp gặp cảnh bế môn tạ khách. Cửa lớn nhà tranh đóng chặt.

- Sở Thiếu đảo chủ, cuối cùng cũng đợi được ngươi. Hoàng Hiếu đại thúc không có ở nhà. Hàng năm vào ngày này người đều đi tảo mộ.

Bước chân Khương Tiểu Bối như nhảy nhót, nhảy đến trước mặt Sở Vân.

Thải Hồng Đảo đã mở cửa một ngày một đêm, đại đa số tin tức cũng theo sóng người tràn vào Thải Hồng Đảo. Khương Tiểu Bối cũng biết được chuyện tích của Sở Vân, vốn còn chưa tin, nhưng trận chiến ngày hôm qua giữa Sở Vân và Thiết Ngao chính là bằng chứng thuyết phục nhất.

Hiện tại, ánh mắt của giả tiểu tử này nhìn về phía Sở Vân đã tràn đầy sắc thái sùng bái.

- Tảo mộ? Khi nào hắn trở về?

Sở Vân hỏi.

Khương Tiểu Bối lắc đầu:

- Hoàng Hiếu đại thúc rất hiếu thuận, người sẽ tế bái tròn một ngày một đêm. Cho nên…

- Cái gì? Một ngày đêm?

Vũ Đại Đầu trừng mắt, lớn tiếng quát:

- Hoàng Hiếu này chơi trò gì vậy? Không ngờ lại tự cao tự đại đến mức độ này. Hắn coi mình là cái gì vậy? Thực sự muốn Thiếu đảo chủ của chúng ta ba lần đến mời sao? Vậy hắn cũng phải tên là Gia Cát Minh mới được a.

Khương Tiểu Bối thở dài:

- Vấn đề này ta đã nhắc nhở Hoàng Hiếu đại thúc rất nhiều lần. Thế nhưng người vẫn làm theo ý mình. Chỉ là hiếu tâm của đại thúc đối với mẫu thân tuyệt đối là thật tình. Khẩn mong các ngươi có thể không cảm một chút…

- Cũng tốt! Vậy đưa chúng ta tới khu mộ xem sao đi.

Sở Vân nói.

- Thiếu đảo chủ còn muốn đi khu mộ sao?

Vũ Đại Đầu nhất thời trở nên bối rối:

- Vì một người như vậy, thật sự không đáng. Thiếu đảo chủ người xem, Hồng Kiều màu cam đã qua, bây giờ đã là màu vàng. Đây là cơ hội mỗi năm chỉ có một lần, không biết có bao nhiêu bảo vật đây.

- Nếu ngươi muốn đi, vậy cứ đi đi!

Sở Vân nhìn tâm trạng khẩn trương của hắn, cười nói.

- Vậy không được! Trước khi đi Đảo chủ đã phân phó, cho nên ta tốt nhất vẫn nên hầu hạ bên người Thiếu đảo chủ đi.

Vũ Đại Đầu liên tục lắc đầu, ngữ khí rất kiên quyết.

- Vậy tùy ngươi, chỉ là ta phỏng chừng ngày hôm nay…

Sở Vân khẽ lắc đầu nói, trong lòng đối với buổi gặp mặt hôm nay đã có dự cảm không hay.

Quả nhiên, khi hắn tới khu mộ, Hoàng Hiếu ngay cả động tác quay đầu lại cũng không có, chẳng qua hai đầu gối vẫn quỳ trên mặt đất, ngẩn ngơ nhìn bia mộ trước mặt, như rơi vào trạng thái thất thần.

Đây là một khu núi nhỏ.

Gió cuốn lá bay. Mộ bia than chì. Trước mộ phần chỉ có hai ba lễ phẩm đơn giản, bày biện sạch sẽ.

Từ nơi này nhìn ra bên ngoài, bầu trời nhuộm sắc vàng nhạt, chính là thời điểm cầu vồng chuyển sang màu vàng. Dưới bầu trời, bốn phía hải đảo nhuộm hai màu đỏ, cam, hình thành nên một vùng sương mù nhàn nhạt, bao vây lấy Thải Hồng Đảo.

Trong sương mù, cũng có ánh sao lấp lánh. Trong này cũng có một ít bảo vật không bị chặn lại trên không trung. Những ngự yêu sư không đủ năng lực lên không trung cướp giật, đều thâm nhập vào trong màn sương mù, tiến hành tỉ mỉ tìm kiếm.

Thải Hồng Đảo bị vây trong trạng thái sôi trào. Tiếng động lớn rầm rĩ, tiếng ồn ào, tiếng tranh đoạt từ xa truyền tới càng khiến cho khu mộ địa nơi khe núi này thêm tĩnh lặng, giống như là chốn bồng lai, ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Khương Tiểu Bối vừa mở miệng muốn nhắc nhở Hoàng Hiếu, lại bị Sở Vân ngăn lại.

- Không cần vọng động, ta ở chỗ này chờ đi.

Sở Vân nói. Trong lòng hắn rung động, thấy vẻ hoài niệm và bi thương trong mắt Hoàng Hiếu, khiến hắn cũng thấy đồng cảm.

Trong kiếp trước của hắn, hắn cũng thương tiếc nghĩa phụ của mình như vậy.

Sở Vân nhạy cảm cảm giác được, trên người Hoàng Hiếu có một cố sự trầm trọng. Mà cố sự này, chính là chiếc chìa khóa để hắn mời chào được Hoàng Hiếu.

- Hoàng Hiếu đến tột cùng là người thế nào?

Nhìn Hoàng Hiếu giống như bức tượng quỳ gối trước phần mộ, trong lòng Sở Vân không khỏi tìm tòi tự hỏi.

- Quả thật là một người không biết trời cao đất rộng, hạng người cuồng vọng không coi ai ra gì.

Một thanh âm từ phía sau truyền đến.

Một đám người ngựa đang đi tới. Người nói chính là gia tướng của Thiết gia, đi bên cạnh Thiết Ngao. Không chỉ có hắn, biểu tình của người còn lại cũng rất bất thiện.

Sắc mặt Thiết Ngao có chút nhục nhã. Cho tới bây giờ vẫn không có người ngạo mạn với hắn như vậy. Sở Vân có thực lực, hắn có thể chấp nhận được. Thế nhưng Hoàng Hiếu trước mắt này, theo hắn biết, trên thực tế, chỉ có một đầu Đại Yêu mà thôi.

Sĩ diện một lấn còn chưa tính, không ngờ một lần nữa còn ở nơi này làm dáng.

Cái dáng này, Thiết Ngao coi là cái gì?

Đêm qua Thiết Ngao trước mặt bao nhiêu người không địch lại Sở Vân, bị ép xuống hạ phong, ngay cả Tiên Nang cũng bị cướp đi. Điều này làm cho tâm tư của hắn có chút mẫn cảm.

Tới ngày hôm nay thật không ngờ còn bị bế môn tạ khách. Hỏi người dẫn đường mới biết, Hoàng Hiếu vậy mà ở chỗ này tảo mộ. Đây căn bản là xem thường Thiết Ngao hắn.

- Ủa? Sở Vân?

Nhìn sang bên cạnh, Thiết Ngao sửng sốt. Nghĩ cái gì liền thấy cái đó, Sở Vân không ngờ cũng ở chỗ này.

Các tùy tòng của hắn vốn đang hùng hùng hổ hổ, đột nhiên nhìn thấy Sở Vân, lập tức im lặng.

Sở Vân liếc mắt nhìn Thiết Ngao một cái, liền dời ánh mắt đi. Hiện tại hắn có Linh Yêu Thiên Hồ, chiến lực đã vượt xa Thiết Ngao, nhất là đêm qua sau khi đánh một

trận, khiến trong lòng hắn cũng có chút hưng phấn.

Thiết Ngao này đã từng là cường địch của hắn, bây giờ đã bị hắn bỏ lại phía sau.

Hắn không thèm để ý, Vũ Đại Đầu lại khẩn trương bước lên phía trước một bước, bảo vệ trước mặt Sở Vân, trợn mắt nhìn đám người Thiết Ngao.

Binh tướng tùy tùng của Thiết Ngao tất nhiên còn chút mặt mũi, sắc mặt lạnh lùng hung hăng đối diện với binh tướng của Sở Vân. Ánh mắt giao nhau, va chạm tóe lửa.

Khí tức nguy hiểm thoáng chốc trở nên nồng đậm.

Khóe mắt Thiết Ngao co quắp một chút, Sở Vân lại không thèm để ý, so với vung đao đánh tới càng làm cho hắn phẫn nộ hơn. Đây căn bản là một loại miệt thị. Hắn lần đầu tiên chịu cảm giác bị người ta miệt thị.

Điều này khiến một người vốn luôn được coi là thiên chi kiêu tử như hắn khó có thể chịu được.

“Sở Vân cũng đến mời chào Hoàng Hiếu. Hoàng Hiếu này đến tột cùng có điểm gì hơn người?”

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một điểm, trong lòng trở nên kinh nghi bất định.

Hắn là từ “Cẩm nang diệu kế” mới biết được tên tuổi Hoàng Hiếu. Thế nhưng trong “Cẩm nang diệu kế” cũng không có nói rõ cho hắn biết thực lực chân thực của Hoàng Hiếu.

- “Cẩm nang diệu kế” là căn cứ vào hiểu biết của người sử dụng, lại đánh cắp một tia đạo vận giữa thiên địa, mới diễn sinh ra mưu kế tốt nhất có thể giải quyết vấn đề. Lẽ nào nói Hoàng Hiếu là một người có thể giải quyết khốn cảnh hiện nay của Thiết gia ta, có thể đánh tới Thư gia sao?

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 26

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự